Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Vầng Trăng Cổ Nhạc


....

1.
Xưa tôi hay coi chương trình này, Vầng Trăng Cổ Nhạc, có mấy trích đoạn tôi thích hoặc mấy bài vọng cổ tôi ưa, cũng có khi đón nghe chỉ vì thấy có Lệ Thủy, Lệ Thủy ca bản nào cũng thần sầu, nghe mà thấy gân cốt trong người người nó giựt giựt theo. Vầng Trăng Cổ Nhạc có lẽ là một trong những nỗ lực gìn giữ nghệ thuật khá thành công của đài truyền hình thành phố, mấy dạo gần đây tôi không coi nữa, không biết còn hay như xưa, không biết bà con có còn đội mưa ngồi vỗ tay rần rần sau câu xuống xề của nghệ sĩ.

Một lần có bạn nói với tôi rằng: đối với người nghệ sĩ ca vọng cổ, ca cải lương nói chung, người ta sống và người ta ca nhờ tiếng vỗ tay đó, tiếng vỗ tay sau câu xuống xề. Từ đó, hễ nghe ai ca vọng cổ tôi đều vỗ tay lúc xuống xề, bất luận đó chỉ là một gã say ở quán nhậu hát cho nhau nghe hoặc một chị hàng trái cây miệt vườn sông nước.

2.
Sáng sớm hoặc chiều muộn, nếu ra công viên Hoàng Văn Thụ, bạn sẽ thấy có một vài thanh niên tập một món rất hay, không phải là thể thao, họ tập tung hứng những cái chai. Họ như đang múa với những cái chai, luồn qua tay, ném qua vai, ném lên xoay người đón… đủ các kiểu. Tôi đoán đó là những bạn đang tập làm Bartender, người pha chế rượu, hoặc đó chính là những Bartender đang luyện tập cho nghề nghiệp của mình. Tôi rất thích họ, tôi thích vẻ say mê khi tập luyện, tôi thích ánh mắt đầy hứng khởi, hơn cả, tôi thích thái độ sống của họ.

Bartender theo tôi nghĩ cũng không phải là một nghề có thu nhập khủng, càng không phải là một nghề để được nổi tiếng hay có địa vị cao. Dù vậy những bạn trẻ này vẫn nhiệt tình tập luyện cho công việc tưởng chừng như khá đơn giản ấy, có lẽ vì đó là một công việc của đam mê. Tôi nghĩ một đêm làm việc của một Bartender có lẽ hấp dẫn và hứng khởi hơn cả cuộc đời của một viên chức, loại viên chức luôn bất mãn với đồng nghiệp, không phục Sếp và coi thường công việc của mình.

3.
Xưa tôi mới lên Sài Gòn có ở đậu nhà bà chị họ, nhà có ông anh rể và vài người bạn đều là thủy thủ. Lúc mới vào, điều làm tôi ngạc nhiên là cứ đến bữa cơm, khi mâm cơm được soạn ra, thì ngay tắp lự ông anh rể tôi và hai người bạn lại đi thay đồ, mặc quần tây áo sơ mi dài tay đóng thùng đàng hoàng rồi mới đĩnh đạc ngồi xuống ăn cơm, dù suốt cả ngày họ chỉ đóng quần đùi và ở trần. Không có một ngoại lệ nào, họ hầu như ăn đúng một khẩu phần bằng nhau, bắt đầu cùng lúc và kết thúc cùng lúc. Khi tôi hỏi về điều đó, anh rể tôi giải thích là do thói quen của người thủy thủ ở trên tàu. Tôi thích việc này. Lúc ấy tôi thật ngưỡng mộ họ, tôi luôn nghĩ rằng họ là những người tốt.

4.
Bạn của anh rể tôi có một anh tên Cường, anh này cực kỳ cầu toàn nhưng rất dễ gần. Anh Cường phụ trách nấu cơm, nếu bữa ấy anh luộc rau mà rau không được xanh thì anh sẽ đổ đi, mua rau khác về luộc lại, dù ai nói gì anh cũng nhất định không để mọi người ăn thứ rau bị thâm vì quá lửa.  Anh Cường thường hay thức khuya coi đá banh, lúc ấy internet chưa có, báo chí cũng ít thông tin. Trước mỗi trận đấu, anh Cường thường pha trà, đem giấy bút ra phác thảo sơ đồ trận đấu, vị trí từng cầu thủ, tính toán chiến thuật rất kỹ.

Sau này tôi không gặp anh Cường nữa, nhưng chắc chắn khi nấu ăn tôi sẽ không dọn ra thứ rau bị luộc quá lửa hoặc không xem một trận đấu bóng nếu không biết rõ từng vị trí cầu thủ hay hiểu biết về chiến thuật của Huấn Luyện Viên.

5.
Thái độ sống, thái độ của mình đối với cuộc sống và con người, chắc chắn là thứ của riêng mình, không ai có thể tác động, chi phối hay cưỡng bức được. 


Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

XXX



....

Trên một đàn về xe hơi mà tôi tham gia, rất nhiều topic hoặc các câu chuyện đề cập đến Cảnh Sát Giao Thông (CSGT), trong đó,  như một mật hiệu, CSGT được ký hiệu là XXX, có lẽ bởi trong đa phần các câu chuyện, CSGT là một nhân vật phản diện. Tôi có lần kể một câu chuyện đẹp về CSGT thì ngay lập tức bị ném đá tơi tả, cho rằng tôi chính là CSGT trà trộn hoặc có người nhà là CSGT. Tôi không phản ứng gì, nhân có blog này, kể lại mấy chuyện tôi gặp, cũng chẳng khen hay chê CSGT, chẳng qua muốn nói CSGT cũng là người, không nên ký hiệu là XXX.

1.
Một hôm tôi đi giữa dòng người qua ngã tư, đột nhiên chiếc xe trước chết máy, đứng sững tạo thành một cái nút nêm nêm dòng người đi xe máy từ cả hai phía. Ngay lập tức hai anh CSGT xuất hiện, một anh lớn tuổi ra dấu cho bác tài xế cứ ngồi trong xe, rồi hai anh dắt dùi cui hì hục đẩy cái xe rẽ dòng người để qua khỏi chỗ kẹt, không quên ra dấu cho tôi di chuyển theo. Khi xe qua khỏi ngã tư, anh tài xế lại một lần nữa định ra khỏi xe, chắc là để cảm ơn hai anh CSGT đã giúp, lại một lần nữa anh CSGT lớn tuổi hơn ra dấu bảo bác tài tiếp tục đi, còn hai anh quay lại chỗ đứng gác.

2.
9h sáng ở Ngã tư Bảy Hiền, đó là một ngã tư luôn có CSGT, từ hướng CMT8 xuất hiện một bà lão chống gậy, trông bà có lẽ đã già tuy vẫn còn khỏe và minh mẫn, nhưng có lẽ bà không thể băng qua cái ngã trước mặt. Ngay lập anh CSGT trẻ tuổi nhất băng qua đường từ chốt của mình và dìu bà cụ qua đường, không quên ra dấu cho các phương tiện khác tránh. Tôi gặp hình ảnh này 3 lần, lần nào cũng là bà cụ ấy và anh CSGT ấy.

3.
4h sáng, xa lộ Hà Nội đoạn qua Suối Tiên, xe tôi nhích từng chút trong hàng xe tải nối đuôi nhau.  Tôi đánh liều đánh tay lái ra ngoài, vượt phải, đạp hết ga để qua mặt đám xe tải cục mịch ì ạch. Bất thần bóng áo vàng phía trước, muộn rồi, tôi cho xe vào lề theo dấu hiệu cái dùi cui màu trắng.
-          đi đâu gấp dữ anh
-          hehe, thông cảm hen chú em, mình đi câu
-          câu đâu đó
-          Trị An, mấy bữa nay cá ăn mạnh
-          câu cũng đâu cần gấp dữ
-          trời gấp chớ, cá nó ăn lúc 6~7h thui, 8h sáng, mặt trời lên cao là cá hết ăn rồi, thôi thông cảm đi, tại mấy thằng xe tải chở nặng nó rục rịch chậm quá.
-          Trị An chắc nhiều trôi, mình câu mồi gì, xả mồi gì anh
-          Trời, nói dài dòng lắm, thôi ghi cái số anh đi, chừng nào đi hú anh
-          dạ được, thôi anh trai đi đi, chạy cẩn thận đó
-          cảm ơn các chú

4.
Ngay một ngã tư hay kẹt xe, một phần là những xe máy thường xuyên vượt giải phân cách để qua ngã tư, mấy anh CSGT lâu lâu ghé đó bắt vài xe. Chiều qua có  một xe máy chở cồng kềnh, chạy nhanh, vượt giải phân cách lao lên, anh CSGT lập tức xuất hiện và chĩa dùi cui, chiếc xe máy dừng rất gấp. Đúng lúc đó cũng có một xe máy khác đi tới theo tín hiệu đèn xanh, người lái xe là một câu em trẻ, va vào cái xe cồng kềnh phía trước và ngã xuống đường. Anh CSGT ngay lập tức đỡ em trai vừa ngã xe dậy, luôn miệng hỏi, em có sao không, có trầy đâu không em, cho anh xin lỗi, thằng kia nó thắng ẩu quá, anh xin lỗi.

5.
Hai anh CSGT đang đứng trực ở một ngã tư khá yên bình ở trung tâm SG, bỗng có một một người nước ngoài chạy đến, đưa ra một cái ví, thở hổn hển và vừa nói vừa ra dấu cho anh CSGT hiểu là nó rơi ra từ túi một người đang ông đi xe SH, lúc này đã khá xa chỗ anh CSGT đứng. Một anh hiểu ra vấn đề, nhảy phóc lên chiếc bồ câu trắng và đua theo chiếc SH để trả cái ví cho khổ chủ. Một lát sau anh quay lại, nói “thank you” đối với vị khách nước ngoài rồi quay sang anh bạn đồng nghiệp nói: ổng mừng quá trời, rút bóp đưa 500 mà tao không lấy.


6.
Ngã sáu Gò Vấp chỉ cần một nuổi chiều vắng bóng CSGT là kẹt xe, cho nên các anh CSGT đứng đó suốt từ 5h đến 7h chiều mỗi ngày. Điều đặc biệt là các anh CSGT ở ngã sáu Gò Vấp rất hiền, anh nào nhìn cũng đen thui vì nắng bụi Sài gòn. Một chiều thứ Sáu, trời mưa tầm tã, tôi vẫn thấy hai anh CSGT đứng ở đó, phân luồng cho xe cộ. Hình ảnh anh CSGT dầm mình trong mưa giữa dòng xe cộ làm tôi thấy cảm mến.

7.
Ngã tư 3-2 và NTP kẹt cứng, anh CSGT đến trước len lỏi đi tìm vào mối kẹt để tìm cách giải tỏa, chiếc taxi phía trước tôi đang tìm đủ mọi cách để thoát khỏi mớ xe cộ đan ngang dọc, anh CSGT tiến về phía chiếc taxi. Từ trong taxi một cánh tay người phụ nữ đưa ra, níu tay anh CSGT và nói điều gì đó, tôi thấy chị chỉ vào một đứa bé đang nằm trên tay và chỉ tay về phía BV Nhi Đồng. Anh CSGT lập tức lên phía đầu xe taxi, ra dấu cho nó đi theo anh, như một phép màu, chiếc taxi len lỏi theo bóng áo vàng của anh CSGT để băng qua chỗ kẹt, tôi nghe anh CSGT luôn miệng nói: bà con ưu tiên cho em bé đi cấp cứu, bà con ưu tiên cho em bé đi cấp cứu.


Tôi biết rằng có nhiều bạn cầm lái không thích CSGT, cá nhân tôi, tôi chỉ bị CSGT thổi lại khi tôi phạm luật, mà mình đã phạm luật thì còn tư cách gì để trách CSGT. Nếu ai cũng tôn trọng luật giao thông, thì CSGT có muốn làm khó ai cũng đâu có được, thử một ngày thành phố vắng CSGT thì xã hội sẽ thế nào nhỉ.

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Đông Bắc ký sự - vĩ thanh

...
ảnh làm hậu kỳ sơ bằng Picasa thấy khác chút, thích mắt hơn

 một bé ở cái quán lá ven đường, có lẽ đương khóc vì mới ngủ dậy

 mặc cho bá tánh leo lên Đền Thượng, đôi ta vãng bên nhau

 Đền Hùng là nơi thờ phụng Quốc Tổ linh thiêng, rất nhiều gia đình làng xã gánh cả gà luộc lợn quay và bia, rượu lên tận Đền Thượng, bày chiếu ra và làm cái đám giỗ mini onsite

 đây là thứ đồ chơi bán nhiều trong Đền Hùng

 trên đèo Mã Pí Lèng huyền thoại

 một đôi bạn ở Tuyên Quang, chàng lặng im theo nàng

đây là tấm tôi thích nhất, người mẹ trẻ địu con trên đèo vắng, ngay ngã ba đi Ma Lé, Lũng Cú

 một tấm tương tự ở Mèo Vạc

 các cụ bà lưng đeo dao vác tre đi đường đèo thong dong

 một bà người Nùng cười hết ga




 vẫn trên đèo Mã Pí lèng, chúng tôi luôn tự hỏi rằng  những người phụ nữ này họ đi bộ như thế thì quả là mất thời gian quá, nhưng rồi chúng tôi cũng có câu trả lời: thời gian có nghĩa gì ở đây chứ



 bản nhỏ ven suối

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

"khá hông nổi"


...
chuyện chép lại, hầu như nguyên bản

...
sài gòn, quận 10, tháng tư

vỉa hè vắng, trời nắng, quán cafe cóc dưới tán cây...

tiếng lóc cóc từ chiếc gậy dò đường của một người mù mỗi lúc một lớn dần...

- ê, coi chừng cục đá mầy
- cảm ơn chú Hai, mua vé số đi chú Hai
- không mua mày
- vé số Cần Thơ quê mình chiều xổ nè chú Hai
- bộ mày ở Cần Thơ hả
- dạ, Cần Thơ nè chú, Ô Môn chánh hiệu
- ngồi nghỉ chơn chút đi, có số nào đẹp không?
- dạ chú lựa dùm, con đâu thấy đường, hình như có 79 thần tài đó chú Hai

...
- không có bảy chín, thôi tao lấy đại một tờ, uống cafe không mầy
- dạ cảm ơn chú Hai
- bà Ba, cho ly cafe sữa đá đi
...
- chú Hai ở đâu
- tao Phong Điền Nè
- dạ, dzậy cũng gần
- nhà mày khúc nào
- dạ lúc trước ở ngay cầu, giờ vô tuốt trong rạch, chú Hai thường qua Ô môn chắc
- Ờ, trước có bồ ở đó
- mèn

...
- nhà mày còn ai dưới
- dạ còn ông già với hai đứa em, má chết rồi
- có dìa thường hông
- dạ một hai tuần, chú Hai có dìa thường chắc
- không, tao lâu rồi không dìa
...
- nè, trả tiền vé số
- trời, sớm mơi đưa tờ hai trăm tiền đâu thồi chú Hai
- khỏi thồi, cho mày luôn đó, mà nè, đui thiệt không sao biết tờ hai trăm hay dzậy
- dạ, đui thiệt chú Hai, có tròng đâu mà thấy, cầm tiền thì biết thôi, cho chi nhiều dữ chú Hai
- ê, chê mậy
- dạ hông dám, cảm ơn chú Hai

...

tiếng gậy lại lóc cóc xa dần

người khách cũng ra xe nổ máy phóng qua đường

bà chú quán ra dọn ly cafe, mỉm cười lắc đầu nói một mình

- xe ôm mà xài sang dữ, bởi dzậy khá hông nổi





Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Đông Bắc ký sự (hết)

...

Bonus: "Sắc màu HN" và "VN1145 Cơn Bão"


đầu tiên là mấy ảnh "sắc màu Hà Nội"


















khuyến mãi tấm "Men rạn Bát Tràng"


và câu chuyện

Ở sân bây, bạn tôi mua vài cái bánh chưng và rủ tôi làm một chai vodka nhỏ để ngồi trên máy bay ăn mừng chuyến đi an toàn. Tự nhiên tôi có cảm giác bất an, đồng thanh cả hai chúng tôi cùng nói: nhưng chưa về nhà là chưa an toàn, quên chuyện ăn mừng đã. Chúng tôi cất cánh trên chuyến bay VN1145 lúc trời khá đẹp, có mây nhưng có nắng, lúc máy bay lên cao, nhìn mặt trời tỏa ánh nắng sót vàng đượm trên một biển mây trắng xóa, tôi còn nhớ Mã Pí Lèng


Máy bay dự kiến đến  TSN lúc 7h30 tối, tôi nghe viên cơ trưởng thông báo hạ cánh khi ngoài trời mua gió rất lớn và máy bay rung lắc liên hồi, nhưng vẫn có thể nhận ra SG lung linh huyền ảo dưới vầng cánh máy bay, chỉ là một cơn mưa thôi, tôi nghĩ, máy bay vẫn hạ cánh trong mưa mà. Nhưng khi gần sát xuống đường băng, gần như có thể chạm bánh xuống đất thì chúng tôi nhận ra có gì đó không ổn, hình như máy bay đi quá khỏi đường băng, nó trở nên loạng choạng và bất thần rú lên, lao thẳng lại lên không trung, chúng tôi nhìn ra cửa sổ, dưới đất đầy ánh đèn chớp của xe cứu hỏa và cấp cứu.

Máy bay cố gắng lao lên khỏi tầng mây, nhưng như có một sức mạnh vô hình đang quật nó, nó chao đảo như một con chim bị thương đang cố gắng về tổ. Rồi bỗng nhiên có một cơn gió mạnh, chiếc máy bay gần như rơi tự do trong khoảng một hai giây, toàn bộ hành khách rú lên thất thanh. Nhưng ngay lập tức, như một phép màu, chiếc máy bay lại rung lên tiếng động cơ xe gió lao lên không trung trở lại. Lúc này nó bị gió quật dữ dội, những hàng ghế hành khách lắc như những con thú lắc đầu để trên taplo xe hơi. Có một người nôn, rồi một người khác nôn, một người đàn ông to lớn tháo dây an toàn chạy từ trên hàng ghế trên xuống dưới để xin thêm một túi nôn, nhưng không kịp mở ra, quì xuống nôn thốc tháo vào cái túi được mở sẵn trên tay anh tiếp viên hàng không.

Bạn Thắm hoảng sợ và khóc, một người phụ nữ khác cũng khóc, một vài đứa trẻ khóc. Cứ như thế, máy bay vần vũ trên không trung trong cơn rung lắc điên đảo để tìm cách hạ cánh nhưng mọi nỗ lức đều bất thành. Nhiều người hét lên yêu cầu bay trờ về Hà Nội. Rồi sau gần nửa tiếng chiến đấu với những trận cuồng phong, máy bay chuyển hướng, nó bay thấp nhưng thoát ra khỏi hướng gió. Chúng tôi bắt đầu đoán xem nó sẽ hạ cánh ở đâu, có người nói Nha Trang, có người nói Đà Nẵng... nhưng lúc máy bay hạ độ cao để hạ cánh, tôi nhìn xuống và thấy hai nhánh sông lớn, tôi đoán nó hạ cánh xuống Cần Thơ, một số hành khách khác vẫn khẳng định đó là Sài Gòn... nhưng chúng tôi đã lầm. Khi máy bay chạy trên đường băng, chúng tôi đã thấy là lạ, tất cả đều khác biệt với những bảng hiệu chữ "giun" dưới mặt đất. Chúng tôi đã hạ cánh xuống sân bay Pochentong, Phnôm Pênh.

Lúc này vị cơ trưởng khả kính mới thông báo rằng chúng tôi phải đi lánh bão ở Cambodia vì các sân bay quanh TSN đều đang bị ảnh hưởng của bão, sức gió tại TSN là 80~90km/h và rất không an toàn để hạ cánh. Tất nhiên là chúng tôi vui vẻ đồng ý, cho đến khi, vâng, cho đến khi chúng tôi được lệnh ngồi yên trên ghế trong suốt thời gian chờ cơn bão đi qua, chúng tôi đang ở trên một quốc gia khác nên không được phép rời khỏi máy bay.

Suốt hai giờ đồng hồ ngồi yên trên ghế, tôi nghe chung quanh bàn tán xôn xao và kể nhau nghe những câu chuyện về tai nạn máy bay. Bạn Thắm hỏi tôi có sợ không, tôi nói không, tôi hầu như ít sợ nguy hiểm, lúc máy bay rơi do mất độ cao, tôi nghĩ đến chuyện xấu nhất và thực sự chỉ nghĩ về các con của mình, đó là điều tôi sợ nhất. Bạn tôi nói rằng qua chuyến này mới thấy Mã Pí Lèng thực sự chẳng có gì nguy hiểm, vâng sẽ không có gì nguy hiểm nêu ta còn trên mặt đất. Anh tiếp viên đi nói chuyện lòng vòng, anh cũng nói thật rằng chúng ta không phải cá biệt, đã có hơn chục chiếc máy bay của VNAirlines hiện đang lánh nạn tại sân bay này, chúng tôi nhìn chung quanh thấy quả nhiên là đúng vậy.

Hai tiếng sau khi hạ cánh, chúng tôi phấn chấn hẳn lên khi nghe tiếng vị cơ trưởng, lần này ông nói dài hơn và nghiêm trọng hơn, ông nói rằng sân bay TSN đã đóng cửa và bão đang tàn phá thành phố với sức gió lên đến 106km/h và chúng tôi sẽ phải ngồi thêm hai tiếng nữa. Lúc này mọi người đã thực sự khó chịu, phần vì đói, phần vì nóng do máy lạnh không đủ hạ nhiệt mấy trăm con người trong khoang máy bay chật chội. Các cô tiếp viên đi một vòng mời khách hàng dùng nước, nhưng nước cuối cùng cũng hết, nhà vệ sinh cũng đầy và phải đóng cửa, bầu không khí tràn ngập mùi mồ hôi và những tiếng thở dài lo lắng.

Cuối cùng, sau hơn 4 tiếng nằm một chỗ, chúng tôi được lệnh ra cất cánh. Những chiếc máy bay màu xanh của VNAirlines xếp hàng nối đuôi nhau cất cánh trên đường băng trong sự phấn chấn của mọi người, lúc này đã gần nửa đêm và chúng tôi hy vọng cơn bão đã qua. Nhưng khi đến sân bay TSN thì một lần nữa cú hạ cánh đầu tiên lại không thành, chiếc máy bay lại gầm rú lao ngược lên trời. Nhưng chỉ sau khoảng mười phút, nó đã vòng trở lại và hạ độ cao trong cơn rung giật điên cuồng. Lần này cú tiếp đất thành công nhưng máy bay vẫn nghiêng và chao đảo khi chạy trên đường băng, vị hành khách khả kính ngồi cạnh tôi nói rằng nó đã bị nổ lốp và có lẽ đang lao ra ngoài khỏi đường băng, nhưng không phải, nó đã hạ cánh an toàn. Tất cả hành khách đều vỗ tay lớn, chúc mừng cú tiếp đất tuyệt vời của viên cơ trưởng.

Lúc ra khỏi sân bay, chúng tôi thấy thành phố thật hoang tàn, những cây cổ thụ ngã rạp, bật gốc, những bảng quảng cáo bị đổ, bị hất gãy.... Chúng tôi về đến nhà lúc gần 2h sáng, mọi người vẫn thức chờ và xuýt xoa vì câu chuyện của chúng tôi kể, đó là một chuyến bay trong cơn bão. Vâng đó là một chuyến bay trong cơn bão, và đó là ấn tượng mạnh nhất của chuyến đi kỳ này của chúng tôi.



Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Đông Bắc ký sự (5)

...

Ngày cuối: "Hà Nội trong mắt ai"

Sau một đêm lái xe, chúng tôi tự thưởng cho mình một giấc ngủ muộn, một tô phở gà ăn với quẩy nóng ngon đến nhức nách ở đầu ngõ Đỗ Hành và một chầu cafe ôn lại hành trình trước khi quyết định xem nên thăm làng cổ Đường Lâm hay làng gốm Bát Tràng. Quyết định cuối cùng là làng gốm, vì ở đó chắc chắn có một số cảnh lao động XHCN để đưa vào khung hình.

Chúng tôi đến làng gốm gặp ngày tốt trời nên người rất đông, từ bờ đê vào đã gặp hàng chục cái đám cưới, nào quan khách, nào rạp dựng, nào bàn ghế, nào chén dĩa... cứ thế lách mãi chúng tôi mới đến được trong làng, chỗ những ngõ vắng cạnh bờ sông.


đám cưới đãi trong nhà, trong những ngõ ngách cổ kính có cảm giác rất lạ, rất xưa cũ



ngõ nhỏ, nhà theo kiểu cũ nhưng vẫn có sân, cổng vẫn khóa theo lối xưa

một cô sinh viên chăng?

đi cùng một anh phóng viên chăng?

từ đất...

...tới đất.

Làng gốm thật đẹp và yên bình

chúng tôi đến thăm một xưởng gốm, các chàng trai cô gái đang làm việc rất chăm chỉ, thỉnh thoảng ngước lên cười với khách. Điều ấn tượng nhất đối với tôi là tất các chàng trai rất dễ thương và các cô gái xinh xắn ở làng gốm đều sở hữu một đôi bàn tay đẹp, rất đẹp



từ một sản phẩm thô bằng đất, những bàn tay khéo léo ấy đã làm nên những chi tiết khá sắc sảo 

một cô thợ xinh


lại nhiều cô thợ xinh

nhưng xinh nhất vẫn là cô này

Sau khi ra khỏi làng gốm, chúng tôi ghé thăm một bảo tàng cổ vật tư nhân nằm trong một ngôi nhà xưa cũ đến nao lòng, cứ như bước vào thế kỷ trước vậy




chúng tôi ngồi dùng trà trong nhà sau khi đã chụp ảnh chán chê

đó là một ấm trà được chánh quyền tặng cho "gia đình ít con mẫu mực"

trà ngon

chân dung ông chủ - nhà sưu tầm cổ vật gốm - một người đáng mến vô cùng

...
Rời làng gốm Bát Tràng với nhiều hình ảnh đẹp về một chốn thanh bình, xưa cũ, chúng tôi quay trở lại Hà Nội. Vừa vào nội thành chúng tôi may mắn chứng kiến một hình ảnh đã trở nên kinh điển của Hà Nội, tài xế ủi cảnh sát giao thông. 

cảnh sát giao thông ở HN đội mũ cối trông như thời Pháp thuộc

Cảnh sát đứng chặn đầu và tài xế cứ húc vào, có lúc gần như anh cảnh sát ngã nhoài lên capo xe, cảnh sát lùi một bước xe húc tới một bước, cứ như thế đến lúc thiên hạ bất bình thì cái xe mới chịu dừng hẳn, nhưng tài xế vẫn nhất quyết không chịu ra ngoài.

vẫn là Hồ Gươm xanh

và cầu Thê Húc đỏ

nhưng may mắn thay cho chúng tôi, vừa ghé Hồ Gươm đã được diện kiến cụ rùa. Cụ Rùa nổi làm xôn xao cả một góc hồ, chúng tôi chụp được nhiều ảnh đẹp


nhiều người vẫn tranh thủ ngủ ven hồ

tình nhơn đi dạo

cô dâu chú rể chụp ảnh cưới

nam thanh nữ tú đi pinic trên tàn cây

...
Chúng tôi ghé bún chả Hàng Mành, theo ý nguyện của tôi, tôi rất mê bún chả Hà Nội, mà nhất định phải ăn ở Hàng Mành mới được. Vì sao ư, xem hình sẽ rõ

vì ớt tỏi được chuẩn bị thế này

vì Nem thế này

vì chả thế này

và rau thế này nữa.

...
Sau khi thõa mãn với chầu bún chả, chúng tôi phi xe ra thẳng sân bay để kịp bắt chuyến bay chiều vào Sài Gòn. Suýt nữa thì chúng tôi trễ máy bay, phần vì tin theo Vietmap mà đi lạc, phần vì hai hũ tương ớt ngâm măng chua mua ở Cao Bằng bị Hải Quan sân bay stop lại. Nhưng tất cả đã qua, chúng tôi rời Hà Nội mang trong hành trang nhiều ấn tượng mạnh mẽ và xinh đẹp về những ngày chu du vùng Đông Bắc.

Những ấn tượng đã qua đều rất mạnh, chúng tôi nghĩ vậy, nhưng chúng tôi không thể ngờ rằng ấn tượng mạnh mẽ nhất, ghê gớm nhất của chuyến đi thực sự còn đang chờ chúng tôi ở phía trước.





LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...