Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

sách chưa (& chưa biết khi nào) in của ĐHP

Chương 1: Em Dịu, Bảy Hiền

Cái xe đò không vào bến như anh tưởng, còn cách bến chừng non cây số thì nó tấp vô lề, chỗ đang làm đường, cống bê tông và đất đá ngổn ngang. Tới Sài Gòn rồi, xuống xe cô bác ơi, thằng phụ xe chừng mười lăm tuổi vừa đập tay vô thùng xe vừa la bải hoải. Người đã thức thì lục đục lấy đồ, người ngái ngủ còn lầm bầm chửi, có tiếng hỏi nhau bằng giọng miền trung nặng trịch, đâu, bến xe đâu, sao dừng đây, là chỗ nào… nhưng người ta vẫn xuống xe. Anh đi sau hai vợ chồng thợ hồ với cái rương bằng tôn to ngất, chậm rãi tràn ra khỏi cửa xe, chân rơi chạm xuống Sài Gòn, Sài Gòn của mơ ước anh. Chân anh như nhũn lại, loạng choạng bước theo dòng người, không biết do ngồi co chân quá lâu, hay do đất Sài Gòn nó khác, chưa quen chân.

Anh bỏ qua cả chục gã xe ôm nháo nhào, lầm lụi bước,  đưa tay nhìn đồng hồ, Sài Gòn bốn giờ mười phút sáng, một ngày mùa xuân, con đường đang sửa, đầy cống bê tông và đất đá ngổn ngang, ánh đèn vàng từ trên cao leo lét soi một chút sương sớm, hàng quán đã lục đục bày biện, giữa đường, những xe máy chở hàng chạy ào ào, đông lên từng phút. Anh thấy mình tỉnh táo kỳ lạ, dù trải qua một đem trắng trên chiếc xe đò ạch đụi từ hơn năm trăm cây số, bước chân Sài Gòn, Sài Gòn bốn giờ mười phút sáng, một ngày mùa xuân, tiếng động cơ xe rít bên tai anh, càng lúc càng nhiều, chưa có mặt trời mà thành phố đã ầm ì chuyển động, như một cỗ máy khổng lồ. Anh đi về phía sáng hơn, nơi ánh đèn hắt lên nền trời đẫm sương đêm một quầng sáng rực rỡ, của Sài Gòn.

Anh không nhớ mình biết tới Sài Gòn là lúc nào, chắc là từ lúc anh bắt đầu hình dung rằng có nhiều nơi khác ngoài cái thị trấn bé nhỏ ven biển của mình, hoặc giả là qua ba anh, người mà sau này anh mới biết rằng thực ra cũng không phải ba ruột, mà thôi, chuyện đó quan trọng gì. Bản thân cái giọng nói miền nam ấm áp, tròn trịa, vang vang của ba anh đã là một đặc sản, dù lạc lõng ở xứ miền trung đầy gió và nắng đến mức âm tiếng của loài người bị méo mó biến dạng, nên mọi người thường gọi ba anh là anh Hai Sài Gòn, à, có lẽ anh biết tới Sài Gòn là khi bắt đầu biết yêu ba, dù sau này anh biết ông không phải ba ruột của mình. Ba anh cao lớn, khỏe mạnh và luôn cười sảng khoái, ba anh yêu thương má anh, yêu thương anh, hào phóng với mọi người chung quanh, không bao giờ chấp nhứt câu nệ chuyện gì, ông khác hẳn với chòm xóm, những người thường nhỏ thó, đen xẹm vì hơi muối, luôn thất chí và thường chửi rủa người khác… mỗi khi người ta nói về ba anh, họ không nói tốt, họ chỉ đơn giản nói rằng đó là anh Hai Sài Gòn mà.

Anh Hai Sài Gòn bán quán, nói thẳng là quán nhậu, nhưng mà người ta thường ăn hủ tíu ở quán nhiều hơn, thậm chí cả khi uống rượu, khách vẫn gọi hủ tíu thay cho mồi bởi hủ tíu là món lạ ở xứ này mà, và chủ quán, dĩ nhiên là uống nhiều rượu nhứt. Hầu như anh ít thấy ba anh tỉnh táo, kể cả sáng sớm, ông thường ở trần, người luôn nồng nặc mùi rượu, đỏ ửng như một con gà chọi, đặc biệt là mảng da từ phía dưới hai tai chạy xuống hết lồng ngực. Má anh từng làm y tá, bà đã nghỉ lâu rồi, nhưng vẫn nhận chích thuốc, chuyền nước biển hoặc kê đơn cho mấy người quen bị cảm cúm ho hen.

Trái với ba anh, má anh nhỏ người, không đẹp lắm nhưng duyên, má không thoải mái vui vẻ như ba, lúc nào trông má cũng buồn buồn, dù có cười thì trong đáy mắt mà luôn có một giọt nước, đâu đó, không thấy được nhưng tưởng như sắp tràn ra ngoài. Nhà ngoại anh cách nhà anh chừng hai mấy cây số, trong quê, trồng lúa, không xa lắm nhưng anh ít thấy má về, mà có về cũng mau trở lên. Còn ba anh, dĩ nhiên đến từ Sài Gòn, nhưng chưa bao giờ thấy ổng trở lại Sài Gòn, dù luôn luôn, trong mọi câu chuyện nhắc chừng, hình ảnh Sài Gòn đều xuất hiện.

Anh thần tượng ba mình. Anh mơ về Sài Gòn, anh biết rành từng địa danh, quận tư quận tám, cầu Kiệu, Bảy Hiền, Bình Đông… có một bản đồ trong anh, có một Sài Gòn trong anh, dù chưa từng đặt chân đến Sài gòn, tất cả chỉ từ anh Hai Sài Gòn, người mà anh biết không phải là ba ruột.

Anh quyết định đi Sài Gòn sau hôm giải ngũ chỉ vài ngày, chỉ tạt về với má anh, vài câu han hỏi, chút quà. Đôi mắt má vẫn có hai giọt nước phía sau. Lúc tiễn anh ra bến xe, má chỉ nói có một câu, đi đâu cũng nhớ về thăm má nha con. Anh quay mặt, cố ngăn mình đừng trào nước mắt, vẫn không hiểu vẻ u buồn cố hữu của má.

Anh đi, vì mưu sinh lập nghiệp, hay là nói cho đúng thì anh đi chỉ vì anh cần đi và còn vì một sứ mệnh của anh Hai Sài Gòn trước khi chết đã giao lại cho anh, đi tìm một người phụ nữ trong một tấm ảnh cũ và nói với cô ấy một bí mật, một câu chuyện mà anh Hai Sài Gòn đã mang theo về xứ miền trung quê anh suốt hơn hai chục năm qua. Tấm ảnh, là một tấm ảnh trắng đen được tô màu, chụp một cô gái, độ ngoài hai mươi, mặt sau chỉ ghi có mấy chữ, “em Dịu, Bảy Hiền”. Anh phải tìm được “Em Dịu” này, mà anh chắc giờ cũng cũng trạc tuổi má anh, chỉ để nói ra một bí mật, một thứ mà anh Hai Sài Gòn không thể mang theo xuống mồ dù đã giấu kín nó hơn hai chục năm. Anh Hai Sài Gòn đã giấu điều bí mật đó ở đâu, có phải trong hai giọt nước sâu thẳm trong đáy mắt má anh chăng, đôi khi anh tự hỏi vậy.

(còn tiếp)

3 nhận xét:

  1. Mình cũng rất yêu SG, mặc dù sinh ra và lớn lên ở HN, về làm dâu xứ Huế mộng mơ. Nắm1992 vô hòn ngọc viễn đông thăm nhỏ bạn thân, thấy SG quả là một tp trẻ, thế là khăn gói quả mướp vô đây lập nghiệp rồi sinh sống. Trải qua bao thăng trầm của cuộc sống song nhất quyết ko di dời vì trót yêu mảnh đất phương nam này mất rồi

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Cháu chào chú ạ. Cháu cũng là người đi tìm những câu chuyện nhỏ, mỗi lần vào blog của chú lại tìm được một câu chuyện như vậy, sao thật ý nghĩa. Sách chưa in hay không biết bao giờ in nhưng cháu nghĩ rằng có rất nhiều độc giả như cháu đang chờ đợi những phần tiếp theo. Chúc chú và gia đình dồi dào sức khoẻ, năng lượng để sống và viết ạ.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...