Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

chuyện tình Bé Sáu “Te”



"...

tui tên Bé Sáu, không phải tên thứ đâu, tên thiệt đó, tên giấy luôn đó, Trần Văn Bé Sáu, còn gọi là Bé Sáu “te”, “te” là một động tác trong nhảy đầm, động tác kết thúc, bị tui mê nhảy đầm lắm, mê từ trẻ tới giờ, năm nay tui sáu lăm rồi, sáu lăm mà chú thấy tui trẻ hôn, nhờ nhảy đầm đó, giờ đêm nào cũng cũng phải nhảy đầm ít nhứt hai tiếng mới ngủ ngon nha. Quê tui dưới Long Hồ, ba má tui sanh tui ở dưới, dưới quê mà, làm biếng đặt tên con nên kêu Bé cho nó gọn, Bé Hai, Bé Ba, Bé Tư… tới Bé Mười Hai thì hết đạn, trai thì thêm chữ Văn, gái thì thêm chữ Thị, vậy luôn, mà tui thấy tên vậy cũng êm, đúng hông chú, quá êm luôn. Tui biết vậy thôi, chớ Long Hồ tui cũng ít về, chủ yếu có đám giỗ gì lớn dữ lắm mới về, còn nhỏ lớn tui sống ở Sài Gòn, chỉ biết Sài Gòn thôi.

nói lại chuyện mê nhảy đầm, tui nói thiệt lòng, cả đời tui chỉ mê có duy nhứt thứ đó, cơm không cần no, áo không cần đẹp, chớ mà nhảy đầm là phải có. Trước bảy lăm tôi có học nhiều thầy, rồi cũng đứng lớp nữa, sau bảy lăm thì lấy vợ, rồi kinh tế khó khăn nên có gián đoạn một thời gian, mà thời đó nhảy đầm còn bị cấm, nên chủ yếu hai vợ chồng vô phòng đóng cửa, mở cái băng nhạc cũ, tiếng nhỏ thiệt nhỏ, rồi dìu nhau mấy bản êm êm cho đỡ buồn, đỡ lụt nghề. Tui với bà xã cũng quen nhau trên vũ trường, rồi mê nhau quá, nhảy riết nhảy vô đám cưới luôn. Bả nhảy đẹp, phải nói là nhứt xứ nam kỳ nầy, tụi Mỹ mà còn mê, vậy mà hổng hiểu sao bả mê tui mới chết chứ. Hai đứa làm đàm cưới có đúng năm mâm, mười bốn khách còn nhiêu họ hàng cô bác thôi. Bả lớn hơn tui hai tuổi, cao hơn chút đỉnh, người đẹp người đẹp tánh quá, hiếm hoi trên đời đó chú em.

mà giờ ít người mê nhảy đầm, ờ, giờ kêu bằng khiêu vũ đó hén, chớ thời tui là hầu như ai cũng mê. Đó là thứ văn minh nhứt mà người tây âu họ phát minh ra, phương đông mình hổng có, mà có cũng chỉ là nhảy cà na xí muội, nhảy đình nhảy đám gì chớ hổng giống kiểu nhảy đầm phương tây. Nhảy đầm, đó là âm nhạc, là thể thao, là múa, là tôn giáo, là tình yêu… là thứ lễ hội thăng hoa nhứt của đờn ông và đờn bà, với nhau. Nhảy đầm là thứ duy nhứt theo tui, có thể kết nối được thể xác với đầy đủ các giác quan và tâm hồn con người, tâm hồn đẹp trong một cơ thể đẹp. Tui chưa thấy ai mê nhảy đầm mà xấu tánh, hoặc có cơ thể xấu hết, tui thiệt. Thời đó bạn bè chỉ nhau, chỉ cần vài đứa tụ họp với cái máy hát là chơi được, là chìm đắm trong các điệu nhảy, quên bom quên đạn, quên thù quên hận, là thấy cuộc đời thiệt đẹp, thiệt du dương và bay bổng. Sau này cấm cái cụt hứng, anh em bỏ hết trơn, chỉ còn tui vẫn lui cui giữ nghề, rồi dạy nghề. Giờ dạy thì tùy, điệu khó năm trăm, điệu dễ ba trăm, mà có người dạy cả tháng mới rành một điệu, dạy bị mình mê, mình muốn nhiều người biết thôi, chớ tiền kiếm được không đủ tiền café nữa chú à.

...

vợ trước tui hả, chú hỏi bà hồi nãy tui kể đó hả, bả chết rồi, còn bà giờ thì cũng vậy, cũng mê nhảy đầm, cũng đẹp người đẹp tánh. Mà chú tin không, bà vợ trước đi hỏi cưới bà vợ này cho tui đó, tin nổi không. Chuyện là vầy, hồi đó, hồi năm tám mươi, nhà có chiếc xe máy honda, tui với bà vợ đầu, kêu bà Hai đó, mới đi mua chỗ này bán chỗ kia kiếm sống, nói đại theo chữ hồi đó là đi buôn. Tui thì hổng thích lắm mà bị khó quá, rồi bà Hai bả buôn bán cũng khéo, cũng có dư đồng ra đồng vô, nên thôi đi đại.

bữa đó gấp quá, tui chở bà Hai mới bị té, bả bị cái xe sau nó trờ tới, cán qua cái cái giò, đem vô bịnh viện cưa mất từ trên đầu gối trở xuống. Thương bà Hai quá nên tui mới để bả ở nhà, rồi một mình ra chạy xe ôm, kiếm tiền thuốc thang cho bả. Lúc đó tui còn không dám mở nhạc chớ đừng nói là đi nhảy đầm, chú biết rồi đó, dân nhảy đầm mà bị cụt giò thì thà chết còn sướng hơn. Mà lúc đó tụi tui chưa có con, rồi sau này cũng hổng có với Bà Hai.

...
sau đó tui có xuống Rạch Giá mần ăn, ghiền quá nên cũng có mở lớp dạy nhảy đầm cho mấy chị em trong xóm, cũng mở lén lút sau nhà của một bà chị nọ thôi. Trong đám học trò có cô đó, tên cô Ba, cô Ba sáng dạ học mau lắm, nhảy cũng đẹp mà tánh tình hiền lành lắm, lúc đó cô Ba đâu chừng mười tám mười chín tuổi. Bữa đó Bà Hai mới kêu tui chở tới chỗ nhảy đầm, kêu cho bả ngồi coi đỡ buồn, chiều ý bả nên tui cũng chở tới. Bà Hai ngồi coi một đỗi, cười tươi lắm, còn nhắc mấy cô, nói cô này lắc hông sao cho khéo, cô kia hất cái đầu gọn quá hén… nói chung là thấy bả vui tui cũng mừng.

tối về, ngồi ăn cơm bà Hai mới hỏi, mình à, mình thấy cô Ba sao? Mình có ưng cổ hông? Tui nghe vậy chết đứng, ráng vớt vát dỗ dành, nói vợ chồng mà mình hỏi kỳ vậy, tui chỉ thương mình thôi, mình đừng nói vậy tội tui, mình. Bà Hai cười lớn, mình thương tui tui biết, nhưng mà vợ chồng phải đồng điệu, giờ tui không khiêu vũ được với mình, tui cũng hổng chắc sanh đẻ được nữa, tui què chưn, không phụng dưỡng được mình mà còn phiền mình chăm sóc, coi như bổn phận làm vợ tui hổng được chút nào. Giờ tui tính thiệt vầy, nếu mình ưng cô Ba đó, tui đi hỏi cưới cổ cho mình, được không, tui hứa không ghen tuông chi hết, chị em hòa thuận, nếu tui không giữ lời mình cứ đuổi tui đi.

tui nghe tới đó tui khóc luôn chú em, không ngờ vợ tui tốt tánh quá, nghĩ cũng thương vợ mà cũng thương mình, tui nhứt quyết hổng chịu. Vậy mà bà Hai bả thủ thỉ riết, rồi bả tự kêu cô Ba ra nói chuyện sao đó, cô Ba cũng ưng, vậy là đám cưới luôn, đãi ở Rạch Giá. Đám cưới vui lắm, nhảy đầm tưng bừng luôn, ba má tui không dự, chỉ có bà Hai với mấy anh chị tui làm đại diện đàng trai, nhà cô Ba cũng không có cha mẹ, do cô Ba cổ mồ côi, cũng chỉ có mấy anh chị đi họ.

...
sau bữa đó thì tụi tui quay lên Sài Gòn sống, bà Hai giữ lời, không nặng nhẹ cô Ba câu nào. Chú đừng cười, hồi xưa đàn ông hai vợ là chuyện thường, nhưng thường người ta giàu có mới hai ba vợ, tui nghèo mà cũng hai vợ, mà bà nào cũng đẹp mới ác chớ. Rồi cô Ba sanh liền liền, bốn đứa, ba gái một trai. Hai đứa gái giờ theo chồng qua Mỹ, một đứa lấy chồng ở Úc, còn thằng út giờ ở với tụi tui.

tiếc cái là tụi nhỏ giờ hổng có đứa nào mê nhảy đầm như cha mẹ nó. Bà Hai sống với tụi tui thêm mười mấy năm, lúc đám nhỏ lơn lớn chút thì bả chết, bịnh chết thôi. Mấy đứa nhỏ kêu bằng Má Hai đó, thương lắm, mấy đứa con gái tui đó, má Ba tụi nó nói nhiều khi nó còn cãi chớ má Hai nó kêu cái là răm rắp, thấy tụi nhỏ thương má Hai nó tui cũng mừng. Nhiều bữa ngồi riêng với bả, tui hỏi, mình có vui không? Bà cười, vui chứ mình, vui lắm, mình vui là tui vui nhứt. Đám ma của bà Hai lớn lắm, đám con tui khóc, hai vợ chồng tui khóc, anh chị em tui về khóc, hàng xóm láng giềng cũng xúm khóc, khóc động trời luôn.

...
giờ đám con tui ở nước ngoài, nhiều lúc Tết nó cũng hổng về, nhưng mà đám giỗ bà Hai là về đủ nha chú, về nấu bữa cơm, gia đình con cháu ngồi xúm xít, quây quần với nhau, nghĩ chắc bà Hai ở trển bả thấy cảnh nầy chắc bả vui, bả vui thì tui mới vui. Bởi tui nói, chưa thấy ai mê nhảy đầm mà xấu tánh, tui nói phải hông chú?

...'


Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

"chị đĩ"

(note này cấm trẻ em dưới 18 nha)

"chị đĩ"

nó tên Hiền, tên như người, nó thiệt hiền queo, chuyện gi cũng cười. Nó thua mình ba tuổi, có cái xưởng làm đồ gỗ mỹ nghệ, chuyên làm ba cái rễ cây, gốc tre thành tượng Thần Tài, Ông Thọ, bán cũng lai rai, chủ yếu bỏ cho mấy cửa hàng.

nhân có khách đặt hàng nên kiếm nó, nghe có mối làm ăn là nó mừng lắm, nó nói để em chở anh xuống xưởng em chơi, anh coi mẫu mã được thì anh em mình hợp tác nha. Đi luôn, xa mù trời, xuống tuốt dưới Bình Hưng, loay hoay chút nó biểu vô nhà nó, ngay phía sau đó, uống nước. Nhà cấp bốn nhỏ, cũ nhưng xây cất khang trang, tới gặp con gái nó chuẩn bị đi học, thưa ba thưa bác mới tới, thấy con gái nó lớn quá, mới hỏi con nay nhiêu tuổi, con nhỏ thưa mười chín, giựt mình quay qua thằng Hiền, hổng lẽ mười bốn mười lăm tuổi mày lấy vợ hả, thằng Hiền chỉ cười.

lát ngồi chút , vãn chuyện, thằng Hiền mới nói, đó là con riêng vợ em, vợ em nó không may chết sớm, nên cha con nuôi nhau, cha dượng con ghẻ nhưng bị thương nó còn nhỏ, lúc má nó chết nó mới tám tuổi, má nó trối lại cho em, biểu em ráng nuôi nó đàng hoàng. Vợ em nó lớn hơn em tới ba tuổi, là bằng tuổi anh Hai đó, có con nhỏ này rồi hai đưa em mới gá vô. Cha ruột con nhỏ hả, em cũng hổng rành,  má nó cũng hổng nói nên thôi coi như chết rồi. Thấy cũng hay nên nói thôi mày kể anh nghe với, nó biểu hứa đừng cười nó mới kể, ờ, vui tao phải cười, buồn thì thôi, nó kể

Hiền dân đây, năm đó Hiền ra quân nghĩa vụ, cả mấy đứa gần nhà mới rủ nhau làm bữa rượu, say nhào đầu, tới nửa đêm hứng chí mới rủ nhau đi chơi gái. Hai năm quân ngũ giam hãm đời trai nên coi như xả láng một đêm, thẳng tiến ra khu Tân Cảng. Hiền đi với một cô, nhưng mà say quá, vô tới phòng trọ thì ói một đống rồi lăn ra ngủ, nửa đêm trúng gió, Hiền vật vã như sắp chết. Cô gái hoảng quá mới kêu xe ôm chở Hiền đi trạm y tế, trên xe thằng Hiền cứ gào lên, chị đĩ ơi, cứu em chị đĩ ơi, em chết quá chị đĩ ơi, làm cha xe ôm cũng mắc cười theo

"chị đĩ" ở trạm xá tới sáng thì bỏ về, sáng ra Hiền nhớ lại, mắc cỡ quá nên cũng giả đò quên luôn, bạn bè có hỏi cũng không dám nhắc cái đêm đó. Nhưng mà trời đất xui sao Hiền gặp lại cô gái định mệnh, số là mấy tháng sau Hiền mới đi làm công nhân trên Thủ Đức, mấy lần tăng ca về khuya, đi ngang chân cầu Sài Gòn,  Hiền nhận ra cô gái hôm trước đứng chờ khách bên đường. Bữa đó Hiền mới đánh liều, tới hỏi, cô nhớ tui không? Cô gái nhìn Hiền một hồi rồi bật cười nắc nẻ, ha ha, cha nội bộ đội kêu tui chị đĩ đây mà, sao tui quên được, còn thiếu tui một dù nha, giờ đi hông?

vậy là xáp lại, mới đầu khó khắn lắm Hiền mới thuyết phục được "chị đĩ" bỏ nghề, bằng cách chiều nào Hiền cũng phải ghé đưa số tiền bằng ba lần đi khách, rồi chở đi ăn, đi coi phim... từ từ rồi Hiền trả hết nợ tiền góp, nằng nặc xin hỏi cưới "chị đĩ". "Chị đĩ" tên là Hoa, đã có một đứa con gái ở quê, dưới Long An,  Hiền theo đuổi riết làm  Hoa không nỡ từ chối mà cũng không dám nhận lời, đêm đêm ngồi khóc, nói mình bị điên rồi mới đi hỏi cưới em, ai đời đi lấy đĩ làm vợ chớ. Hiền cười khà khà, "chị đĩ" lấy em nha "chị đĩ". Hoa cũng phải cười theo, cười mà nước mắt còn ràn rụa

gia đình Hiền mới đầu dĩ nhiên phản đối, mầy trai tơ mà, sao đi lấy gái một lần đò, một con, còn lớn tuổi hơn nữa chớ, nhưng sau thấy Hiền thương quá, cũng thuận luôn, mới cắt cho miếng đất, làm bữa cơm cúng ông bà, đãi đằng bà con lối xóm cho hai đứa nên duyên. Hiền đem mẹ con Hoa về ở,  bỏ qua dư luận, bỏ qua đàm tiếu, cứ vậy thương nhau mà sống. Rồi ngày quá ngày, vợ chồng thuận thảo, làm ăn cũng có đồng dư, cất được cái nhà nầy. Bữa về nhà mới mừng lắm, hai vợ chồng ôm nhau khóc vì mừng.

nhưng trời không thương, ở với nhau ba năm thì Hoa sảy thai hết bốn lần, tới lần thứ năm thì xuất huyết mạnh, nửa đêm ra trạm xá chậm, rồi đưa lên Sài Gòn chậm, nên Hoa yếu dần, chết trên xe.Trước khi nhắm mắt, Hoa vẫn cười, nói, em có đi  cũng vui, một ngày làm vợ mình bằng vui một đời rồi, giờ thì mình ráng lo cho con em lớn chút, rồi kiếm cô nào đàng hoàng mà đi bước nữa, nha mình. Sau bữa đó Hiền điên dại một thời gian, say sưa suốt, đêm nào uống rượu say cũng kêu, Hoa ơi, chị đĩ ơi, sao bỏ tui, thảm thiết lắm.

...
chuyện em vậy đó, anh Hai đừng cười, giờ cha con nuôi nhau, có nhau, cũng đỡ buồn, con nhỏ cũng hiếu thảo, học giỏi lắm anh Hai, lớn giống hệt má, tánh tình hiền lành, bà con cô bác ai cũng thương. Lúc này chỉ cũng có bạn trai rồi đó anh Hai, bữa có dẫn về đây uống rượu với em rồi, thằng nhỏ coi được hung nha.

hỏi sao mầy không đi bước nữa, còn trẻ mà, kinh tế cũng khá rồi, Hiền cười, dạ thôi, em sợ vợ em ở dưới nó tủi, em thề rồi, đời này kiếp này chỉ có mình nó là vợ em mà thôi.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...