Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

nếu thiên thần có hình dạng, họ chính là những đứa trẻ



1.
Có người bạn tôi từ nhỏ sống trong chùa, chính xác là bị bỏ lại trước cổng chùa khi còn là một thai nhi đỏ hỏn, lớn lên hắn không theo nghiệp tu hành mà bước vào chốn bụi đời, lăn lóc trong giang hồ. Hôm nay hắn đã gác kiếm vì đã có gia đình, có hai đứa con nhỏ, hắn làm lụng siêng năng nuôi vợ con. Thỉnh thoảng bạn bè xưa có nhớ, ghé lại uống chung rượu, nhắc chuyện xưa. Hắn nổi tiếng là thương con, thương đến mức cuồng. Nghe kể lại là mỗi khi con hắn bịnh là hắn nhịn ăn, ngồi khóc. Có lẽ cái tuổi thơ bị vứt bỏ của hắn đã làm hắn muốn bù đắp cho con mình, tất cả những gì mà một người cha có thể dành cho con cái.

2.
Ngày xưa mẹ tôi có thời gian ngắn làm ở một trung tâm y tế, nơi tôi nhớ có một cái tên rất dài là “Trung Tâm Bảo Vệ Bà Mẹ, Trẻ Em và Kế Hoạch Hóa Gia Đình”, nghe cứ tưởng nhiệm vụ của nó thật lớn lao và ý nghĩa nhưng thực chất ở trung tâm đó chỉ có nhiệm vụ là phát bao cao su và đặt vòng. Sau này tôi vẫn thắc mắc mãi vì sao người ta lại đặt một cái tên hoành tráng và đầy nhân bản như vậy cho một chức năng trái với qui luật sinh tồn.


3.
Hằng năm có hàng ngàn đứa trẻ bị bỏ rơi bởi chính cha mẹ chúng, bởi chính cha mẹ chúng, đó là những đứa trẻ bị ở ở bịnh viện ngay sau khi sanh, bị bỏ lại ngoài đường khi có vài tháng tuổi hoặc bị bỏ ở chốn công cộng khi đã được vài tuổi. Sẽ có một cơ sở từ thiện hoặc một cá nhân nào đó nhận nuôi chúng, hoặc chúng sẽ lớn lên theo một cách tự nhiên nào đó, như bạn tôi, như cái cây ngọn cỏ. Nhưng trong chúng, rất sâu trong chúng, có một thứ, thứ đẹp đẽ nhất của cuộc đời, mãi mãi là một vết thương, không bao giờ lành, như bạn tôi.

Nói thật là tôi không thể nghĩ ra lý do nào để một người cha, người mẹ có thể bỏ rơi con mình. Tôi thật sự không thể nghĩ ra, đối với tôi đó mãi mãi là một bí ẩn.


4.
Ở gần nhà bà ngoại vợ tôi, vùng Hậu Giang, có bà lão nông sanh được 24 người con, hai mươi bốn người. Tôi chỉ nghe kể thôi, không biết đúng được mấy phần nhưng đại để là 24 người con ấy đều khỏe mạnh, sống sót sau mấy cuộc chiến tranh và tất cả họ, cùng vợ chồng con cái đều sống quây quần bên cha mẹ, tất cả đều làm nghề nông. Mỗi bữa cơm nhà đó võ lãi neo kín bến, mấy chục người ngồi dài từ nhà trước xuống nhà sau, người ta từ đầu kinh đến cuối kinh chỉ nghe giọng cười sang sảng của bà lão nông ấy. Tôi nghĩ ông bà lão nông ấy thật hạnh phúc, thật có phước hơn người.

5.
Tôi hay dạy con mình:
-  Con là con ai?
-  Con là con của Phú
-  Con của Phú thì sao?
-  Con của Phú thì không sợ gì hết.

Đúng vậy, chắc chắn một điều là con của Phú sẽ không sợ gì hết, không sợ buồn, không sợ cô đơn, không sợ bị bỏ rơi, không sợ bóng tối, không sợ bị ai bắt nạt… bởi vì tôi luôn làm cho chúng tin rằng cuộc đời của chúng, dù ở hoàn cảnh nào, sẽ luôn có Phú, Phú vẫn luôn yêu chúng nhất, vẫn luôn là người khỏe mạnh và hung dữ nhất thế giới. Vì chúng, Phú có thể vặt cổ con ma, có thể đánh ông Sấm chạy sút quần, có thể kể những câu chuyện khiến chúng cười té địt.

"Nếu thiên thần có hình dạng, họ chính là những đứa trẻ" - ĐHP


Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

nhân trường hợp bạn Tí Vé Số


...

1.
NS Hoàng Sơn là một người tôi rất thích, rất kính trọng. Ngoài đời anh Hoàng Sơn là một người tình cảm, dễ mến và rất chân tình. Hôm rồi, nhân buổi tiệc “Không Gian Đẹp Tri Ân Khách Hàng”, anh có đến chơi với tôi và cùng tham gia với anh em nghệ sĩ một tiểu phẩm hài. Trong tiểu phẩm anh đóng vai Tèo, một cậu bé bán báo, nói chuyện với Tí, một cậu bé bán vé số. Bạn Tí luôn miệng than rằng mình bán buôn ế ẩm, ngày nào cũng lấy 4 tờ vé số mà chỉ bán được có 2 tờ, bạn Tí mong muốn bán hết vé số. Bạn Tèo thấy vậy hỏi, mày chỉ muốn bán hết vé số trong ngày thôi chứ gì, dễ ẹc, vậy từ mai mày ra đại lý lấy 2 tờ thôi, bảo đảm bán hết liền.

Đó là một mẩu chuyện vui nhưng đối với người kinh doanh (và những người trẻ tuổi nói chung) nó cũng gợi lên nhiều điều. Kế hoạch là do ta tự lập ra, việc đạt hay không đạt kế hoạch ấy cũng là do ta, câu hỏi là phải lập kế hoạch dựa trên yếu tố nào: trên mong muốn của ta hay trên khả năng của ta, hai yếu tố này, tùy theo từng người mà có thể gần hoặc rất xa nhau.

2.
Xưa có những đứa trẻ bán trái sim trên Đèo Ngang, mùa Sim đến xe khách thường dừng để mọi người mua ít trái Sim của bọn trẻ. Sim hái trên núi, tím và chát, còn nguyên cuống lá hoặc những quả xanh, quả hư. Bọn trẻ mới đâu là trẻ chăn trâu hái sim bán kiếm tiền nên chẳng biết giá, thường bán theo nón, khách trả vừa tiền thì bán cả nón, sau này thấy việc kinh doanh khá tốt, bọn trẻ bắt đầu đi hái sim cả buổi để bán, bán theo lon bơ, giá cả đồng nhất, theo nguồn cung cấp hàng. Rồi những quán nước bắt đầu mọc lên trên Đèo Ngang và có hàng trăm thứ được bán kèm theo trái sim, kể cả ma túy và mại dâm. Những đứa trẻ chăn trâu hái Sim bán năm xưa trờ thành chủ quán, thành bảo kê, thành giang hồ… chỉ có trái Sim vẫn thế, tím đến chát lòng.

Khi lập một kế hoạch, như một kế hoạch kinh doanh chẳng hạn, không đơn giản chỉ là những con số doanh thu và chi phí, bạn phải tiên lượng cho mọi thứ, từ những rủi ro hay những phát sinh tiêu cực, đến những ngã rẽ bất ngờ hoặc chuẩn bị cho một cơn biến cố. Dù sao, thực tế vẫn không bao giờ đúng với kế hoạch, nhưng bằng việc lập kế hoạch bạn sẽ dễ dàng kiểm soát được mình trước những biến động.

3.
Có một banner quảng cáo cho một giải quần vợt quốc tế, banner chụp ảnh một tay vợt đang vung cây vợt lên rất mạnh mẽ với một câu phía dưới rất ấn tượng: Anh ấy sinh ra trong một cơn bão. Tôi thích câu này, tôi thích những người mạnh mẽ và tạo ra năng lượng cho mọi thứ bên cạnh mình. Nếu là tôi, tôi sẽ sửa câu đó thành: Anh ấy là một cơn bão. Bởi không ai sinh ra đã có sức mạnh, sức mạnh chính là do ta tạo ra, bằng chính mỗi ngày của mình.

Quay trở lại câu chuyện vui của anh Hoàng Sơn về việc bán hết vé số hay nói rộng ra là những chỉ tiêu của cuộc đời, như có lần tôi đã đề cập, tôi không thích những chỉ tiêu, tệ hơn nữa là những chỉ tiêu không có kế hoạch khả thi để thực hiện hoặc những kế hoạch được lập ra để theo đuổi một chỉ tiêu mơ hồ. Tôi vẫn nghĩ rằng cuộc sống là một chặng đường, và hạnh phúc là mỗi ngày đi trên con đường ấy.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Có một ngày không mưa


...
người đọc và yêu thơ bây giờ rất hiếm, người đọc thơ Đàm Hà Phú lại càng hiếm hơn, vậy mà hôm qua có bạn email cho tôi, xin lại một vài bài thơ cũ của tôi mà bạn đã từng chép vào sổ tay nhưng lại làm thất lạc mất. Tôi vui lắm, không biết người khác sao chớ tôi nói thật là tôi làm thơ mà có ai thuộc một câu, nhớ một câu, hoặc giả chép lại, yêu mến là tôi cảm thấy vui lắm lắm. Sau đây là bài thơ cũ mà bạn hỏi, chép lại (có chỉnh sửa) tặng bạn, bài gốc đăng báo Tuổi Trẻ số Thứ Ba, ngày 27-06-1995.


  
Có một ngày không mưa

Có một ngày không mưa
thành phố thở ra đầy bụi bặm
chắc cuộc đời đã quá thừa hơi ấm
nên người ta bán buôn những món lạnh lùng

Những con đường hốt hoảng chạy mông lung
mái hiên trụi trần hình hài giả dối
trong cơn khát tìm môi nhau uống vội
nụ hôn nở ra những đóa xương rồng

Anh thức dậy và gõ cửa hư không
đợi bắt gặp một giấc mơ vừa chết
ban mai nhỏ giọt café đắng ngắt
chẳng còn ai buồn bã lúc xa nhau

Sông Ngân bây giờ say khướt một chàng Ngưu
thơ thẩn mấy khúc tình ca mòn cũ
những lá rơi trong buổi chiều vắng gió
nhớ tuổi thơ xanh biếc đón mưa ngàn

Có một ngày đời sẽ bỏ quên anh
như trần thế từng quên ngày mưa đến
anh sẽ buồn và về ngồi trước biển
nhờ sóng ban sơ tắm gội xuân thì

(SG-05-1995)


...
Bài này có vẻ hợp với tình hình thời tiết SG mấy bữa rày

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

5 năm (Tri Ân Khách Hàng)























trích diễn văn trong buổi tiệc "Không Gian Đẹp Tri Ân Khách Hàng"
...

Xin kính chào quí vị khách hàng và gia đình, các nhà thầu phụ, các đối tác và toàn thể anh chị em công ty Không Gian Đẹp. Trước hết xin cảm ơn quí vị đã dành thời gian đến dự buổi tiệc tối hôm nay, cùng chia vui với công ty Không Gian Đẹp trong dịp kỷ niệm 5 năm thành lập công ty.

Kính thưa quí vị,

Ngay từ ngày đầu năm 2007, khi thành lập công ty Không Gian Đẹp, chúng tôi đã luôn xác định rằng sẽ tạo dựng nên một công ty thiết kế và xây dựng chuyên nghiệp, được tổ chức qui mô và với dịch vụ khép kín. Đó thực sự không phải là một mơ ước, đó là một quá trình làm việc, nỗ lực và phấn đấu không ngừng của một tập thể Kiến Trúc Sư, Kỹ Sư và đội ngũ anh em công nhân kỹ thuật.

Được sự tín nhiệm của khách hàng gần xa, Công ty Không Gian Đẹp từ lúc thành lập đến hôm nay đã được giao thiết kế và thi công hơn 700 công trình các loại, đó là một con số không nhỏ đối với một công ty trẻ tuổi. Đó có thể là một biệt thự mơ ước của một gia đình hạnh phúc, là một văn phòng sang trọng của một doanh nhân thành đạt, đó có thể là một quán café, một khách sạn, một siêu thị, một cao ốc văn phòng… dù đó là gì, đối với Không Gian Đẹp chúng tôi, đó cũng là một công trình, đó là nơi gửi gắm niềm tin và tiền bạc của khách hàng, để chúng tôi có cơ hội biến nó thành hiện thực, để chúng tôi ngày càng làm tốt hơn, làm đẹp hơn và chuyên nghiệp hơn.

Kính thưa quí vị, cùng với niềm tin trao gửi của quí khách hàng, Không Gian Đẹp hôm nay đã là một công ty hàng đầu về thiết kế và thi công dân dụng tại Tp.HCM, với đội ngũ hơn 25 kiến trúc sư và kỹ sư, 40 quản lý kỹ thuật, và hơn 500 công nhân xây dựng lành nghề, đảm bảo thực hiện đầy đủ các công đoạn từ thiết kế đến thi công khép kín. Ngoài ra Không Gian Đẹp còn có một phân xưởng nội thất hơn 2,000 m2 với đầy đủ các trang thiết bị máy móc, phục vụ yêu cầu hoàn thiện nội thất cho khách hàng. Mục tiêu sắp tới của Không Gian Đẹp không phải là mở rộng qui mô công ty mà luôn phấn đấu để mọi dịch vụ được hoàn hảo hơn, mọi qui trình được chuyên nghiệp hơn, phấn đấu để Không Gian Đẹp luôn là lựa chọn số một của quí khách hàng khi có nhu cầu thiết kế và thi công xây dựng.

Về định hướng và mục tiêu trong giai đoạn phát triển tiếp theo của công ty, chúng tôi xác định là : THIẾT KẾ SÁNG TẠO, XÂY DỰNG BỀN VỮNG. Chúng tôi cam kết mang đến cho quý khách những thiết kế có chất lượng ngày càng cao với tiêu chí sáng tạo, hiệu quả và thẩm mỹ. Chúng tôi cam kết đem lại dịch vụ thi công xây dựng chuyên nghiệp, tiêu chuẩn hóa , tiết kiệm và an toàn.

Hưởng ứng tuyên ngôn kiến trúc xanh Việt Nam 2012 và hòa cùng xu hướng chung của kiến trúc thế giới, đó là: KIẾN TRÚC BỀN VỮNG, vừa qua, công ty KGĐ phối hợp cùng trường ĐH kiến trúc Tp HCM phát động và tổ chức cuộc thi “thiết kế Nhà phố Xanh” với tổng giải thưởng hơn 50 triệu đồng. Cuộc thi đã thành công tốt đẹp và ghi nhận nhiều đồ án xuất sắc của các bạn sinh viên ngành kiến trúc. Đây cũng là một hoạt động nằm trong các sự kiện chào mừng kỷ niệm 5 năm ngày thành lập cty KGĐ.

Bên cạnh các hoạt động chuyên môn, KGĐ còn là công ty rất chú trọng đến các công tác xã hội và trách nhiệm của doanh nghiệp đối với cộng đồng. Nhân dịp này, chúng tôi cũng xin thông báo với quý khách và đối tác về việc thành lập QUỸ TÌNH THƯƠNG KGĐ. Quỹ được thành lập từ nguồn tiền trích từ một phần doanh thu hàng năm của công ty và sự đóng góp của toàn bộ tập thể nhân viên và anh chị em công nhân, các nhà thầu phụ và các đối tác. Vừa qua thì chúng tôi đã có đợt đến thăm và tặng quà cho mái ấm Bừng Sáng, nơi nuôi dạy dành cho trẻ em khiếm thị ở địa bàn Quận 10, tp HCM.

Bữa tiệc tổng kết hôm nay ngoài mục tiêu tổng kết các kết quả đạt được, nhìn lại chặng đường 5 năm vừa qua, còn là dịp để công ty Không Gian Đẹp chúng tôi gửi đến quý khách hàng thân thiết lời cảm ơn chân tình nhất. Có thể nói sự thành công của KGĐ có được chính là nhờ sự tính nhiệm và ủng hộ của quý khách hàng và các đối tác trong suốt 5 năm vừa qua.

Một lần nữa, thay mặt công ty xin gửi lời tri ân đến toàn thể quí vị quan khách, xin chúc tất cả mọi người thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc và có một bữa tối vui vẻ.


...



Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Hàm râu Võ Tòng

...

Bài trên FB của bác LamnguyenLam (nguồn: ở đây), bác đã lớn tuổi nhưng rất đọc thường và viết thường, bác là ba của một blogger cực kỳ nổi tiếng, bạn tôi và nhiều FBker khác, ở trên FB tôi cũng như một thành viên trong gia đình ấy, tuy hầu hết tôi chưa gặp ngoài đời. Cảm ơn Bác vì những dòng thật ưu ái cho "thằng bạn nhỏ" có bộ râu dị thường. Xin phép bác cho con đem về đây khoe.

...

Tôi thường nói với lũ nhỏ : “ Chim có đàn cùng hót, tiếng hót mới hay . Ngưa có bạn cùng đua, nước đua mới mạnh .” Là người phải có bạn để cùng chia sẻ nỗi vui buồn . Người cao tuổi lại càng có nhu cầu này nhiều hơn . Tôi đã cố tìm vài bạn cùng trang lứa để dễ chuyện trò . Khổ nỗi, mấy anh chị già chắc bận ngao du sơn thủy đâu hết nên chẳng gặp ai trên mạng . Không tìm được bạn già thì tìm bạn trẻ cũng được chứ sao . Bạn bè chỉ cần gặp người đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu chứ lọ gì tuổi tác . Dựa vào tiêu chí của hắn :” Uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi “ thì, uống rượu tôi không uống được . Uống vào chỉ một chút thôi là bị réaction ngay . Hai phần còn lại tôi đều kết . Giữa tôi và hắn có đến sáu mưoi sáu phẩy sáu mươi sáu phần trăm ( 66,66 % ) điểm tương đồng . Như vậy là được quá đi rồi còn đòi hỏi gì nữa ?

Tôi chưa hề gặp mắt hắn lần nào . Tôi quen hắn trên mạng . Để coi, hắn tròm trèm bốn mươi, hơn thằng Út nhà tôi chừng hai tuổi . Thoạt đầu, tôi vào FB của hắn . Nhìn cái ảnh đại diện của hắn là tôi mắc cười . Cái thằng ( tôi chẳng mấy khi gọi ai bằng thằng, phép lịch sự tối thiểu không cho ta làm điều đó, đây có lẽ là trường hợp đặc biệt ) bày đặt để râu trông thật dữ dằn , bặm trợn. Vậy mà văn hắn viết hiền khô, mướt rượt . Hắn có lối viết bình dị, sâu sắc . Tôi lại chui vào blog của hắn . Ban đầu cũng chỉ định lướt qua, ai dè tôi lại cặm cụi xới tung blog hắn lên . Thi thoảng, lại còn viết cho hắn cái “ còm “, và không quên gọi trêu hắn là Võ Tòng . Tôi nghĩ, gọi như thế chắc hắn bực lắm . Kỳ thiệt, chẳng những hắn không bực mà lại còn like nữa chứ .

Rồi tôi lang thang theo hắn khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố Saigon . Tôi đã cùng hắn gặp biết bao mảnh đời . Từ bà chủ nhà trọ đến anh nhân viên chào hàng . Từ hai em bé bán báo đến ông thương binh làm bảo vệ Chú thợ hồ, anh công an…Những nhân vật rất đời thừờng nhưng dưới ngòi bút của hắn bỗng trở nên đặc biệt khiến ta phải bận tâm suy nghĩ .

Rồi tôi lại trôi nỗi theo hắn về vùng Sông Nước Miền Tây . Mà, cái thằng . Đi đến đâu là nhậu đến đó. Tôi chịu khó ngồi chờ . Tôi chờ giỏi lắm . Lòng vòng theo hắn đến tận Cần Thơ, nơi này tôi đã từng một lần đặt chân đến :

Bập bềnh chợ nỗi Cái Răng
Quay đầu ới hỏi phải chăng Ninh Kiều
Cần Thơ cần độ bao nhiêu
Ta đem thơ đến trải đều bến sông
Chợt nghe điệu Lý Đất Giồng
Ô hay ta đã phải lòng Cần Thơ


Bạn tin không, tôi dám theo hắn suốt vùng Tây Bắc .Hắn đưa tôi đi thăm khắp nơi . Từ cao nguyên Đồng Văn đến đỉnh Mã Pí Lèng, ngắm ruộng bậc thang như thêu như vẽ . Chỗ nào cũng dừng chân môt chút . Tuyệt vời Hồ Ba Bể…Dạo gần đây hắn bày đăt đèo bồng thêm cái trò chụp ảnh . Mà, cái thằng . Hắn chụp ảnh cũng đẹp đấy chứ ! Tôi cứ ước giá có được một tấm phóng lớn treo ở phòng khách cũng lịch sự lắm . Thôi, chết rồi . Tôi đâu có ý đinh kể chuyện viết lách của hắn làm gì . Hắn viết thế nào là chuyện của hắn, mặc xác hắn . Tôi chỉ quan tâm đến hàm râu của hắn mà thôi .

Nhìn ảnh . Lại cười . Cái thằng, bày đặt để râu . Sao hắn không cạo râu đi nhỉ ? Rồi tôi vận dụng tất cả óc tưởng tượng để hình dung ra một thằng Võ Tòng không râu . Ý tôi là, nếu hắn cạo sach bon, láng cón đi, thì trông hắn như thế nào nhỉ . Để xem, cái mặt hắn bầu bầu, hai má phinh phính, nếu mày râu nhẵn nhụi chắc chắn hắn trông sẽ baby như con vợ hắn chứ chẳng chơi . Không được . Không được . Hắn phải có râu . Võ Tòng mà không có râu thì đâu còn là Võ Tòng nữa . Tôi châp nhận hắn có râu . Để râu đâu có sao .

Để râu đâu phải là già
Để râu cho biết đàn bà đàn ông


Vả lại, người xưa có nói : “ Nam tu, nữ nhũ “ Ý là đàn ông thì phải có râu .” rồi lại còn lên giọng rao giảng :

Đàn ông không râu bất nghì
Đàn bà không vú lấy gì nuôi con


Cho xin đi, tôi không tin, không phải bất cứ cái gì người xưa nói cũng đúng . Bất nghì hay không là do tâm tính của con người, liên quan gì đến râu ? Còn đàn bà bây giờ đươc mấy người nuôi con bằng sữa mẹ ? Sữa hôp, sữa bột đủ chủng loại nội, ngoại thì cần gì đến vú ? Hình như vú chỉ để bẹo bẹo trên sàn diễn, trên TV và nhất là trên mạng mà thôi .

 Nhìn hàm râu của hắn, tôi nhớ lại thuở nhỏ, bọn chúng tôi thường nhại lời một bài hát . Thay vì : “Anh nghe chăng cung kèn rạng đông….”thì chúng tôi thi nhau gào :

Thanh niên ta oai hùng bộ râu
Râu ta đây là râu quai nón
Cái râu xồm xồm, cái râu xoàm xoàm
Cái râu mọc quanh cái mồm


Nếu để râu thì nên bắt chước anh chàng Clark Gable, diễn viên chính trong phim Autant en emporte le vent ( Cuốn theo chiều gió ) . Hàm râu đã khiến cho từ Vivien Leigh đến Sophia Loren, Audrey Hepburn chết mê chết mệt . Hay muốn vui nhộn thì theo kiểu Charlie Chaplin ( Charlot ) Muốn oai vệ thì để râu cá chốt như Maréchal Pétain . .Râu giờ đã là thương hiệu .Râu năm chòm suôn đuột là Quan Công . Mặt mốc râu rìa dích thị Tào Tháo . Thấy râu chổi xể là biết Châu Thương . Khi nhắc đến Râu Kẽm còn ai ngoài tướng Nguyễn Cao Kỳ, còn tướng Râu Dê chính là Nguyễn Khánh . Quê tôi có một ông cảnh sát mà người ta thường gọi là ông Chín Giờ Mười Lăm vì ông có bộ râu được tỉa tót cẩn thận, chìa ra hai bên như hai chiếc kim dồng hồ đang chỉ 9h15’ . Bây giờ nhiều hàng quán cũng phô bày râu ra, nào là quán nhậu Minh Râu, quán ốc Mười Râu…Thôi thì, muốn râu gì thì râu, nhưng tôi có lời khuyên nên chọn râu vễnh chứ đừng để râu quăp . Mấy tên râu quặp là chúa sơ vợ . Mãi nói chuyện tào lao, không khéo lại đã đem râu ông này cắm cằm bà kia rôi chứ chẳng chơi .

Bạn tôi đó . Giờ thì chắc bạn biết hắn là ai rồi chứ ? Không lẽ, tôi phải nói huỵch toẹt ra hắn là….

Đonduong, 10.5.2012

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

"Tuấn mã ơi! Hãy phi mau..."


...

1.
Hôm rồi chúng tôi qua Thái Lan chơi, đến Pattaya được coi một sô diễn rất hoành tráng, Alangkarn show. Alangkarn show được dàn dựng như một vũ kịch liên hoàn, nội dung kể về lịch sử hình thành và phát triển của Vương Quốc Thái Lan. Sô diễn được dàn dựng công phu với hàng trăm diễn viên chuyên nghiệp, huy động cả chục chú voi không lồ, âm thanh ánh sáng cực kỳ hoành tráng.




Sau đó hai anh em chúng tôi có buổi nói chuyện về lịch sử người Thái, bởi trong sô diễn, tôi nhận thấy người Thái vẫn cố tình mập mờ về nguồn gốc của mình bằng những sự tích nguyên thủy, kiểu rắn thần và núi lửa, ở thời điểm thế kỷ 12~13 không phải là quá xưa cũ để có thể quên hoặc không ai ghi chép.

Em trai tôi có chép lại lịchsử Thái Lan, và chúng tôi suy luận rằng Thái Lan hiện tại hình thành từ hai chủng tộc, người Thái Khmer và người Thái gốc Hoa. Bộ phận người Thái gốc Hoa có lẽ là hậu duệ của nước Đại Lý, vâng chính là Đại Lý của Đoàn Chính Thuần trong Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung, có lẽ bị đánh tan tác bởi đại quân Mông Kha vào thế kỷ 12 và bỏ chạy xuống phía Nam lập quốc cùng những người Khmer bản địa. 

Dù sao, nếu đúng, cũng nên chép lại để hậu duệ người Thái được rõ.

2.
Hồi xưa tôi học ở một một trường trung học đẹp nhất thế giới, trường Lý Tự Trọng ở Nha Trang. Trường này trước đó có tên là Võ Tánh, ngay cánh cổng trường còn có chữ VT, viết tắt của Võ Tánh. Lý do để đổi tên trường thì tôi không rõ, có lẽ về lịch sử thì Võ Tánh không theo nhà Tây Sơn, lại còn dựng cờ làm loạn, lúc chết là do đối đầu với Trần Quang Diệu? Nhưng dù sao, khi đọc về Võ Tánh tôi lại càng yêu trường mình hơn.

Có một điều sau này tôi mới đọc, chưa có nhiều nguồn để kiểm chứng, đó là nhân vật bi tráng Võ Đông Sơ trong bản vọng cổ huyền thoại Võ Đông Sơ – Bạch Thu Hà của soạn giả Viễn Châu, chính là con trai duy nhất của tướng Võ Tánh với Công Chúa Ngọc Du? 

Nhưng giả thuyết này cũng khá lung lay do nhân vật Võ Đông Sơ lại xuất hiện từ rất sớm trong một tiểu thuyết kiểu võ hiệp những năm đầu thế kỷ 20, cũng có khả năng là một nhân vật hư cấu. Hư thực thế nào chưa rõ, nhưng cứ nêu ra để tranh luận, vì cũng như tôi, nhiều bạn trẻ xưa giờ vẫn ngỡ rằng Võ Đông Sơ là một tích bên …Tàu.

Tôi nhậu vào thường ca hoặc thích nghe ca bản này, ca dở lại không thuộc lời nhưng vẫn ưa ca, rượu vào lại ngấm cái men tình bi tráng của lời ca điệu nhạc, ta nói, nhiều khi nó phê không tả nổi.

3.
Lịch sử, có thể được kể theo nhiều cách, tùy vào ý nguyện của người kể, những lâu đài thách quách có thể bị san bằng, những vương triều huy hoàng có thể sẽ biến mất và đâu đó luôn có một ranh giới mập mờ giữa công đồ và tội đồ của lịch sử. Theo tôi, chính cuộc sống hiện tại và cách ứng xử của chúng ta với lịch sử là câu chuyện kể hay nhất.  

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

những người đi tìm sự thật

...

1.
Tôi có lần viết rằng tôi thích xem ảo thuật nhưng tôi lại không muốn biết bí mật của các nhà ảo thuật, hãy cứ để họ giữ bí mật cho riêng mình, chúng ta chỉ cần thưởng thức màn diễn của họ để làm vui. Người ta đồn rằng đối với những nhà ảo thuật đại tài, nếu bạn biết được bí mật của họ, họ sẽ bị tổ nghề vật chết, dù vậy, cũng rất nhiều người, tôi nghĩ là đa số mọi người, muốn biết bí mật đằng sau những trò ảo thuật, một phần vì tò mò, phần khác như một nỗi ám ảnh, phải chứng minh rằng kẻ được vỗ tay tung hê kia thực chất cũng tầm thường, chỉ là trò nhanh tay lẹ mắt, lừa người xem mà thôi. Những người mang nỗi ám ảnh ấy, thực chất không ít, không ít.

2.
Nói dối, nói không đúng sự thật, hoặc nói quá bản chất của sự thật đều là việc không nên làm, nhưng hầu như ai cũng từng làm, vì đôi khi sự thật không phải là thứ mà người ta mong đợi, hoặc bản chất của sự thật quá trần trụi, đến mức không thể chấp nhận ở cả người nghe lẫn người nói. Ví dụ như câu chuyện một người lính chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và hy sinh, một phía cho rằng đó là một tên lính ngoan cố và đã bị tiêu diệt thảm hại, một phía cho rằng anh là một anh hùng với ý chí chiến đấu bất khuất, hy sinh kiên cường.

Chuyện Đơn Hùng Tín của ông già Sơn Nam kể về sự ra đời của tên cướp khét tiếng nầy. Chuyện Đơn Hùng Tín trước ngực xăm chữ: Tự Do - Bình Đẳng - Bác Ái, kết nghĩa cùng quân sư Giáo Phép đã lập kế lừa mọi người tin tưởng rằng mình là một kẻ đạn bắn không chết, từ đó qui tập đàn em lập đảng cướp. Một đảng cướp chuyên: "cướp của Tây Tà chia cho kẻ nghèo hèn". Câu chuyện thật hấp dẫn nếu đừng có đoạn cuối, đoạn giải thích về thủ đoạn lừa mọi người trong trò biễu diễn đạn bắn không chết của Đơn Hùng Tín và Giáo Phép.

3.
Tôi đọc ở đâu đó một câu, quên rồi, đại ý rằng người thông minh là người luôn hoài nghi, còn người dũng cảm thì luôn tin tưởng. Tôi nghĩ điều này cũng đúng nhưng không hẳn, nhất là xét theo vế ngược lại, nghĩa là chưa chắc bạn luôn hoài nghi thì bạn thông minh và chưa chắc bạn luôn tin tưởng thì bạn là người dũng cảm. Tôi cho rằng còn một loại người khác, chiếm số đông không kém trong bá tánh, là người luôn hoài nghi và luôn tin tưởng. Đó là những người luôn hoài nghi về lòng tốt, về tình yêu, về gia đình, về con người, nhưng lại có niềm tin tưởng tuyệt đối vào cái xấu, về cái ác, về ma quỉ.

Tôi biết một người sẵn sàng tin câu chuyện về một bà già ăn thịt trẻ con và đi kể cho người khác nghe như một kẻ truyền giáo, nhưng khi nghe một câu chuyện về một ông lão tốt bụng đã nuôi nấng những đứa trẻ tật nguyền thì lại hoài nghi, cho rằng đó là một câu chuyện hư cấu hoặc ông lão chắc là một kẻ chăn dắt trẻ ăn xin, hoặc một kẻ thích dâm ô với trẻ em. Từ bao giờ, người ta dễ tin vào điều xấu và hoài nghi lòng tốt?

4.
Xem Tiffany's Show ở Pattaya xong thì sẽ đến màn ra ngoài chụp hình với các vũ công, tất nhiên đa số là người Việt Nam đều chụp hình ở đây. Cũng rất nhiều người muốn biết các cô gái này đã được chuyển giới như thế nào, họ cố tìm xem những nét nam tính còn sót lại trên cơ thể các cô, nhiều người sẵn sàng trả tiền để biết được sự thật, tôi không biết họ làm việc này để làm gì, để được gì. Tôi nghĩ những vũ công Tiffany là những người bất hạnh với việc sanh ra nhầm giới tính, họ đã bỏ nhiều tiền và chịu đau đớn rất nhiều để làm phẩu thuật chuyển đổi, một điều nữa là họ phải chấp nhận mất 20 năm tuổi thọ để có được nhan sắc ấy, để múa hát được như thế. Hãy chỉ thưởng thức, cổ vũ và ca ngợi nhan sắc của họ.


5.
Có lần một bạn trên FB hỏi tôi rằng những chuyện tôi kể trong "chuyện nhỏ Sài Gòn" và những chuyện khác trên blog là thật hay do tôi hư cấu, nếu là thật thì bạn muốn biết các nhân vật đó ở đâu. Tôi trả lời là tôi hư cấu cả đấy, bạn quan tâm làm gì. Hay như vừa rồi tôi kể chuyện CSGT, một bạn đọc tốt bụng đã post ngược về diễn đàn otosaigon, ở đó có nhiều người đọc cho rằng đó là những chuyện bịa, rằng làm gì còn thứ CSGT như thế ngoài đời, rằng thế giới của tôi màu hồng nên tôi hư cấu toàn chuyện màu hồng, thậm chí có bạn phải cố tìm cách chứng minh là nó không đúng sự thật ở điểm nào. Tôi thấy thương các bạn ấy hơn là trách.

P/S: về cái tựa, là tên một truyện ngắn, tôi đọc đâu quên rồi, kể về việc đi tìm sự thật về một cô gái luôn trùm kín người, họ đã hối hận vì sự thật cũng là thứ giết chết cô gái tôi nghiệp đó.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...