Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

chuyện nhỏ Sài Gòn (phần 2)

...

1.
Dọc bờ kinh mới làm được qui hoạch như công viên nhỏ với lan can, lối đi bộ và luống cây, gần đây dân câu cá ra ngồi nhiều, người đi bộ còn ít, do chưa có bóng cây. Mấy cái cây mới trồng, cao chừng hơn đầu người, dỡ chống rồi nhưng vẫn còn yếu, nhứt là mấy buổi chiều gió. Có mấy anh công nhân đem dây kẽm néo thân cây lại, như kiểu néo cột buồm. Chỗ dây kẽm cột vào thân cây, anh công nhân cẩn thận dùng một đoạn ống cao su luồn qua rồi mới cột vào cây. Để chi? Để sợi dây kẽm đừng có siết vô vỏ cây mỗi khi có gió, biết là hổng sao, nhưng mà hổng đành.

2.
Góc đường quẹo vô hẻm cặp theo bờ tường một công ty, có ba người đóng đô ở đó, lâu rồi. Đầu tiên là anh sửa xe máy mà chủ yếu là vá xe bằng cái máy bơm hơi nhỏ được câu điện nhờ từ phòng bảo vệ, một chú thợ sửa khóa và một anh thợ may chuyên sửa đồ, thường cắt quần jeans.  Mỗi anh có một tấm bạt nhỏ, một đầu neo vô bờ tường, một đầu chống bằng cây tầm vông, đủ che nắng, riêng anh thợ sửa đồ được thêm cái panô khẩu hiệu khu phố văn hóa chỗ cái trụ đèn nên rộng rãi hơn chút, đủ kê ba cái ghế mủ cho khách ngồi chờ lấy đồ, rảnh rỗi hai ông kia cũng qua góc đó café tránh nắng hoặc nói chuyện.

Có bữa ông Trời làm mưa cả ngày, buổi chiều muộn trời vẫn mưa tầm tã, ba ông vắng khách tụ lại chỗ anh thợ may, một chai rượu, một cái ly với gói mì bẻ vụn đặt trên một cái ghế mủ, họ chỉ ngồi lặng lẽ, đến phiên ai nấy uống. Một người phụ nữ mặc áo mưa đi bộ quẹo vô hẻm, bà có vẻ đang xách nặng, một túi đồ khiến bà phải đi nghiêng người, anh thợ sửa khóa nhanh chân đứng dậy, chạy ra, đỡ một tay cho bà. Anh cầm túi đồ bằng hai tay, chạy từng bước dài, qua mấy vũng nước mưa vào hẻm, đặt nó trước một căn nhà nhỏ, bấm chuông rồi lại chạy từng bước dài trở ra, phủi mưa trên tóc rồi sà xuống bàn nhậu.

Người phụ nữ đi ngang chỗ mấy người uống rượu, mỉm cười nói câu cảm ơn, rồi tiếp tục đi về nhà của mình. Chừng năm phút sau, từ trong căn nhà đó, một cô gái xinh đẹp mở cửa, luống cuống vì một tay cầm dù, một tay cầm dĩa đồ ăn nghi ngút khói bước ra, đi về đầu chỗ bàn máy may, đặt lên ghế một dĩa mì xào với cải xanh và thịt bò, có cả mấy cọng ngò xanh, mấy trái ớt đỏ và ba đôi đũa tre, loại đũa dùng một lần. Cô gái bẽn lẽn nói, má con mời mấy chú mồi nhậu. Ba người đàn ông cười lớn, cảm ơn, rồi lại tiếp tục, đến phiên ai nấy uống. Sài Gòn vẫn mưa tầm tã

3.
Cái hẻm nhỏ thông ra hẻm chính bị bể cống, sẵn có nhiều nhà mới xây trong hẻm nên bà con hùn tiền làm cống mới, thông ra cống chính. Hẻm nhỏ, lại cụt, nên việc thi công khó khắn vô cùng, thầy thợ ông Bảy toàn phải làm đêm. Mấy bữa nay đào hết để nối ống nên cực dữ, lúc nào cũng có sẵn mấy tấm ván, hễ xe máy nào ra vô thì có người thợ ra lót đường, hoặc dắt xe phụ.

Buổi đêm, một cô gái nhỏ nhắn, nhảy chân sáo qua chỗ mấy người thợ đào cống, đi ra đầu đường, đến một xe bánh mì heo quay, cô xòe bàn tay ra với người bán bánh mì, một hai tờ tiền cuộn tròn, bán cho má con mười ổ. Chị bán xe bánh mì có lẽ mập gấp đôi ông chồng đang đứng quấy ly café đá ngay đó, chị gần như hét lên với anh chồng: mười ổ, vô phụ coi! Rồi quay qua cô bé: Ổ mười lăm nha. Tiếng dạ gọn lỏn rơi mất giữa dòng xe.


Hai vợ chồng làm thoăn thoắt, cái bọc bánh mì nhanh chóng được trao cho cô bé, người chồng lại quay mặt quấy ly café của mình còn chị vợ hỏi giật cô bé: mà nè, mua cho ai dữ vậy, nhà mày có hai má con ăn sao? Cô bé cười, dạ má con đâu có ăn bánh mì, má biểu mua cho thợ chú Bảy đang làm cống, tại đêm nay chú Bảy nói làm nguyên đêm cho xong. Chị bán bánh mì khựng lại một giây, rồi nói, chờ chút, vậy thôi tính má mày một trăm thôi. Chị mở ngăn kéo đưa lại cho cô bé tờ năm chục ngàn. Cô bé cầm tờ tiền lóng ngóng, còn chưa hiểu hết câu chuyện thì chị bán bánh mì đưa tiếp cho cô một gói thuốc, nè, mày đưa ông Bảy gói mèo giùm tao, biểu chả làm lẹ giùm, bụi thấy mẹ rồi.

11 nhận xét:

  1. Chuyện nhỏ SG hấp dẫn; bánh mì Nha trang cũng hấp dẫn; có chuyện nào về Phú Yên không anh Phú nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có chứ, bạn cứ lục blog chắc có bài cũ :)

      Xóa
  2. Em người ngoài Bắc nhưng em thấy Sài Gòn dễ thương vô cùng anh ah!

    1 người hay xem blog anh nhưng ít comment. Rất thích đọc các ký sự của anh. Rất chân thực, đời thường và đầy tình người!

    Trả lờiXóa
  3. Mai mốt có thêm chuyện nhỏ SG hai há anh Phú:) đọc xong quyển sách của anh làm em muốn bay ngay về SG 1 chuyến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :), có tập 2 thì chưa chắc, anh cứ viết lai rai thế thôi :)

      Xóa
  4. Yêu lắm những chuyện nho nhỏ về SG của anh Phú. Càng thêm yêu cái nơi mình ở sau khi đọc những câu chuyện của Anh và thấy có bóng dáng những người xung quanh mình trong những câu chữ đó

    Trả lờiXóa
  5. Như một cơn mưa dông mát mẻ tưới tắm cho dân Sài Gòn suốt ngày sống trong ngột ngạt của khói bụi, còi xe, cống rãnh – Chuyện nhỏ Sài Gòn. Hơn thế nữa, nó như một liều thuốc an thần cho dân Việt đang ngày càng trở nên điên đảo do chế độ quản lý xã hội, do thời cuộc, do định hướng tư tưởng ngoại lai mà thế giới đang ra sức tẩy chay. Đàm Hà Phú, một tay ngang chữ nghĩa – giang hồ nửa buổi, như anh nói – đã cóp nhặt những chuyện linh tinh lang tang về cuộc sống thuờng nhật của dân Sài thành và mô tả nó bâng quơ lãng lãng. Lãng nhưng mà lại hay. Và cũng như anh, tôi nhập kho Sài Gòn khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa trải nghiệm đời là mấy, thế nhưng dù là dân ngoại tỉnh nhưng tôi chưa bao giờ có cảm giác ăn nhờ ở đậu trên cái đất này, mặc dù ở trọ cũng không ít. Sài Gòn tiếp nhận tôi như một lẽ hiển nhiên, dạng như thêm chén thêm đũa, dạng như câu cửa miệng “nhiêu đó, nhằm nhò gì” vậy. Đất Sài Gòn dung nạp đủ thứ thượng vàng hạ cám, nó không hẳn tâng bốc thượng vàng mà bĩu môi với hạ cám, nó như một nồi lẩu thập cẩm sôi râm ri trong đó con người sống rất đời với nhau. Kẻ xấu xen lẫn với người tốt, tiểu nhân bên cạnh quân tử, người chết nằm kề người sống mà đêm đêm vợ chồng vẫn cứ hý hoáy nhau. Kệ, việc ai người nấy làm, thân ai người nấy lo. Thế nhưng, lâu lâu khi đi trên đường đông đúc bỗng dưng gặp những chuyện hay ho về lòng tốt giữa người với người đập vào mắt mới ngộ ra, à, thì ra tính hào hiệp Nam Bộ vẫn chưa mất hẳn, vẫn còn vương vất đâu đây sau làn gió độc thổi vào làm băng hoại, làm biến thái không ít. Thôi thì, còn nhiêu đó xài nhiêu đó, đòi hỏi gì, trời còn thương dân Nam Bộ, chưa lấy đi toàn bộ thì cũng là may mắn lắm rồi.
    Giúp người khi mình có thể giúp, giúp người mà không so đo rằng sau đó người ta phải lại quả gì, coi bộ người giúp sẽ được nhiều hơn là mất.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. thật thích cái còm này, rất chơn tình :)

      Xóa
    2. Vừa mới mua sách điện tử của anh trên alezaa.com, tối tối về nhấm nhấm chút chút rồi ngủ, mai dậy lao đi kiếm cơm. Rượu ngon phải uống từ từ.
      Cố gắng mần cuốn tập 2 nữa thì hay, héng

      Xóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...