Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

nhựt ký tuổi già (2)


...

Sài gòn, 23/03/2079

Lúc này mình thấy sức khỏe yếu, trong người không được vui như mọi rày. Hôm nay Hà Thi về nhà thăm hai vợ chồng mình, mấy năm nay nó nghỉ hưu nên cũng rảnh. Thấy tía mệt nên Hà Thi về rủ cả nhà đi Vũng Tàu chơi cuối tuần.

Nói thiệt đi chơi thì cũng ham chơi lắm nhưng cũng ngại tốn tiền cho con. Hà Thi nài nỉ, tía má đi tắm biển cho khỏe người, nghe nói đường QL 51 làm cũng gần xong, chắc đi chừng 4 tiếng là tới, cũng đỡ mệt. Ờ, đường  QL 51 đó nó làm gần xong từ hồi tía má còn chưa đẻ con. Thôi, đi tắm biển có một bữa mà tốn tiền quá, tiền xăng nè, tiền khách sạn nè, tiền ăn nè, chưa kể từ nhà mình xuống vũng tàu còn phải qua 36 cái trạm thu phí nữa, thôi bỏ đi bây, tía tắm ở nhà cho nó phẻ.

Buổi trưa ngồi ăn cơm Hà Thi hỏi tía lúc này khỏe không, mình nói ờ tía già rồi, làm sao khỏe như trước được con, lúc trước ly bia làm một hơi một, giờ phải ngắt làm 2~3 hơi mới xong, tía đang tính bỏ thuốc lá cho nó khỏe người. Hình  như ông già nào cũng vậy, nói chuyện một hồi là ưa đâm hơi qua chuyện thế sự.

-          Tía lúc này không thấy tía coi báo
-          Ờ, báo chí giờ chán quá bây, giở ra toàn mấy cái tin cũ xì. Cứ hết chuyện Iraq chiếm đóng Mỹ rồi tới chuyện Afganistan đem quân qua làm cỏ Anh, Pháp… ngán, chiến tranh hoài. Hay lòng vòng cũng chuyện bên TQ biểu tình đòi VN trả đảo, chuyện dân châu Phi giàu nứt đố đổ vách mà ngồi ngó châu Âu nghèo đói lạc hậu, tía già rồi không thèm quan tâm nữa con.
-          Dạ, hông ấy tía coi ca nhạc cho nó thư giãn
-          Ca nhạc bây giờ coi có nước mà đứt gân máu chớ thư giãn gì nổi. Như cái thằng ca sĩ gì của VN mình đó, thằng Bi phải hôn. Ở VN thì toàn ca đâm hơi, nhảy nhót dậm dựt hổng ai ưa mà suốt ngày thấy nó đi lưu diễn bên mấy cái sân vận động ở Hàn Quốc là sao tía hông hiểu. Mà tía còn nghe nói giờ tụi tre trẻ bên Hàn Quốc toàn ăn mặc, tóc tai y chang mấy đứa ca sĩ VN mình, thậm chí tụi nó còn đổi họ tên cho giống VN mình nữa kìa, thiệt là dị quá đi
-    Dạ
-    !@#$%&*()
-        Dạ…dạ

Thấy Hà Thi cũng không hào hứng nghe nên mình đi lên lầu, tính lên FB khoe mấy cái hình hôm rồi chụp ở trên đỉnh Fansipan. Lúc đang lên cầu thang thì nghe Hà Thi hỏi má nó, nãy giờ cũng ngồi im nghe hai cha con nói chiện: Má, tía bị lẫn lâu chưa dzậy.


Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

nhựt ký tuổi già (1)

...

Sài Gòn 15/03/2079,

Trời nóng, đêm qua nghe đâu nhiệt độ lên 50 độ xê. Cũng may chiều qua gặp thằng bạn già đi bộ ngoài công viên, hai thằng ngồi cưa đứt lít rượu Gò Đen nên về cũng dễ ngủ chút, nhưng sáng ra mồ hôi mồ kê vẫn ướt dầm cả chiếu.

Dậy thấy bụng cồn cào, ngó xuống bếp chỉ thấy cơm nguội, chắc má tụi nhỏ đi chợ sớm, cũng may vừa lúc thằng Hà Văn đẩy cửa vô, hỏi mày đi đâu về, nó nói dạ con đạp xe đi lãnh lương hưu, tía ra phụ con khiêng tiền dzô hén. Mèn, lương hưu gì mà năm sáu bao tải tiền, khiêng muốn gãy sống lưng. Mình nói nó, lương hưu mày nhiêu mà nhiều dữ? Nó làm bộ ngạc nhiên, chời, có hai tỉ mấy mà tía nói nhiều gì. Mèn, xưa mình đi làm chừng đâu hai chục năm còn không kiếm nổi số tiền bằng một tháng lương hưu của nó. Tụi nhỏ giờ khá thiệt.

Thằng Văn thấy tía mệt nên giả lả, thôi bữa nay con lãnh lương hưu, con mời tía đi ăn sáng cafe sang chơi hén. Đi liền, già chớ đâu có lẫn, nhưng mà giả bộ làm eo, mày nhớ mua tao gói con Mèo nghen mậy. Nó dạ lia.

Hai tía con vô ngồi quán, quánh hai tô hủ tíu giò rồi mần hai ly cafe sữa đá. Lúc mồi điều thuốc uống cafe, mình hỏi thằng Hà Văn, nè bây, sao đi lãnh lương hưu mà hông đi xe hơi, già rồi đạp xe chi cho mệt rồi chở tiền giống đi chiến dịch vậy.

Nó trợn mắt, ủa bộ tía hổng hay gì sao? Xăng mới lên giá, bữa nay tăng thêm năm triệu một lít, con lái xe đi lãnh lương hưu thì lãnh tiền ra không đủ đổ xăng chạy dzìa nữa chớ ở đó mà đãi tía ăn sáng. Mình bần thần một đỗi, bữa trước xăng hăm hai triệu, hông lẽ bưa nay lên gần ba chục triệu một lít sao ta, kiểu nầy chắc chết quá. Thằng Văn nói tiếp, tối qua nóng quá chời mà bà má bắt tắt hết máy lạnh, má nói điện bữa mười lăm triệu một ký, bây ngủ máy lạnh riết chắc nhà này đi ăn mày luôn.


Mình ngậm ngùi nói thôi tính tiền dìa để má bây trông, thằng Văn lôi cái bao tải ra kêu chủ quán tính tiền, hai tô hủ tíu với hai ly cafe mất gần trăm triệu, lúc bước chưn ra khỏi quán con nhỏ phục vụ chạy theo, ông ơi ông ơi, hồi nãy con quên tính tiền gói con Mèo, ông cho con xin thêm hai chục triệu nữa.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

lập nghiệp ở Sài Gòn (2)

...


1.
Xưa có một thời gian ngắn ngủi, độ khoảng vài tuần, tôi đi làm ở một tiệm phở. Đó là một tiệm phở bình dân thôi, nhưng giá không rẻ và khá đông khách, nhất là sáng sớm hoặc buổi tối. Thời gian đầu tôi chưa quen việc nên được bố trí dọn tô và rửa tô, thời gian sau tôi làm bồi bàn, ăn mặc sáng sủa hơn chút để chào khách và ghi order. Khoảng hai tuần cuối cùng tôi làm việc như quản lý. Ông bà chủ tiệm khá dễ thương, lúc tôi nghỉ việc cứ năn nỉ tôi ở lại, bà chủ còn nói nếu tôi chịu làm chừng chục năm đi rồi ông bà truyền nghề, cho vốn để mở tiệm riêng. Lúc đó tôi ưa giao du nên vẫn dứt áo ra đi, sau một tối ngồi với ông chủ bên tô xí quách và một lít rượu ngon.

Nói chung tôi thường bắt đầu bằng một công việc tay chân gì đó, rồi mới đi lên từ từ, tôi cũng không ngại gì, như vậy năng lực của mình tự thể hiện được. Lần đi làm ở cty giày của Hàn Quốc cũng vậy, bắt đầu từ một chân chạy việc giấy tờ, photocopy rất dở hơi, kiểu như sai vặt, lương chỉ bằng lương công nhân, khi nghỉ việc thì vị trí của tôi gần như là cao nhất.

Sau này tôi vẫn thích những người nào, dù làm ở vị trí quản lý cao đến đâu, dù giàu có hoặc sang trọng, phải thực sự trải nghiệm, hiểu biết công việc và nỗi vất vả của người khác.

2.
Lần làm ăn riêng của tôi là khoảng năm 2002, khi đó tôi đứng ra nhận làm thủ tục nhập khẩu cho 14 containers hàng máy móc và vật liệu cho một nhà đầu tư Thái Lan vào KCN Bình Chiểu. Tôi chỉ có vận đơn tàu biển và con dấu của nhà đầu tư, toàn bộ giấy tờ còn lại tôi phải tự “nghiên cứu và sáng chế” cho phù hợp với luật định, vốn rất phức tạp. Hôm đó tôi lái chiếc xe tải xuống cảng đón đoàn container về để giao tận nhà máy trong niềm hân hoan của một kẻ chinh phục. Trong vòng hai tuần làm việc này tôi kiếm được số tiền bằng khoảng nửa năm lương đi làm thuê.

Lúc đó tôi nghĩ nhiều về việc thành lập một công ty dịch vụ XNK, kiểu Forwarder, chuyên phục vụ cho các nhà đầu tư nhỏ. Tôi có lợi thế về kinh nghiệm, các mối quan hệ, đặc biệt là quan hệ với HEPZA, ban quản lý các KCN và Khu Chế Xuất. Nhưng tôi đã quyết định không làm, tôi nghĩ mình còn trẻ, chưa chính chắn, háo thắng và còn nhiều điều cần phải học. Tôi vẫn nghĩ đó là một quyết định đúng.

3.
Tôi vẫn thích làm một cái quán ăn, hoặc giả đơn giản hơn là bán một xe bánh mì. Bánh mì của tôi sẽ rất ngon, tôi sẽ tự nướng bánh mì bằng lò nướng tự động, đủ cho vỏ bánh mì thật dòn nhưng ruột thì mềm mại, thơm phức. Rồi tôi sẽ tự làm món pate và món bơ thật thơm làm từ lòng đỏ trứng gà, rồi món thịt ba chỉ thần sầu của tôi, món xíu mại hấp dẫn với nước sốt ớt đỉnh cao xuất xứ từ Nha Trang. Tôi sẽ thái dưa leo thật dài và mỏng, những cọng hành sẽ được chẻ thật mảnh và đẹp, những lá ngò sẽ xanh um bắt mắt. Tôi sẽ dùng con dao riêng để rạch bánh mì và dùng một con dao khác để trét pate và bơ. Tôi sẽ có loại giấy gói bánh mì đặc biệt có in logo và một cây tăm cũng in logo.

Ngày nào tôi cũng ăn bánh mì của mình. Tôi sẽ nhớ rõ từng khách hàng quen thuộc, ông này ăn ít ớt, bà nọ không ăn hành, các cháu nhỏ thích nhiều pate… Tôi sẽ chào hỏi họ và cảm ơn họ vì đã thích bánh mì của tôi làm. Ai mua ba ổ bánh mì tôi tặng một chai nước sâm lạnh do tôi tự nấu….

Nói chung đó là một giấc mơ đẹp, tôi tả như vậy để bạn biết rằng tôi mong muốn gì ở một ổ bánh mì. Nếu bạn muốn khởi nghiệp kinh doanh thì đó cũng là một ý tưởng, tầm thường thôi nhưng chắc chắn khó thất bại, chỉ cần bạn làm thật chăm chút, như là để cho mình thưởng thức. Mà nói chung việc gì cũng vậy, cái bạn cần ngoài kiến thức, là niềm đam mê và sự hiểu biết công việc của mình.

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

"Ai và Ky"


...

Tôi rất háo hức chờ đợi cuốn “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình” của GS Ngô Bảo Châu và Nguyễn Phương Văn (tên thường gọi là 5Xu hoặc Anh Xu Béo), một phần vì tôi có quen biết và dành rất nhiều sự ngưỡng mộ cho hai tác giả này, một phần khác nữa, như đã từng nói ở một entry về sách, tôi từng rất thích thể loại kiểu như “toán hiệp” này.

Văn viết tốt, anh Châu viết tốt, nhưng để cùng nhau viết một tiểu thuyết trong một hệ qui chiếu khác, một bối cảnh khác, đầy tính tượng trưng và biểu đạt mà vẫn giữ được mạch chuyện xuyên suốt quả thật là ngoài trí tưởng tượng của tôi. Khi gấp trang cuối của cuốn sách lại và tự nở một nụ cười sảng khoái, tôi thấy mình khá thõa mãn, hai tác giả đã thành công khi dẫn dắt đọc giả vào thế giới kiến thức toán học vốn được coi là khô khan khó hiểu, được mô phỏng khéo léo trong một bối cảnh đẹp để đủ sức hấp dẫn của một câu chuyện phiêu lưu cần có, nhưng cũng thành thực mà nói là tôi đã hoặc chưa thực sự hiểu hết chi tiết hoặc đã quên sạch một số kiến thức về toán được đề cập trong câu chuyện.

Tôi có một thói quen bất di bất dịch, là cứ đọc xong một cuốn sách tôi thường dành nhiều đêm sau đó để nghĩ về câu chuyện, tưởng tượng mình là một nhân vật, hoặc chính hoặc phụ và đương ở trong chính bối cảnh của câu chuyện. Lần này, tôi dĩ nhiên là hóa thân thành Ai nhưng cũng có lúc tôi nghĩ mình là vua Ka Cơ hoặc Tể Tướng Chico, hoặc có lúc ngắn ngủi tôi nghĩ mình là Diogenes: “Ban đêm ta cầm đèn để dẫn đường cho những người lạc đường. Ban ngày ta cầm đèn để đi tìm một người lương thiện”. Đó là một chuyến đi kỳ lạ, trong một thế giới xưa cũ, trong veo như một áng sử thi. Các nhân vật trong sách cũng là một phiên bản dã sử của các nhân vật tên tuổi trong lịch sử toán học, triết học của thế giới hoặc đơn giản hơn là Alice trong cổ tích, là Steve Jobs của thời nay.

Toán học trong đời và đời trong toán học và cuộc phiêu lưu của Ai và Ky dẫn dắt bạn theo cách của một người kể chuyện tài ba và khéo léo. Tôi thích câu chuyện và cách mà các tác giả sắp đặt chuỗi nhân vật của mình với những tính cách, hình dáng và những mẩu chuyện về họ. Tôi đặc biệt thích những đoạn văn tả cảnh, không hiểu sao tôi luôn đọc kỹ những đoạn văn tả cảnh hoặc đặc tả một thứ gì đó như một ngôi nhà hay cái lò bánh mì, có lẽ vì khung cảnh trong câu chuyện thật đẹp, thật kỳ ảo, có lẽ vì đó là một chốn mà bạn luôn muốn đặt chân đến, ít ra là trong giấc mơ.

Tôi thích nghịch lý Zenon được mô tả trong ánh mắt nàng Zena hơn là cuộc đua giữa Alice và cụ rùa. Tôi thích toán học trong đoạn đặc tả về một cái cây lớn, có lẽ đã hàng trăm tuổi với những tán lá khổng lồ và những quang cảnh được tưởng tượng về nó, dưới cái bóng râm mát của nó, lịch sử của nhân loại đã đi qua…

Bên lề cuộc phiêu lưu mà bạn cần tham gia thì sách còn được minh họa bằng những hình vẽ rất đẹp, rất sống động và đầy tính biểu đạt. Một cuốn sách không thể thiếu trong tủ sách của bạn, nếu nhà bạn có một tủ sách.

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Phỏng vấn ở tạp chí Sành Điệu

...
Khoe khoang chút, Tạp chí Sành Điệu số tháng 3, trang 114-116, coi bài trên bản E ở đây

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

lập nghiệp ở Sài Gòn (1)


...

1.
Hôm trước tôi có trả lời một cuộc phỏng vấn, có một câu hỏi thế này: “anh hãy chia sẻ những khó khăn khi lập nghiệp ở Sài Gòn?”. Tôi trả lời cũng dài, nhưng đại ý rằng: Sài Gòn là một mảnh đất tốt để lập nghiệp, tuy nhiên, vì nó quá tốt nên cơ hội không chia đều cho mọi người và khó khăn lớn nhất ở Sài Gòn, nếu có, chính là từ người lập nghiệp, Sài Gòn không phụ ai cả.

Sài Gòn chưa từng phụ ai. Bạn cứ tin tôi. Bạn chỉ cần biết sống và chịu sống, biết làm và chịu làm, biết chơi và chịu chơi, theo cách của Sài Gòn.

2.
Gần đây, theo đề xuất của các nhà tư vấn tuyển dụng, các bạn trẻ mới ra trường khi làm đơn xin việc thường liệt kê các công việc hoặc các hoạt động đã tham gia trong thời học sinh – sinh viên, thậm chí có bạn liệt kê đã từng tham gia các hoạt động từ thiện, chơi TV gameshow hoặc đóng vai quần chúng trong một bộ phim nào đó. Đây là điều tốt. Các nhà tuyển dụng sẽ nhìn thấy một ứng viên trẻ, chưa có kinh nghiệm công việc nhưng rất giàu nhiệt huyết, rất chịu sống và có thể là rất biết sống, họ sẽ có những đánh giá tốt hơn. Đối với nhiều nhà tuyển dụng, con người của ứng viên quan trọng hơn kinh nghiệm hay kiến thức.

Có thể nhiều bạn trẻ vẫn quên, hoặc không chú ý đến điều đó, rằng thành công của bạn phụ thuộc rất nhiều vào con người, vào tính cách, vào cuộc sống của bạn, nhiều hơn cả bằng cấp hay kiến thức mà bạn có.

3.
Mỗi ngày ở Sở KH & ĐT có mấy trăm cái giấp phép kinh doanh được cấp mới, tôi hay ngồi nghe người ta đọc tên các công ty mới thành lập và cố đoán xem đó là một công ty như thế nào. Ví như tôi đoán công ty TNHH Quán Nhỏ Ven Đường có thể là một doanh nghiệp dịch vụ ẩm thực, do một nữ chủ nhân còn khá trẻ điều hành, công ty này chắc chắn đã có đầu tư một nhà hàng hoặc một quán ăn, và có thể là thực đơn sẽ gồm nhiều các món dân dã hoặc đặc sản địa phương.

Có một điều tôi thường đoán trúng, đó là các công ty được thành lập từ sự bắt tay của một vài người bạn, nó sẽ mang những cái tên dễ nhận biết, ví như Cty Tình Bạn. Cty Bạn Bè, Cty Bằng Hữu, Cty Anh Em, hoặc đôi khi cụ thể hơn bằng cách ghép tên của các sáng lập viên, kiểu cty Phước Lộc Thọ hay P.L.T Co. Ltd.

Cá nhân tôi rất tin tưởng và quí trọng tình bạn, nhưng cũng bằng kinh nghiệm của tôi, tôi cho rằng tình bạn để cùng nhau lập công ty phải là một tình bạn cực kỳ tốt, đã có thời gian thử thách khá lâu, phải có sự hy sinh và cống hiến cho nhau thật nhiều… mà ngay cả khi bạn tin rằng mình có một tình bạn tốt cỡ đó, bạn cũng nên gìn giữ nó thật kỹ thay vì đem thử thách nó vào một công ty.

4.
Hôm rồi tôi có kể chuyện về Nha Trang họp lớp cũ, đó là lần đầu tiên tôi gặp lại nhiều bạn bè sau 20 năm kể từ khi rời ghế trường trung học. Các bạn tôi hầu hết vẫn ở Nha Trang, có bạn vào Sài Gòn học nhưng vẫn quay về Nha Trang làm việc và lập gia đình. Các bạn nói chung đều có cuộc sống tốt và khá yên bình, trừ một hai trường hợp đặc biệt, đa số đều đi làm cho nhà nước, hoặc một công ty của có vốn của nhà nước kiểu Khatoko hay Yến Sào, Du Lịch. Các bạn đều vui vì có dịp được ngồi với nhau, và ngạc nhiên thay, các bạn cũng thừa nhận rằng đây cũng chính là lần đầu tiên sau 20 năm các bạn mới ngồi với nhau, dù hầu hết đều đang sống ở Nha Trang, một thành phố ven biển nhỏ bé.

Khi tâm sự riêng, hoặc nhóm, với tôi, các bạn đều có ý cho rằng không giống như Sài Gòn sôi động, Nha Trang là một thành phố nhỏ, yên bình, nên cuộc sống của các bạn bị trôi nhanh, bị vuột đi trong lo toan thường nhật mà có rất ít những dấu ấn hoặc sự kiện đáng nhớ nào. Tôi cũng tin vào điều đó.

Một hôm tôi bỗng tự hỏi: không biết một Sài Gòn sôi động đã tạo ra những con người năng động, mạnh mẽ… hay chính những người năng động, mạnh mẽ đã tạo ra một Sài Gòn sôi động như hôm nay?

5.
“Thất bại vì ngại thành công” câu này không phải câu nói cho vui đâu, đúng đó.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...