Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Sài Gòn, một chuyện chép ở bịnh viện (2)

...
đau lưng, vô bịnh viện chụp phim, lúc bốc số ngồi chờ chụp phim mới thấy đẩy vô một chị đương nằm trên băng ca, băng một bên chưn trắng toát, trông chị đen đúa, ốm yếu và khắc khổ. Mới hỏi thăm, chị bị sao. Chị cười gượng gạo, có vẻ rất đau, bị xe máy đụng đó chú. Anh người nhà đi theo đẩy băng ca cho chị mới tiếp lời, bả bị xe máy chở hàng đụng, thằng đụng bả nó cũng bị gãy xe, bị thương tùm lum, bị bà này bả chạy qua đường ẩu, thằng nhỏ tránh hổng kịp, mà xe nó xe chở hàng, thắng cùi bắp nữa, thiệt xui hết biết, ông anh lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán

...
bà này bả bán café, bên nay đường có hàng cây mát, có vỉa hè thì bị trật tự không cho bán, bả chỉ để vài cái ghế mủ cho khách ngồi, còn bả để xe café ở hẻm bên kia đường, cứ có khách là bả phải chạy qua hỏi uống gì, rồi chạy về làm, rồi bưng qua, rồi qua tính tiền, dọn dẹp... ngày bả chạy băng qua băng lại con đường cầu tám chục giác, tui dặn là nhớ ngó trước ngó sau đi, coi chừng có bữa xe nó đụng, y như rằng, anh trai người nhà đi kèm lại chắc lưỡi, lắc đầu, trông anh cũng ốm, đen và khắc khổ y chang như chị.

lúc này vị bác sĩ chụp phim vẫn chưa tới, thấy anh kia chồm tới lắc tay chị, hỏi, bà còn đau không, sao uống thuốc nãy giờ chưa bớt. Chị cười như mếu, đau thấy mẹ, bộ thuốc tiên sao hết liền được, ông về trước đi, lát nhờ ai đẩy về cũng được, chờ đây chi. Anh loay hoay, hình như cũng muốn lui, vò vò cái mũ kết cũ mèm trong tay, quay qua nhìn tôi một lúc, rồi nói, thôi lỡ rồi, để tui ở đây với bà, chiều con Tí Hon đi học về nó chạy vô rồi tui về ăn cơm luôn

anh quay qua tôi, tiếp, cũng hên là có mấy chú nhân viên văn phòng hay uống café chỗ bả, rồi mấy nhà trong hẻm, mấy người buôn bán, gom người chút, góp được mấy triệu, đưa vô đây lo chi phí, mới yên tâm chụp phim, chớ nhà nghèo quá, bả còn không chịu vô bịnh viện sợ tốn tiền kìa. Nhà hả, hai đứa nhỏ một đứa mười lăm, đứa mười một, đều đang đi học, một mình bả bán café ngoài đường nuôi tụi nó, chưa kể tiền học hành, nhà trọ ... tá lả nữa, chồng chết cũng mấy năm rồi, khổ hết biết

tôi tròn mắt, nói vậy anh hổng phải chồng chỉ hả?

có đâu, tui chạy xe ôm gần chỗ bả thôi

bác sĩ chụp phim tới, cười nói oang oang, cầm xấp hồ sơ coi từng cái, rồi mặc kệ cả đống người đang chờ, anh bác sĩ quay ra phía sau mấy dãy ghế, tự tay đẩy cái băng ca của chị vô trước. Thấy anh xe ôm đứng lấp ló ở cửa, tay vò vò cái mũ kết, sẫm màu mồ hôi


Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

bờ ân bân nặng rộn (2)...

...

1.
Elizabethtown là một phim hay, tôi đã coi nhiều lần, lần nào chiếu trên tình hình tôi cũng ngồi coi lại, và vẫn không ngớt xúc động. Tôi tìm thấy trong phim nhiều điều mình thích, thích nhất là cái cách thể hiện một nhân vật không có diễn viên, ông bố Mitch đã chết của Drew Baylor. Có nhiều ý kiến, bình luận về bộ phim này, nhưng không ai nhắc tới tình tiết đó, mà bỏ qua nó, là thiếu sót cực lớn của người xem, vì theo tôi, đó là một ẩn ý chủ đạo của kịch bản và đạo diễn.

Đoạn hay nhứt trong phim là đoạn bà vợ góa Hollie Baylor phát biểu và nhảy múa trong đám tang chồng mình (nhiều người review coi đoạn này là bà vợ vì quá đau khổ nên hóa điên, thật là một bọn thảm hại). Thực ra bà Hollie (do Susan Sarandon đóng, có ai biết bà này ở hành tinh nào xuống không, sao bả đóng vai nào là muốn quì lại bả vai đó), bà Hollie đã học được từ chồng mình tình yêu đời, yêu người rất lớn, một câu nói của bà mà tôi rất thích, trước khi kể chuyện cười và nhảy múa trong đám tang chồng, là “tôi phải học cách làm mình vui, phải rất lâu, rất lâu mới biết cách chắt lọc niềm vui từ cuộc đời”

2.
theo một thống kê không đầy đủ, nghe trên đài, thì hành tinh xanh của chúng ta có đến 12,000, mười hai ngàn loài thực vật cho trái, trong đó chỉ khoảng 400 loài cho trái ăn được, còn lại toàn trái độc, và bạn thử nghĩ coi, tổ tiên (có thể là từ lúc còn con khỉ) của chúng ta đã phải thử bao nhiêu lần, để tìm ra 400 loài trái đó, và họ đã chọn chúng để gieo trồng, để chăm bón, để thu nhiều trái hơn và truyền hạt giống cho chúng ta, đời này qua đời khác

niềm vui trên đời này nó như thứ trái ngon đó, trong hàng ngàn sự kiện của cuộc đời, chúng ta chọn ra niềm vui, nhân giống, gieo trồng và chăm bón chúng, đó là cách người ta vẫn làm. Thay vì kêu ca về nỗi buồn, lo lắng về vạn sự chưa hoàn hảo, chúng ta nên trồng một cái cây, cây gì mà chắc chắn sẽ cho ra trái ngọt. Thay vì khóc than cho nhân thế và phẫn nộ với cuộc đời, chúng ta nên mỉm cười, nụ cười là một bông hoa, rồi nó sẽ đơm trái, cũng ngọt

3.
(hơi nói lại) rất chán là khi kể một câu chuyện vui vui về tình người, kiểu trong Chuyện Nhỏ Sài Gòn, nhận mấy còm men về Sài Gòn cướp giựt, xô bồ, xì ke, lừa lọc… hay kiểu còm “tình người giờ còn đâu”, “chỉ có trong mơ”, “chuyện cổ tích giữa đời thường”… hoặc phi lý hơn nữa là nhơn đó kiếm cớ đổ vấy tội cho Cộng Sản. Nó giống như khi tôi mời bạn ăn một trái táo, bạn vẫn ăn, ăn xong bạn ngồi kể cho tôi nghe 11,000 loại trái cây có độc khác Biểu tượng cảm xúc smile , nó thừa rồi, tôi đâu phải ăn táo ngẫu nhiên, hay vì đói khát, tôi thích ăn loại trái cây ngon, và vui với điều đó, nên mới chia sẻ với bạn

4.
quay lại bài diễn văn vui vẻ của bà Hollie trong đám tang chồng ở Elizabethtown, ý bà là, tại sao chúng ta phải buồn, vì có mấy ai quan tâm là ông ấy đã chết, không ai thực sự quan tâm, niềm vui của ông ấy là cuộc sống của ông ấy, và chúng ta cũng vậy.

5.
ai đó nói quên rồi, đại ý là, đường xa đôi khi không phải tại chông gai mà tại vì hạt cát trong giày của bạn, sự âu lo và buồn bực như hạt cát trong giày mình, khó chịu lắm, bỏ đi. Kiếm trái gì ngòn ngọt mà ăn, ai biểu ăn sầu đâu rồi than đắng, phớ hôn?

Hình chụp ở chợ Ba Ngàn, Ngã Bảy, Hậu Giang 2013




LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...