Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

buồn cũ

...


buồn cũ mùa qua cày xới mãi
gió hoàng thổi thốc một cơm mơ
ngày đem trở nắng cho chiều lại
buồn cũ mà sao vẫn thẫn thờ

buồn cũ mùa qua dầm dậm hạt
trăng tàn còn vãi dấu chân ri
biển đã trắng mình như phận cát
buồn cũ còn thương những phiến gì

buồn cũ mầm xanh trong ngày nhạt
người đi qua mấy cánh đồng chiều
mây trắng không về cùng câu hát
buồn cũ vẫn rực trời phiêu diêu

buồn cũ buồn cũ buồn đã cũ
bạc màu như một tiếng gọi đò
anh ngồi đợi mình bên bến cũ
trên tay vừa úa một vần thơ

2012-SG

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

lớn lên con sẽ làm gì?



...

1.
Lâu rồi tôi không khai hay nhận một cái lý lịch nào. Gần đây các bạn đi xin việc đa số đều làm lý lịch (CV) theo mẫu của Vietnamwork, còn các bạn dễ tính thì mua sẵn mẫu lý lịch có bán trong nhà sách để điền vào. Xưa thời tôi lớn lên, lý lịch chả có giá trị nếu không có xác nhận của chánh quyền địa phương (để có cái dấu và mấy chữ xác nhận đó cũng vất vả phết), và lý lịch hồi đó khai công phu lắm, đến nỗi tôi gần như thuộc lòng các cụm từ kiểu như: Tên Cha/Mẹ, bí danh, mật danh, hoặc tên khác? Trước 1945/1975 ở đâu? làm gì cho địch/cho ta? cấp bậc, chức vụ, màu cờ, sắc lính….?

2.
Báo chí và dư luận nên mạnh tay với nạn bạo hành trong gia đình, nhất là bạo hành đối với trẻ em. Đa phần trẻ em bị bạo hành là con nuôi, con ghẻ, cháu… nhưng cũng có trường hợp cha/mẹ bạo hành chính con ruột, con đẻ của mình. Tôi rất phẫn nộ trước những thông tin về nạn bạo hành trẻ em, và mong muốn phải có một hình thức xử phạt thật nặng đối với các đối tượng này.

Đối với trẻ bị bạo hành, vết thương da thịt rồi có thể lành, nhưng vết thương tâm hồn sẽ hằn sâu và gây hậu quả rất lâu dài, nếu không nói là cả cuộc đời.

3.
Bị ghét bỏ nên trở thành nạn nhân của bạo hành cũng là thường, nhưng gần đây có một hình thức bạo hành con trẻ mới, ngụy trang dưới dạng tình yêu. Đó là quá cưng chiều con mình và ôm ảo tưởng về những đứa con thiên tài, xuất chúng. Tình yêu của các bậc cha mẹ này thực chất không phải là yêu trẻ, mà chính là tự yêu mình. Họ bắt con trẻ phải học, phải luyện những trò theo ý họ, phải lớn lên và phát triển theo cách mà họ mong muốn để được công nhận và để khoe khoang với người khác.

Khi những đám mây ảo tưởng tan đi, chính đứa trẻ là đáng thương nhất, là nạn nhân đau khổ nhất mà không ai giúp được. Bạn nào gần đây có coi VN’s got Talent chắc là biết một ví dụ kinh điển.

4.
Chuyện nhỏ ở Sài Gòn, mấy ghi chép nhỏ khá thành công của tôi, những mẩu chuyện này  sau khi đã chu du trên mạng, trên FB, trên blog và trên các diễn đàn thì giờ đây đã được lên trang tin điện tử, ở đây.  Các mẩu chuyện có vẻ làm mọi người thích bởi nó thật, và nó là chuyện thường nhật ở Sài Gòn. Tôi đã có vài chuyện nữa, của tôi và của các bạn kể cho tôi, định bụng hôm nào rảnh rỗi sẽ viết tiếp.

5.
Hồi nhỏ tôi hay được hỏi “lớn lên con sẽ làm gì?”, câu trả lời mà ai cũng thích thích là “con sẽ làm bác sĩ.”. Nhưng đó chỉ là một câu hỏi cho vui. Khi tôi mười tám tuổi và ra khỏi nhà, mẹ tôi hỏi: mai mốt con sẽ làm gì? Tôi nói: con chưa biết, con cứ đi đã, đường còn dài lắm. 

...

P/S: được khen thật là thích thú, có bạn này khen tôi nè, ở đây . Cảm ơn bạn đã tử tế, chính sự động viên của các bạn đọc làm tôi thấy vui, yêu đời và hăng viết.

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

đi săn con nghệ

...
dù rất thích chụp ảnh nhưng tôi ít có thời gian đi chụp ảnh, theo đúng nghĩa là chỉ đi để chụp ảnh., chúng tôi gọi việc đi lang thang với máy ảnh trên tay để kiếm 1 tấm hình đẹp là "đi săn con nghệ" (thuật). Việc đi săn này còn khó hơn đi câu, phụ thuộc nhiều  vào cảm hứng, thời điểm, bố cục, góc máy, ánh sáng ... nói chung tôi chưa săn được con nghệ nào cho ra hồn. Nhưng tôi có ảnh (của tôi chụp cho bạn và bạn chụp cho tôi) lúc đang săn con nghệ, vất vả phết.








Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

"hai mươi năm, vơi cạn lại đầy..."


Tôi mới về Nha Trang.

Tôi về thật nhanh để tham gia buổi họp lớp thời phổ thông sau hai mươi năm ra trường. Buổi họp lớp rất vui, có thầy chủ nhiệm cũ tham dự, tuy chỉ còn hơn nửa lớp đến buổi tiệc nhưng không khí cũng rất ấm cúng, một kỷ niệm thật đẹp trong đời.

Lớp tôi ngày trước khá nổi tiếng, đó hẳn là lý do vì sao thầy chủ nhiệm vẫn nhớ như in từng đứa, dù đã hai mươi lứa học sinh đã đi qua đời thầy. Con gái lớp tôi ngày xưa xinh, xinh lắm, nhiều cô thuộc hàng hoa khôi dù ngày xưa không son phấn điểm trang như bây giờ. Con trai lớp tôi học cũng giỏi, quậy cũng có số có má trong trường. Điều đặc biệt là lớp tôi ngày xưa rất đoàn kết, là một tập thể vui vẻ và nhiều kỷ niệm.

Bạn bè cũ gặp nhau sau hai mươi năm thật bồi hồi, bao nhiêu chuyện cũ được nhắc lại để rồi cùng cười, cùng say. Chuyện bạn này ngày xưa theo bạn kia, rồi bạn kia để ý bạn nọ bây giờ mới kể, rồi trách nhau sao ngày xưa không nói, giờ bạn ít cũng một con còn bạn nhiều thì đã bốn con, có bạn lập gia đình sớm nên nghe đâu cháu gái đầu năm nay đã vào đại học. Có bạn nay đã khác xưa nhiều nhưng cũng có bạn hầu như không thay đổi, chỉ là trông cũ kỹ hơn chút đỉnh. Rồi cũng có chuyện ngậm ngùi, còn mất chia ly, cũng có chuyện không vui được chia sẻ, như ngày xưa. Vâng, như ngày xưa.

Thời gian thật là ác. Hai mươi năm, những đôi mắt to tròn ngày xưa đã đọng nhiều nếp nhăn suy tư, những mái tóc dài óng ả phủ tà áo dài không còn nữa, những ngây thơ đã phai màu vì mưa nắng cuộc đời. Hai mươi năm rồi, đời chắc chẳng còn nhiều lần hai mươi năm thế này nữa, ráng sống cho trọn.


Ngày xưa, bạn nào tìm được tôi không?


Năm anh em kết nghĩa

Bên thầy giáo chủ nhiệm năm xưa

Uống cạn thời gian


Và hôm nay đã đổi thay

...

Chỉ có biển là không thay đổi

Và cái món bò nướng Lạc Cảnh hao bia nầy cũng không đổi

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

"nghe nói miền tây con trai thiệt dễ thương"


...

Tánh tôi ưa kết bạn và thực tế tôi là người dễ kết bạn. Trên đường đời, hễ chỗ nào có đàn có nhạc, có chút men bạn bè là tôi lại sa chân. Tôi có câu nói này, sau này đã nhiều người dùng: Bạn bè là trang sức. Một người bạn là một cuộc đời khác, tự thân họ đã lung linh, họ đã trang hoàng cho đời tôi. Dễ hiểu sao tôi ưa viết về bạn bè, khoe bạn khoe bè cũng là một cách để khoe mình vậy. Hôm nay tôi viết về một người bạn mới, người em trai miền tây mà tôi rất quí mến, một hạt kim cương lung linh của tôi: Ca sĩ Vân Quang Long.

Vân Quang Long là nghệ danh, ngoài đời em tên Hiển, tôi thích gọi là Hiển hơn ba chữ Vân Quang Long dài thòng và đầy khách sáo. Hiển trạc tuổi em trai tôi, cùng sanh năm 79. Hiển khá nổi tiếng và dễ nhận ra bởi nụ cười thân thiện và rất hiền lành.



Thực ra tôi rất ít biết về âm nhạc Việt Nam trong vòng 20 năm nay, nếu không nói là tôi hầu như không quan tâm mấy. Bản nhạc duy nhứt tôi nghe Hiển hát là bản Mưa Xuân, trong một cái video chủ đề xuân phát hành đã lâu không hiểu sao lại có mặt ở nhà tôi. Tôi thích bản đó vì bản phối hay, giai điệu vui tươi và yêu đời, giọng ca của Hiển mạnh mẽ và thể hiện được cái chất nhựa sống của mùa xuân, của tình yêu.

Tôi gặp Hiển cũng tình cờ, qua một người bạn, nhưng chúng tôi dễ làm thân, như chúng tôi đã hiểu nhau lâu lắm, chỉ chờ ngày hôm nay để gặp nhau. Hiển cứ hỏi tôi, sao anh em mình không gặp nhau sớm hơn, để nói nhiều hơn, chơi nhiều hơn, uống nhiều hơn và hát nhiều hơn. Hiển kể cho tôi nghe rất nhiều, qua Hiển tôi mới hiểu được cuộc sống, những hạnh phúc và những khó khăn của một người ca sĩ, một người của công chúng. Đó là những câu chuyện mà tôi không nghĩ mình được may mắn biết nếu không chơi với Hiển, những câu chuyện không có trên báo chí.

Hiển là con trai một của một gia đình làm nghề giáo truyền thống ở Đồng Tháp, riêng vụ này là tôi đã khoái rồi, tôi rất thích uống rượu với người Đồng Tháp, nhưng Hiển nói mình sanh ở Cần Thơ, vì ba mẹ Hiển cưới nhau sau khi học xong ở Đại Học Cần Thơ. Hiển vốn không phải là ca sĩ nhà nòi, niềm đam mê của Hiển là ngoại ngữ và thể thao. Lên Sài Gòn Hiển học hai trường Đại Học đều là ngành ngoại ngữ và Hiển cũng là tay đua xe đạp chính của Tuyển Trẻ Đồng Tháp.

Mới đầu chỉ là ca hát cho vui, theo phong trào nhưng rồi nhiều người nhận ra giọng ca và cảm thụ âm nhạc của Hiển khá tốt đã khuyên Hiển nên phát huy. Hiển bắt đầu tham gia những cuộc thi tiếng hát Sinh Viên và dễ dàng đoạt nhiều giải thưởng. Hiển vẫn chưa quan tâm đến nghề ca sĩ cho đến khi bắt đầu cảm thấy việc đi hát có thể đem lại thu nhập để trang trải cho thời sinh viên khốn khó. Hiển kể với tôi về thời gian đó bằng nụ cười rất tươi, như cách chúng ta vẫn kể về những niềm tự hào trong đời.

Những ngày đó, dù đã có nhiều giải thưởng âm nhạc nhưng Hiển chỉ dám xin làm chân hát lót, hát mở màn cho những sân khấu hay phòng trà ca nhạc. Một bài hát được bảy chục ngàn đầu tiên Hiển đi mua đôi giày, loại giày simili bóng lưỡng giá đúng bảy chục ngàn để có cái mà đi. Rồi Hiển nhờ bạn bè chở bằng xe đạp đi hát, chở tới gần rồi dừng lại để Hiển đi bộ vào, sợ người ta nói ca sĩ gì mà đi xe đạp thì kỳ quá.

Hiển được mời vào 1088 khi còn đang đi học. Với ngoại hình và phong cách trẻ trung cộng với giọng ca khá mượt, Hiển nhanh chóng có chỗ đứng trong lòng khán giả. Từ đó, ngọn lửa đam mê đã cháy lên và Hiển chính thức bước vào con đường âm nhạc chuyên nghiệp. Hiển thi vào Nhạc Viện Thành Phố, được đào tạo chính qui ở một môi trường chuyên nghiệp, Hiển bắt đầu nhận ra sở trường và định hình phong cách của mình để trở thành một ca sĩ solo và được công chúng yêu mến như ngày nay.

Hiển có giọng hát tốt, tôi nói thật là hôm nhậu với Hiển tôi mới thực sự nghe một ca sĩ hát, bằng giọng thực của mình. Giọng của Hiển khỏe, dày và rất truyền cảm, đặc biệt là những bài cần đẩy lên giọng mũi. Sau khi đã bắt chớn, Hiển bắt đầu chơi guitare và hát, những bản Hiển hát tặng tôi, những bản Hiển hát là do Hiển sáng tác, những bản Hiển đánh đàn đệm cho tôi hát.

Tôi thích nghe mấy bản Hiển viết, tôi không có kiến thức về âm nhạc để nhận xét, nhưng nếu đơn giản chỉ để nói về những bản nhạc của Hiển thì tôi nói được, nó như rượu đế vậy, thứ rượu đế ngon ở miền tây, trong veo và còn ấm vừa mới cất trong lò. Ca từ không cầu kỳ nhưng nồng nàn, những giai điệu cứ ngọt lừ, ngọt mà say.

Hiển chơi được khá nhiều nhạc cụ, nhưng tôi nghĩ Hiển chơi guitare là đã rất đỉnh rồi. Tiếng đàn mạnh mẽ, âm vang và phóng khoáng như con người Hiển, nghe Hiển đàn ta có cảm giác như ngất ngây với từng cung bậc, từng nốt nhấn nhá. Càng uống Hiển càng chơi đàn hay, lúc cao hứng Hiển còn trình diễn màn đánh đàn bằng đũa rất điệu nghệ và độc đáo, Hiển còn chơi giả đàn phím lõm để ca bản Tình Anh Bán Chiếu nức lòng.  Nếu bạn được uống với Hiển, được nghe Hiển ca thì có cảm giác như bao nhiêu rượu trên trần gian này không đủ cho bạn say, vì bạn đã say rồi.

Hiển là người có tài, nhưng điều đó không hẳn làm tôi khoái Hiển, tôi khoái Hiển vì Hiển là người vừa có tài vừa có tình. Thứ tình cảm đơn giản, một mạc và khoáng đạt như bản chất miền tây của Hiển. Kiểu như khi kể về gia đình mình Hiển nói thật thà rằng: “em thương dzợ em lắm, mối tình đầu mười bảy năm của em đó” hay cái cách khi Hiển nghe điện thoại từ mẹ rồi mỉm cười nói với tôi rằng: đối với những người mẹ thì đứa con, dù bao nhiêu tuổi, cũng chỉ là đứa trẻ.


Một Ca Sĩ Vân Quang Long mà bạn biết, hay Hiển của tôi, đều là một, một chàng trai Đồng Tháp hiền lành, tình cảm và đa tài. Nói theo cách miền tây là “rất được”, còn nói theo chữ Đồng Tháp là “rất êm”.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...