Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Miến Điện, hành trình những chuyến xe đêm (3)

Coi lại:
Phần 2

Phần 3: lộng lẫy hoàng hôn Mandalay

...
buổi tối, chúng tôi lên cái xe bus nhỏ, kiểu xe 12 chỗ ngồi, nhưng chỉ có 4 khách, chúng tôi và hai phụ nữ khác, xe chạy khá nhanh, hầu như không dừng. Chúng tôi đi theo một con đường tắt, men theo bờ sông, qua những làng mạc nhỏ, những cánh đồng bạt ngàn thốt nốt, những núi đồi hoang vu, vậy mà cũng qua đến 6 trạm thu phí, đa số chỉ là những cây tre bắc ngang đường, nhân viên thu phí mặc longyi và nhai trầu, ra tận cửa xe, đưa vé nhận tiền bằng hai tay

 ở Miến Điện, chuyện ngồi trên mui xe hay đu bám tòng teng sau xe là chuyện thường ngày


xe đưa tới khách sạn Smart ở Mandalay, một khách sạn mới, nhân viên ai cũng dễ thương, có anh porter tranh thủ lúc chờ làm thủ tục để giới thiệu cho tôi các điểm thăm quan thành phố bằng tiếng Anh giọng Ấn, nghe tiếng được tiếng mất, nhưng phục sự nhiệt thành của anh. Anh này tên Ann, làm porter ở đây và ở một khách sạn khác, lương của anh khoảng 80USD/tháng cho mỗi job, nhưng số tiền mà khách cho dĩ nhiên là cũng tương đương, anh nhận ra rằng khách châu Á hay cho tiền hơn khách Âu Mỹ, có lẽ vì chúng ta cùng là người Á Châu, Ann nghĩ vậy. Ann đang kiếm tiền và tranh thủ học thêm tiếng Anh để có thể mua một chiếc xe và chạy taxi du lịch, anh và vợ đến Mandalay từ một ngôi làng nghèo khổ cách đó 200 dặm, anh làm nhiều việc và hầu như chỉ chi tiêu cho cuộc sống, còn lại là tiết kiệm, tiết kiệm đến mức chưa dám sinh con.

chúng tôi ăn tối qua loa ở một nhà hàng Ý gần đó, tôi gọi cái Ham và mấy ly wisky, cho dễ ngủ. Hôm sau chúng tôi dậy sớm, điện thoại cho anh taxi quen và quyết định sẽ đi một vòng 4 ngôi làng cổ, mà người Mandalay thường gọi là “4 cities”, dịch đúng phải là “thành”, gọi là làng nhưng ở mỗi nơi này đều có thành trì, từng là thủ phủ của một vì vua nào đó, từ cách đây mấy trăm năm. Tour này hầu như ai tới Mandalay cũng đều đi, nhưng đa số là đi 3 cities, vì cái thành xa nhứt, mà cũng đẹp nhứt và có quả chuông lớn nhứt, là thành Mingun, nó lại nằm hơi trái đường.




trước khi ra khỏi thành phố, chúng tôi ghé thăm một tu viện nhỏ, nhưng có tuổi đời cổ xưa nhứt vùng này, toàn bộ tu viện cũng được làm bằng gỗ tếch và được chạm trổ tinh vi, nét chạm hầu như là các họa tiết 3D khá độc đáo, đặc trưng của người Miến.

tôi chỉ kể sơ tour “bốn thành” này cùng với hình ảnh, vì cơ bản cũng chỉ là những ngôi chùa, những tu viện cổ xưa, những đoàn nhà sư, xe ngựa và cổ tháp. Trong 4 thành này tôi chỉ đặc biệt thích Mingun, vì nó mà tôi lặn lội tới Mandalay này, tôi đến bởi ngôi đền bốn mặt khổng lồ, điêu tàn nhưng kiêu hãnh đứng bên sông Ayeyarwady, tôi đến chỉ để đứng bên cạnh nó, sờ tay vào từng khối gạch cũ, rồi về.




ngoài đền Mingun, tôi còn đến một ngôi chùa khác, chỉ xuôi theo dòng sông một đoạn, chùa này theo kiến trúc mới, màu trắng, cũng khá đẹp và ấn tượng


sau thành Mingun là đồi Sagaing, nơi được coi là trung tâm Phật giáo, với hơn 600 ngôi chùa, tu viện, trong đó có cả một trường Phật Giáo rất lớn, từ đỉnh đồi Sagaing đưa mắt nhìn ra bốn hướng chỉ toàn chùa, những ngôi chùa với bảo tháp vàng chóe, nổi bật giữa màu nâu nhạt bạch thếch của cánh đồng hai bên bờ sông, chùa nối nhau triền miên




chúng tôi bỏ qua một thành, chỉ ghé ăn trưa và vào thành Inwha, Inhwa là một thành cổ, như kiểu thành Huế của ta, có lẽ vì giờ đây nó chỉ còn là một làng quê nghèo nàn nên mọi thứ còn nguyên hiện trạng, tường cao hào sâu tháp canh và vọng gác, với nhiều tu viện và chùa cổ nằm lẫn giữa những cánh đồng lúa mới cấy. Thành nằm bên kia sông, muốn đến phải đi đò qua, rồi thuê xe ngựa đi một vòng. Đường đẹp, cảnh đẹp, người dân ở thành này đa số đều nghèo nhưng khá thân thiện và mọi thứ đều có giá tiền rõ ràng, rất tiện cho du khách, đời sống ở đây gần như còn khá thiên nhiên hơn những chỗ khác











Và cuối của điểm hành trình này, dĩ nhiên là cầu Ubein, cây cầu gỗ tếch được coi là dài nhứt thế giới có tuổi đời hơn 200 năm bắc qua sông Taungthamna, hầu như các đoàn khách du lịch khác đến Mandalay đều đi cùng một tour như vậy, nhưng chỉ một phần trong số du khách chờ đón coi hoàng hôn trên cầu, bởi nơi đây cũng được coi là điểm ngắm hoàng hôn đẹp nhứt thế giới. 






Chúng tôi đến Ubein hơi sớm nên tha hồ lang thang chờ hoàng hôn, câu cầu đẹp thiệt, nhưng có vẻ chánh quyền ở đây không quản lý kỹ nên tình trạng buôn bán hai đầu cầu và rác thải là một điểm trừ của nơi này, còn lại phong cảnh thì tuyệt vời. Tôi cứ đi theo những người ngư phủ câu cá trên sông Taungthamna mà bấm máy, mải chơi quên mất việc thuê một chiếc thuyền để ra giữa sông săn ảnh hoàng hôn, đành đứng ở bãi bồi giữa dòng sông bấm máy, và đó đúng là một hoàng hôn lộng lẫy nhứt tôi từng chứng kiến.






Ánh mặt trời lặn qua bờ sông phía bên kia cầu, phản chiếu ánh nước và chiếu thẳng vào cây cầu, làm cho nó như một thước phim âm bản được chiếu bởi ánh sáng chỉ một tông màu rực đỏ, khó có thể diễn tả hết bằng lời nếu bạn không tận mắt chứng kiến điều này.

...
Bị ám ảnh bởi vẻ đẹp của cây cầu gỗ Ubein nên áng hôm sau chúng tôi không đi trong một số chùa trong nội ô Mandalay như dự định mà quyết định quay lại Ubein, một phần để ngắm lại cây cầu và chụp thêm ảnh đời sống của người dân làng bên kia sông, một phần để ghé tu viện Mahagandayon gần đó, mục kích cảnh đi ăn sáng của hàng ngàn nhà sư. 







Tu viện Mahagandayon là một quần thể lớn, với nhiều công trình và là nơi học tập sinh sống của một ngàn tăng sư, cảnh đi ăn sáng lúc 10 giờ của giới tăng ni ở tu viện này cũng là một cảnh tượng hiếm hoi trên thế giới, đáng tiếc là dù được nhắc nhở, các đoàn du khách, đặc biệt là khách Trung Quốc, vẫn làm náo động không gian, vốn trật tự và yên tĩnh của tu viện.


có điều này mà chúng tôi hết sức ngạc nhiên khi chứng kiến bữa ăn của các nhà sư ở đây, và cả Miến Điện nói chung, họ ăn thịt, thịt heo kho như chúng ta hằng ngày vẫn ăn, lúc mới nhìn tôi còn trầm trồ, đồ chay mà người ta làm miếng thịt y như thiệt luôn cà, hóa ra là thịt thiệt, chuyện này được giải thích dài dòng, tuy nhiên, tôi vẫn không thể quen được.





Chúng tôi quay lại cầu gỗ và mục kích nhiều cảnh tượng đẹp, hai đứa ngồi xem nguyên một trận đấu bóng (thuộc một giải đấu nào đó, vì có cả trọng tài chính, trọng tài biên, giám sát...) ngay trên bãi bồi dòng sông Taungthamna, giữa một đội các nhà sư trẻ và một đội các bạn trẻ khác. Đội nhà sư gần như là đá trên sân nhà vì có hàng trăm tăng sư của tu viện Mahagandayon gần đó ra cổ động rất nhiệt thành, 



Kết cục là đội các nhà sư thắng, tuy nhiên cách họ thắng không đẹp, lúc cuối giờ, khi đã dẫn bàn, các nhà sư toàn đá bóng ra ngoài, thậm chí đá thẳng ra sông để câu giờ, việc này còn được các sư cổ động tung hê nhiệt liệt, mặc cho đội bóng đối phương nỗ lực tìm bàn hòa, có thể việc nhà sư ăn thịt đã làm họ hoàn toàn chưa thoát tục chăng?

Buổi chiều, chúng tôi đi thăm Hoàng Cung, vài ngôi chùa, tu viện cổ và dự sẽ ngắm hoàng hôn trên đồi Mandalay. Hoàng Cung Mandalay còn khá mới, một phần nó cũng mới được xây dựng và gần đây được trùng tu khá lớn, nhưng chắc là do kinh phí, việc trùng tu lại khá sơ sài, với tường gạch nhũ vàng, mái tôn sơn đỏ, mất vẻ cổ kính cần có của một tử cấm thành uy nghiêm, dù vẫn có thành cao hào sâu, vọng lâu và các công trình cũ, nhưng tất cả có vẻ là một bản sao vụng về của những gì nó đã từng. Toàn bộ khu vực hoàng thành hiện nay do quân đội kiểm soát, và du khách chỉ được vào xem khu tử cấm thành, chúng tôi rất muốn đi ra ngoài, nơi các công trình bị bỏ hoang phế hơn, nhưng tiếc là điều đó không được phép, nếu không nói là khá nguy hiểm.




Chúng tôi sau đó ghé thăm ngôi chùa Kuthodaw Paya, nơi 729 có bảo tháp tàng trữ bộ kinh Phật chạm khắc trên đá cẩm thạch được coi là lớn nhứt thế giới, gần bên đó là tu viện Shwenandaw, một tu viện có tuổi đời hơn 300 năm, được làm hoàn toàn bằng gỗ tếch, kín đầy những điêu khắc trên gỗ cực kỳ tinh xảo

mỗi cái bảo tháp này lưu giữ một trang kinh Phật, có gần cả ngàn cái như vậy






Sau một hành trình dài trên cái gốc ngược lên đồi Mandalay, chúng tôi nghĩ chắc cảnh hoàng hôn sẽ đẹp, nhưng tôi sớm nhận ra mình không có tiền cảnh đẹp như trên cầu Ubein, nên tôi quay xuống và quyết định sẽ chụp cảnh hoàng hôn ở hoàng thành, từ bên kia con hào, bên tường lũy và vọng lâu, như vậy có vẻ đẹp hơn, quả nhiên tôi đúng. 



Anh tài xế chở chúng tôi đi suốt hai ngày tên là Didi, anh nầy từng có 13 năm làm Bartender bên Mã Lai nên nói tiếng Anh khá tốt, vui vẻ, nhiệt thành và hiểu biết. Didi đẹp trai, chưa có vợ vì lo chăm sóc cha già, thực ra anh từng có bạn gái, nhưng sau khi anh vừa đi qua Mã Lai thì cô gái đi lấy chồng, anh từ đó thành kẻ thất tình. Didi dự kiến sẽ kiếm đủ tiền để mua một chiếc xe mới cho riêng mình mới tính tới chuyện vợ con. Sau bữa tối ở khách sạn, chúng tôi ra bến xe đón xe buýt đi thị trấn Nyaung Shwe, nơi có hồ Inle nổi tiếng, tạm biệt cố đô Mandalay với ánh hoàng hôn lộng lẫy trên cầu Ubein.

3 nhận xét:

  1. hình chụp đẹp quá! Bravo Phú! Bravo!

    đoán Phú cần 1 cái wide angle lens cho street photography :) Phú nhảy lên 5D chưa?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cảm ơn anh Diên Hoàng, Phú giờ chơi Fuji X-T1, lens mới có 56mm f1.2 và 55-200 f3.5-4.8 thôi, cho gọn nhẹ, anh tinh mắt thiệt, đúng như anh nói, là đang thiếu 1 cái lens wide cho street :)

      Xóa
  2. Anh dep,viet cung hay,anh chang Phu nay co tam hon.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...