Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao,



muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao,

1.
Trong phim “Dawn Of The Planet Of The Apes”, có một đoạn, lúc con trai của Ceasar hỏi cha sao chưa quay trở lại để thống lĩnh bầy đàn, Ceasar trả lời “ta phải khỏe lại đã, những con khỉ khác chỉ trông theo con nào khỏe nhất mà thôi”, rất chính xác. Và loài người, dĩ nhiên, về cơ bản cũng như vậy. Thế giới nể sợ nước Mỹ, đơn giản vì họ mạnh nhất, dù có thông minh như người Do Thái, có kỷ luật như người Đức, có hào hoa như người Pháp… (hay liều như thằng Triều) thì cũng phải nể người Mỹ nhứt, rất đơn giản và bản năng.

2.
thời tuổi trẻ của tôi, tôi cũng ham chơi vô độ lắm, thời gian rảnh cũng bị đốt nhiều ở quán café, quán nhậu, ở những cuộc ta bà đây đó không có điểm dừng, không có giới hạn. Nhưng bây giờ, ngoài 40 rồi, khi nhìn các bạn trẻ, trẻ như tôi ngày xưa, ngồi hằng giờ ở quán café, đứng cầm cây cơ cả ngày ở bàn bida hay đỏ mặt tía tai chém gió ở quán bia, tôi thấy rất tiếc cho các bạn, chính vì tôi qua rồi tôi biết, tuổi trẻ không quay trở lại, thời gian đẹp nhất của đời người đã bị chúng ta hoang phí vô độ, nếu tôi được trẻ lại, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để đọc sách, học ngoại ngữ, học đàn, theo học một đại học hoặc một nghề nào đó, đi du lịch có chọn lọc… và cơ bản là tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn tập thể thao, để đến năm 40+ tuổi tôi vẫn có cái bụng gọn gàng, thân hình rắn chắc, bần bật như một cái lò xo tiếp đạn

3.
hôm rồi có post cái ảnh đeo găng tay boxing, mấy bạn cứ hỏi là tôi tập võ gì, ở đâu, có bạn nhắc là tôi đứng không đúng tư thế nữa… thực ra tôi chẳng tập võ gì, tôi chỉ thích đấm đá bao cát cho khỏe và vui. Nói thiệt là tôi không có năng khiếu thể thao (lẫn văn nghệ), tôi đã từng chơi rất nhiều món, món nào cũng chơi dở nên chán và bỏ cuộc, chỉ duy nhứt tập đánh nhau là tôi giỏi, và thích. Hồi nhỏ, những năm 10~15 tuổi tôi đã từng được đào tạo để trở thành võ sĩ chuyên nghiệp, nhưng do thời đó võ tự do gây chấn thương nhiều quá, những trận đấu tập khốc liệt mỗi ngày làm mẹ tôi xót con và kiên quyết bắt tôi từ bỏ món này. Sau đó tôi tham gia nhiều món khác, karate, teawondo, vovinam… món nào cũng đôi ba tháng rồi nghỉ, chủ yếu là vì tôi đánh nhau nhiều quá, mẹ tôi phát hoảng nên cấm tiệt luôn, mãi cho đến gần đây tôi mới tập lại, thấy thích thú vô cùng, cho nên võ tôi tập chỉ là võ rừng, võ đường phố, nếu bạn muốn biết.

4.
có nhiều bạn inbox, nói rằng tôi rất có ảnh hưởng đối với họ, hoặc anh/chị/em/con của họ vì nhưng điều lạc quan mà tôi thể hiện trên FB, họ cho đó là một dạng “năng lượng tích cực”, tôi đồng ý và thực lòng, tôi rất vui. Nhưng nếu bạn hỏi tôi một lời khuyên về tuổi trẻ và cuộc sống, tôi thiệt hổng biết khuyên gì, có chăng, tôi khuyên bạn nên tập võ (tứt nhiên, bạn có thể chọn môn thể thao khác, nếu thích), nhưng tôi chơi nhiều món rồi, tôi vẫn thích tập võ. Bạn có thể nghèo, bạn có thể không học đại học, nhưng có hai thứ nhứt thiết bạn, nhứt là một bạn trai trẻ, phải làm, đó là đọc sách và tập võ. Đọc sách không phải chỉ để có tri thức, đọc sách là cách tập luyện thể lực cho lý trí và tâm hồn, để nó luôn tràn đầy cái gọi là “năng lượng tích cực”, còn tập võ, cũng không đơn giản chỉ là chơi thể thao, nó tập luyện cho bạn một ý chí mạnh mẽ. Khi bạn quen với việc hạ gục một người khác, bạn sẽ thấy cực kỳ tự tin, việc giao tiếp của bạn trở nên rất dễ dàng, và một điều nữa, sẽ rất hiếm khi bạn cảm thấy bất lực hay suy nhược trong cuộc sống.

5.
đầu tuần vui vẻ, và nhớ tập thể thao

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...