Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

được

được

1.
lần đầu đi miền tây dài ngày là năm 93~94 gì đó, hổng nhớ, là về Mộc Hóa, về nhà Nhựt chơi, ở dưới đó hơn tuần mà nhậu triền miên khói lửa tàn canh gió lộng, hầu như không khi nào tỉnh. Mộc Hóa là một huyện xa của Long An nhưng lại nằm trong vùng Đồng Tháp Mười, giáp sông Vàm Cỏ huyền thoại và có chợ biên giới với Cam. Thị trấn nhỏ xíu, có thằng miền trung vô như có khách quí, nhà nào cũng kéo qua kéo lợi, cá đồng chim chuột rắn rít điên điển so đũa có gì ngon đều đem ra thết đãi. Nhớ Nhựt có thằng bạn, tên Khanh, thằng này sau làm Công An, dễ thương lắm, có nụ cười hiền queo, thích nhứt là nó luôn nói "được", "êm", "bén" và "dịu", quán nầy được, gụ nầy êm, mồi nầy bén, em kia coi dịu quá . Khanh giải thích là ở đây, ở miền tây, người ta không có thói quen khen chê nặng lời, nên ít dùng chữ sách vở như tuyệt vời - tốt - xuất sắc- ngon - đẹp - xấu - dở - tệ..., ở đây người ta chỉ nói được hay hổng được, êm hay hổng êm, bén hay hổng bén, ngon lành hay hổng ngon lành... có gì dữ lắm thì thêm chứ quá, quá được, quá bén, quá êm, quá dịu... vậy thôi.

2.
sau nầy, đến đầu năm 96 về miền tây làm hãng xe, có mấy đứa trong hãng nó cũng khoái, chiều tối nào cũng kéo đi, không về nhà thì ra quán bình dân, bia bơm rượu bình suốt. Có lần gặp một bác nọ, là ba của thằng nhân viên, ông tên Được, Ba Được nhà ở Thốt Nốt, cũng ngang sông, nhà tuy nông dân nhưng cũng khá hiện đại, hiểu biết lắm, mới mời về nhà chơi, ra bờ sông uống rượu với canh chua lá me cá chốt, cá chốt sông con nửa cùm tay thịt trắng phau nấu với lá me non xanh rờn ăn với mắm nhĩ dằm ớt đỏ, uống rượu trắng... ta nói, thần sầu quỉ khốc với món canh nầy. Ngồi chơi, nói chuyện đến tàn cuộc rượu, thì Ba Được nói, thằng Hai, mầy được lắm. Mới hỏi lại là bác nói vậy là bác khen hay bác chê con, ổng mới cười lớn, tao nói mầy được là được chớ khen chê gì đâu

3.
sau nầy nữa, làm rể miền tây, rồi đi nhiều nơi, đi khắp miền tây, đi chơi uống rượu với đủ người, mới thiệt hiểu ra, được hay hổng được, êm hay hổng êm, là không khen cũng hổng chê, là nhân gian nói thôi, được chưa chắc đã tốt, hổng êm chưa chắc đã xấu, có thằng ăn cướp giết người mà người ta nói thằng đó được, cũng có thằng học hành đàng hoàng làm ông nọ bà kia mà người ta nói, thằng đó hổng được, làm điều gì đó mà người ta hỏi, mầy làm vậy coi được hông?, mầy thấy hổng được, hổng êm thì đừng làm, chứ không ai nói sai, nói trái chi đâu. Riết rồi không rõ cái gì được cái gì hổng được, bởi nó không có luật, bị nó đo bằng tấm lòng mà

4.
được, như một thứ tiêu chí chứng nhận mơ hồ nào đó, của tấm lòng, của người miền tây, di truyền từ thủa khai hoang mở cõi, thời chưa có luật pháp, người ta phải cư xử với nhau bằng tình nghĩa, và được, là chữ dùng cho người ở lại, với nhau, vượt qua lề lối, vượt qua khó khăn, để sống với nhau, sống được chơi được làm được, nhiều khi chỉ cần biết cầm cái ly ngửa cổ uống nghe cái ót, là được

1 nhận xét:

  1. Cái gì được là được , cái gì hông được là hông được , phải hông bạn

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...