Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

500,000 và thơ

...
như thường lệ, là để kỷ niệm pageview đạt 500,000 lượt.

Cảm ơn các bạn đã đến, đã đọc và đã chia sẻ. Tôi vẫn luôn muốn sẽ được viết và luôn có người đọc, và may mắn thay, các bạn đã đọc. Điều này làm tôi rất vui, nhưng có một điều chưa được vui trọn vẹn, đó là, như đã nói ở một entry trước, cái tag "Thơ" là ít người đọc và ít người comment nhất. Điều này không thể trách bạn đọc được, trách tôi làm thơ nửa mùa thôi.

Dù sao, như slogan của mình: uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi, tôi vẫn là người làm thơ, và cũng như mọi người làm thơ khác, tôi rất yêu thơ mình :).

Vẫn như lệ thường, quà để cảm ơn các bạn trong dịp kỷ niệm pageview blog này đạt con số 500,000 là một bài thơ, hơi cũ và hơi không thuận, nhưng là cũng để dành cảm ơn thơ.

 Cho những bài thơ không đăng

1. Như những nụ hôn không lên môi nàng thơ, chỉ lên mắt, lên môi hay một bờ vai khẽ, của một tay làm thơ nửa mùa, tâm tư dăm nỗi buồn rất nhẹ. Không nắng cũng không mưa. Như tiếng hát cô hàng xóm lỡ thì, buồn vui không rõ, không thiếu phụ cũng chẳng còn thiếu nữ, như những gì còn lại phía sau lưng. Như là những dấu chân

2. Chúng chào đời hiền lành và trinh nguyên như cỏ, đẫm những sương tàn canh những tia nắng mật những tiếng côn trùng và gió. Như tiếng trẻ con khóc nấc góc nhà, không quở mắng cũng không lời dành dỗ. Như giấc mơ từ yên cương ngựa gỗ, có phải anh hùng từ Hàm Tử Chương Dương.

3. Như những gã sơ giao, đã từng uống từng say từng hát, ở đâu? Long Khánh, Đông Hà hay Đồng Tháp? Đã hết mình và cũng đã quên. Như mơ ước một ngày nào đó, bao giờ là bây giờ? không rõ. Trở về nơi mình đã ra đi ngày ngậm ngải tìm trầm, như ngọn lửa lân tinh, âm ỉ cháy không tàn không đốm. Như biết mà như không

4. Nhưng anh thương. Như thương những đứa trẻ suốt đời thua thiệt, như thương chén trà Nguyễn Tuân những cầu kỳ tinh hoa cho mình mình biết. Nhưng anh thương. Những bài thơ không đăng là khúc tỳ bà hành khúc tiếu ngạo khúc hoan ca vênh váo, là câu chuyện kể trong một đêm không trăng sao tĩnh gió, là tiếng quạt của bà. Là một tiếng ầu ơ...




...
Và một món quà khác, cũng cũ, và là quà tôi sưu tầm từ một người bạn câu cũng hay thơ thẩn(Tuấn Sav), khá vui, dành tặng bạn nào không thích dòng thơ chính thống, vốn có nhiều thứ thứ ẩn khuất sau chữ nghĩa

Ngày Xưa

Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo
Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta
Bây giờ ôm hận đến già
Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
Bây giờ pháo đã xịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong
Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
………………………………
Ấy là kể chuyện trong nhà
Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngày xưa

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

Chuyện nhỏ ở Sài Gòn (3) - Lượm trên Voz Forum

..
Tôi chưa từng tham gia diễn đàn này, tôi đồ chủ yếu thành viên của diễn đàn là các bạn trẻ, tầm 20~30. Vì các bạn ấy copy hai entry "Chuyện nhỏ ở Sài Gòn" post lên và tạo ra một cái thread đến 45 trang nên tôi lụi hụi vào đọc và nhặt ra được nhiều mẩu chuyện cảm động, xin post lại đây coi như sự chia sẻ của bạn đọc.

Lưu ý là tác quyền thuộc về các thành viên diễn đàn và tôi chỉ copy lại, vẫn giữ nguyên văn phong forum có phần hơi teen của các bạn ấy, các bác lớn tuổi hơn chịu khó chút nhé, chủ yếu là tấm lòng. Hy vọng là các bạn không cảm thấy phiền khi những mẩu chuyện thế này được chia sẻ

Nguồn: Voz Forum

...

1.
Ở ngay ngã tư Cao Thắng – Nguyễn Thị Minh Khai (quận 3), thường ngày có một anh thanh niên ngồi bán áo mưa 2 đầu và “áo” vải nhựa trùm xe hơi, xe honda. Có điều là sát cái ngã tư đông đảo xe cộ này lại có BV phụ sản Từ Dũ nên ngày ngày, số bà con – nhất là các chị em ngụ ở các tỉnh xa – đến anh thanh niên hỏi đường vào cái nhà thương nổi tiếng khắp miền Nam này thường còn muốn nhiều hơn cả số khách ghé hỏi mua áo mưa.



Do đó, anh cho biết: “Tôi bèn đặt làm tấm bảng này để chỉ đường cho rành rẽ, giúp cho bà con. Với lại xung quanh đây có rất nhiều tụi cò chuyên môn kiếm tiền bằng cách chỉ dẫn bậy bạ cho người ta đến mấy chỗ nạo thai, phá thai tư chớ không phải vào bệnh viện cho đúng chỗ và an toàn… Có đáng xá gì cái bảng này, tôi chỉ tốn hết hơn một trăm ngàn thôi mà!”

2.
Mình thì bắt gặp 1 chuyện thế này.
Buổi tối cách đây 3 năm,năm học lớp 12, đi học thêm buổi tối ngang qua công viên Gia Định. Lúc tình cờ liếc vô công viên. Thì thấy 1 anh bán nước cầm 1 ly nước (trà đá hay nước mía thì ko bik) đưa cho 1 anh lao công dọn dẹp vệ sinh đường phố (mặc áo cam dạ quang chíu chíu búa xua í). Anh này cảm ơn,anh kia xua xua tay í bảo ko có gì đâu...
Thấy mỗi hình ảnh í thui mà mình vui vui nguyên buổi tối.Giờ nghĩ lại vẫn thấy vui, vì cũng còn nhìu người tốt...

3.
Thêm 1 chuyện nữa. Năm học lớp 1. Chờ mẹ tới đón .Thấy chú kia bán kẹo bông gòn.Thích ơi là thích mà tiền hùi nãy đóng bão lụt gì đấy hết tiền rùi ,chả còn đồng nào.Mà hình như cây kẹo bông gòn lúc í có 500d àh. 15 năm rùi mà...
Thấy chú ý bán kẹo bông gòn thì thích lắm. Nghĩ bụng chợ mẹ tới sẽ mua. Lúc sau mẹ tới ,nằng nặc đồi mẹ mua.Tiếc thay mẹ mình quên giờ đón nên chạy vôi đi đón mình mà ko mang theo tiền.Mẹ bảo để mai mẹ mua cho vì đi gấp quá ko mang tiền,mình ko chịu (hồi đó bướng thế), ko chịu cứ nhìn theo chú bán kẹo bông gòn.
Hình như chú ý biết, tháo 1 cây kẹo bông gòn ra cho mình.Mẹ ko cho lấy, vậy mà cũng lấy. Lấy xong đi về bị lầm bầm, mẹ nói là :"mai phải mang lên trả chú ý, ko thui chú í đòi á". Nhưng từ đấy về sau ko thấy chú ý đâu nữa.....
15 năm rùi....

4.
Có lần, kiếng của tớ bị đứt dây cáp ở cái gọng. Đem đi sửa, anh sửa kiếng thay dây cáp cho mình, còn lấy thuốc rửa kiếng ra xịt lau cho sạch. Khi hỏi bao nhiêu tiền thì ảnh nói thôi, có gì kiếng hư em mang đây cho anh sửa, anh lấy giá rẻ cho. Còn một chuyện khác là hồi mình còn đi xe đạp đi học, bị thủng ruột xe mà trong túi ko còn tiền, thế là dắt bộ 5 cây trên đường về nhà, đang dắt chưa tới nửa đường thì ông sửa xe kiêu lại, mình nói ko có tiền thì ổng nói để ổng vá cho, có gì mai quay lại trả cũng được. Thế là ổng vá xong, còn tăng sên cho mình nửa chứ, thế là mình phóng một mạnh về nhà xin tiền mẹ và phóng lên đưa cho ông 5k (vì hồi đó tiền vá là vậy), ổng trả lại em 2k ổng bảo lấy tiền đi uống nước đi.

5.
nhớ lần trước đi đổ xăng, kêu đổ 40k nhưng tới lúc đưa tiền mới nhớ là ko mang theo bóp, chưa kịp nói thì ảnh đoán dc mình ko có tiền, ảnh lấy tiền túi ảnh ra bù vào chổ thiếu của mình, rồi nói mai mốt có đi đâu thì nhớ kiểm tra kỉ trước khi lên xe.

6.
em là người SG
Hồi trước mà ko phải giờ cũng có nữa, mỗi khi mưa lớn là đường ngập ,khi nhỏ đi với chị trên xe dream thăm bà con nhà ở hẻm nào đó ko nhớ nữa nhưng mà chắc chắn là ở ...SG gặp mưa lớn wa nước lên tới đầu gối, tắt máy khi đó còn nhỏ chị kiu ngồi yên đề chị xuống đẩy (chứ bi giờ là mình đẩy xe dc rùi), có mấy anh trong khu đó chạy ra, chính xác là lội nước ra giúp chị đẩy xe vô chổ cao, dóc xe nghiêng ra sau nước chảy ra ngòai bô, rồi lau chùi bugi ,đề máy nổ lại dùm chị, sau đó chị đưa tiền thì mấy anh đó ko nhận rồi quay lưng ra kiếm xe khác lội ra dắt vô tiếp
sau này lớn, mình bắt chước, mỗi lần mưa mình cũng hay dắt xe dùm người ta khi mà ngập, kiu hêm mấy thằng bạn nữa ,lội mưa đẩy xe, hò dô ta dzui lắm,ngán nhất gặp SH chết máy nặng bỏ mợ ,gặp nước xiết thì ặc ặc, nói ra anh em đừng gạch chứ mình cũng có khi gặp mấy em xinh tươi chạy tay ga cũng xin số làm quen
2 mùa mưa nắng SG đúng là nhìu chiện để nói, sau này dắt xe dùm người ta mình cũng sẽ nói với họ khi họ cám ơn mình là:"chiện nhỏ"

7.
chiều hum bữa trú mưa trên Nam Kỳ Khởi Nghĩa, có cái hiên chút xíu, mình chạy xe vào, vừa gạt chống xe xong thì thấy 1 ông già gầy nhom đang dắt xe đạp vào, không biết làm gì mà chở phía sau cái bao bự tổ chảng lun, thấy ổng dắt lên khó wa mình cũng chay ra đẩy phụ, mẹ nó, vừa chạy ra thì trời mưa rầm rầm, thây kệ chơi lun, dắt zô thì 2 người cũng đủ thấy lạnh, nhìn ổng run run, mình móc gói mòe 6 điếu ra (trong còn đúng 2 điếu), mời ổng 1 điếu, mình 1 điếu, 2 chú cháu nói chuyện bâng quơ xíu thì hết mưa....
chạy xe ra đường, nhìn phố xá trong nắng chiều sau cơn mưa thấy lòng nhẹ nhõm kỳ lạ

8.
Mình cũng có chuyện này muốn kể mà không biết có liên quan gì đến "Xài Gòn" không.
Hồi đó học lớp 9 (khoảng năm 95-96) gì đó. Mình mượn chiếc "dream lùn" của ông anh qua rủ thằng bạn đi vòng vòng chơi, mình cho nó chở. Ngang qua cái bùng binh Cộng Hòa (Nguyễn Văn Cừ, NTMKhai) thì xe đông quá phải đi cà nhấp, cà nhấp. Mà thằng bạn thì lùn quá (lúc đó chắc khoảng mét rưỡi) nên nó lủi vô cái lề sát bùng binh để.... chống chân cho dễ . Vô tình trong lúc rẽ vô lề thì nó cúp đầu ông kia đi đằng sau mà 2 thằng cũng không để ý. Thế là ổng vượt lên đi ngang với xe mình rồi ra dấu quắc quắc thằng bạn biểu đi theo ổng.
Ổng già tuổi khoảng trung niên, chạy chiếc "dream cao", đeo kiếng cận, mang cái khẩu trang che gần hết cái mặt... chạy tới đầu đường NTMKhai và Phạm Viết Chánh thì ổng dừng lại đợi 2 thằng chạy tới. Thằng bạn với mình cũng chẳng biết chuyện gì, cứ ngây ngô chạy theo ổng mặc dù có linh tính là có "chiện" gì đây.
Thằng bạn vừa dừng xe ngang với ổng chưa kịp nói câu nào thì "BỐP" một phát
_"Đ!t me", mày vừa chạy xe kiểu gì đấy hở?
Tiếp theo là ổng đá chống nghiêng xuống, tay định tháo khẩu trang ra và đứng lên... mình chắc mẵm chắc là xuống xe cho ăn đòn tiếp rồi. Thằng bạn thì chưa kịp hoàng hồn vì ông phủ đầu lẹ quá. Đang không biết làm gì thì...
Cùng với thời điểm ông trung niên đá chống nghiêng dựng xe thì có 2 anh (chắc cỡ 25-30 tuổi gì đó) chạy chiếc Spacy (đít vịt) trắng thắng cái kít sát bên xe ổng. Anh cầm tài đứng lên táng một cái vô mặt ổng rớt luôn cái khẩu trang và lệch cái kiếng cận.
_Mày nói chuyện không được hả? Nó nhỏ mày làm gì đánh nó?
Vừa nói và tấp ông kia liên hồi khiến ông vừa đỡ vừa thối lui. Dân người ta bắt đầu bu lại xem rồi cũng bắt đầu bình luận. Mình thấy tình hình coi bộ bắt đầu nghiêm trọng mặc dù muốn đội ơn 2 anh ấy và nói lời cám ơn cái sự "ra tay tương trợ". Thằng kia thì vẫn còn ngó diễn biến trận đấu nhưng mình thúc nó đi cho lẹ mắc công phiền (2 thằng mới 14 tuổi ko có bằng lái, lỡ CS tới chết cha).
Cảm kích hành động đó 2 thằng quyết tâm... mốt lớn "thấy chuyện bất bình cũng rút dao tương trợ". Tiếc thay giờ đã lớn, mà thân hình èo ọt quá. Vã lại thời thế thay đổi... xã hội phức tạp, ai ai cũng manh động. Quẹt xe cũng chết, nhìn cũng chết... nên ra đường lo cái thân mình trước cái đã, ai bị gì thì kệ m người ta. Anh hùng kiểu đó chắc có ngày ra Bình Hưng Hòa sớm.
Cái này cũng chỉ là suy nghĩ chủ quan, mình không biết vùng miền khác người ta có "rút dao tương trợ" trong hoàn cảnh như vậy không. Mình chỉ từng sống qua ở Sài Gòn cũng không biết nhiều.

9.
Năm ngoái mình còn chứng kiến chuyện gần giống vầy nhưng hay hơn cơ. Bữa đó đang chờ đi xe bus từ BV Việt Pháp (Q.7) về SG, thấy 1 anh chạy xe cup chắc từ thời 7x vừa ngồi trên xe vừa ... lấy chân đẩy, xe chắc hết xăng hay hỏng máy gì đó. Tự nhiên 1 anh xe @ từ sau chạy tới kê chân đẩy đi, anh kia ngạc nhiên quá quay lại há hốc mồm, còn anh @ cứ tự nhiên lấy chân đẩy kêu "đẩy giúp tới chỗ sửa xe". Mình đứng nhìn mà cũng há hốc mồm theo. Người SG dễ thương thiệt!

10.
Mình người SG chính gốc,Cách đầy 2 năm,đi nhậu về thế nào rớt ngay cái bóp.
trong bóp tiền thì không nhiều,nhưng có bằng lái,CMND,cà-vẹt xe,và quan trọng là phiếu hẹn lấy cái vaio mình đem sửa dùm ngta.
Mình nghĩ thôi rồi,kỳ này ăn cho hết lun.
Qua hôm sau,có dt hỏi mình có làm rơi bóp phải không,mừng hết lớn,nghĩ lấy lại giấy tờ là được rồi.Ai ngờ ngta đem trả mình tất cả y nguyên như lúc rớt bóp.
Chỉ kịp cảm ơn 1 tiếng là ngta đi mất.
Người ấy là 1 người con gái rất đẹp....

11.
Có sống ở những con hẻm nhỏ,nhà cửa san sát,mới thấy được tình cảm của những người SG.
Như khu tui đang sống,một hẻm cụt của dân lao động.Tưởng chừng như rất xô bồ,phức tạp,nhưng rất có tình cảm.
Nhà nào có chuyện là cả xóm bu lại mà giúp,người phụ việc này,kẻ lo việc khác.
Như nhà tui bữa mới sữa nhà xong,lúc dọn đồ đạc vào.ra đường nhờ 1 tiếng là mấy a thanh niên trong xóm vào phụ ngay,không công cán gì cả,chỉ mỗi người 1 ly cafe và gói mèo hút chung với nhau.
Cách đây 3 tuần,mẹ mình bị trúng gió té xỉu trong nhà,lúc đó mình đi mua đồ ăn chưa về,vợ gọi dt,mình phóng ào về,trong lòng rất lo,về tới nhà đã thấy mấy dì ở xóm,người thì vắt chanh pha nước,người thì bắt gió cho mẹ tôi.Thương lắm tình hàng xóm SG

12.
Nói đâu xa, mới tháng trước chiếc Wave chiến của mình bỗng dưng chết máy ở ngay đoạn Phạm Ngũ Lão - Đỗ Quang Đẫu, mình nghĩ hết xăng nên mới mua xăng ở ngay một quán nước góc đường này luôn. Mở ra mới thấy xăng còn nhiều nên cô bán nước không bán, mình nói cứ bán đi cô cũng không bán mà còn kêu thêm 2 anh làm ở KS kế bên lại giúp. Mình chưa kịp nghĩ gì thì 2 anh ấy đã hăng hái lại giúp mình sửa con Wave rồi Một hồi hì hục thì nó cũng chịu nổ máy, mời ly cà phê cũng không chịu và nói "Chuyện nhỏ mà có gì đâu", mình cũng đành cảm ơn rồi đi Mà 2 anh ấy chắc cỡ tuổi mình thôi, 25 là cùng

13.

Hi, luôn tiện kể mọi người, nói chung chuyện cũng không tốt đẹp gì, nhưng kể cho vui

Chuyện là thế này, mình và mấy thằng bạn hôm đó là cuối tháng, quyết định đi ăn chơi nhãy múa xá xì tress, nhậu tân đầu, tân 2 máu lên thế là "bôm - ia" thẳng tiến

Đi vô điều đào tum lum tè le, ăn chơi múa cột đủ kiểu, lúc ra về đi 1 tốp về gần tới nhà thì thằng bạn nói: chết cmnr, cặp laptop tao để quên ở quán "bôm-ia" rùi, thế là cả bọn rồ lên chết cmmr, "bôm ia" thì mất chắc.

Tầm 2h sáng quay lại tới nơi, thấy quán đóng cửa rùi, cả bọn nghĩ thôi rồi lượm ơi, thế là cả bọn đem số mấy em đào ra gọi (cu nào zô cũng xin số nhưng dek bao giờ gọi), gọi đc 1 em, em đó điện cho ông chủ, ông chủ đang nhậu đêm ở K3 thì vội xách đít đóng oto về mở của và đưa laptop lại, rùi còn nói kiểm tra xem có mất gì không và còn say See you rùi mới đóng oto ra nhậu tiếp.

Nghĩ lại thấy quán "bôm - ia" nó cũng còn tình người ở cái đất SG bon chen này

14.
Sài Gòn mưa nắng thất thường nhưng tình cảm của người Sài Gòn bao năm vẫn vậy.
Người Sài Gòn theo mình là những người ở Sài Gòn, không phân biệt là sinh ra ở đâu, Nam, Trung hay Bắc.Thử hỏi có ai là người chính gốc Sài Gòn, xin thưa không Sài Gòn là quê hương chung của mọi người.
Mình vẫn nhớ những trận ngập lớn của những năm về trước, mưa lớn đường xá ngập hết.Xe cộ nối đuôi nhau dài cả cây số.Khói, bụi và tiếng xe hòa vào nhau tạo thành một cái gì đó hỗn loạn.Nhưng con người không loạn.Tiếng cười nói vẫn xôn xao.Đó là những lời hỏi thăm, chia sẻ hay đơn giản là hỏi nhau có ăn/uống gì không.Mình nhớ hoài hình ảnh một chú chìa cho mình hộp cơm nói "ăn đi con đứng dưới mưa chiều giờ rồi".Đừng dưới mưa gần 4 tiếng nên ai cũng lạnh nhưng tình người vẫn ấm.
Nhưng kỷ niệm khiến mình khắc sâu nhất, là hình ảnh một anh trai rất bặm trợn, người xăm trổ rồng phượng, nhưng lại là một người tốt.
Đêm mùng 2, mình từ quận 6 về quận 2 thăm họ hàng, sau đó kẹt nhiều kèo quá nên phải về khuya, đang chạy giữa đường thì hết xăng.Khổ nỗi lúc đó là 2 h sáng không còn cây xăng nào mở cả.Thế là dắt chiếc AB nặng gần trăm ký hơn 2 cây số.Một lúc sau dẫn đến gần một quán ốc mà đến giờ mình vẫn nhớ là quán 354, có một anh đang ngồi nói chuyện với một dì cũng khá lớn tuổi mà đến lúc sau mới biết là chủ quán.Ảnh hỏi hết xăng hả, dẫn xe theo anh vào nhà anh đổ cho.
Mình cũng ngần ngại vì ngoại hình của ảnh không được "hiền" cho lắm.Ảnh hiểu nên lật đật chạy vào nhà đem can xăng 3 lít ra đổ cho mình.Mình đòi gửi tiền nhưng anh không lấy mà nói có gì sau này ra quán ủng hộ là vui rồi.Anh em không mà.
Sống ở mảnh đất này cũng gần 20 năm, nhưng tình cảm dành cho mảnh đất Sài Gòn này vẫn ngày càng nhiều.Yêu từng góc phố, từng căn nhà, và cũng yêu cả con người Sài Gòn.

15.
Sẵn topic này mình cũng xin kể một câu chuyện thú vị của nhỏ bạn mình, nghe nó kể mà mình ấn tượng hoài.
Cách đây khoảng 4 năm, nhỏ bạn mình gói ghém hành lý rồi bắt xe ôm ra bến xe miền Tây để về quê nghỉ hè. Tới nơi rồi nó móc 200k ra trả tiền xe ôm, ông xe ôm móc hết túi ra ko có tiền thối lại mới nói dzí nó là:" con đợi đây chút xíu, chú đi đổi tiền thối cho con!". (tiền xe ôm là 50k thui).
Nhỏ bạn mình đứng đợi, 5', 10' rồi 15' mà cũng không thấy ông xe ôm đó quay lại, nó bắt đầu hiểu ra là ông kia lặn lun rồi. Lúc đó 200k là tất cả số tiền nó có, mà nó còn chưa mua vé xe về quê nữa. Vừa buồn vừa tức, nó đứng trước cổng bến xe khóc ngon lành. Sau đó tự nhiên có một chú xe ôm nhìn cũng trẻ trẻ thôi, chạy tới hỏi nó: " Sao mà khóc vậy con" (Giống bụt quá hén ). Con nhỏ sụt sùi kể lại sự tình, chú đó nghe xong mới móc ví ra nói:" Chú sáng giờ mới chạy được có 2 chuyến thôi nên ko có nhiều, thôi con cầm tạm nhiêu đây mua vé đi"- nói rồi chú đó rút ra đúng 120k đưa cho nhỏ bạn mình mà ko đề cập tới chuyện trả nữa. Nhỏ bạn mình cảm ơn rối rít, còn hỏi số điện thoại và hẹn ngày quay lên SG sẽ trả chú. Tuy nhiên, sau đó nó có quay lên và nhiều lần liên lạc với số điện thoại đó mà ko được. Hông biết chú xe ôm tốt bụng đó giờ ở đâu rồi, nhỏ bạn mình nói giờ mỗi lần ra bến xe về quê, nó vẫn ngó nghiêng tìm chú đó mà ko thấy.

Đôi khi người ta làm việc tốt mà ko mong báo đáp, nhưng họ đâu biết là họ đang gieo vô lòng người khác những hạt mầm tốt đẹp. Những người đã được giúp đỡ cũng sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, âu đó cũng là một cách trả ơn tốt nhât mà, phải hông?

16.
(Cái này để phụ họa cho chuyện anh bán hàng ở showroom oto)
ngày xưa mình cũng đi bán đồ điện tử ở siêu thị điện máy bên Q5 mọi người vô mình thấy nv chỗ mình đều đối xử như nhau cả. những bác xe ôm thợ hồ quần áo lắm lem hồ ,áo thun rách vai vào xem chỗ quầy tivi LCD hay các thiết bị khác tụi mình vẫn đón tiếp bình thường và giải thích mọi thứ nếu người ta hỏi. mình nói xạo mình làm con các bạn luôn

17.
Đúng là SG đất giữ người.Mình là dân Btre chính gốc.lên SG học rồi làm rể SG lun, gấu nhà mình dân SG gốc nhiều đời rồi,nhưng lúa lắm (nói ra chắc hiếm người tin) và---nghèo....!
Chỉ được cái khu đó toàn là bà con hoặc quen biết nhau hết...
Hôm rồi mình bị giựt mất cái laptop, điều kiện cũng khó khăn nên chưa mua lại đc, mà công việc thì đang cần, vậy là cô chú hàng xóm (ko có bà con chi hết) kêu qua đưa cho 15 tr mua máy mới để đi làm,nói khi nào lãnh lương gửi lại cô chú!
Mún khóc lun hức hức....
người SG gốc sống chan hoà tình cảm lắm....

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Sự kiện và bình luận


...

1.
Hà Văn đón sinh nhật lần hai trong một trận ốm, vẫn là viêm đường hô hấp trên với chảy mũi, ho và sốt. Đây có lẽ là hệ quả của ba ngày liền, từ sáng đến chiều, cứ hết biển lại hồ bơi, hết nắng to lại mưa dầm, tôi định thử sức cậu Ba nhưng có lẽ sức cậu ấy chưa đủ ra giang hồ. Hy vọng sau vài lần như vậy thì cậu Ba sẽ cứng cáp hơn, tuy dạo này đã nhuốm màu phong sương rồi.

2.
Tiếp chuyện sinh nhật. Có lẽ sinh nhật 100 của Tướng Giáp là một sự kiện đáng ăn mừng nhất trong năm nay, một năm thật u ám với tình hình thị trường nát như tương, các biến động chính trị lao xao và rầu nhất là chuyện xích mích với thằng côn đồ ưa bắt nạt ở xóm trên.

Theo tôi, Tướng Giáp là một nhật vật lịch sử kiệt xuất, là huyền thoại và là niềm tự hào của nhân dân Việt Nam yêu nước, không phân biệt tôn giáo, sắc tộc hoặc chính kiến. Tuy được coi là người cầm quân lừng lẫy trong lịch sử quan sự thế giới, một trong 10 vị tướng lãnh kiệt xuất của nhân loại nhưng điều đặc biệt ở Tướng Giáp là ở ông luôn toát lên nét phúc hậu, hiền lành và bác ái.

Tôi đã đọc rất nhiều sách về Tướng Giáp, tôi kính trọng, tri ân và yêu mến ông vô cùng. Tuy nhiên, xét về bản năng, ông chưa hẳn phải là hình mẫu hâm mộ của tôi, tôi thích các tướng lĩnh oai phong lẫm lẫm hơn là một ông già hiền từ như bụt. Nhưng trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, có không dưới 10 vị tướng đối phương đủ oai phong lẫm lẫm, đã quì gối thua cuộc trước con người hiền lành như bụt ấy. Tướng Giáp được đặc cách phong Tướng vì một điều chưa có tiền lệ: "Đánh thắng Đại tướng được phong Đại tướng"



Một điều đặc biệt khác, chỉ riêng đối với tôi, là Tướng Giáp trong hàng ngũ của mình, thường được gọi thân mật là: anh Văn.

3.
Giá vàng như đang đi trên tàu lượn siêu tốc ở công viên, ngoặt lên ngoặt xuống khiến dân tình lao đao. Nhà tôi, nếu đem mót hết số nữ trang của bạn Thắm đi nung chảy thì giỏi lắm cũng được hơn chỉ vàng nên tôi cứ rung đùi mặc cho thiên hạ náo loạn. Tuy nhiên, qua đó cũng thấy rằng, còn lâu nền văn minh của chúng ta mới thoát khỏi sự lệ thuộc vào thứ kim loại chỉ để làm trang sức ấy.

4.
Hai bài “Chuyện nhỏ ở Sài Gòn” của tôi xuất hiện ở rất nhiều trang diễn đàn mạng, rất nhiều blog khác và truyền đi với tốc độ chóng mặt trên FB, từ đó, pageview của blog này tăng đột biến trong hai tuần vừa qua.

Có hai hệ quả từ chuyện này.

Một là tôi tha hồ được nghe thêm hàng trăm mẩu chuyện như thế từ người đọc chia sẻ, tất cả những câu chuyện đều có sự đồng cảm, đều muốn chia sẻ một Sài Gòn rộng lớn và hỗn tạp nhưng đầy ắp tình người. Phải nói là nhiều chuyện hay hơn và cảm động hơn rất nhiều, đây là chuyện vui.

Chuyện thứ hai, buồn hơn, là từ những câu chuyện ấy lại nổ ra những cuộc tranh luận khá nảy lửa về văn hóa vùng miền, giữa SG-HN, giữa miền bắc và miền nam… Tôi thấy điều này thật đáng tiếc. Ở đâu cũng có những câu chuyện như thế, tôi sống ở SG nên tôi kể chuyện SG, điều đó không có nghĩa là chuyện tương tự không có ở HN, HP hay các thành phố khác. Nếu bạn sống ở đấy, bạn hãy kể ra để chúng ta cùng chia sẻ.

Từ những tranh luận không đáng có làm tôi chùn tay, không dám viết tiếp.

5.
Một lần nữa, dù được sự động viên rất lớn của bạn Thắm nhưng tôi đã bỏ học đàn guitare mà chưa chơi được bản Mưa Hồng cho ra hồn. Miễn bình luận.

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

finding Nemo

...
Tặng Hà Văn nhân sinh nhật hai tuổi

Để chụp những tấm hình này bạn cần phải biết lặn một cách chuyên nghiệp, nghĩa là di chuyển dưới đáy nước thật nhẹ nhàng như một con rắn biển. Bạn phải được trang bị một bộ đồ lặn chuyên dụng, có bình Oxy, chân vịt và đeo chì ở thắt lưng. Ngoài ra để chụp những tấm hình này bạn cần một máy ảnh chuyên dụng chụp dưới nước hoặc một thiết bị ghi hình dưới nước loại cực tốt.

Suýt nữa tôi quên, còn nếu như bạn không thể có các điều kiện trên thì để chụp những tấm hình này bạn chỉ cần kiếm một cái máy chụp hình, mua vé vào Viện Hải Dương Học, đứng trước bể kính, chỉnh f2.8, ISO800, canh nét bằng tay và chụp













Xem thêm:
- tuổi đời thứ hai

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

tuổi đời thứ hai

...


Vậy là ngày mai (23-08-2011) Hà Văn tròn hai tuổi.

Hà Văn đi đã khá vững, thậm chí đã có thể nhảy theo nhạc. Hà Văn cũng đã nói cũng khá sỏi, thậm chí đã ê a hát và làm điệu bộ bắt chước theo các chú ca sĩ. Hà Văn đã hình thành hầu như đầy đủ tính cách, những tính cách luôn làm cho người khác cảm mến.

Hà Văn thích âm nhạc và sách.
Hà Văn thích biển và nước.
Hà Văn thích ôm người khác và cũng thích được ôm.
Hà Văn nghịch ngợm nhưng cũng rất tình cảm.
Hà Văn thông minh và luôn muốn mọi thứ theo ý mình.




Chào Hà Văn với tuổi đời thứ hai.

Ta chúc cho con sẽ tìm thấy vẻ đẹp cuộc sống trong âm nhạc và trong những cuốn sách. Con đường mai sau của con cho dù có ra sao thì cầu mong cho âm nhạc luôn lắng lại trong tâm hồn con và những cuốn sách sẽ làm cho con trở nên thông thái.

Ta chúc cho con có được sức mạnh của nước và tấm lòng của biển, phải thật sâu sắc mới hiểu được điều đó nhưng ta tin con sẽ hiểu được. Nước là cội nguồn của sự sống. Sức mạnh của nước là sự thanh khiết và tấm lòng của biển luôn tràn đầy không biên giới. Đó chính là tình yêu trong trái tim con.

Ta chúc cho con luôn muốn ôm một người khác và luôn được mọi người ôm con, có thể đơn giản chỉ là cái nắm tay hoặc là một nghĩa cử lớn hơn, nhưng đó không đơn giản chỉ là một hành động. Hãy mở lòng ra với mọi người, để yêu thương và chia sẻ, để yêu thương và được yêu thương.

Ta chúc cho con luôn là đứa trẻ nghịch ngợm và tình cảm. Một người đàn ông tốt chính là một đứa trẻ sống nhiều năm trong bản năng nghịch ngợm và tình cảm. Biết yêu thương người khác thì cũng là lúc con phải biết yêu bản thân mình, và đôi lúc phải chọn sống với bản năng sẵn có thay vì sống theo sở muốn của người khác.

Ta chúc cho con luôn có được tất cả những điều con muốn, thực ra ta luôn tin rằng con sẽ đạt được những gì con muốn nếu thực sự con muốn nó và tìm cách để đạt được. Đó cũng là một phần của bản năng, mãnh liệt một cách lâu dài, nhưng nó sẽ chi phối những suy nghĩ của con, và với trí tuệ của mình, ta chúc con luôn chọn đúng điều mình muốn.

Vậy đó, ta chúc mừng con với tuổi đời thứ hai.

...

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Nha Trang, ngày về (2)



1.
Xưa tôi có thằng bạn đồng hương Nha Trang, cũng đang làm việc ở Sài Gòn, công việc khá tốt, phải nói là một vị trí công việc mà rất nhiều người thèm muốn. Một hôm không thấy nó đâu, hỏi ra thì nó đã bỏ việc về lại Nha Trang. Sau tôi có dịp ra Nha Trang, tìm nó uống rượu, hai thằng uống say đến tận gần sáng đêm. Hôm ấy nó dắt tôi đi khắp Nha Trang, những quán ăn vặt, café Bốn Mùa, bia hơi… trong lúc say, nó nói một câu mà tôi suýt nữa tôi đã theo chân nó, bỏ Sài Gòn về lại Nha Trang: Ở đây mình mới thiệt sống cuộc đời mình, ở Sài Gòn thì mình chỉ sống theo thiên hạ.

2.
Nha Trang là một thành phố biển, một tỉnh lỵ duyên hải ở miền trung, chỗ cong cong đưa ra biển trên bản đồ chữ S của Việt Nam.  Thực ra với qui mô diện tích và dân số của mình, Nha Trang từng chỉ được coi là một thị xã. Được nâng cấp lên thành phố, Nha Trang như một cô gái được trang điểm trước tuổi, một Lolita so với những thành phố khác, một sự quyến rũ kỳ lạ.

Nha trang có vị trí thiên nhiên như một góc thiên đường: nằm gọn trong một cái vịnh lớn, ba phía được bao bọc bởi những dãy núi khá cao, là chặng cuối đổ ra biển của dãy Trường Sơn hùng vĩ. Phía trước biển lại được chắn bởi một hòn đảo lớn, khiến biển Nha Trang như một cái hồ khổng lồ. Như những thành phố biển khác, Nha Trang có bờ biển dài theo suốt chiều dài thành phố, nước biển lúc nào cũng xanh trong và êm sóng, bãi cát trắng và sạch tinh. Bao bọc cả bờ biển dài là một công viên biển khổng lồ, là những hàng dừa, hàng phi lao, ghế đá, quảng trường… Có khoảng hơn 100 nhân viên làm việc mỗi ngày để làm sạch bờ biển và chăm sóc cho công viên.

Nha Trang bây giờ thay đổi từng ngày, dĩ nhiên là theo hướng tốt hơn, nhiều con đường sạch đẹp, nhiều công trình mới và sang trọng, nhiều dịch vụ hơn cho du khách… Bạn có thể tìm thấy ở Nha Trang những siêu thị hiện đại, những khu mua sắm sang trọng, những nhà hàng đặc sản của nhiều vùng, từ phở Hà Nội đến cơm tấm Sài Gòn, từ Sushi cho đến Pizza... Bạn cũng có thể tìm thấy những resort, những khách sạn và những khu vui chơi đẳng cấp thế giới ở Nha Trang.

Nha Trang lấy câu khẩu hiệu cho mình là: Điểm đến văn minh và thân thiện, tôi hoàn toàn tin rằng Nha Trang sẽ làm được.

3.
Nãy giờ nói chuyện Nha Trang nghe xa xôi quá, nghe như không phải quê hương, mà thực ra Nha Trang chưa bao giờ là quê hương tôi. Tôi sinh ở Hà Tĩnh, nguyên quán ở Phú yên. Nha Trang không phải là quê hương, tôi chỉ có thể nói rằng: tôi là dân Nha Trang.

Nha Trang hôm nay thay đổi từng ngày. Nhưng đối với tôi, đối với dân Nha Trang, thì Nha Trang vẫn như vậy, vẫn là Nha Trang của dân Nha Trang.

4.
Nha Trang vẫn không thay đổi. Nha Trang vẫn là một tỉnh lỵ ở miền trung đầy nắng và gió, vẫn là một thành phố biển nhỏ xinh với đôi nét hoang dã miền duyên hải. Như một mối tình đầu, Nha Trang chưa bao giờ thay đổi. Cũng như một mối tình đầu, Nha Trang chưa bao giờ mờ đi trong ký ức, trong nỗi nhớ của dân Nha Trang xa quê.

Nha Trang vẫn không thay đổi. Cà phê ở Nha Trang vẫn đặc quánh để có thể thức một đêm ngồi nghe tiếng sóng biển, món bánh canh cá Nha Trang vẫn ngọt lịm đến tận tủy xương, bánh mì Nha Trang đến giờ vẫn là đệ nhất thiên hạ còn khi đi qua những quán nem buổi chiều thì bạn có thể ngất đi vì thèm.

Nha Trang vẫn không thay đổi. Cả Nha Trang vẫn thức vào lúc 5 giờ sáng để đi tắm biển, ánh nắng sớm của mặt trời đỏ rực mọc lên từ biển đã hun ra những người dân Nha Trang, từ đứa trẻ đen nhẻm đến những ông già quắc thước, tất cả đều toát lên vẻ khỏe khắn và vui tươi.

Nha Trang vẫn không thay đổi. Những ngôi trường rợp bóng cây lưu lại ký ức lung linh trong nhiều lứa học trò, quán cà phê cũ kỹ với những bản nhạc quen thuộc mở đều đặn hằng ngày. Ở Nha Trang, mọi con đường đều đổ về hướng biển, mọi hẹn hò đều ở biển và mọi nỗi nhớ đều mang phong vị biển.

5.
Tôi đi trên bờ biển Nha Trang

Nha Trang giờ thay đổi từng ngày

Nha Trang cũng chưa bao giờ thay đổi

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Nha Trang, ngày về...

...
Ảnh thôi, bài sẽ phục vụ sau. Mà ảnh cũng không được ưng ý lắm.

Thể thao bờ biển

Vòng cung

Sắp đặt

Quảng trường

Nhà Văn Hóa

Dân Nha Trang đi tắm biểm sớm vẫn bỏ xe máy trên bờ

Nắng sớm

Yêu sớm

Bơi sớm

Hướng biển

Văn minh và Thân Thiện


Bãi tắm


Về bến




Viễn vọng

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Huyết Yến


...

1.
Dạo này mình sống lành mạnh quá, sáng chơi thể thao tối thời đọc sách. Sống lành mạnh nên viết cái gì ra cũng lành mạnh, lành mạnh đến mức chịu hết nổi. Lành mạnh quá cũng không tốt, mất hết bản sắc.

2.
Lại sắp sửa đưa thầy u đi chơi. Mấy năm gần đây vợ chồng mình tài trợ cho câu lạc bộ hưu trí đi du lịch suốt. Các cụ già rồi, sống cả đời vất vả vì con vì cháu, nay được gác việc nhà vài hôm, được đi đây đi đó, ở khách sạn ăn nhà hàng lại có người phục vụ nên cũng thích thú. Đi về trẻ ra mấy tuổi, thỉnh thoảng lấy hình ra xem và kể với hàng xóm làm quà.

3.
Có thời các cửa hàng nhân sâm và linh chi Hàn Của mọc như nấm ở Sài Gòn, quảng cáo rầm rộ, cũng moi không ít tiền thiên hạ. Nay thì qua rồi, bây giờ mốt phải là Yến Sào, mà phải là Yến Huyết, nghĩa là cái tổ yến phải đầy máu của con chim thì mới quý.

Tôi đã từng đến vài chỗ người ta nuôi Yến lấy tổ, Cần Giờ, Phú Quốc, Cà Mau… thấy tội nghiệp con chim nhỏ, rút hết ruột gan ra làm cái tổ để định đẻ con thì người ta lấy mất, hết cái này đến cái khác. Nhưng vì con, vì phải kiếm một chỗ an toàn để đặt những quả trứng bé xíu mà phải tiếp tục làm tổ, cho tận đến lúc chảy máu và chết.

4.
Xưa tôi có nghe bài hát chế kiểu này: Giọng nữ: “Nếu mai anh chết em cúng đầu heo”. Giọng nam: “Sao em không cúng khi anh còn sống?”. Đại ý cũng vui, nếu muốn cúng đồ ngon sao không cúng lúc còn sống, để người ta còn ăn được. Chết rồi cúng kiếng chi nữa.

Tôi biết có bà già gần nhà, sống đến hơn chín chục tuổi mà vẫn còn khỏe mạnh và minh mẫn. Bà sống với con và cháu trong một cái nhà nhỏ. Lúc bà bắt đầu lẫn và mờ mắt thì bà trở nên một gánh nặng, bà hay bị con trai, con dâu và cả cháu nội la mắng suốt. Nhiều lúc tôi thấy bà ngồi buồn, nước mắt chảy dài.

Rồi bà chết. Cái đám tang lớn vô cùng, kéo dài cả tuần lễ. Nhang khói nghi ngút, tiếng khóc lẫn tiếng tụng kinh vang suốt ngày đêm. Đám tang lớn được coi là một hành động hiếu nghĩa.

5.
Sắp Vu Lan.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Chuyện nhỏ ở Sài Gòn (2)


...

1.
“Cho nhiêu cũng được” – Câu này ai ở Sài Gòn chắc là biết, chắc thỉnh thoảng có nghe, nhất là khi đi taxi, xe ôm, xích lô… nếu là khách đi quen rồi hoặc quãng đường gần quá khó trả giá thì bác tài sẽ nói vậy: chú (cô) cho nhiêu cũng được. Nói vậy chứ ai đành lòng cho ít, ví như đúng ra bảy ngàn thì khách sẽ đưa mười ngàn cho chẵn tiền.

Đó cũng không hẳn vì ít tiền quá mà nói vậy, cũng có khi nhiều thứ giá trị hơn người bán cũng nói: cho nhiêu cũng được. ví dụ như chuyện có cô giáo nọ dạy văn ở một trường cấp hai, cô nổi tiếng là thương học trò như con. Mỗi buổi sáng cô hay đi chợ ở gần nhà để tiện việc cơm nước. Trong chợ có rất nhiều người biết cô là cô giáo, và họ thường gọi luôn là “cô giáo”. Nhiều khi cô giáo cũng khó xử với các bà, các chị trong chợ, họ cứ bỏ vô giỏ cô khi thì con cá, khi thì bó rau, khi thì ký thịt… khi cô đòi trả tiền thì họ không chịu lấy hoặc nói: cô giáo cho nhiêu cũng được.

Cho nhiêu cũng được

2.
Ông là thương binh, thương binh của chế độ cũ, ông bị thương gần ngày Sài Gòn giải phóng. Sau giải phóng ông làm nhiều nghề để sinh sống và để nuôi ba đứa con ăn học. Một lần nọ ông làm công việc bảo vệ ở một nhà hàng vào buổi tối, đó là một nhà hàng lớn và có rất nhiều nhân viên và thực chất công việc của ông là chuyên đắt xe cho khách đến ăn nhậu mà thôi. Chủ nhà hàng là một người đàn ông khá giả và cư xử rất được.

Một hôm có chuyện. Đêm khuya khi nhà hàng chuẩn bị đóng của và người chủ cũng chuẩn bị ra về thì có một nhóm người hung dữ cầm mã tấu xông vào nhà hàng truy sát người chủ. Người đàn ông tuy khá cao to và nhanh nhẹn nhưng khó có thể chống cự với bốn năm tên sát thủ chuyên nghiệp, tất cả mọi người bỏ chạy tán loạn. Ông thấy vậy không được nên đứng ra bảo vệ chủ mình, vừa đỡ đòn vừa dìu anh này bỏ chạy. Nhờ sự giúp sức của ông, nạn nhân đã thoát thân tuy cũng bị thương nhẹ, còn ông thì bị hai nhát chém nặng mà một nhát sau này đã làm ông không thể cử động cánh tay phải.

Người chủ mang ơn ông lắm dù ông nhiều lần nói “chú ơi, tôi làm công cho chú thì phải bảo vệ chú thôi, ơn nghĩa gì mà chú cứ nói hoài”. Và mặc dù ông đã nhiều lần từ chối nhưng người chủ nhà hàng vẫn mua cho ông một căn nhà nhỏ, chu cấp hằng tháng đủ nuôi cả gia đình ông và cho tiền ba đứa con ông ăn học.

Chuyện xảy ra đã lâu rồi. Hôm qua tôi ngồi trong ngân hàng, ngồi kế bên cậu con trai lớn của ông và được nghe câu chuyện này. Cậu nói: chú đó sắp đi Mỹ rồi nên bữa nay chú kêu con ra ngân hàng mở tài khoản để mai mốt chú chuyển tiền về.

3.
Chuyện này nghe một bạn sinh viên kể. Bạn nói trước nhà bạn nghèo lắm, mẹ bạn bán vé số ở Quận Tám và bạn cũng đi bán phụ mẹ. Nếu bạn học buổi sáng thì sẽ phụ mẹ bán buổi chiều và ngược lại, nhà chỉ có hai mẹ con.

Có một chú thợ hồ ở gần nhà, nói là gần nhà chứ thực ra là ở một cái chòi trong xóm hẻm sâu sát bờ kinh, chú này mỗi khi nhậu thường hay mua vé số của hai mẹ con cậu. Chú này mua không nhiều, mỗi lần chỉ mua hai vé, nhưng điều đáng nhớ là sau khi trả tiền hai vé thì chú sẽ cho lại cậu một vé, và lúc nào cũng căn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.

Và cậu đổi đời thiệt, một lần cặp vé số định mệnh đã trúng giải độc đắc. Người vợ của chú thợ hồ khi biết chồng mình trúng số độc đắc đã nổi lòng tham và muốn đòi lại tờ vé số mà chú đã cho cậu buổi chiều trước đó. Nhưng chú thợ hồ đã kiên quyết không đòi lại, chú còn dùng tiền trúng số đã cả xóm một bữa nhậu linh đình.

Có vốn, mẹ cậu không bán vé số nữa mà chuyển ra mở quán ăn sáng và cuộc sống của hai mẹ con đã khá hơn trước rất nhiều. Chỉ riêng chú thợ hồ thì vẫn làm thợ hồ, bây giờ chú mua vé số của người khác nhưng tật cũ vẫn không bỏ, mua hai vé và cho lại người bán một vé. Chú luôn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.

4.
Ông chạy xe ôm ở Quận 10 nhưng nhà ông thì ở tận ngã tư An Sương, vợ ông thì bán vé số nên ông thường đậu xe kế bên bà. Hai người mang cơm theo ăn buổi sáng và buổi trưa, buổi chiều thì trả vé về sớm rồi cùng ăn ở nhà.

Quê ông bà ở Cần Giuộc. Bữa nọ thấy có người trông dáng như ở quê lên, tới ghé cho ông bà hai con gà, một buồng chuối và một giỏ đệm đầy cá trê phi, con nào con nấy mập ú, vàng óng. Tôi tò mò hỏi: bà con dưới quê gửi lên hả chú? Ông cười, nói đúng ở quê gửi lên nhưng mà hông phải của bà con, thằng đó nó chiếm đất của tui đó chớ.

Nhà ông có nhiều anh em, cha ông có chia cho ông ba công ruộng ở quê. Ruộng đất phèn nên một năm chỉ trồng được một vụ mà lại có mùa trúng mùa thất nên ông bỏ đó lên Sài Gòn chạy xe ôm. Ruộng bỏ hoang lại nằm xa xóm nên không ai coi. Một lần ông về quê và phát hiện ruộng của mình có người chiếm mất. Đó là một gia đình nghèo, hai vợ chồng và bốn đứa con nheo nhóc, trước họ sống theo ghe nhưng cái ghe nát quá nên cả gia đình dắt nhau lên bờ kiếm đất hoang lập nghiệp, cũng bị đuổi cùng đường mới tới đây.

Mới đầu ông cũng làm căng, thưa lên xã rồi nhờ bà con tới đòi kịch liệt lắm, nhưng do đất nhà từ xưa không có giấy tờ, lúc chia cũng không lập di chúc nên khó nói lý. Rồi ông phát hiện bà vợ mình bị tiểu đường nặng nên thời gian của ông chủ yếu ở bên bà, ông không thiết đòi đất nữa. Một lần về quê đám giỗ ông đã ký giấy cho gia đình nghèo nọ ba công đất luôn.

Ông nói, mình cũng nghèo mà thấy tụi nó còn nghèo hơn. Mình già rồi, sống nay chết mai, thôi coi như làm phước cho tụi nó. Cũng được cái là vợ chồng nó cũng biết điều, nhận tía má luôn, đem lên cho đồ hoài, ăn hổng hết.

5.
Sài Gòn rộng, rộng lắm, nên chuyện ở Sài Gòn người ta hay kêu là: chuyện nhỏ

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

"những ngã tư và những cột đèn"


...

1.
Tôi, ngoại trừ những lúc quá gấp gáp, vẫn thích dừng đèn đỏ ở những ngã tư, nhiều khi còn vài giây nữa mới hết đèn xanh nhưng tôi vẫn dừng, đó là những khoảnh khắc ý nghĩa, của riêng tôi. Ở Sài Gòn, cột đèn đỏ lâu nhất mà tôi thấy là 90 giây, còn chỗ nhanh nhất chỉ có 15 giây, dĩ nhiên tôi vẫn thích dừng ở chỗ có đèn đỏ lâu hơn, tôi có nhiều thời gian với mình hơn.

Thường nếu lái xe một mình, tôi dành thời gian dừng đèn đỏ để suy nghĩ (tất nhiên ngoại trừ những lúc tôi phải tập trung cho một cái mụn trên mặt hoặc một chiếc răng sâu). Tôi luôn thích suy nghĩ, nghĩ lung tung thôi, tưởng tượng hoặc mơ mộng, có lúc tôi tưởng tượng mình là một nhân vật trong một cuốn phim hoặc một cuốn sách… lúc khác tôi lại tưởng tượng là mình là thủ tướng,hoặc giả mình sẽ làm gì nếu được quay lại 10 năm, 20 năm trước, và cũng có khi, thật xấu hổ khi thú nhận là tôi cũng từng tưởng tượng mình có năng lực siêu nhiên… đủ thứ để tưởng tượng. Đa phần tôi kết thúc suy tư của mình khi bị xe sau bấm còi inh ỏi lúc đèn xanh điểm sáng.

2.
Ở những ngã tư Sài Gòn, nhất là ngã tư lớn, việc băng qua vào giờ cao điểm đòi hỏi bạn phải tập trung cao độ. Nhiều lúc tôi đang có một suy tư đẹp, ví dụ như tưởng tượng mình có một chiếc du thuyền dài 109 mét với đầy đủ những chi tiết và đang lênh đênh trên đại dương, tôi đã băng qua ngã tư với chiếc du thuyền trong đầu. Những lúc như vậy tôi hay rẽ nhầm đường. Tôi thường trả giá bằng những đường vòng, xa hơn và nhiều ngã tư và đèn đường hơn để trở lại đường đi của mình.

Không phủ nhận rằng nhiều suy tư của những lần dừng đèn đỏ ở những ngã tư Sài Gòn đã lên blog này, nhưng đa phần những suy tư ấy luôn có tác dụng làm ngắn hơn thời gian chờ đèn đỏ, làm tan đi nỗi bức bối trong giao thông hỗn loạn và làm tôi cảm thấy yêu đời hơn rất nhiều.

3.
Tôi luôn thích những người biết mơ mộng, cho dù bạn có những giấc mơ thật xa vời hay điên khùng cỡ nào thì tôi vẫn thích. Tôi sẽ lắng nghe bạn, tôi sẽ chia sẻ cùng bạn giấc mơi ấy. Thậm chí có lần tôi đã bàn thật chi tiết  với bạn vợ về kế hoạch tiêu 108 triệu đô la mà tôi mơ rằng mình có được nhờ một phép màu. Chúng tôi tranh luận khá sôi nổi và hào hứng và cuối cùng tôi đành theo ý bạn vợ, quyết định dành phần lớn số tiền ấy để lập một quĩ từ thiện cho trẻ em.

Hồi nhỏ tôi hay bị trêu chọc vì đã ngu dại kể những giấc mơ của mình cho bạn bè nghe, và tôi rất dễ bị kích động nếu bị trêu chọc kiểu đó, đa phần sẽ có đánh nhau, nên sau này không mấy ai trêu chọc tôi nữa. Tuy nhiên, trong mắt nhiều bạn bè hẳn tôi cũng không bình thường mấy, tôi thì cố để cảm thấy thương họ.

4.
Thực ra tôi cũng chẳng cố để theo đuổi một giấc mơ nào, kể cả việc kiếm tiền. Tôi đơn thuần là chỉ tưởng tượng ra chúng, hoàn thành chúng trong đầu mình bằng thật nhiều chi tiết rồi quên bẵng chúng đi. Chúng chỉ như những bong bóng xà phòng đầy màu sắc, sinh ra rồi tan biến trong cuộc đời tôi.

Cuộc sống thực, vất vả thực, những lo toan thực và nỗi buồn thực… luôn cuốn tôi đi và điều khiển hầu hết thời gian của tôi, tôi cũng không thể cưỡng lại được điều đó dù đôi khi tôi rất muốn thử. Nhưng may thay, những bong bóng xà phòng nhỏ bé nhiều sắc màu của trí tưởng tượng đã giúp tôi lấy lại cân bằng.

5.
Dạo này đọc sách nhiều quá.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...