Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

bờ ân bân nặng rộn (2)...

...

1.
Elizabethtown là một phim hay, tôi đã coi nhiều lần, lần nào chiếu trên tình hình tôi cũng ngồi coi lại, và vẫn không ngớt xúc động. Tôi tìm thấy trong phim nhiều điều mình thích, thích nhất là cái cách thể hiện một nhân vật không có diễn viên, ông bố Mitch đã chết của Drew Baylor. Có nhiều ý kiến, bình luận về bộ phim này, nhưng không ai nhắc tới tình tiết đó, mà bỏ qua nó, là thiếu sót cực lớn của người xem, vì theo tôi, đó là một ẩn ý chủ đạo của kịch bản và đạo diễn.

Đoạn hay nhứt trong phim là đoạn bà vợ góa Hollie Baylor phát biểu và nhảy múa trong đám tang chồng mình (nhiều người review coi đoạn này là bà vợ vì quá đau khổ nên hóa điên, thật là một bọn thảm hại). Thực ra bà Hollie (do Susan Sarandon đóng, có ai biết bà này ở hành tinh nào xuống không, sao bả đóng vai nào là muốn quì lại bả vai đó), bà Hollie đã học được từ chồng mình tình yêu đời, yêu người rất lớn, một câu nói của bà mà tôi rất thích, trước khi kể chuyện cười và nhảy múa trong đám tang chồng, là “tôi phải học cách làm mình vui, phải rất lâu, rất lâu mới biết cách chắt lọc niềm vui từ cuộc đời”

2.
theo một thống kê không đầy đủ, nghe trên đài, thì hành tinh xanh của chúng ta có đến 12,000, mười hai ngàn loài thực vật cho trái, trong đó chỉ khoảng 400 loài cho trái ăn được, còn lại toàn trái độc, và bạn thử nghĩ coi, tổ tiên (có thể là từ lúc còn con khỉ) của chúng ta đã phải thử bao nhiêu lần, để tìm ra 400 loài trái đó, và họ đã chọn chúng để gieo trồng, để chăm bón, để thu nhiều trái hơn và truyền hạt giống cho chúng ta, đời này qua đời khác

niềm vui trên đời này nó như thứ trái ngon đó, trong hàng ngàn sự kiện của cuộc đời, chúng ta chọn ra niềm vui, nhân giống, gieo trồng và chăm bón chúng, đó là cách người ta vẫn làm. Thay vì kêu ca về nỗi buồn, lo lắng về vạn sự chưa hoàn hảo, chúng ta nên trồng một cái cây, cây gì mà chắc chắn sẽ cho ra trái ngọt. Thay vì khóc than cho nhân thế và phẫn nộ với cuộc đời, chúng ta nên mỉm cười, nụ cười là một bông hoa, rồi nó sẽ đơm trái, cũng ngọt

3.
(hơi nói lại) rất chán là khi kể một câu chuyện vui vui về tình người, kiểu trong Chuyện Nhỏ Sài Gòn, nhận mấy còm men về Sài Gòn cướp giựt, xô bồ, xì ke, lừa lọc… hay kiểu còm “tình người giờ còn đâu”, “chỉ có trong mơ”, “chuyện cổ tích giữa đời thường”… hoặc phi lý hơn nữa là nhơn đó kiếm cớ đổ vấy tội cho Cộng Sản. Nó giống như khi tôi mời bạn ăn một trái táo, bạn vẫn ăn, ăn xong bạn ngồi kể cho tôi nghe 11,000 loại trái cây có độc khác Biểu tượng cảm xúc smile , nó thừa rồi, tôi đâu phải ăn táo ngẫu nhiên, hay vì đói khát, tôi thích ăn loại trái cây ngon, và vui với điều đó, nên mới chia sẻ với bạn

4.
quay lại bài diễn văn vui vẻ của bà Hollie trong đám tang chồng ở Elizabethtown, ý bà là, tại sao chúng ta phải buồn, vì có mấy ai quan tâm là ông ấy đã chết, không ai thực sự quan tâm, niềm vui của ông ấy là cuộc sống của ông ấy, và chúng ta cũng vậy.

5.
ai đó nói quên rồi, đại ý là, đường xa đôi khi không phải tại chông gai mà tại vì hạt cát trong giày của bạn, sự âu lo và buồn bực như hạt cát trong giày mình, khó chịu lắm, bỏ đi. Kiếm trái gì ngòn ngọt mà ăn, ai biểu ăn sầu đâu rồi than đắng, phớ hôn?

Hình chụp ở chợ Ba Ngàn, Ngã Bảy, Hậu Giang 2013




2 nhận xét:

  1. Có ai chết, để cuộc đời này vui!?

    Trả lờiXóa
  2. ai biểu ăn sầu đâu rồi than đắng, phớ hôn?

    hahahah mắc cười câu này gần chết á anh Phú

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...