Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Những thứ cần nếm trước khi chết


...

Những thứ cần nếm trước khi chết (1)

Nói vậy cho nó đao to búa lớn, hưởng ứng tinh thần ngày báo chí cách mệnh chứ thực ra tôi chỉ muốn viết về vài món ngon ở Nha Trang, những thứ mà từ phong vị riêng của nó cho đến cảm xúc của tôi, tôi đều trân trọng để riêng trong một ngăn ký ức. Vậy thì dễ cho bạn rồi, chỉ cần đến Nha Trang là bạn sẽ được nếm thử những món ăn mà tôi kể, chúng không cầu kỳ và khan hiếm, đầy ở Nha Trang, một thành phố duyên hải xinh đẹp trên một đất nước duyên hải xinh đẹp.

(Xin lưu ý là bài viết chỉ mang ý kiến chủ quan cá nhân, của một người con Nha Trang xa quê đã hơn 20 năm, không có nội dung quảng cáo.)

1.
Món đầu tiên tôi đã từng giới thiệu với bạn, đó là: Bánh Mì Nha Trang

2.
Đến Nha Trang phải uống café. Thực ra Nha Trang không trồng café, café ở Nha Trang cũng phải mua từ Ban Mê Thuột nên cách pha chế và hương vị cũng đậm đà như café Ban Mê. Nhưng tôi uống café Nha Trang nhiều nên tôi biết, café Nha Trang vẫn là thứ café ngon nhất thế giới vì nó được pha chế ở Nha Trang.

Café Nha Trang không có màu đen, không có vị đắng ngắt cũng không sực mùi café. Café Nha Trang phải uống thật ít, khi pha ra café có màu nâu sẫm và thơm mùi đất mới, café Nha Trang uống không đường vẫn không thấy đắng mà có dư vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi, lẫn trong vị café có vị mặn của muối và mùi thơm của gió biển… Một ly café ở Nha Trang chỉ vừa một ngụm uống nếu bạn là người phàm tục, còn dân Nha Trang chỉ khẽ nhấp nhẹ một ít café ở môi, để thứ nước thánh ấy ngấm qua đầu lưỡi, lan ra tất cả hệ thần kinh vị giác ở miệng rồi chậm chạm trôi xuống cổ.

Đó là thứ café độc nhất trên thế giới mà có thể gieo vào lòng bạn nỗi nhớ, không phải là sự nghiện ngập, mà chính là nỗi nhớ của tình yêu, vì khi thiếu vắng nó bạn sẽ cảm thấy buồn, rất buồn.

3.
Nhắc đến Nha Trang người ta có thể kể tên nhiều, rất nhiều món đặc sản ẩm thực, tôi xin kể một thứ đặc sản mà thương hiệu của nó đã làm rúng động bao tầm hồn người Nha Trang và du khách, đó là bánh canh và bún chả cá, và kể đến món này thì phải là ở một quán nhỏ, bàn ghế gỗ cũ kỹ, cung cách phục vụ rất mậu dịch… đó là bánh canh Bà Thừa.

Bà Thừa chỉ bán buổi chiều sau 4 giờ, hình như cuối tuần thì không bán. Bánh canh của bà nấu bằng cá, nước trong veo và ngọt lừ, sợi bánh làm từ bột nhưng dai và có vị ngòn ngọt, chả cá của bà Thừa cũng làm khá ít nhưng chắc chắn được làm 100% từ thứ thịt cá tươi và ngon nhất ở xứ này, cũng có hai loại là chả chiên và chả hấp. Chả cá của bà Thừa được xắt hình thoi, bày trên một cái dĩa nhỏ phía bên trên phủ một lớp hành tây thái mỏng được trụng qua nước dấm để khử mùi hăng. Một miếng chả kẹp cùng mớ hành này chấm với thứ tương ớt đỏ chua ngọt có thể làm những cao lương mỹ vị trên đời trở thành tầm thường, tầm thường hết.

4.
Và Nha Trang cũng là Việt Nam, mà dân Việt Nam thì phải ăn Phở, nhưng Phở Nha Trang thật sự có thể nói đã vượt qua khuôn khổ một món ăn bình thường, Phở Nha Trang là biểu tượng của sự tinh tế, sáng tạo và độc đáo trong ẩm thực. Phở Nha Trang được làm từ sợi phở khô, sự kết hợp sáng tạo giữa bánh phở, sợi miến và sợi hủ tiếu dai, sợi phở hơi trong, mềm nhưng hơi dai và đặc biệt có vị rất ngon. Nước lèo thì đậm đặc tính Nha Trang, trong veo, mặn nhưng rất thanh tao và đặc biệt là không bao giờ bạn nghe mùi bò lẫn mùi hoa hồi trong nước phở.

Cũng đừng nhầm lẫn Phở Nha Trang và Phở Bắc bán ở Nha Trang nhé. Tôi thường ăn Phở ở mấy quán quen, đặc biệt là quán lề đường bán buổi tối ở đường Lý Thánh Tôn, ngay cổng trường Phương Sài. Nhưng nếu bạn muốn ăn buổi sáng thì quán Phở Hồng ngay đầu Tô Hiến Thành cũng là một lựa chọn tốt. Người Nha Trang rất sành ăn, cứ thấy quán nào mà dân Nha Trang ăn đông thì quán ấy chắc chắc ngon.

5.
Nãy giờ toàn món ăn chơi, giờ tôi mời bạn đi lai rai chút, làm vài chai bia lạnh cho nó dịu cái bụng, để còn hưng phấn nghe tôi kê tiếp. Uống bia nên ghé quán bò nướng Lạc Cảnh, vì dân Nha Trang khi đón khách thường có câu: đến Nha Trang mà chưa đi Lạc Cảnh thì coi như chưa đến.

Bò nướng Lạc Cảnh bán rất nhiều món, và chủ yếu là món nướng tại bàn, nhưng vô địch thiên hạ vẫn là món bò nướng. Thịt bò ngon được thái vuông cỡ đầu ngón tay cái và được ướp với hơn chục loại gia vị khác nhau mà nghe đồn rằng công thức ướp này được trả giá đến chục tỉ đồng mà gia chủ không bán. Một bếp than hồng rực được đặt ở giữa bàn để thực khách tự gắp thịt bò sống nướng, và ăn ngay, ai ăn nấy nướng. Cả cái quán lúc này như một đám cháy lớn, người ngồi chen trong cảnh khói lửa mịt mù và mùi gia vị ngập ngụa phủ đầy tóc, đầy quần áo… nhưng có hề gì khi bạn cắn sực một miếng thịt vừa nướng tới, để vị ngọt đậm gia vị ngập đến tận chân răng, lúc này bạn sẽ bất chấp tất cả.

Chưa hết đâu, chưa hết đâu. Hãy xin chủ quán một ổ bánh mì không, xé ra rồi dùng muỗng quét cái thứ nước ướp bò vào phần ruột của bánh mì, sau đó nướng miếng bánh mì ấy lên, bạn sẽ phải kêu lên: trời ơi, sao lại có thứ bánh mì ngon thế này trên đời.


(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Vàng


...


1.
Bóng đá Việt Nam từng có một “thế hệ vàng”, đó là lứa Huỳnh Đức, Hồng Sơn, Công Minh, Văn Sỹ Hùng… đó là những năm đầu tiên Việt Nam trở lại với bóng đá khu vực, chứng tỏ một Việt Nam kiên cường chứ không phải thứ ăn bốc đi đất như các bác láng giềng vẫn tưởng. Khó có thế hệ nào làm lại được điều đó, lối đi bóng càn lướt và dũng mãnh của Huỳnh Đức, đường chuyền biên thông minh của Công Minh, lối chạy lắt léo của Sỹ Hùng hay cú dứt điểm nhẹ nhàng đầy kỹ thuật của Hồng Sơn.

Đó là một thế hệ vàng, có lẽ vì lúc đó chưa có những vụ chuyển nhượng bạc tỉ, chưa có những ông bầu đại gia, chưa có những cái bắt tay ở CLB, thủa ấy họ đá vì hai chữ Việt Nam, trong cái thắng có phần may, trong cái thua có vận rủi, nhưng thứ bóng đá hừng hực màu cờ sắc áo ngày ấy vẫn khó phai màu qua nhiều thế hệ.

2.
Một trong những thua thiệt của người Việt ta nói chung và thể thao nước nhà nói riêng là thể lực. Một phần nguyên nhân của việc thua kém thể lực có lẽ do văn hóa ẩm thực và cách chúng ta ứng xử đối với sức khỏe. Người ta nói rằng thời gian và sức khỏe là những thứ quí giá nhất, vấn đề là ta biết điều đó khi đã mất chúng.

Tôi từng tự hào rằng mình rất ít khi uống thuốc, tôi từng lướt qua bệnh tật một cách tự nhiên. Nhưng dạo này tôi không còn trẻ nữa. Mấy nay tôi bị ốm, cảm cúm, sốt, ho và chảy mũi… những triệu chứng mà ngày xưa tôi chỉ cần ăn một tô phở, uống xị rượu là khỏi thì bây giờ chúng vật tôi xuống, vắt kiệt tôi như những người khác.

3.
Một bộ phim mà tôi cực kỳ ấn tượng là phim “Into the Wild”, bộ phim kể về hành trình tìm đến Alaska, thế giới hoang dã, của một thanh niên tên là Chris (Christopher McCannels), đó là bộ phim tái dựng một câu chuyện có thật.

Có nhiều cảnh đẹp, nhiều cảm xúc đằng sau những hình ảnh đẹp của bộ phim. Nhưng cảnh mà tôi nhớ mãi là cái quyết định của Chris khi cầm kéo cắt hết giấy tờ tùy thân kể cả thẻ tín dụng, một thái độ đoạn tuyệt dứt khoát với những liên hệ tầm thường với nhân loại để bước chân ra chốn “giang hồ”. Đó là một quyết định điên rồ nhưng không phải ai cũng làm được, phải là một người thật trẻ với ngọn lửa đam mê cháy trong từng huyết cầu mới có thể nghĩ đến điều đó.

4.
Câu nói bất hủ của Steve Jobs: “Stay hungry, stay foolish” trong bài diễn văn đọc ở một Lễ Tốt Nghiệp của ĐH Stanford là một lời khuyên dành cho các bạn trẻ không thể hay hơn được nữa.

Mới đây, tôi nói chuyện với một bạn trẻ, trong khi đang tranh luận một vấn đề thì bạn bật ra một câu rằng: “em còn trẻ mà”. Câu ấy thật hay. Tuổi trẻ luôn là lời giải thích hợp lý cho những ý tưởng ngông cuồng, những hoài bão lớn lao hay những giấc mơ dời non lấp bể.

Tuổi trẻ, tuổi trẻ thực sự, như một đám lửa cháy trong đêm tối, đem đến ánh sáng và sự sống, tuổi trẻ như một thứ kháng thể cực mạnh đối với những nỗi sợ hãi vu vơ, những toan tính tầm thường, những mưu cầu vị kỷ.

5.
Tuổi trẻ là vàng. Nếu bạn có tuổi trẻ, bạn có tất cả

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

hửng sáng...


...

Mới hửng sáng mà trời Sài Gòn đã nắng to, nhịp sống sôi réo khắp mọi nơi.

Một phụ nữ trẻ dẫn hai đứa nhỏ tầm 3~4 tuổi ra ngồi bên xe hủ tíu của bà Tám.

-         Bà Tám cho hai tô đi
-         Nay sắp nhỏ đi học hè hả
-         Dạ, mấy cô nói đi học hổng tính tiền trường, chi thu phân nửa tiền cơm
-         Ờ đi học đi, để má bây phụ đi làm, đeo má bây riết hổng làm ăn gì được
-         Con ăn giò
-         Con ăn mì gói…
-         Ờ, ngồi yên đi để Tám làm, má bây ăn gì
-         Dạ khỏi đi Tám, hồi khuya ăn cơm nguội giờ hổng thấy đói
-         Thôi, ăn bậy gì đi, tao làm chén bò viên cho mầy hén
-         Dạ, cám ơn Tám

-         Bà Tám, sao cha con đi đâu lâu quá
-         Ờ, cha bây đi công chuyện cho Tám, ít bữa dzìa
-         Tám nói cha con mua cặp mới cho con hén Tám
-         Mua mặt nạ siêu nhưn cho con nữa
-         Ờ, ờ, học giỏi đi rồi Tám nhắn cha bây mua quà hén

-         Con gửi tiền Tám
-         Thôi, bỏ đó đi, chừng nào chồng bây dzìa trả một lượt
-         Nè, ba đứa bây đi bộ hả, thôi để tao kêu ông Tư Xe Ôm chở. Ông Tư ơi, biểu coi…
-         Dạ, dzậy chú Tư chở dùm hai đứa nhỏ, con đi làm chớ trễ, mấy bữa chồng con dzìa con gửi tiền xe luôn hén chú Tư
-         Bậy nè, chòm xóm không hà, tiền bạc gì, chừng nào chồng bây dzìa nhậu bữa là được rồi.
-         Dạ, cám ơn chú Tư.

Ông Tư rồ ga, xe lắc lư ra khỏi con hẻm cùng tiếng cười của hai đứa nhỏ.

Chị cắp nón mỉm cười nhìn theo con rồi cũng chậm rãi bước ra bến xe buýt.

Bà Tám không nhịn được tánh nhiều chuyện:

-  Đó cậu coi, mấy đứa tội nghiệp lắm, chồng nó làm tài xế, thằng đó dễ thương hết biết, bởi đẻ con thấy ghét quá trời quá đất. Nhà nó khổ quá, cũng may chòm xóm cưu mang, rồi chánh quyền cũng đỡ đần mới qua ngày đó chớ.
-         Ủa dzậy anh chồng chỉ đâu bà Tám
-         Trời, nói dậy nãy giờ cậu hổng rành hả, chồng nó bị tai nạn chết hồi năm ngoái rồi, trong xóm tụi tui nói dzậy cho tụi nhỏ nó bớt buồn tủi đó mà.

Mới hửng sáng mà trời Sài Gòn đã nắng to, nhịp sống sôi réo khắp mọi nơi.


LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...