Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Bình Thường (1)

xưa tôi có thằng bạn, tên thằng Thường, hai anh em nó cách nhau 2 tuổi tên Bình và Thường, bình thường. Thằng này dân biển, đâu miệt Gò Công, nhưng nhà nó thì không đi biển, nhà nghèo lắm. Có nhiều câu chuyện hay, liên quan đến hai anh em nhà này, hôm nào rảnh rỗi sẽ kể, giờ kể chuyện nhỏ này cho nó thời sự trước

số là thằng Thường rất thường, không đẹp không xấu, không giỏi không dở, nhưng được cái chịu làm, mà làm công chuyện cũng thường, nó chuyên bao mối chạy bàn cho các đám cưới, chính nó giới thiệu tôi làm một chân chạy bàn thời gian. Nó đi làm sớm, mới năm ba đã mua được xe máy để đi làm, bạn bè nể phục lắm, dù chỉ là chiếc Cup78, đạp 7-8 cái mới nổ.

một lần kia thấy nó đi xe đạp trở lại, hỏi xe máy đâu, nó bảo mất rồi. Thì ra thằng Thường cho một thằng bạn ở chung mượn xe đi chơi với bạn gái, thằng kia dựng xe sao để trộm lấy mất, mà nhà thằng kia còn nghèo tợn, không biết lấy gì đền cho Thường, gặp Thường lắp bắp xin lỗi, hứa đi làm kiếm tiền đền lại. Thằng Thường khoát tay, nói câu rất hay, số cái xe này mất, mầy không làm mất thì tao cũng làm mất, anh em mà, thôi khỏi đền đi. Thằng bạn cảm kích lắm, anh em cũng cảm kích, hóa ra nó không thường chút nào

sau này nghe thằng Thường giàu, rất giàu, tôi không lạ, nó chắc chắn là thằng giàu, không giàu tiền bạc cũng giàu tình nghĩa

1 nhận xét:

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...