Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Sài Gòn, chuyện trong hẻm

...


1.
Nhà anh ở cuối hẻm, anh chạy xe ôm, xe của anh thường đậu ở đầu hẻm. Hẻm nhỏ nên mấy chục nhà đều biết anh, có việc gì đi đâu người ta nhất loạt bật ra câu: “biểu thằng Tám chở”, khuya sớm nắng mưa gì hễ người trong hẻm kêu là anh chạy xe vô tận nhà chở, tiền bạc đôi khi ang áng, dư thiếu gì anh cũng vui. Vợ anh chẳng may mất sớm, để lại thằng con cho anh, nhờ trời thằng nhỏ khỏe mạnh và dễ thương. Năm đầu khi vợ mất thì mẹ anh giúp nuôi thằng nhỏ, rồi bà già cũng theo ông đi mất, thằng nhỏ được cả con hẻm nuôi, nó ăn cơm nhà này ngủ nhà khác là chuyện thường.

Anh thường đưa con đi học, tiện chở luôn con bé Út nhà chị Tư thợ may, chiều cũng đón hai đứa về, bữa nào anh kẹt khách về trễ, con Út kêu xe khác tự dẫn em về rồi má nó trả tiền. Nhiều người thấy anh hiền lành, chăm chỉ nên mai mối cho anh đặng đi bước nữa, anh lắc đầu cười, anh sợ thằng con chịu cảnh mẹ ghẻ con chồng, mà thằng nhỏ có thiếu thốn gì, cả cái hẻm như cái nhà lớn của nó, ai đi đâu về cũng có quà cho nó, đến con kiến còn không cắn được nó nữa là…

Bữa nọ có ông kêu anh chở đi Long An, anh biết chỗ đó vì nó ngang nhà vợ anh, anh xin ghé lại mua ít bánh trái vô thăm nhà vợ, dù thỉnh thoảng anh vẫn chở con về đó chơi hoài. Ông khách nọ nhân đường xa, ngồi hóng chuyện của anh, thấy cảm kích lắm, lúc quay về xin ghé nhà anh ăn bữa cơm. Nhà gà gà trống nuôi con đâu có gì ăn, anh chở ông khách về rồi nhờ trong hẻm ai có gì bưng qua thứ đó, nồi cá kho của nhà Hai Mến, tô canh dư bên Bảy Gà, cơm trắng lấy bên Tư Thợ May, rượu nhà còn…

Mấy tháng sau ông khách đi xe ôm hôm đó chết, trong di chúc của ổng có để lại cho anh mười cây vàng, lúc anh con trai ông khách nọ điện thoại cho anh mà anh còn tưởng thằng nào nói chơi chọc anh. Bữa hai vợ chồng anh con trai ông khách đi xe hơi tới trao cho anh mười cây vàng, cả hẻm ra coi, vui quá trời.

Anh kể câu chuyện này thực thà, anh nói mười cây vàng xài hết có một cây là đãi bà con lối xóm với mua cho thằng nhỏ cái xe đạp chạy xà quần trong hẻm, còn chín cây anh bán gửi ngân hàng lấy lãi, mà hổm rày lãi xuống quá, hổng biết sao.

 

2.
Em nhỏ đến bán bánh mì đầu hẻm lâu rồi mà có ai biết tên gì, kêu con nhỏ bánh mì, rồi kêu con Gái riết thành tên, nó cũng tự nhận mình tên Gái luôn. Nó bán bánh mì cũng ngon, bánh mì xíu mại làm thanh mảnh, vừa miệng. Xe bánh mì của nó nhỏ xíu, có bánh xe đẩy, trời chưa tỏ mặt người đã thấy nó đẩy tới, tới xế trưa thì đẩy về, nghe đâu nó ở trọ với mấy đứa em ở trong khu sinh viên, nghe đâu nó dân miền tây, nghe đâu buổi chiều tối nó đi học thêm, nghe đâu nó bán bánh mì nuôi hai ba đứa em ăn học đại học… những tin đồn dễ thương, giúp xe bánh mì của em đắt khách, chủ yếu cư dân trong hẻm, lúc nào cũng thấy em tươi cười.

Trong hẻm có nhà nọ cũng giàu, nhà đất rộng cả ngàn thước vuông, xe mẹc láng cóng, hai vợ chồng chủ nhà kinh doanh ngành thép. Hai vợ chồng chủ nhà tuy giàu nhưng đối đãi với chòm xóm rất được, lúc nào cũng giúp đỡ người khác, ai cũng thương. Hai vợ chồng đã già mà có một thằng con trai một nên nó thuộc loại công tử, ăn chơi khét tiếng, phá gia chi tử. Hai vợ chồng già rầu lắm. Bà vợ mỗi bữa đi bộ với mấy bà ra công viên tập thể dục đều nói: con nào mà sửa được thằng Thành tôi để hết gia tài cho nó, vợ chồng tôi chết mới nhắm mắt.

Rỗi bỗng nhiên một hôm thằng công tử nhà nọ tự nhiên đổi tánh dần, bắt đầu bỏ ăn chơi, chịu học chịu làm, bắt đầu theo cha mẹ coi sóc cái vựa thép khổng lồ, mua mua bán bán, người ta còn thấy nó theo mẹ ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Khỏi nói hai vợ chồng già chủ vựa thép vui thế nào, bà con trong hẻm cũng vui lây.

Nhưng cái đám cưới của thằng Thành với con Gái là vui nhứt, cả hẻm đều được mời, đãi mấy chục bàn từ trong sân tràn ra ngoài hẻm, ca hát bia bọt đến tận khuya. Nhiều người nói bữa nay vui, vui mà cũng uổng, uổng là từ mơi không có bánh mì con Gái mà ăn, cô dâu vẫn cười tươi, nói cô bác nào ăn con làm đem qua cho. Thiệt con nhỏ dễ thương gì đâu.
 

3.
Chiều hôm nọ tôi có việc qua quận Tư, đi gặp một người ở trong một con hẻm nhỏ xíu, bề ngang chừng một thước và chạy ngoằn nghèo, ngang chợ Xóm Chiếu. Tôi đậu xe ngoài đường và lững thững đi vào trong hẻm, tôi dừng lại hỏi thăm một toán thợ hồ đang làm móng một căn nhà chừng hai chục thước vuông, có mấy vị hàng xóm rảnh rỗi sang góp chuyện, nhóm thợ đang làm sắt giữa hẻm, đất cát gần như choán hết lối đi mà không thấy ai than phiền gì.

Tôi rút điếu thuốc ra chưa kịp mồi thì đã có một anh bật quẹt lửa cháy đưa sẵn, tôi gật đầu cảm ơn rồi hóng chuyện tiếp, chuyện những vất vả của nghề thợ hồ, anh kia ra điều hiểu chuyện, nói, ờ, làm gì mà không khổ, chủ yếu mình thấy vui được rồi. Anh ở trần, sau lưng xăm con đại bàng rất lớn. Anh nói với toán thợ, chiều nay qua nhà tao ăn cơm, bữa nay cúng cơm ông già tao, tụi bây xin cai nghỉ sớm qua uống chén rượu hén, đám thợ cười hớn, dạ rân.


Tôi đã từng lang thang qua những con hẻm ở quận Tư, quận Tám, ở khu Hòa Hưng, Bùi Thị Xuân… tôi đã từng sống trong những khu nhà cất trên bờ kênh Nhiêu Lộc mà người ta gọi là Xóm Nước Đen…. ở những khu đó có nhiều người Sài Gòn hơn những khu dân cư hiện đại hay những chúng cư năm sao, dù họ không hẳn tất cả đều nói giọng Sài Gòn.

Hôm qua tôi đi vào một con hẻm nhỏ xíu và ngoằn nghèo ngang chợ Xóm Chiếu, nơi được mệnh danh là thủ phủ giang hồ đao kiếm của Sài Thành, nhưng không hiểu sao tôi luôn có cảm giác thân thuộc, ấm cúng khi đi vào trong con hẻm đó, có lẽ bởi vì cái mùi người, cái mùi Sài Gòn trong những con hẻm đó luôn làm tôi hạnh phúc. Thiệt.

 

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

bản năng


1.
Hà Thi nói dạo này Phú ít viết blog. Chuyện cũ có bao nhiêu cũng đã kể hết rồi, chuyện mới thì độ nhật không sự kiện, không đi đâu xa cũng không có gì mà viết, cứ nịnh vợ khen con mãi thành nhàm, lý sự dạy đời thiên hạ thì không đủ tầm, đủ trí, thơ thì rặn mãi mới ra một câu, vả lại giờ còn mấy ai đọc thơ… nói chung là ít viết blog.

2.
Hà Thi cao bằng mẹ, nặng bằng mẹ, mặc đồ chung với mẹ, thoạt nhìn như đã như một cô thiếu nữ. Tôi là một mẫu người cha nông dân: yêu con đơn giản và bản năng, dạy con đơn giản và bản năng. Hà Thi nói rằng các bạn của con ở trường và phụ huynh các bạn ấy đều cho rằng ba Phú trông thật dữ, các bạn đều sợ Phú. Tôi hỏi còn con thì thấy sao, Hà Thi nói rằng Thi cũng thấy Phú hơi dữ, một lần Thi nhìn Phú ngồi canh cho Hà Văn chơi với mấy đứa trẻ lớn hơn mà ánh mắt của Phú thật căng thẳng và dữ tợn. Tôi giải thích rằng đó là bản năng, chúng ta đều có bản năng từ loài vật mà.

Tôi cũng không biết trong tương lai mình phải đối xử thế nào với những thằng cu đến tán tỉnh con gái mình, có lẽ phải tư vấn kỹ năng này, bằng như cứ để tôi cư xử theo bản năng thì để tán tỉnh được cô gái của tôi những chàng trai đó sẽ phải đối mặt với một ngưỡng khó, rất khó. Tôi và Hà Thi đã đi đến một thỏa thuận rằng về các vấn đề tình bạn / tình yêu / hôn nhân của con sau này thì trong mọi trường hợp, phải được báo cáo cho Phú và quyết định của Phú sẽ là quyết định cuối cùng và sẽ không có bất cứ kháng cáo nào được chấp nhận.


3.
Hà Thi không có nhiều bạn nhưng Hà Thi luôn hết mình vì bạn bè, trong một chừng mực được cha mẹ cho phép. Hà Thi rất có gu ăn mặc nhưng chỉ mặc đồ sau khi mẹ đã duyệt. Hà Thi thích công viên hơn siêu thị, nếu nghỉ hè thì Hà Thi thích được một mình về quê ngoại chơi hơn là đi trại hè du học ở nước ngoài. Hà Thi thích đọc sách hơn lướt web và thích ăn cơm nhà hơn là ăn tiệm. Dù biết mình được cha mẹ thương yêu nhưng Hà Thi chưa bao giờ đưa ra một đòi hỏi nào khiến cha mẹ phải cân nhắc khi quyết định.

Trong một ý niệm nào đó, Hà Thi được coi là mẫu trẻ ngoan và vì gia đình.


4.
Mỗi ngày người ta thường có xu hướng tiếp nhận thông tin, đặc biệt là từ internet, một cách tiêu cực hơn và thụ động hơn, tôi nhận ra một bộ phận lớn những, đặc biệt là các bạn trẻ,  người có liên kết với internet đang bị định hướng tư duy và tâm hồn theo theo đám đông, theo thế giới ảo. Đây là một xu hướng có hai mặt, việc bạn không biết một thông tin thật đơn giản, nguy hiểm hơn khi bạn biết thông đó không đầy đủ, nguy hiểm hơn nữa khi thông tin đó được truyền đạt theo tư duy của một nhóm người khác, một cộng đồng khác.

Khi con cái đến tuổi trưởng thành, chúng tiếp nhận thông tin bên ngoài nhiều hơn từ gia đình, ở thời này thì hầu hết là qua internet. Internet không giống như một xã hội thật như nhiều người vẫn ví, ở đó chỉ có thông tin và thông tin, tư duy, tính cách và tâm hồn con người chìm nghỉm trong cơn lũ thông tin mỗi ngày mỗi giờ. Tôi không biết các bậc cha mẹ khác phải làm gì để điều chỉnh con mình tách ra khỏi internet, như nhà báo Đức Hiển đã nói, một chốn ảo.


5.
Còn tôi, tôi chọn cách yêu con đơn giản và bản năng, cách dạy con đơn giản và bản năng, tôi luôn muốn chính mình tập đi cho con, dạy cho con đọc sách trên giấy, dạy chúng tập vẽ bằng tay, tôi kể chuyện cho chúng nghe, hôn chúng trước khi ngủ và bế chúng trên vai… như cách người ta làm với con cái từ hằng trăm năm trước.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...