Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

lựa chọn ký ức



lựa chọn ký ức


1.

năm 2012, lúc đi dọc Trường Sơn, ở cuối một chân đèo heo hút, cách cầu Dak’rong tầm mười mấy cây số về phía nam, chúng tôi có ghé vào một bản vắng chơi, bản làng toàn những ngôi nhà sàn xinh xắn, trên dành cho người ở, phía dưới là trâu bò nuôi. Bản có lẽ được tái định cư lại từ một bản làng nằm sâu trong rừng. Bản rất vắng, mọi người có lẽ đi nương đi rẫy chưa về, chúng tôi chỉ gặp bọn con nít và một bà già người dân tộc, có lẽ là người Pako, bà mời chúng tôi đến nhà chơi. Trong nhà bà có một người đang nằm, khi thấy có khách vẫn cố lết ra ngoài bậu cửa.

bà già người dân tộc ngậm cái tẩu thuốc, phì phà khói trong sương chiều của núi rừng Trường Sơn lộng lẫy, cười nói, bọn mày vào nhà chơi đi, đừng ngại, đó là thằng chồng tao, nó bị ốm, nằm đó đã mười năm, nó không biết gì nữa đâu, làng bảo tao giết nó đi, nhưng tao vẫn nuôi nó, vì nó là chồng tao, vì nó từng là người thợ săn giỏi nhất núi rừng này, vì nó đã từng yêu tao… khi nói về “thằng chồng”, tôi thấy đôi mắt bà lấp lánh sau màn khói mờ ảo


2.
dạo này, mỗi khi ăn tiệm, chúng tôi rất thích ăn ở nhà hàng Al-Fresco’s, đó là một trong chuỗi nhà hàng kiểu Ý, với các món ăn tây nhưng rất hợp khẩu vị Việt Nam, bạn vợ thì thích các món ăn và phong cách phục vụ của nhà hàng, còn tôi, tôi thích ngồi coi mấy clip PR thương hiệu Al-Fresco’s. Những clip ngắn, rất dễ thương, được quay đẹp với kịch bản là những câu chuyện kiểu như “chicken Soup for the Soul”, lồng ghép thương hiệu của nhà hàng rất khéo léo và đầy nhân văn.

một câu chuyện trong clip kể về một chàng trai giao hàng của nhà hàng, ngày nào sau khi làm việc xong đều mua một cái bánh pizza đem đến tặng bạn gái, hay đúng hơn là một cô gái đã từng là bạn gái, vì sau khi bị tai nạn, cô gái đã mất trí nhớ. Khi người quản lý hỏi chàng trai, tại sao em vẫn tặng bánh cho cô ấy khi cô ấy không còn nhớ em là ai? Chàng trai bình thản trả lời, cô ấy không còn nhớ em là ai, nhưng em thì có


3.
vợ chồng bạn tôi chia tay, âu cũng chuyện thường tình, hết duyên hết nợ thôi, dù cũng đã yêu nhau hai mươi năm, nhưng tôi luôn thích cách bạn nói về vợ của mình, bạn luôn kể về cô ấy như một người vợ hiền, một người dâu thảo, một người mẹ hoàn hảo, một người yêu tuyệt vời, như không thể thay thế. Tất nhiên có những điều khiến họ chia tay, nhưng bạn quên rồi, bạn không nhớ nữa. Trong bạn chỉ còn những điều tốt đẹp, những ký ức đẹp, để nhớ về nhau.

tất nhiên không phải ai cũng như bạn tôi, quá khứ như một vết sẹo, người ta thường nhớ về nỗi đau do nó gây ra hơn là những điều tốt đẹp mà nó đã từng. Một ngày có hai mươi bốn giờ, một tháng có ba mươi ngày, một năm có mười hai tháng… và nhiều năm như vậy trong đời, nhưng người ta chỉ có xu hướng nhớ khoảnh khắc mà người ta đau buồn, còn bao khoảnh khắc khác, những niềm vui, sự hân hoan và tình yêu thương trong từng khoảnh khắc khác, sẽ bị nỗi buồn, như một đám mây đen, lấp mất.


4.
đêm qua đi uống bia, gặp nghệ sĩ Thương Tín, bạn vợ mừng lắm, lăng xăng kiếm giấy bút xin chữ ký và xin chụp hình chung, bạn thần tượng anh Thương Tín, dù bây giờ anh không còn là một gương mặt xine ngày nào. Anh Thương Tín rất xúc động, rất vui, anh nói thầm với tôi trong lúc cúi xuống ký tặng, nghệ sĩ già tụi anh, giờ chỉ sống bằng ký ức người mộ điệu

sáng nay café, chúng tôi nói tiếp về Thương Tín, chúng tôi kể những vai diễn của ông, hình ảnh người lính trở về trong Bài Ca Không Quên, anh Sáu Tâm trong Biệt Động Sài Gòn, nụ cười kiêu bạc của tướng cướp Bạch Hải Đường… người ta có thể kể nhiều thứ khác, những điều không hay ho lắm, về Thương Tín, nhưng chúng tôi quên rồi, chúng tôi chỉ nhớ rằng đó là một người nghệ sĩ tài hoa, một diễn viên huyền thoại, và thần tượng của chúng tôi



5.
bạn không thể chọn gia đình,không thể chọn quê hương, không thể chọn những gì xảy ra trong cuộc đời mình, nhưng bạn có thể lựa chọn để nhớ về tất cả những điều đó, với nhiều tình yêu hơn.

bạn có thể nhớ về cha mẹ như những người đã đánh đòn bạn, họ già cả và trái tính trái nết, đôi lúc khó khăn đến khắc nghiệt… và bạn cũng có thể chọn để nhớ về cha mẹ, như những người, gần như duy nhất trên hành tinh nầy đã luôn yêu thương, chăm sóc và hy sinh tất cả cho bạn, vô điều kiện. Bạn có thể nhớ về Sài Gòn như một chốn xô bồ, đầy kẹt xe, bụi bặm, cướp giật, xì ke và lừa lọc… hoặc bạn cũng có thể chọn nhớ về Sài Gòn như mảnh đất đã cưu mang mười triệu con người, mảnh đất của tình nghĩa, phóng khoáng và hào hiệp

bạn được quyền lựa chọn ký ức mà, hãy chọn ký ức đẹp















4 nhận xét:

  1. đọc những mẩu chuyện của bạn rồi thấy cuộc đời đẹp hơn, cám ơn bạn.

    Trả lờiXóa
  2. Em luôn chọn kí ức đẹp để nhớ. Lần nào đọc những điều anh viết cũng xúc động. Cảm

    ơn anh.

    Trả lờiXóa
  3. rất thích những bài anh viết :-)

    Trả lờiXóa
  4. em trích một câu cuối nhưng em thích cả bài này nha anh Phú, iu từng câu từng chữ luôn :)

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...