Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

tổng hợp nhận xét



đem về lưu đây làm kỷ niệm:

1.
Bài Tuổi Trẻ:

Chuyện nhỏ Sài Gòn - Nhìn hạt bụi đời qua tia nắng...

TT - Gấp trang cuối của Chuyện nhỏ Sài Gòn - tập tản văn của Ðàm Hà Phú, tôi chợt sực nhớ một bài thơ ngắn của Nguyễn Ðình Thi, một bài thơ đọc từ đâu mấy chục năm rồi, chợt hiện về mồn một: "Em đấy ư em, tia nắng?/ Ðến khẽ trong căn nhà nghèo nàn của anh/Anh nhìn/Mỗi hạt bụi/ bay thành hạt vàng...".

Chàng trai mang dòng máu Hà Tĩnh và Phú Yên (vậy nên có cái tên ghép Hà-Phú) hơn 20 năm nay chọn Sài Gòn để đến, để sống, để yêu, để làm cửu vạn và rồi thành doanh nhân, rồi chiu chắt yêu thương ấy làm thành tập sách nhỏ chỉ hơn 200 trang in.

"Người lữ hành kỳ dị" là tên blog của Ðàm Hà Phú. Cái sự "lữ hành" của Phú, không phải là đi ngao du sơn thủy, đi để thỏa mãn giấc mơ xê dịch, mà như Phú tự thú: "Khi tôi đến một vùng đất khác, nghe một giọng nói khác, nhìn một nụ cười khác, nắm một bàn tay khác... tôi luôn cho rằng mình may mắn...". Có lẽ chính vì quan niệm như vậy về sự may mắn nên Phú được... giời thương và bạn thương, cả "bạn Thắm" - "hiền thê" của Phú luôn là bạn đường tri kỷ trong mỗi chuyến ruổi rong, may mắn ấy hình như không nhiều người có được. Bởi vậy, đọc những gì Phú viết trong Chuyện nhỏ Sài Gòn cũng thấy như mình được "quàng vai ấm áp cuộc rong chơi...".

Ðã có cả vạn người viết về Sài Gòn, Sài Gòn xô bồ, Sài Gòn quý tộc, Sài Gòn ngà ngọc, Sài Gòn cần lao...nhưng ít ai viết về Sài Gòn như Phú. Mỗi bụi bặm Sài Gòn, qua cái nhìn của Phú lại chan chứa yêu thương, như cái cách nhà thơ Nguyễn Ðình Thi đã nhìn những hạt bụi hóa thành hạt vàng, Phú cũng thế, bởi tôi tin anh là người với tâm hồn có rất nhiều tia nắng, để chạm vào bụi bặm vỉa hè Sài Gòn hay bụi bặm đường xa...

LÊ ĐỨC DỤC



2.
Bài VNExpress:

'Chuyện nhỏ Sài Gòn' trong biển đời

Tên sách: Chuyện nhỏ Sài Gòn
Tác giả: Đàm Hà Phú
Thái Hà Books và NXB Văn Học ấn hành

“Không ai dám vỗ ngực nói mình biết hết Sài Gòn”, đó là câu nói của ông già đạp xích lô có thâm niên 40 năm, mà Đàm Hà Phú dẫn ra trong tạp văn "Ở Sài Gòn" (trích sách Chuyện nhỏ Sài Gòn) để nói về cái rộng lớn của Sài Gòn. Đi, có thể đi hết, nhưng biết hết thì chưa chắc. Cho nên nói về cái rộng của Sài Gòn, còn là nói về cái … vô thiên lủng của những câu chuyện Sài Gòn.

Trên những hè phố Sài Gòn, nếu như ai đó ưa quan sát, có đôi khi sẽ bắt gặp một chi tiết hơi lạ. Chẳng hạn thấy cái ghế gỗ cứ đặt ngoài vỉa hè, bất kể nắng mưa, chẳng dùng vào việc gì, cũng chẳng cho ai ngồi. Một cái ghế đẩu xộc xệch, trông có vẻ mất mỹ quan, nhưng nó lại dùng vào một việc hữu ích đấy. Dùng làm gì vậy? Dùng để quăng vào bọn cướp nếu như chúng phóng xe chạy qua đường này. Nếu gọi đó là chiếc ghế SBC (săn bắt cướp) thì cũng không ngoa. Chuyện lạ Sài Gòn mà cũng là chuyện nhỏ Sài Gòn. Còn người kể chuyện này là Đàm Hà Phú, một người không phải nhà văn, cũng chẳng phải nhà báo, một người chuyên đi “săn chuyện”, một người kể chuyện tài hoa.

Và tất nhiên là còn nhiều chuyện nữa. Nhiều chuyện hay đến tê tê và cảm động đến rưng rưng. Như chuyện kể trong tản văn Hửng sáng: “Hửng sáng, một phụ nữ trẻ dẫn hai đứa con nhỏ tầm 4-5 tuổi ra hẻm ăn hủ tiếu. Bà Tám chủ tiệm rất ân cần, lo cho mấy mẹ con ăn sáng, lại kêu ông chồng lấy xe đưa tụi nhỏ tới trường để cho mẹ chúng đi làm. Người phụ nữ trẻ đưa tiền, nhưng bà Tám không lấy, mà nói vầy: “Bậy nè, chòm xóm không hà, tiền bạc gì, chừng nào chồng bây dzìa nhậu một bữa là được rồi”: Nói gì bà già cũng kêu: “Thôi để mai mốt chồng bây dzìa rồi tính”. Người ngồi ăn sáng thấy tò mò hỏi, vậy chứ chồng cổ đi đâu, chừng nào về. Nghe vậy bà Tám nói: “Trời, nói dậy nãy giờ cậu không rành hả, chồng nó bị tai nạn chết từ năm ngoái rồi, trong xóm tụi tui nói dzậy cho tụi nhỏ bớt buồn tủi đó mà”.

Thật ra thì kể lại là đã làm mất hay chuyện của Đàm Hà Phú, bởi Phú kể chuyện vừa có chi tiết vừa có không khí, trong câu chuyện Phú kể nhiều khi có cảm giác “y khuôn” chuyện ngoài đời. Mà đời thì nhiều chuyện hay lắm, nếu như ta rộng cái tình, ta khỏe bước chân, ta không phân biệt sang hèn… Xem ra thì Đàm Hà Phú là người có tư chất của một “giang hồ lãng tử” như thế. Nhưng cái giang hồ của Phú là vui thú tiêu dao mà cũng để học làm người, tập sửa mình, sống như một người tử tế bình thường, chứ không để vỗ ngực xưng danh.

Điều đó, chính Đàm Hà Phú đã gửi gắm qua tạp văn Không có đỉnh cao thật gần gụi mà vô cùng thâm thúy. Từ chuyện nhân vật Tư Có trong truyện Tình nghĩa giáo khoa thư của Sơn Nam, Đàm Hà Phú kể chuyện một Tư Có có thật ngoài đời. Năm 1996, khi Phú còn trẻ, lang thang miền Tây mùa nước lũ, chẳng may lạc đường thì gặp ghe Tư Có chở về nhà, nấu cơm cho ăn, bày rượu mời uống. Sau đó, muốn đi đâu, ghé đâu, Tư Có dặn cứ nói là bạn Tư Có. Chỉ cần nói bạn Tư Có là được tiếp đón nồng nhiệt, cơm rượu vô tư. Tư Có là ai mà uy vậy? Đọc tới đó, ai cũng thắc mắc. Nhưng Đàm Hà Phú chỉ ra rằng: “Cái tên Tư Có là nói cho có cái tên để mà nói, để mà làm quen. Nếu không có Tư Có thì là Ba Không, Bảy Hữu gì cũng đặng. Miễn đừng có là người lạ, miễn là biết cầm ly, ngửa cổ uống một cái ót là đặng rồi. Bước qua cửa, leo lên sàn, lên ghe rồi là thành người quen, thành bà con luôn, cần biết gì tới Tư Có nữa”. Ừ ha. Hay quá. Cái tên Tư Có chỉ là một chiếc cầu, hay một cái cớ cho những duyên ngộ cuộc đời. Tính cách người miền Tây là vậy. Thật chan hòa yêu thương, tràn đầy tình nghĩa. Không có ai là đỉnh hơn ai. Có lẽ tính cách của người Sài Gòn cũng vậy. Và, trong tập sách này, Đàm Hà Phú thu nhặt nhiều chuyện nhỏ trong biển đời, là những chuyện đời ấm áp, nên đọc thấy đời đẹp, dù đời lắm gian truân. Đọc thấy người hay, dù người dở cũng không phải là ít.

Tập sách có nhan đề là Chuyện nhỏ Sài Gòn, tưởng chỉ nói chuyện Sài Gòn, nhưng không phải. Không chỉ chuyện Sài Gòn mà còn chuyện dọc đường trên “toàn cõi Việt Nam”, chuyện miền Tây Nam Bộ… Nói chung, chuyện trên trời dưới biển gì cũng có cả. Cái hay của Đàm Hà Phú là đi và viết rất chuyên chú, không viết để phục vụ cho một bổn báo nào cả. Cho nên Phú không tự giới hạn mình về đề tài cũng như dung lượng chữ. Cho nên đọc Phú thấy có chuyện cảm động thút thít, lại có cả chuyện giựt gân như phim; lúc dài thậm thượt, lúc ngắn ngủn dăm câu.

Cuối cùng thì có thể có người hỏi Đàm Hà Phú là ai? Đàm Hà Phú vốn là một blogger nổi tiếng với cư dân mạng, nhưng tôi vẫn xin nói thêm đôi dòng. Đàm Hà Phú vốn học ngành tài chính, ra trường làm thuê cho nhiều nơi trước khi làm chủ một công ty chuyên về thiết kế xây dựng. Cùng thời với chúng tôi, Đàm Hà Phú vốn là một cây bút thơ có chất, bền bỉ đến hôm nay. Thơ cũng như văn, Đàm Hà Phú viết trước hết là chơi, câu chữ mộc mạc mà phóng túng, không tự giới hạn đề tài cũng như dung lượng. Cho nên Chuyện nhỏ Sài Gòn dù mới là cuốn sách đầu tiên của Đàm Hà Phú, đã gây ấn tượng trong làng viết cũng như sự yêu thích đặc biệt nơi bạn đọc. Theo tôi cũng là điều dễ hiểu.

Anh sinh năm 1974, đến từ Nha Trang và luôn ở lại Sài Gòn hơn hai chục năm nay. Như anh tự bạch về mình, đó là con người có sở thích đi lại và viết lách, từng đi toàn Việt Nam mà chưa đi hết Sài Gòn, từng viết đủ mọi thứ mà chưa viết đủ về Sài Gòn, từng yêu mọi nơi mà chưa yêu trọn Sài Gòn.


Trích đoạn sách hay:

Tôi sinh ra ở Hà Tĩnh, lớn lên ở Nha Trang và định cư ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến giờ, vậy mà năm lần bảy lượt muốn viết một cái gì về Sài Gòn, tôi viết rồi lại ngưng vì chẳng biết viết gì. Tôi đã ở Sài Gòn 20 năm, tôi viết nhiều vậy mà chưa viết về Sài Gòn, kể cũng là thiếu.

Sài Gòn là mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta luôn nghĩ về Sài Gòn mà lại chẳng biết viết gì, nói gì về nó. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta luôn nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Người ta thương Sài Gòn bằng một thứ tình cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt đến ngạt thở, nhưng như kiểu một thứ tình nghĩa khác, không phải là quê hương.

Ở Sài Gòn có một thứ không khí khác, không giống bất cứ nơi đâu, có lẽ được quánh đặc bởi bụi, khói, bởi mùi mồ hôi, mùi đồ ăn, bởi tiếng xe, tiếng người, bởi muôn ngàn thanh âm, màu sắc… mà một khi đã quen hít thở với nó, bạn sẽ không bao giờ quên được, nếu không nói là khó mà rời xa được.

Ở Sài Gòn, đất dung nạp vào nó đủ mọi hạng người, từ anh trí thức hàn lâm đến chị bán trôn nuôi miệng đều cảm thấy đất này dễ sống hơn chỗ khác, từ giới nghệ sĩ có tài và bất tài đến mấy bà buôn thúng bán bưng đều nuôi mộng lập nghiệp nơi mảnh đất lắm người nhiều xe này. Tất cả đều có thể nhận mình là người Sài Gòn, hoặc không nhận cũng không sao, Sài Gòn không so đo xuất xứ của bạn, cơ hội và rủi ro chia đều cho mỗi người. Ở Sài Gòn, bạn hay chứng kiến những tai nạn giao thông nho nhỏ do xe máy, thường cả hai bên va chạm đều tự dựng xe lên, nhìn ngó xe của mình, xuýt xoa vài tiếng rồi nổ máy xe, hỏi thăm nhau một câu cho có rồi mạnh ai nấy đi. Ở Sài Gòn thỉnh thoảng có người chạy theo bạn ngoài đường chỉ để nhắc bạn nhớ gạt chân chống xe hoặc coi chừng bị rớt cái ví lòi ở túi quần sau mà không cần quay đầu nhìn bạn để nhận một cái gật đầu cảm ơn.

Ở Sài Gòn, bạn dễ thấy những quán xá tạm bợ và tối giản đến không ngờ, nhiều quán cà phê chỉ với một cái lon bò húc làm biểu tượng vậy mà một ngày bán không dưới 300 ly café bằng cách bưng đến tận nơi. Có một xe bánh mì nhỏ chỉ bán buổi chiều tối mà doanh thu hàng ngày lên đến cả chục triệu. Có một bà chỉ bán nước sâm vỉa hè mà sau ba năm đã mua được căn nhà mặt tiền to vật ở chính nơi mà bà xin đặt xe nước sâm của mình. Thương hiệu là thứ không mơ hồ ở Sài Gòn, nó được bảo chứng bằng doanh thu, bằng tấm lòng người Sài Gòn. Ở Sài Gòn có nhiều bạn trẻ mặc đồ như Tây, ngồi ở café máy lạnh với laptop trước mặt và viết đơn xin việc, nhưng cũng có nhiều bậc trung niên mặc quần đùi uống café cóc ở vỉa hè bàn chuyện xây cao ốc cho thuê. Ở Sài Gòn bạn có thể xin làm phụ việc ở bất cứ đâu mà lương tháng vẫn bằng một kế toán mới tốt nghiệp đại học, người ta có thể mua cùng một món đồ với giá chênh lệch nhau đến cả chục lần mà không hề áy náy. Người ta luôn có cảm tưởng cả Sài Gòn đang vận hành vì tiền nhưng người Sài Gòn thì lại không hề coi trọng chuyện tiền bạc.
(Trích Chuyện nhỏ Sài Gòn)

Trần Nhã Thụy
Sài Gòn, tháng 3/2013


3.
Bài trên ZING:

Cùng khám phá cuốn sách để thấy một Sài Gòn đa màu dưới những lăng kính khác nhau.

Sài Gòn hiện lên dưới mắt nhìn mỗi người lại như những lát cắt đa chiều và vô cùng sinh động. Sài Gòn ấy có thể là một sớm cà phê nhìn dòng người tấp nập qua lại, một chiều nắng vàng óng ả trải dài bên sông, một tối đường bay lá thật thơm và thật nhiều gió lộng… Sài Gòn đó – hễ xa là nhớ, với những người đã coi Sài Gòn như một phần trong tim mình và trong tâm khảm.

Viết về Sài Gòn ấy, trước nay cũng đã có không ít tác phẩm. Từ sách truyện đến sách ảnh, từ truyện ngắn đến tản văn, nhưng có lẽ, chưa có cuốn sách nào viết về Sài Gòn rất tỉ mỉ và nhiều chiều như Chuyện nhỏ Sài Gòn của Đàm Hà Phú.

Bằng cảm quan về cái đẹp của một người nghệ sĩ cùng lối quan sát tỉ mỉ, tế vi, Phú viết về Sài Gòn bằng cái nhìn trìu mến nhất, bằng cảm xúc dịu ngọt nhất, bằng tâm hồn phóng khoáng rộng mở nhất. 34 câu chuyện nhỏ trong cuốn sách, mỗi câu chuyện lại đem tới một Sài Gòn ở một góc nhìn rất khác và rất riêng: vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm, vừa mới mẻ, vừa cổ xưa, tất cả xếp lại, thật vừa và thật tròn đầy trong một cuốn sách 224 trang ngập tràn cảm xúc thân thương dành cho mảnh đất ấy.

Tác giả từng tâm sự: “Với tôi khi đến một vùng đất khác, nghe một giọng nói khác… tôi luôn cho rằng mình may mắn, giống như được nghe kể về một câu chuyện. Sài Gòn đối với tôi như một chốn khác với những con người khác, mỗi ngày, dù tôi vẫn ở đây hơn hai mươi năm nay, vì những câu chuyện ở Sài Gòn không bao giờ cũ. Giống như trò cá mưa cá nắng, ở mảnh đất hai mùa mưa nắng này, không ai chính xác biết ngày nào sẽ mưa, ngày nào sẽ nắng, Sài Gòn chỉ có một quy luật, luật để sống ở Sài Gòn là cái tình.”

Và thật vậy, giữa mảnh đất quá rộng lớn ấy, nơi cuộc sống không ngừng đổi thay, cuốn con người vào vòng xoáy của những điều vội vã, bận rộn, thì chút tình ấy đáng quý, đáng khao khát biết bao, nhất là khi, sự cô đơn luôn là thứ không được đón chào, nhưng vẫn thường xuyên hiển hiện quanh đây - nhất là đối với những người trẻ với nhiều ước ao, hoài bão đặt vào Sài Gòn ấy.

Đọc từng mẩu chuyện nhỏ, từ Ở Sài Gòn, Đi chợ Sài Gòn, Lập nghiệp ở Sài Gòn, đến Hửng sáng, Có con đường nằm nghe nắng mưa…, chắc chắn rằng, dù có phải người Sài Gòn hay không, bạn cũng sẽ cảm nhận được ít nhiều những điều đặc biệt mà không nơi nào ngoài Sài Gòn có được. Đó, chính là cái phong vị riêng nhất và độc đáo nhất của mảnh đất này.

Những lời khen ngợi dành cho cuốn sách:

“Một tập sách ấm áp. Đọc Phú thấy đời đẹp, những vẻ đẹp ai cũng gặp một lần nhưng cuộc sống của họ không đủ chậm để giữ lại, để nâng niu. Ngang dọc khắp nơi, người viết tỉ tê kể cho ta những tấm chân tình trong cát bụi. Nhịp văn nhanh mạnh, rất chi là phóng khoáng. Tưởng đọc Phú là đọc chuyện, nhưng cả văn cũng lôi cuốn, dí dỏm" - Nguyễn Ngọc Tư.

“Phú có cá tính và viết được “nhiều chiều” và cũng không chịu “chiều” ai cả! Và viết thì vô thiên lủng. Cả cái ngắn, cái dài, cái vừa phải! Cái chung, cái riêng! Cái ý nghĩa, cái trầm trọng, cái rất ơ! Nhiều khi đọc xong càng bơ vơ! Một phong cách độc đáo và độc lập của kẻ mê chơi và ý thức cuộc chơi của riêng mình. Nhưng mà có chuyện. Và những câu chuyện tưởng chơi chơi tưng tửng ấy có mảnh nổ găm vào tim” - Nguyễn Hữu Hồng Minh.

HÀ PHƯƠNG



4.
Bài Đại Đoàn Kết:

Đàm Hà Phú kể những “Chuyện nhỏ Sài Gòn” (10/03/2013)

Cầm trên tay cuốn "Chuyện nhỏ Sài Gòn”của Đàm Hà Phú, nhiều người sẽ cảm thấy thích thú, thích đọc như một cách kiểm nghiệm lại cảm xúc của riêng mình, với mảnh đất đầy nắng, gió Sài Gòn. Buổi ra mắt sách sẽ được tổ chức vào 16-3 tại 31 Hồ Biểu Chánh, Q. Phú Nhuận, TP.HCM.

"Chuyện nhỏ Sài Gòn” (NXB Văn học & Thái Hà Books, 2013) đúng là có rất nhiều... chuyện nhỏ. Chẳng hạn như: "Đi chợ Sài Gòn”, "Lập nghiệp ở Sài Gòn”, "Chuyện trong hẻm”, "Bánh mì Sài Gòn”, "Cá rô bông điên điển”... có vẻ rất đời thường, nhỏ nhặt nhưng lại rất tinh tế. Đàm Hà Phú (sinh năm 1974), tâm sự: "Tôi sinh ra ở Hà Tĩnh, lớn lên ở Nha Trang và định cư ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến giờ, vậy mà năm lần bảy lượt muốn viết một cái gì về Sài Gòn, tôi viết rồi lại ngưng vì chẳng biết viết gì. Tôi đã ở Sài Gòn 20 năm, tôi viết nhiều vậy mà chưa viết về Sài Gòn, kể cũng là thiếu”. Chính cái nỗi niềm đau đáu ấy, khoảng thời gian ấy lại là một độ lùi cần thiết để những cảm xúc ấy chín muồi. Và chỉ những người sống, cảm nhận Sài Gòn bằng mọi giác quan, chìm đắm vào và hòa theo nhịp đập của thành phố này mới có thể đưa ra những điểm nhìn của "người trong cuộc” đến vậy.

"Ở Sài Gòn có một thứ không khí khác, không giống bất cứ nơi đâu, có lẽ được quánh đặc bởi bụi, khói, bởi mùi mồ hôi, mùi đồ ăn, bởi tiếng xe, tiếng người, bởi muôn ngàn thanh âm, màu sắc… mà một khi đã quen hít thở với nó, bạn sẽ không bao giờ quên được, nếu không nói là khó mà rời xa được. Ở Sài Gòn, đất dung nạp vào nó đủ mọi hạng người, từ anh trí thức hàn lâm đến chị bán trôn nuôi miệng đều cảm thấy đất này dễ sống hơn chỗ khác, từ giới nghệ sĩ có tài và bất tài đến mấy bà buôn thúng bán bưng đều nuôi mộng lập nghiệp nơi mảnh đất lắm người nhiều xe này…”

Đàm Hà Phú đã viết như vậy về Sài Gòn. Và còn nhiều những điều lí thú khác. Vì thế, toàn bộ cuốn sách là cảm nhận, là cảm xúc rất riêng, rất lạ, rất khác nhưng cũng rất thật của anh về mảnh đất này. Xem ra, hiểu thế cũng đúng. Còn ở góc độ du lịch, hẳn rất nhiều người sau khi đọc cuốn sách này sẽ thấy tự tin hơn, thân quen hơn về những thông tin mà "Chuyện nhỏ Sài Gòn” đã cung cấp cho bạn.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư bảo, những ai yêu Sài Gòn nên thử đọc cuốn sách này, một cuốn sách mà khi gấp trang cuối lại, chị thấy "ấm áp. "Đọc Phú thấy đời đẹp, những vẻ đẹp ai cũng gặp một lần nhưng cuộc sống của họ không đủ chậm để giữ lại, để nâng niu. Ngang dọc khắp nơi, người viết tỉ tê kể cho ta những tấm chân tình trong cát bụi. Nhịp văn nhanh mạnh, rất chi là phóng khoáng. Tưởng đọc Phú là đọc chuyện, nhưng cả văn cũng lôi cuốn, dí dỏm…”

Không sinh ra trên mảnh đất này, nhưng Đàm Hà Phú đã sớm "phải lòng” và ở lại luôn Sài Gòn. Anh hóm hỉnh bảo rằng "đã từng đi toàn Việt Nam mà chưa đi hết Sài Gòn, đã từng viết đủ mọi thứ mà chưa viết đủ về Sài Gòn, đã từng yêu mọi nơi mà chưa yêu trọn Sài Gòn”. Vì thế anh sẽ tiếp tục gắn bó với Sài Gòn, để viết và để yêu.

H.T.Phố


5.
à, còn một cái tin clip:

Chú thích


6.
Và một nhận xét khá hay của bạn có nick là Nhật Tuân Trịnh:

C
huyện nhỏ Sài Gòn, nói nhỏ mà không hề nhỏ chút nào. Nó lớn ở những điều mới lạ không với người này thì cũng với người kia. Nó rộng ở những cung bậc cảm xúc lên bổng xuống trầm. Nó sâu ở cách nhìn trong cuộc, thấy cả phần chìm, phần nổi của vấn đề. Và nó đẹp ở những mảnh ghép đa sắc thái của tình người, tình đời. Những mảnh ghép ấy có khi to như câu chuyện về ông bảo vệ cứu chủ; về người đàn ông tặng lại người bán một tờ vé số, về đôi vợ chồng già cho đất người dưng, về hai thằng bụi đời Nha Trang chém nhau chảy máu lại về sống chung một mái nhà với bà Má (trước đó) không hề quen biết; có khi chỉ vụn vụn mang tên trà đá miễn phí, ghế bắt cướp hay bánh mì Sài Gòn. Nhà văn đã góp nhặt những mảnh ghép ấy ở khắp hang cùng ngõ hẻm Sài Gòn để ráp chúng lại với nhau làm nên một bức tranh nhiều màu sắc. Bức tranh tưởng đâu được vẽ bởi một tình yêu cực đoan đến xa lạ, nhưng không, khi nhìn vào nó tôi thấy bà Tám bán phở giống cô Hằng bán cơm đầu hẻm, ông Hai lại hao hao chú xe ôm quê Cà Mau mình hay hú chở. Cái tình người dưng nương nhờ nhau, cưu mang nhau ở ca trà đá, tô mì gói, tờ vé số, mảnh ruộng phèn… sao mà sâu nặng, mà rưng rưng đến vậy!

Chuyện nhỏ Sài Gòn có cái gì rất duyên, khiến người ta đang tủm tỉm bỗng lặng người, đến lúc chực trào lại bật cười ngay. Có khi mắt thì ướt mà khóe miệng vẫn chưa héo nụ cười. Cứ như nắng như mưa của Sài Gòn vậy!

Nhà văn Đàm Hà Phú từng nói mình là “giang hồ nửa buổi”. Ấy vậy mà nhà văn không xem nhẹ cái nửa buổi ấy chút nào, cụ thể hơn, là rất coi trọng nghề viết và việc viết. Nhà văn Nguyễn Tuân đã từng phải đếm từng gốc cây Hà Nội, từng tấm ván cầu Hiền Lương chỉ để viết một dòng trong bài kí; Đọc văn Đàm Hà Phú, có cảm tưởng như nhà văn cũng đã phải đi đến tận nơi, nghe tận tai, nhìn tận mắt, sờ tận tay thì mới viết nên những câu chuyện chân thật và sinh động đến vậy. Ngay cả những con đường, có người đã qua trăm buổi, đã lại nghìn lần, thậm chí sống với nó từ nhỏ mà vẫn không biết, không hiểu sự tích của những cái tên, nhà văn lại tìm về chúng một cách có ý thức trên phương diện lịch sử, địa lí, thêm vị triết lí, pha chút dí dỏm tinh tế. Có vậy mới thấy cái kì công của người cầm bút.

Tôi từng muốn viết về Sài Gòn, bởi đơn giản, tôi không muốn quên những năm tháng gắn bó với Sài Gòn, cũng như muốn làm điều gì đó cho Sài Gòn, quê hương thứ hai của mình. Nhưng tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và viết thế nào, đành gửi tâm tình trong những note rời rạc. Mãi đến khi đọc Chuyện nhỏ Sài Gòn, tôi bỗng thấy tiêng tiếc, nhưng trên hết là thấy mình may mắn, may mắn vì mình chưa viết. May mắn vì nếu viết rồi, hẳn nếu đem ra so sánh với Chuyện nhỏ Sài Gòn, nó sẽ thật trẻ con và hời hợt biết dường nào.

Tôi có những người bạn mà với họ, Sài Gòn chỉ có hai từ để diễn tả: “xô bồ” và “đầy cạm bẫy”. Tôi có người dì ôm niềm luyến tiếc Sài Gòn xưa mà cho rằng Sài Gòn nay đã mất hết vẻ đẹp của nó. Tôi sẽ đến trao tận tay họ cuốn Chuyện nhỏ Sài Gòn, để họ chuyền tay nhau, truyền tai nhau những câu chuyện về tình người, tình đời của Sài Gòn hôm nay được kể lại bởi một tâm hồn rộng mở; và cả một cái nhìn mới, một cách nghĩ mới, thậm chí một tình yêu mới với Sài Gòn.

Xin cảm ơn nhà văn Đàm Hà Phú vì một cuốn sách mà tôi hằng chờ đợi! 

7.
Một nhận xét của đại ca mình, Hồ Bá Lộc

Sài gòn chuyện nhỏ

Sáng đến chung vui với vợ chồng hai em Phú- Thắm nhân dịp ra mắt cuốn sách Sài Gòn Chuyện Nhỏ tại cà phê Garden Spot. Ngoài mục đích này ra còn để nghe độc giả của Phú, những người bạn của Phú cả ở ngoài đời, trên blog và cả trên Facebook hỏi những câu hỏi liên quan đến nội dung cuốn sách, về cuộc sống của Phú ngoài đời xem Đàm Hà Phú là ai.

Hóa ra không chỉ mình mình mà còn vô số người, cả đang sống và không đang sống tại Sài gòn, cả những người đã sống nhiều đời và những người mới nhập cư, cả những nhà nghiên cứu và những người không bao giờ nghiên cứu văn hóa Sài thành, vẫn đau đáu câu hỏi văn hóa đặc thù người Sài gòn là gì và người Sài gòn họ là ai.
Có nhiều ý kiến về vấn đề này, nhưng câu hỏi đó không dễ tìm được câu trả lời thỏa đáng. Với tôi, thì điều đó có quan trọng gì, vì đơn giản như cách của Phú đừng biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn lao to tát như vậy, hoặc giả có lớn thì cũng biến nó thành nhỏ và đơn giản bằng cách cảm nhận cuộc sống xung quanh với một cách nhìn đôn hậu, tinh tế và vị tha ta sẽ thấy câu trả lời một cách rõ ràng, không mù mờ.

Sài gòn ít nhiều gần với văn hóa Mỹ, melting pot, bởi luật chơi, luật sống phải vậy. Với bề dày lịch sử chỉ mới hơn 300 năm, Sài gòn có thể được coi là một thành phố trẻ, nơi hội tụ và phát triển văn hóa mọi miền. Sài gòn luôn rộng mở đón nhận mọi tầng lớp người nhập cư từ mọi miền tổ quốc từ Bắc –Trung- Nam, với đủ mọi phương ngữ từ mọi miền đến tìm cho mình vận hội mới như một câu ngạn ngữ: Đất lành chim đậu. Họ đến ban đầu với thứ văn hóa riêng của mình, lâu dần theo thời gian, hòa hợp với văn hóa chung, được mọi người đến trước chấp nhận, mang đậm bản sắc Nam bộ từ lúc nào không ai biết và cũng chẳng để tâm làm gì, coi như nhập gia tùy tục và đó cũng là phương cách để thích nghi Lòng nhân ái, tình người Sài gòn cũng là tự nhiên của người dân đất Phương Nam do đặc điểm cùng là những người nhập cư, khai phá mảnh đất mà thiên nhiên có nhiều ưu đãi, người đến trước giúp người đến sau, người cơ nhỡ.

Phải chăng, chính Phú, với những góp nhặt tinh tế của mình, đã là một trong những người đã tạo nên bức tranh bằng những mảnh ghép tinh xảo về hình ảnh Người Sài Gòn, văn hóa Sài gòn nói riêng và văn hóa Nam bộ nói chung.

8.
Bài trên Văn Nghệ:

Chuyện nhỏ ở Sài Gòn - phong cách sống của cư dân đô thị
TRẦN HỮU DŨNG

NVTPHCM- Tác phẩm Chuyện nhỏ Sài Gòn của Đàm Hà Phú, gồm 33 bài tạp văn, tất cả đều được in trên trang Blog Người Lữ Hành Kỳ Dị của chính tác già và bài viết Tạp văn Đàm Hà Phú của Nguyễn Hữu Hồng Minh.

Mở đầu bài Ở Sài Gòn, tác giả tự giới thiệu mình: “Tôi sinh ra ở Hà Tĩnh, lớn lên ở Nha Trang và định cư ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến giờ, vậy mà năm lần bảy lượt muốn viết một cái gì về Sài Gòn, tôi viết rồi lại ngưng vì chẳng biết viết gì. Tôi đã ở Sài Gòn 20 năm, tôi viết nhiều vậy mà chưa viết về Sài Gòn, kể cũng là thiếu.

Sài Gòn là mảnh đất lạ kỳ. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta luôn nghĩ về Sài Gòn mà lại chẳng biết viết gì, nói gì về nó. Nó lạ kỳ đến nỗi người ta luôn nhớ về nó khi đang ở trong lòng nó. Người ta thương Sài Gòn bằng một thứ tình cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt đến ngạt thở, nhưng như kiểu một thứ tình nghĩa khác, không phải là quê hương.”

Chính bút danh Đàm Hà Phú là ghép hai vùng quê Hà Tĩnh và Phú Yên như một cách tưởng nhớ về chốn quê nhà.  Xuyên suốt cả tập sách tác giả đóng vai người kể chuyện với giọng văn tưng tửng, dí dỏm, có duyên nhưng lắng lại là mạch ngầm tình thương da diết về nơi chốn, con người mình từng đi qua, sống gắn bó.

“Tôi sống 20 năm ở Sài Gòn, tất nhiên cũng biết lắm chuyện để kể, những câu chuyện nghe để vui, để yêu đời và yêu Sài Gòn thì còn nhiều, nhiều lắm. Sài Gòn rộng, rộng lắm, nên chuyện ở Sài Gòn người ta hay kêu là chuyện nhỏ.” (Chuyện nhỏ ở Sài Gòn).

Có bạn đọc hỏi chính tác giả có “tô hồng” các chuyện kể của mình hay không sao mà chuyện nào cũng đẹp, cảm động đến rưng rưng. Đàm Hà Phú trả lời: “Tin thì tin, không thì thôi, chứ biết sao. Có những chuyện tôi tận mắt nghe thấy, cái thì nghe người khác kể lại…”. Có lẽ vì thế mà tác giả viết như chơi, tuôn chảy ào ào xuống trang giấy bất kể dài ngắn với giọng văn sôi nổi, lôi cuốn bạn đọc bất ngờ khiến họ không dứt khỏi cuốn sách.

Nổi bật là các tạp văn Chuyện bụi đời, Cá rô bông điên điển, Không có đỉnh cao, Chuyện nhỏ ở Sài Gòn… 

Thử trích vài đoạn:

“Sài Gòn chưa từng phụ ai. Bạn cứ tin tôi. Bạn chỉ cần biết sống và chịu sống, biết làm và chịu làm, biết chơi và chịu chơi, theo cách của Sài Gòn” (Lập nghiệp ở Sài Gòn).

“Năm nay ở Đồng Tháp Mười, nước lên chậm hơn mọi năm nhưng bông điên điển thì vẫn đúng hẹn, vẫn vàng rực. Nhớ tô canh cá rô bông điên điển ở Đồng Tháp Mười, con cá rô mề mùa nước nổi dai thịt, ngọt ngay, bông điên điển nấu chín vẫn rực rở. Đàn ông thanh niên chưa vợ ăn tô canh nầy một lần, chắc chắn sẽ lấy vợ miền Tây, mà nếu có lấy vợ miền Tây thì tôi dặn trước, nhớ ăn ở cho phải, đừng để người ta kêu bằng: Thằng rể điên điển. (Cá rô bông điên điển).

Chính vì chủ trương viết như chơi, nên tác giả có vẻ ít chăm chút từng câu văn, nhiều đoạn còn vòng vo, cà kê dê ngỗng khiến bạn đọc bớt hứng thú, khi đưa vào tập tạp văn phần nào làm loãng tập sách.

Cái thế mạnh thứ nhất của Đàm Hà Phú là tay bloger nên khi đăng từng kỳ trên mạng thu hút một lượng bạn đọc khá đông. Thứ hai là tác giả có cách kể sôi nổi, duyên ngầm khiến đã đọc vào khó mà dứt ra được. Thứ ba là cái tình yêu cuộc sống tha thiết dưới nhãn sinh quan trong trẻo, đậm tình da diết của tác giả nên khi buông sách xuống, tự dưng lòng thấy thanh thản, mến thương cuộc đời nầy vô cùng. Nên tôi tin từ những câu Chuyện nhỏ ở Sài Gòn là thành công bước đầu để Đàm Hà Phú tiếp tục thủ thi những câu chuyện khác dài dài cho bạn đọc. Tập sách ghi đậm nét về phong cách sống của cư dân đô thị khi nhận Sài Gòn làm quê hương thứ hai của mình.


....

cùng rất nhiều, rất nhiều những nhận xét tốt đẹp khác dành cho cuốn sách, cảm ơn các bạn.

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

"chuyện nhỏ Sài Gòn"

...

"chuyện nhỏ Sài Gòn" đã in thành sách và có mặt ở Hà Nội, Sài Gòn, mình đã tự tay cầm cuốn sách, đọc suốt đêm qua, tự đọc sách mình viết, thiệt nhiều cảm xúc là lạ



Bạn đọc có thể mua sách ở các nhà sách khắp Hà Nội, Sài Gòn, hoặc có thể mua online ở VinaBook, Tiki, Lazada, Solo (nhấn vào tên trang để vào link)


Bạn nào ở SG thì thân mời bạn đến tham dự buổi cafe trò chuyện (tiện thể mua sách, lấy chữ ký tác giả)

Cafe sáng thứ bảy với Đàm Hà Phú
Thời gian: 09h00, sáng thứ Bảy, ngày 16/03/2013
Địa điểm: The Garden Spot cafe, 31 Hồ Biểu Chánh, P. 12, Q. Phú Nhuận, HCM.

click vô đây để lấy: thông tin buổi cafe và bảng đăng ký tham gia

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...