Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

ngón tay thứ sáu

...
hôm qua tôi đi khám bịnh, khám rồi, ra ngoài ngồi lấy thuốc mà đông quá và nóng nực nữa, nên mới trở vô, ghé đại cái ghế bên trong ngồi đỡ. Thấy có chị kia, đâu chừng ba lăm, đương ngồi trên ghế băng với một bé gái, chừng 4~5 tuổi rất dễ thương, cả hai đều trông lam lũ trong bộ đồ và hai cái nón nhàu nát, chợt chú ý họ vì người vừa trờ tới đứng trước mặt họ là một anh khá điển trai, cao lớn, cũng trạc tuổi chị nhưng trông sang trọng hơn, dù anh ăn bận cũng giản dị, quần jeans áo thun cá sấu trắng, dày da cỏ không vớ, đồng hồ và mắt kiếng gọng vàng.

...
anh nọ đứng nói chuyện với chị,giọng Sài Gòn, ấm áp, đây nha, hóa đơn tạm ứng tiền mổ, tiền phòng, tui đưa chị hết, để người ta có hỏi thì đưa ra, người ta thu là người ta cũng canh me thu gần đủ, bữa ra có khi chỉ đóng thêm một chút hoặc người ta trả lại tiền mình hổng chừng. Chị nọ gật gật đầu, tay run run cầm xấp giấy, trắng có hồng có, chắc còn chưa hịp hiểu hết thì anh kia đưa tiếp một xấp tiền, tui đưa thêm chị hai triệu, rủi người ta có kiu đóng thêm thì có mà đóng, với lại chắc chắn phải uống thuốc chống nhiễm trùng, rồi tiền tái khám nữa. Chị kia vẫn gật gật đầu, tay cầm tiền vẫn run run, anh nọ lại tiếp. số phone tui chị có rồi, số Thủy chị có rồi, hồ sơ nó cầm hết, lát nó ra dẫn vô nha, tui cũng dặn nhỏ rồi, đừng có lo nha, mổ cái này dễ không hà, Thủy nó làm trong này nên có gì chị gọi nó trước nha.

...
sau một tràng thì anh kéo gối quần jeans, gần như quì xuống trước mặt cô bé ngồi cạnh chị, anh nắm bàn tay nhỏ của cô bé, con đừng sợ nha, mổ không có đau đâu, như kiến cắn hà, nhưng mà sau khi mổ con nhớ để yên cái tay vầy nha, vầy nè, treo lên, đừng có cục cựa mấy ngón tay, có ngứa cũng ráng chịu, đừng gãi nha, con giỏi lắm, mổ đi rồi mai mốt lớn xinh đẹp, trai nó theo hà rầm nha cưng. Cô bé đung đưa đôi chân nhỏ xíu trên ghế, cũng gật gật đầu và cười. Anh nọ đứng lên, thôi chị chờ bé Thủy, tui dìa trước nha. Lúc này chị nọ mới kịp cám ơn anh, anh kia vừa đi vừa khoát tay, đã nói đừng ơn nghĩa, xong xuôi nhớ gọi cho tui hay nha.

...
tôi cũng lờ mờ đoán được câu chuyện rồi, nhưng vẫn ráng hỏi thăm, bé nó mổ sao vậy chị, chị kia, lúc này mới như bừng tỉnh, tôi chợt nhận ra là chị đang khóc, một hồi chị mới kể. Hai mẹ con quê Long An, chồng bỏ, lên đây bán vé số cũng được gần năm, ở chung nhà trọ với đứa em, đứa em chị là tài xế cho cái anh hồi nãy, tài xế xe tải chở hàng. Một lần, mấy tuần trước, anh đó với chú tài xế ngồi lai rai quán ốc lề đường thì chị dẫn con bé đi bán vé số ngang, em chị mới nói người kia là chị tui đó, cái ảnh biểu kêu chị với bé vô, mua giùm mấy tờ vé số rồi biểu ngồi xuống cùng ăn tối. Lúc con bé đương ăn, anh nhìn thấy bàn tay nó có sáu ngón, phía bên trên ngón cái có một cái ngón dư ra, lủng lẳng. Anh biểu chị mổ cho nó đi, giờ còn nhỏ mổ không sao, không để thẹo để tật gì đâu. Chị cũng thiệt tình, biết vậy mà chưa có tiền, con nhỏ chưa đi học, nên cũng chưa cần, rồi mổ thì nghỉ bán, rồi thuốc thang, chị nói để vài bữa để dành tiền rồi tính, giờ nghèo quá, có dư ngón tay cũng hổng sao. Anh cười, thôi được rồi, để đó tui lo, yên tâm.

...
ảnh nói vậy đó anh Hai, rồi bữa nay ảnh mần thiệt, giấy tờ sáng giờ rồi đóng tiền đóng bạc ảnh lo hết, tui mừng quá, mà tui cám ơn ảnh không nhận, ảnh nói chủ yếu cho con nhỏ nó lớn lên xinh đẹp là ảnh mừng, ơn nghĩa gì chớ, trời ơi, người đâu mà dễ thương hết sức à, có bà con gì đâu anh Hai , thiệt ngại quá… lúc này, ráo nước mắt, mới thấy chị cười, con bé nhỏ cứ ngồi ôm cánh tay chị, đung đưa cái chưn nhỏ xíu dưới ghế.

1 nhận xét:

  1. Việc đựng sản phẩm trong túi giấy không nhãn mác không chỉ làm giảm giá trị của sản phẩm mà còn giảm uy tín của thương hiệu. In túi giấy
    In túi giấy kraft giá rẻ
    Vì vậy, rất nhiều công ty cũng như các shop bán hàng đã chuyển sang in túi giấy riêng mang thương hiệu đặc trưng của mình
    In túi xách giấy

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...