Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Cô vợ Ếch

...
(...hay một chuyện chép ở Bình Đại)


Sau buổi câu thất bát, chỉ được vài con cá nhỏ, chúng tôi tụ tập ở một căn chòi coi tôm để nhậu với anh chủ đầm, một người Bến Tre gộc, anh có bộ râu hùm rất đẹp. Buổi nhậu có thêm vài người coi tôm ở các đầm lân cận, mồi thì có tôm nướng (dĩ nhiên), cá đối, cá tráp chiên dòn...  rượu trắng ở đây mằn mặn, cay nồng nhưng khá ngon. Chúng tôi ngồi dưới tán một cây me già mà tôi cứ thắc mắc mãi chẳng hiểu sao nó có thể sống khỏe mạnh, tỏa tán xum xuê ở vùng nước mặn này.

Có một anh nọ có bà con với anh chủ đầm, cũng là dân coi tôm, ghé qua cho mấy con cá, uống vài chén rượu rồi xin phép về, sợ lát nước xuống anh về không được.  Anh này có gương mặt đẹp trai nhưng rất buồn, áng chừng trẻ hơn tôi vài tuổi, tạm kêu là anh Út. Khi anh Út về, tôi có nói rằng tôi cảm thấy rất mến anh này, người hiền quá, chơn chất như một cây bần. Mọi người cho hay, a, thằng Út hả, ừ, nó hiền nhưng mà nổi tiếng khắp vùng này đó, không phải tài giỏi gì, nó nổi tiếng vì nó lấy một con vợ Ếch. Vợ Ếch? Chuyện bắt đầu được kể.

Hóa ra cô vợ Ếch của anh Út không phải là một nàng công chúa bị lời nguyền của mụ phụ thủy biến thành con Ếch. Cô gái, cũng tạm gọi là cô Út, là con gái một lão nông ở trong vùng, nghe đâu cũng từng duyên dáng mặn mà, nhiều người theo đuổi lắm. Hai người bén duyên nhau từ lúc còn đi học, anh Út qua mặt các chàng trai khác nhờ vẻ hiền lành, thiệt tình của mình.

Hết đi học, anh Út ra đầm phụ làm tôm, mấy năm đó làm tôm thất bát, cũng chỉ đủ ăn. Cô Út xin phép cha lên thành phố làm nghề hớt tóc, mỗi tuần vẫn về thăm nhà một lần, càng lúc càng xinh đẹp hơn. Hai người nghe đâu cũng bắt đầu có chuyện, thấy anh Út buồn buồn, uống rượu đi ca hoài. Rồi một hôm nọ, cô Út về thăm nhà lúc nửa đêm, về cho ông già một cây vàng rồi từ biệt, nghe nói đi làm ăn xa với anh kép mới, dân thành phố.

Cô Út đi rồi thì anh Út càng buồn, ra ngoài đầm cất cái chòi ở luôn, gạo muối thì mua của mấy lái tôm, anh biền biệt không thấy về xóm nữa. Một câu chuyện phụ tình, tham phú phụ bần như bao câu chuyện tình boléro kinh điển khác. Vậy thì đâu có gì để nói.

Mấy năm sau, bỗng nhiên cô Út trở về nhà cùng với một cô gái khác, cô gái này chỉ tá túc nhà cô Út vài hôm rồi lên thành phố, nghe đâu cô đứng ra tố cáo một đường dây lừa đảo chuyên dụ dỗ các cô gái sang Cambodia làm nô lệ tình dục. Cô Út có vẻ tàn tạ hơn, đau bịnh triền miên, ông già đưa lên thành phố khám bịnh rồi lại đưa cô trở về, không thấy chạy chữa gì. Một đêm mưa gió (kể vậy cho nó thêm phần cao trào boléro), cô Út bỏ nhà ra ngoài đầm tôm sống hẳn với anh Út. Hai người sống với nhau như vợ chồng, không cần hỏi cưới, cũng chẳng thấy ông già cô Út nói gì, ai hỏi ông cũng chỉ im lặng, hoặc quấn thuốc hút để né câu trả lời.

Anh Út vui vẻ hơn, làm lụng cũng có vẻ phấn khởi, siêng năng hơn trước nhiều, cái chòi lúc nào cũng thấy có lửa khói chứ không lạnh lẽo như trước. Những người lái tôm kể rằng cô Út bị bịnh nặng hung, chỉ nằm trong chòi, tuyệt không thấy ra ngoài, chỉ nghe tiếng cô ho sù sụ. Người ta đồn tùm lum, nhưng tất cả cũng chỉ là tin đồn, không ai biết chuyện gì.

Cô bạn trở về cùng cô Út có xuống thăm, không gặp cô Út, cô gửi chút bánh trái cho ông già rồi quay đi liền, nhưng người lái xe ôm chở cô bạn xuống thăm hôm ấy hơi nhiều chuyện, anh nói với mọi người rằng tui chở cô này xuống thăm bạn bị Aids, nghe đâu đến giai đoạn cuối. À, lúc này thì mọi người mới vỡ lẽ, thì ra cô Út bị Aids. Bịnh này hồi xưa kêu bằng Sida đó, bị là chỉ có nằm chờ chết thôi, không có thuốc chữa. Hèn chi.

Chuyện anh Út sống với cô vợ Ếch (Aids) mau chóng thành chủ đề bàn tán của cư dân cửa biển này. Nhiều người thì nói anh Út khùng, điên, ngu… người đâu mà ngu quá, nhiều người khác dặn dò nhau đừng lại gần anh Út, chắc cú cũng lây bịnh rồi, bịnh đó lây dữ lắm, may mà tụi nó ở tuốt ngoài đầm…. chỉ một vài người nói anh Út chung tình, người chung tình vậy khổ lắm, nhưng mà thời nay khó kiếm, chỉ còn vài người thôi.

Rồi Cô Út cũng mất, gần một năm trước bữa nhậu hôm đó, người ta biết khi thấy anh Út ngồi trên bến khóc hu hu mấy ngày trời. Ông già cô Út nghe chuyện, chạy vỏ lãi vô đầm, lẳng lặng chở cô về làm một cái đám nhỏ, chỉ vài người trong nhà.

Chuyện là vậy, chuyện anh Út lấy cô vợ Ếch, chuyện tôi nghe kể lúc trà dư tửu hậu, chép ra đây hầu chuyện. Anh chủ đầm hôm đó nói, thằng Út nó khỏe ru, nghe lời ông già đi khám rồi, không có lây bịnh gì ráo. Thằng đó hay lắm, thương vậy mới gọi là thương, uống cái bây.

Ừ thì uống cái, ủa sao giữa vùng đất phèn chua nước mặn này lại có cây me xanh tốt quá trời, phủ lá mát rượi, ngắt nắm lá me non nhai chung với miếng thịt con cá đối trắng phau rồi ngửa cổ làm chung rượu, trời đất, ngon thần sầu luôn. Yêu quá miền tây ơi. 


Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

tìm nhau

(lâu rồi không làm thơ tặng em)


...

tìm nhau ngày nắng gọi
tìm nhau trong mưa mau
bàn tay vừa nắm khói
chờ sang Thu phai màu

yêu em nhiều như thể
ngày mai là thôi yêu
trang sách nằm trên kệ
vừa xuôi một buổi chiều

vẫy tay chào bút mực
làm thơ tạnh ráo đời
anh chùng vai cời cúc
áo mỏng ngày đôi mươi

yêu em nhiều như thể
ngày mai nắng không về
người như mây có lẽ
một hôm nào bay đi

tìm nhau nơi cuối sóng
ôm thương nhớ ngủ vùi
từng buổi chiều trốn học
ngồi với gió suông thôi

yêu em nhiều như thể
mới tập tành làm thơ
hôm qua vài giọt lệ
tìm nhau giữa bất ngờ

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

"Người Việt xấu xí"


 1.
Người Việt nói về mình:

Đi chậm, đái bậy, cười cười
Ăn to nói lớn, rung đùi, xỉa răng
Phóng nhanh, vượt ẩu, rẽ xằng
Khôn nhà dại chợ là thằng Việt Nam

...

Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê
Béo che béo trục béo tròn
Gầy chê xương sống xương sườn bày ra

...

Việt Nam có chuyện lạ kỳ
Hôn thì chui rúc, đái thì công khai
Đái bậy lại còn muốn oai
Che buồi, ngoảnh mặt ra ngoài nhe răng

2.
Lang thang tự nhiên đọc được cái này:  Reasons to hate Vietnam (bản dưới đây do Google dịch) Có rất nhiều người nước ngoài (hầu hết là khách du lịch) vào chửi Việt Nam te tua, mãi đến gần cuối cùng, có một bạn (tôi đoán cũng là người nước ngoài) vào comment rất hay, trả lời tất cả những comment chửi bới bên trên, post ra đây đọc cho vui:

Reasons to hate Vietnam

1. I Hate Lies của Việt Nam
I hate the World's lies

2. I Hate Vietnam's Dual Pricing .
You think it's "single" pricing in somewhere in the world? - Better learn something before you actually go to that country.

3. Tôi ghét tiếng ồn của Việt Nam
Tôi cũng vậy

4.I Hate Vietnam's Language
**** you, why don't you stay at home and hear your mom language?

5.I Hate Vietnam's Traffic and Pedestrian Woes
Đó là sự thật. the most terrible traffic in the world that i know.

6. Tôi ghét Giá Visa của Việt Nam
How about American Visa price?

7.I Hate Vietnam's Skinny Buildings?
tôi quá

8. Tôi ghét cách gây trở ngại giao diện của Việt Nam
bạn nói đúng.

9. Tôi ghét Tôm hùm Mutant của Việt Nam
Seeing your video, I can recommend that you better stay at home. Frankly. Or you have to accept the difference in the world. There some food you like and don't, but you want to pay only 3$ for a lobster then that what you got.
To my knowledge, it not resembling lobster. It's some kind of seafood name "Tom tich"

10.I Hate Vietnam's Chairs, Cockroaches, and Cholera
Go to 5 star hotel and you don't get that. If not, you can find cockroaches, cholera in downtown of KL, Singapore, Thai..or even Paris.

11. Tôi ghét như thế nào Mũ bảo hiểm loi như vậy là phổ biến
Just how stupid you are. I don't actually like that "Mu Coi" but I know how to respect people. VN pp., especially in the north like that kind of helmet. So pls respect their habit.
How the hell if pp. says they hate stupid guy like you?

12.I Hate Vietnam's Taxi Drivers
There's good as well as bad people, taxi driver etc. you will learn more.

13.I Hate Vietnam's Food Hype
Vì vậy những gì? The best food in the world is the food you like. If you don't then go to KFC and pizza hut's. But those food's terrible to me.

14. Tôi ghét thói vô cảm của nhân dân Việt Nam
you're right again, on this matter. But don't say it as Vietnamese pp.

15. I Hate the Vietnamese Inability to Communicate, and Intelligently Anticipate or Extrapolate a Need.
How the hell do you expect pp. to speak your language not their? I think it's not Vietnamese lack of intelligence or dump as rock, it's you who lack of education. And, on the oposit, can you speak Vietnamese? how if pp. says that you are unable to communcate?

16. Suy nghĩ cuối cùng trên Quốc gia I Love đến Hate
Last but not least, though what you report here may be true to some extend, I must say that most of your "hates" are bullshit.
If you want to find pp. who speaks english, eats KFC or Mc. Donal, then why did you come to VN? You said you are open minded, but i see you are not. Learn to see the difference in the world, respect pp. and you will see a better VN.

3.
Ai cũng biết ở Việt Nam thì Heineken, Tiger và Saigon độc chiếm thị phần bia, 90% bia được bán ở các quán nhậu thuộc về 3 nhãn hiệu này. Các thương hiệu bia khác đã qua đời sau những cuộc đại chiến tiếp thị tới người tiêu dùng.

Hôm qua tôi đi ăn tối với vợ ở một nhà hàng hải sản, lúc chúng  tôi vào thì chỉ mới có một vài bàn có khách ngồi. Sau khi tôi gọi món thì có một em gái tiếp thị đến mời tôi dùng thử một loại bia mới, đó là một loại bia nhập khẩu, của Nhật Bản, hiệu Asahi, theo thói quen, tôi đã lắc đầu và định gọi hai chai Heineken. Bỗng bạn vợ nói, uống bia Nhật ủng hộ Nhật Bản đi anh. Tôi đồng ý ngay.

Mãi nói chuyện đến khi nhà hàng đông nghịt khách, gần như không còn chỗ trống, tôi bỗng nhận ra gần như tất cả các bàn trong nhà hàng đang uống Asahi. Em gái tiếp thị cười tươi, lăng xăng chạy tới chạy lui lấy bia, khui bia…

Tôi ra về, đi ngang qua bàn nào cũng xôn xao câu chuyện động đất, sóng thần, phóng xạ, cứu nạn ở Nhật Bản.



Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Bi, đừng, sợ

...

Bi ơi đừng sợ dù lạm phát tăng cao
Dù giá vàng nhảy đầm, giá xăng phi tiễn
Dù rau thịt trườn, leo lầu giá điện
Dù chứng khoán đỏ lòm cũng đừng sợ nhé Bi

Bi ơi đừng sợ dù lô cốt, kẹt xe
Dù nước ngập thành đô, dù đường đầy hố thẳm
Dù mỗi tháng đi đời hơn ngàn mạng
Dù loạn phí cầu đường cũng đừng sợ nhé Bi

Bi ơi đừng sợ dù động đất sóng thần
Dù núi sập nơi nơi, đầy đàn lũ quét
Dù cái mũi Cà Mau có ngày cũng tẹt
Dù có hết dầu cũng đừng sợ nhé Bi

Bi ơi…
Bi…
Đừng !!!
Sợ…



Định viết dài mà tự nhiên... sợ quá, bạn nào ngon viết tiếp đi

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

dấu yêu đầu...

...

1.
Tôi được mời dự đêm nhạc của một nhạc sĩ – doanh nhân. Một đêm nhạc chỉ toàn khách mời (đa số là doanh nhân) được tổ chức tại một phòng trà ấm cúng với các giọng ca mượt mà và truyền cảm đến nao lòng, ban nhạc chơi theo lối Blue rất hay, người khó nghe nhất chắc cũng không thể chê được. Tác giả là một doanh nhân đam mê kinh doanh và âm nhạc, anh ra mắt album đầu tay của mình với tựa là “Dấu yêu đầu”, với các ca khúc được lần lượt đánh số là Dấu Yêu Đầu 1,2,3,4,5 với nhiều giai điệu rất trữ tình và lời nhạc bay bổng, mượt mà như thơ.

Mời bạn nghe ca khúc Dấu Yêu Đầu số 9 do chính anh trình bày


Tôi ấn tượng nhất với phần tự sự của tác giả, anh nói về những dấu ấn đầu tiên của cuộc đời, về cuộc tình thủa học trò, về lần đầu tiên khởi sự kinh doanh…cảm xúc đầu tiên bao giờ cũng sâu đậm và dài lâu, không nhất thiết là về một mối tình, là về mọi thứ.

2.
Tôi có nhiều cảm xúc đầu tiên để kể.

Ví như cái xe máy đầu tiên tôi chạy là chiếc Honda67, đó là chiếc xe moto mà theo tôi, trong dòng moto phân khối nhỏ suốt gần 50 năm qua, vẫn chưa có chiếc xe nào vượt qua nó về kiểu dáng nam tính, sức mạnh động cơ, sự hoạt động bền bỉ và hơn cả, là một tình yêu vĩnh hằng mà bao thế hệ đàn ông Việt Nam dành cho nó, tôi cũng nằm trong số đó.

Ví như chiếc xe hơi tôi chạy đầu tiên là chiếc Suzuki Vitara 4WD, cũng có thể dành tất cả những mỹ từ trên để nói về nó: kiểu dáng nam tính, sức mạnh động cơ, sự hoạt động bền bỉ. Tôi đã băng qua rừng ở Trị An, lội qua những đầm nước ở Cần Giờ, vượt qua mấy thửa ruộng lầy lội ở Bến Tre… trên chiếc xe này, có những cung đường mà kể cả xe máy lẫn người đi bộ đều quay đầu nhưng nó vẫn lầm lũi leo qua một cách kiên cường.

Có lần nó, chiếc Vitara, bị ốm, bị nằm đường do cháy côn, lúc ấy tôi đang ở giữa một đám kẹt xe khổng lồ kéo dài hơn cây số với vợ con ở ghế sau. Tôi xuống xe, một tay nắm vô lăng, một tay đẩy, tôi nói với nó: ráng qua chỗ kẹt này nhé, vậy là một mình tôi dắt chiếc xe nặng một tấn rưỡi (chưa kể vợ con tôi đang ngồi trong xe) đi ngoài phố đông người y như người ta dắt một con ngựa bị thương.

Bây giờ chia tay nó rồi nhưng mỗi khi  ra đường thấy một chiếc Vitara màu đỏ nào là lòng tôi lại nhói lên, giống như bạn vô tình gặp lại người tình đầu tiên vậy.

3.
Hôm chủ nhật, với quyết tâm sắt đá, tôi định bán chiếc máy ảnh Canon 500D của mình để đổi lấy chiếc Nikon D90 mà tôi đã ngắm nghía trước đó, tôi vẫn nghĩ rằng Canon 500D cho màu không đẹp, ảnh không sâu… Khi nói chuyện với người chủ cửa hàng máy ảnh, tôi gặp vài người cùng sở thích chơi máy ảnh, và tôi ngộ ra nhiều điều. Đại khái là một tấm ảnh đẹp không hoàn toàn phụ thuộc vào chiếc máy ảnh, nó còn phụ thuộc vào nhiều thứ như: tốc độ, khẩu độ, ánh sáng, độ sâu trường ảnh, ISO, bố cục, màu sắc, độ K…nhiều thứ mà tôi chưa rành lắm, thậm chí một thứ đơn giản nhất là đam mê đối với việc chụp ảnh, tôi còn chưa rõ ràng.

Tôi nhìn chiếc Canon 500D của mình, và nghĩ đến Dấu Yêu Đầu, tôi đã không bán nó. Tôi tiếp tục mày mò với nó. Và như một phép màu, tôi tìm ra nhiều điều hay ho mà tôi chưa biết, để đáp lại, nó cho tôi những tấm ảnh với màu sắc, độ nét và ánh sáng thật ưng ý, là những tấm ảnh tôi crop trên topbanner đó bạn.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

ngày của sự tỏa sáng

...

1.
Gần công ty tôi hình như có một hội người khiếm thị, kế bên công ty tôi là một cơ sở mát xa của người khiến thị và tôi gặp rất nhiều người khiếm thị đi loanh quanh trong mấy con hẻm gần đó vào buổi sáng hoặc chiều muộn. Một hình ảnh mà tôi mãi không thể không cảm động dù tôi vẫn thấy hoài, đó là đôi bạn, tôi đoán là hai vợ chồng, đều bị khiếm thị, tôi đoán là do bẩm sinh, vì hai mắt đều không có tròng. Họ thường đi với nhau, người chồng bế một em bé, em bé rất nhỏ, khoảng chừng vài tháng tuổi, em bé xinh đẹp như một thiên thần và có đôi mắt sáng long lanh.

Tôi thường cảm thấy lo lắng, không biết đôi vợ chồng ấy chăm sóc con thế nào, làm sao họ có thể chăm sóc một em bé sơ sinh khi cả hai vợ chồng đều không nhìn thấy gì, lỡ em bé bị ốm, bị ngã…nhưng tôi nhanh chóng xua tan ý nghĩ đó khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của họ khi bế em bé trên tay. Tôi chỉ có thể thêm vào niềm hạnh phúc ấy bằng cách nói với họ một câu thừa thãi rằng đứa bé thật xinh thật đẹp.

2.
Sáng nay tôi đang lái xe trên đường đi làm, phía trước hơi đông xe nên tôi chạy chậm lại, bỗng một chiếc xe máy lao vào đuôi xe tôi với tốc độ khá cao tạo nên một vụ va chạm khá mạnh. Tôi dừng xe và mở cửa nhảy xuống chạy ra phía sau. Thủ phạm là một thanh niên. Anh này lập tức dựng xe máy lên và bỏ chạy thục mạng trước khi tôi kịp nói câu gì. Vụ va chạm làm nát cả một phần đuôi xe, tôi quá bực, định lên xe đuổi theo và cho cậu thanh niên kia một trận.

Tôi leo lên xe và cảm thấy không cần căng thẳng nữa, vì nếu đuổi theo có thể tôi và bạn kia lại gây thêm tai nạn cho người khác, chưa kể nếu tôi bắt được bạn kia thì cũng chẳng để làm gì, tai nạn cũng đã xảy ra rồi. Giá như cậu bạn kia chỉ cần dựng xe lên và xin lỗi tôi một tiếng, có lẽ tôi sẽ có một buổi sáng vui vẻ hơn.

Tôi thường xuyên bị tai nạn kiểu như thế, xe máy đâm vào đuôi xe, quẹt ngang hông, cúp đầu xe, gạt gương chiếu hậu… nhiều khi thấy chiếc xe mới bị trầy trụa, móp méo thì cũng xót của nhưng đáng buồn hơn là tôi chưa bao giờ nhận được một lời xin lỗi nào, đa số đều  bỏ chạy hoặc gương mắt lên nhìn, người nào tử tế lắm thì quay lại cười nham nhở một cái rồi đi.

Rất nhiều người không có thói quen nhận lỗi, hay nói đúng hơn là nhận trách nhiệm của chính bản thân họ, về những điều họ đã gây ra cho người khác, cho cộng đồng. Tôi gọi những kẻ này là những kẻ có khuyết tật về nhân cách.

3.
Về người khuyết tật, có 2 clip tôi nghĩ bạn nên xem:

Tình yêu của người mẹ không tay


Và vũ điệu Hand in hand


4.
Hôm nay, 18-04, là ngày của người khuyết tật Việt Nam

Tôi muốn nói với những người chẳng may mắn bị những khuyết tật về thể chất rằng: các bạn không hề đáng thương, các bạn thật đáng kính trọng, đáng khâm phục và đáng yêu. Tuy bị những khiếm khuyết về thể chất nhưng các bạn đã biết dùng tình yêu, tâm hồn và nghị lực của mình để vươn lên, để tỏa sáng và chính các bạn là tấm gương cho cả nhân loại về nghị lực và tình yêu cuộc sống.

Chỉ có những kẻ có khuyết tật về nhân cách, về tâm hồn mới thực sự là đáng thương.


Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

"lấy số"

 ...

1.
Kiều Phong, với võ nghệ cao cường, tinh minh mẫn tiệp, anh hùng hiệp nghĩa…, là một nhân vật anh hùng của tiểu thuyết võ hiệp, phải khẳng định Kiều Phong là nhân vật hình mẫu cho một thế hệ anh hùng trong lịch sử Trung Hoa nói riêng và Châu Á nói chung.

Chuyện về Kiều Phong chắc ai cũng biết, Phú mỗ chỉ kể một chuyện nhỏ, ít ai để ý. Chuyện là tại Tụ Hiền Trang, khi biết  tất cả anh hùng võ lâm tập trung để quyết lấy mạng mình, Kiều Phong đã đem rượu ra uống với tất cả bằng hữu, mỗi người một chén, gọi bằng chén rượu tuyệt giao. Uống xong đập vỡ chén, coi như từ nay trên giang hồ, Kiều Phong không ân oán, bằng hữu gì với ai nữa.


Lúc ấy bỗng đâu có một kẻ vô danh tiểu tốt, xông vào giữa quần hùng, cũng bày đặt chỉ mặt mắng Kiều Phong một câu rồi định dành lấy chén rượu tuyệt giao để uống. Kiều Phong không thèm nhìn mặt kẻ vô danh ấy, tay cầm chén rượu, khẽ quát: “hôm nay ta uống rượu tuyệt giao với bằng hữu giang hồ, ngươi là cái thá gì mà đòi uống với ta?” đoạn vung tay đánh một chưởng, tên vô danh nọ văng ra xa, hộc máu tươi chết tốt.

2.
Trong giang hồ, thường phân ra hai bên, một được coi là danh môn chánh phái, một tự xưng là bàng môn tả đạo. Danh môn chánh phái thường có lịch sử lâu đời, được tổ chức chuyên nghiệp, cát cứ một phương, và điều đặc biệt là võ công của các môn phái này thường không hiểm ác, các chiêu thức không hèn mọn, lấy nghĩa nhân làm tôn chỉ nên được toàn thể giang hồ kính trọng. Bàng môn tả đạo thì ngược lại, là các phái mới, thiếu tổ chức và định hướng, thường còn tự hủy diệt lẫn nhau, võ công lấy sát thương làm trọng nên trên giang hồ không có tiếng nói.

Tuy không có tiếng nói trên giang hồ nhưng lại là một đối trọng của danh môn chánh phái nên bàng môn tả đạo ngày càng phát triển. Nếu một kẻ mới học được chút võ công, muốn ra xưng hùng xưng bá trên giang hồ thì khó mà qua mặt được các đỉnh Thái Sơn của danh môn chánh phái, ắt phải chọn con đường bàng môn tả đạo để mau nổi tiếng. Những kẻ đó, về sau đều chết thảm.

3.
Lại nói về những kẻ bàng môn tả đạo muốn xưng hùng xưng bá trên giang hồ thường chọn cách PR cho mình nhanh nhất và hiệu quả nhất là cứ kiếm một người nổi tiếng của danh môn chánh phái để gây hấn, chửi bới, thách đấu…Trong tiểu thuyết võ hiệp, các nhân vật này thường đến cửa chùa Thiếu Lâm gây sự, lôi các vị cao tăng đức cao vọng trọng ra chửi bới. Thậm chí nếu có vị trưởng môn khả kính nào đứng ra khuyên giải cũng bị hắn chửi. Tất nhiên hắn biết rõ mấy vị này vốn hiền lành, không chấp nhất với hắn nên hắn khá an toàn. Giang hồ sẽ đồn ầm lên, chà, không biết vị đó thế nào mà dám thách đấu với cao tăng Thiếu Lâm, chửi bới Võ Đang trưởng môn…thế là, chẳng tốn chút công sức nào cũng trở thành nổi tiếng trên giang hồ. Mấy kẻ miệng lưỡi quạ diều ấy, kết cục thảm hại thế nào, quí vị có xem chuyện chưởng ắt là biết rõ. 

Bây giờ, trong giang hồ hiện đại, cách xử hèn mọn ấy gọi là "lấy số".

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

không có em anh lấy gì làm thơ…

...

1.
Hôm qua tôi xem một phim rất hay, phim về Nelson Mandela, một lãnh tụ mà tôi rất kính trọng, Nelson do Morgan Freeman thủ vai, cha này giống Nelson đến kỳ lạ, thêm phần diễn xuất vào vai thật tuyệt vời đã làm bộ phim sống động và đầy ý nghĩa. Nelson, với tinh thần ái quốc và tài năng lãnh đạo vượt bực, đã góp công vực dậy đội bóng bầu dục của Nam Phi do Francois Pienaar (Matt Damon) làm đội trưởng, từ một đội bóng hạng quèn đã đi thẳng đến chiếc cúp vô địch giải thế giới, qua đó ông đã góp phần đoàn kết và đẩy mạnh lòng yêu nước của nhân dân Nam Phi vốn từng bị chia rẽ sâu sắc bởi vấn đề sắc tộc.

Trước khi tham dự giải quốc tế, Nelson mời đội trưởng Francois đến dùng trà, ông đưa ra câu hỏi cho Francois: “Cái gì có thể khiến một người vượt qua khả năng của mình, thậm chí là hơn cả anh ta mong đợi?” Câu trả lời là: “Sự hưng phấn”

2.
Một lần nọ, chúng tôi ngồi uống rượu ở một bờ biển vắng, trên mấy mỏm đá, lúc bắt đầu thì trời đã khá âm u, nhưng vì cao hứng quá nên chúng tôi vẫn cứ bày rượu ra uống. Chúng tôi uống rượu và hát, giữ nhịp bằng cách gõ vào chiếc thùng xốp mang theo. Đang vui thì trời chuyển mưa. Chúng tôi quyết định mặc áo mưa vào và vẫn tiếp tục cuộc vui. Đó là một buổi chiều đáng nhớ, tôi nhớ những gương mặt với mái tóc lòa xòa đẫm nước mưa, vừa hát vang vừa cười tươi, tôi nhớ cảnh những hạt mưa rơi xuống ly rượu sóng sánh và những giọt nước bắn tung tóe khi bạn cao hứng vỗ tay rộn rã lên nắp thùng. Tôi yêu quí bạn, không phải vì bạn là người tốt, là người vĩ đại hay là người tài năng, tôi yêu quí bạn vì bạn ngồi uống rượu với tôi, hát hết mình cùng tôi dưới cơn mưa chiều, trên bờ biển vắng…Tôi luôn nghĩ rằng, lúc ấy, mình thật hạnh phúc.

3.
Tôi thích uống rượu. Bây giờ thì tôi không uống nhiều và uống tràn lan như lúc trước, chỉ thi thoảng nếu có một mình hoặc đi ăn với vợ thì tôi làm một ly, ăn tối hoặc gặp mặt bạn bè là dịp tốt nhất để uống vài chai bia cho dễ nói chuyện. Nói chung quan điểm của tôi là đàn ông nên thích uống rượu, uống ít hay nhiều là do tửu lượng và sức khỏe mỗi người, nhưng tốt nhất nên thử, rảnh rỗi có thể thử say một lần, miễn đừng lái xe sau khi uống (nếu uống kém) hoặc có những biểu hiện xấu khi say như ưa lè nhè, gắt gỏng, gây hấn… Uống chút đỉnh thì thấy mình cởi mở hơn, yêu thương hơn, vui vẻ hơn, ngủ ngon hơn và thức dậy tươi mới hơn… Rượu, ở một góc độ tích cực, cũng giúp có sự hưng phấn đáng kể trong cuộc sống.

4.
Mục “tâm sự” trên vnexpress bây giờ là mục hot nhất trang báo mạng này, có nhiều người gửi gắm tâm sự (buồn) của mình lên đó và có rất nhiều người khác vào chia sẻ. Điều đó là khá tốt, mọi nỗi buồn nên được chia sẻ, ý tôi là vậy. Tôi nhận thấy các tâm sự chủ yếu là loanh quanh trong các vấn đề của đời sống vợ chồng, từ những mâu thuẫn nhỏ đến nhưng bi kịch lớn, từ vấn đề mẹ chồng nàng dâu đến “chuyện ba người”. Những tâm sự nhiều, những ý kiến chia sẻ nhiều dần thì tôi bắt đầu thấy ái ngại, thực sự là đang có quá nhiều vấn đề của đời sống vợ chồng.

Cũng có nhiều người tâm sự rằng đời sống vợ chồng họ chẳng có vấn đề gì lớn lao cả, chẳng qua là họ tự nhiên thấy chán chồng (vợ) mình. Tự nhiên vậy thôi, tự nhiên nhìn chán, chẳng còn cảm xúc gì, kể cả chút hưng phấn trong chuyện chăn gối, không hiểu sao tự nhiên mình lại gắn bó cuộc đời với cha nội (cô ả) này…. Theo tôi đây chính là bi kích của mọi bi kịch, mà không riêng gì trong hôn nhân, nó là bi kịch của cuộc đời, rất nhiều cuộc đời.

5.
Một hôm có một vị Hòa Thượng có hỏi tôi và bạn GM rằng: “việc làm thơ tình ấy mà, thực sự là các nhà thơ có cần một đối tượng cụ thể để viết không? hay cũng chỉ hư cấu?” Tôi trả lời Hòa Thượng rằng: “về lý thuyết là không bắt buộc đối tượng của thơ tình phải hiện hữu, nhưng thực tế thì nguồn cảm hứng về một người là nên có thật.”

Nguồn cảm hứng về một người là nên có , nên thật, không riêng gì để làm thơ, mà còn để yêu, để sống nữa. Tôi biết nhiều người làm thơ rất ít khi viết thơ tình, họ viết về đủ thứ, trừ tình yêu, theo tôi, không có cảm hứng trong tình yêu, thì sẽ chẳng còn có cảm hứng trong bất cứ thứ gì khác nữa.

6.
Cá nhân tôi, 90% thơ tôi viết là thơ tình, 100% trong số ấy là cảm hứng tình yêu của tôi dành cho một đối tượng cụ thể và có thật, người đã làm cho cuộc sống của tôi luôn tràn đầy cảm hứng, dù có uống rượu hay không. Tôi đã từng viết rằng: “không có em anh lấy gì làm thơ…”

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

sống hàm ơn sông chảy có mang nguồn...

...

1.
Võ Sư Bình Hổ, thầy tôi,  sanh thời có một câu nói bất hủ: “trên đầu để thờ ông bà”. Mỗi lần dạy võ là ông lập đi lập lại câu đó, ông luôn dạy học trò các thế võ để đỡ hoặc né nếu bị tấn công vào đầu, một số thế đỡ, theo tôi, là do ông tự nghĩ ra. Ông bắt các học trò tập thật thuần thục để chắc rằng khi tham đấu, bạn phải bảo vệ được phần đầu của mình, vì “trên đầu để thờ ông bà”. Ông cũng đặc biệt lưu ý các học trò tuyệt đối không đánh vào phía trên đầu đối phương, vì “trên đầu người ta cũng để thờ ông bà”.

2.
Tôi có tham gia lễ tang các chiến sĩ hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Trường Sa năm 1988. Tôi nhớ hôm ấy là Chủ Nhật, chúng tôi được chọn từ nhiều học sinh để đại diện tham dự buổi lễ tang  tổ chức long trọng tại quảng trường 2-4, thành phố Nha Trang. Tôi cùng với rất nhiều bạn được vinh dự cầm tấm bìa có in ảnh và tên, tuổi, quê quán của các liệt sĩ. Tôi cầm tấm bìa ghi tên một chiến sĩ hải quân, bây giờ tôi chịu không thể nhớ tên anh, chỉ nhớ cấp bậc là Thiếu Úy và anh hy sinh trong lúc quyết tử để bảo vệ một cây cột cờ trên đảo. Tôi đã khóc trong buổi lễ tang hôm ấy và đã thề sẽ nhất quyết gia nhập quân đội để báo thù cho anh. Năm 18 tuổi, tôi ghi danh vào quân đội, tôi được bố trí ngay vào lực lượng biên phòng, tiếc là vì sức khỏe kém do bị bệnh ở phổi, tôi bị loại tại quân trường Cam Ranh.

3.
Một lần nọ, theo mấy người bạn câu đi rê cá Lóc ở Long An, đến một nơi khá xa, từ Tân An phải chạy ngoằn ngèo trong ruộng chừng hơn 40km nữa mới đến nơi, đó là một ngã ba sông có một con kinh thủy lợi dẫn nước vô ruộng, theo tôi nó là một nhánh nhỏ của sông Vàm Cỏ. Vì không giỏi câu rê, bị vướng lưỡi, chết nhái hoài nên tôi chạy xe máy theo bờ kinh ra sông để câu cá sông. Ngay ngã ba sông có một anh bị cụt một chân đang ngồi câu, tôi tới xin câu cạnh anh, tạm gọi là anh Cụt.

Tôi câu mãi, thử thay đủ loại mồi mà chẳng được con gì, anh Cụt kia cũng chẳng may mắn hơn. Tôi tới mời anh điếu thuốc, định bụng làm quen và hỏi thăm anh chuyện cá mú, mồi màng thế nào, anh nói, ở thành phố xuống câu hả, tôi ừ, có gì anh chỉ giáo. Anh rít một hơi thuốc rồi chỉ tay xuống một cái lối mòn cặp sát bờ sông, đưa tôi mấy cây nhang, anh nói: xuống đó thắp nhang đi rồi câu, ở mộ nghĩa quân.

Tôi lọ mọ lần theo lối mòn đi một đỗi thì gặp một tảng đá lớn, quá lớn để làm tấm bia mộ, ở trên có khắc chữ hơi nguệch ngoạc: “Mộ 7 nghĩa quân”,. ở dưới có mấy chữ viết bằng sơn đỏ: “đã cải táng về NTLS LA”. Tôi thắp mấy cây nhang rồi lại quay lại chỗ anh Cụt. Tôi nói là người ta đã cải táng mấy nghĩa quân về NTLS LA rồi mà anh, anh nói, tui hổng biết, mấy nghĩa quân này hồi xưa bị Pháp chặt đầu nên linh thiêng lắm, tui câu ở đây chưa bao giờ mấy ổng để tui lốc (không có cá) hết. Tôi hơi bán tín bán nghi, lúc này đã chiều rồi mà trong giỏ cá của anh Cụt cũng đâu có con nào?!

Trời bắt đầu kéo mây, tôi cuốn cần. Lúc tôi chuẩn bị về thì anh Cụt dính cá, một con Nheo to và dài, tầm 4~5 ký, tôi giúp anh vớt cá, rộng cá vô giỏ. Anh cũng cuốn cần về theo, anh nói đợi về chung luôn, cho anh quá giang ra đường. Trước khi về, anh lấy nạng, lần xuống cái mộ nghĩa quân một lần nữa, “xuống cảm ơn mấy ổng, bữa nay trúng”, anh cười tươi.

4.
Tôi có kể chuyện uống rượu ở miền tây, trong đó tôi có ghi rằng: “trước hết, khi rót ly rượu đầu tiên, vị “chủ xị” thường hất ra đất, kêu bằng “mời thổ địa” . Mới đây, khi xuống miền tây dịp Tết, ngay bữa mùng Một, tôi vô trong vườn nhậu. Vị chủ xị hôm ấy (là thằng em họ bên vợ) cũng hắt ly rượu ra đất, nhưng nó không nói mời thổ địa, nó nói: “xin mời tiền nhân mở cõi”. Bữa đó tôi say túy lúy, hai ông anh họ ở trong quê mà lúc về chạy vỏ lãi còn đi lạc, không biết đường về. “Xin mời tiền nhân mở cõi”, ly rượu mời hay quá, tình nghĩa quá.

5.
Lễ Giỗ Quốc Tổ năm nay được nghỉ tới 3 ngày, tôi chưa biết làm gì vì Hà Văn đang ốm. Xin chúc mọi người có kỳ nghỉ vui vẻ, nếu có ăn nhậu, nhớ chừa một ly, để “mời tiền nhân mở cõi”.

6.
Cuộc sống, tôi luôn tin rằng, nếu mình có chút lòng với nguồn cội, với tiền nhân, nhất định con cháu sau này sẽ có lòng với mình.







Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

về tình yêu

...
1.
Hôm qua tôi coi phim Black Death. Bộ phim hơi lạ, nội dung phim lấy bối cảnh là nước Anh thế kỷ 14 lúc này đang chìm trong một cơn đại dịch hạch khủng khiếp, nhưng sự khủng khiếp thực sự, cái chết và cái ác, nó không đến từ bệnh dịch, nó đến từ chính con người và sự phán xét. Phim có hai tuyến nhân vật, tạm gọi là một phụng sự Chúa và một là ngược lại. Khác với những bộ phim khác, cả hai tuyến nhân vật đều có lý lẽ riêng của mình để thực thi cái ác nên cũng không thể gọi tuyến nhân vật nào là chính diện và ngược lại. Suốt bộ phim là những cảnh bạo lực, tra tấn, giết chóc… và chính sự phán xét, hoặc tự cho mình quyền phán xét người khác, đã khiến con người mất đi chút thiện tâm, vốn rất ít ỏi và mong manh của họ.

2.
Xưa tôi hay tham gia diễn đàn, diễn đàn mà tôi tham gia lâu nhất, khoảng 5 năm, là một diễn đàn về câu cá, có khoảng hơn 1,000 hội viên thường trực thời tôi tham gia. Như mọi diễn đàn khác, các bạn câu lên diễn đàn thường xuyên chỉ trích lẫn nhau, thậm chí có những cuộc công kích, chửi bới nhau dài đến mấy chục trang. Tôi khá nổi tiếng ở trên diễn đàn ấy, không phải vì tôi câu cá giỏi mà vì tôi làm thơ, tôi hay làm thơ tặng các bạn câu. Mọi người ai cũng có nhóm, ban, hội, phe phái… và họ thường xuyên gây hấn với nhau, tôi thì trung lập và chơi hòa đồng với tất cả mọi người. Không ai ghét tôi. Chỉ duy nhất có một lần ca sĩ Jimmy Nguyễn (đúng là người mà tôi nói) có lên diễn đàn và công kích tôi về một chuyện gì đấy, hình như là về môi trường thì phải, chả nhớ, nhưng chẳng cần tôi có phản ứng, bạn ấy bị anh em diễn đàn chửi te tua và treo nick luôn. Tôi không tham gia diễn đàn ấy nữa vì một hôm, chính sự trung lập và những bài thơ đầy tình thân của tôi cũng bị đem ra phán xét.

3.
Honoré de Balzac có một câu rất hay: “Anh càng phán xét nhiều, anh càng yêu ít đi”. Tôi luôn cố gắng để mọi thứ tôi viết, mọi lời tôi nói, luôn cố để không phán xét điều gì hoặc cá nhân ai cả, nếu có thì điều đó chỉ mang tính tích cực, tất nhiên đó cũng chỉ dừng ở mức cố gắng. Nếu hiểu theo câu của Balzac thì tôi phán xét ít, nên tôi yêu nhiều hơn. Mà có lẽ vậy là tốt, cuộc sống con người vốn nhỏ bé, ngắn ngủi, ta nên dành thời gian và tâm hồn cho tình yêu thương, thay vì phán xét hay chỉ trích. Balzac nói rất đúng, tình yêu là cái thiện của con người và cái ác, không gì khác hơn, chính là sự phán xét.

4.
Tôi thì tôi chủ trương cổ xúy cho tình yêu.  Tôi yêu vợ, yêu con, yêu cha mẹ, yêu anh chị em, yêu bạn bè, yêu quê hương, đất nước mình. Vì tình yêu, tôi chỉ nhìn thấy những điều tốt đẹp ở xung quanh, bị hoa mắt bởi tình yêu, tôi đã không thể phán xét điều gì. Chẳng hạn biết đâu vợ tôi cũng có chút tính xấu, con tôi thực ra cũng hơi bị hư, cha mẹ tôi đôi lúc thật khó ưa, hay em tôi nó cũng có ích kỷ, quê hương tôi là một đất nước lạc hậu … không, tôi không hề thấy những điều đó, trong mắt tôi luôn là một người vợ xinh đẹp tuyệt vời, những đứa con tôi đáng yêu nhất hành tinh, cha mẹ tôi thật đáng tự hào và thằng em tôi thực sự làm tôi tin cậy, đất nước tôi là nơi đẹp nhất địa cầu.

5.
Hôm nay tôi có comment một bạn blogger nổi tiếng, là tiến sĩ y khoa ở Mỹ, vốn dĩ xưa nay tôi và bạn ấy cũng khá giao hảo qua các comment qua lại, sau khi tôi comment thì bạn ấy phản hồi bằng lời lẽ rất không hay và yêu cầu tôi xin lỗi. Tôi đã có xin lỗi nhưng bạn ấy không đăng, nên tôi xin lỗi bạn ấy ở đây vậy. Xin lỗi bạn, tôi không hề có ý phán xét hay chỉ trích bạn. Tôi comment như thế vì cảm thấy thương bạn mà thôi.



Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

đêm qua mưa ướt dầm sợi tóc...

...

1.
Hồi nhỏ, tôi xem phim Những Ván Bài Lật Ngửa ở một cái rạp gần nhà tập thể, rạp Hưng Đạo. Mỗi khi có tập phim mới ra là tôi lại có dịp háo hức, chờ đợi. Tôi cũng định bon chen bán thuốc lá ở rạp phim đó nhưng không thành, tôi bị bọn bán thuốc lá trong rạp đánh cho một trận tơi bời nên đành từ bỏ ý định chiếm thị phần của chúng. Phim này, ngoài đại tá Nguyễn Thành Luân bất hủ đã làm nên tên tuổi lừng lẫy của Nguyễn Chánh Tín, có rất nhiều nhân vật rất hay, rất đặc trưng như: Lý Kai, Gã Đầu Bạc…nhưng tôi đặc biệt thích một nhân vật rất ít xuất hiện trong phim: Bảy Cầu Muối, một nhân vật xuất thân giang hồ, trung thành, có một vết sẹo dài trên mặt, kiệm lời và có tài phóng dao bách phát bách trúng.

2.
Chính vì mê Bảy Cầu Muối nên tôi tập phóng dao. Ở thành phố thì tôi ra một bãi biển vắng và tập phóng vào những cây dừa, ở quê thì tôi hay ra vườn chuối của bà nội tôi để phi dao. Bạn không thể dùng một con dao bình thường để phóng, bạn phải tự làm con dao ấy sao cho phần lưỡi dao phải nặng hơn chuôi dao một chút, sống dao thẳng và ngắn, mũi nhọn phải cân ngay chính giữa thân dao…

Tôi tập khá nhiều và cũng có thể coi là tương đối thuần thục đối với các mục tiêu cố định. Tôi bắt đầu tập với mục tiêu di động. Nạn nhân đầu tiên là con gà mái của bà nội tôi, một dao chết tốt. Bữa đó tôi ăn cháo gà mà không thấy ngon, vì bì bà nội chứi te tua. Một lần tôi phóng dao vào một cái thùng cà rem bằng gỗ của ông bán dạo, tôi bị trượt mục tiêu và chút xíu nữa là em trai tôi (đang chạy sau đó) trở thành nạn nhân. Tôi bỏ luôn trò phóng dao từ đó, nhưng dù sao tôi vẫn ngưỡng mộ Bảy Cầu Muối.

3.
Nói tiếp chuyện phóng dao. Tôi biết tất cả các sách của Mạc Can, tôi biết ông rất rõ, tôi xem ông làm ảo thuật, Tôi biết chỗ ông uống cà phê và các chỗ ông hay la cà, tôi từng xem ông đóng phim trong “Cải Ơi”. Khi ông bắt đầu viết, tôi biết rõ sự ra đời của “tấm ván phóng dao” nhưng tôi không đọc. Tôi luôn nghĩ rằng người ta tôn vinh nhà văn Mạc Can vì thương cảm trước cuộc đời thăng trầm nhiều biến cố của ông, vì cảm phục tấm lòng của ông đối với cuộc đời và nghiệp diễn, và có lẽ, vì tác phẩm của ông nó “đời” hơn tác phẩm của một nhà văn chuyên nghiệp. Tôi không muốn mình đánh mất sự yêu mến dành cho một Mạc Can – diễn viên, nếu làm quen với một Mạc Can – Nhà Văn.

Nhưng tôi đã lầm. Mạc Can - nhà văn, đáng để bạn làm quen hơn nhiều. Mạc Can nhà văn đã gom hết chữ nghĩa của mấy chục năm giang hồ nơi bến chợ, làng xóm, mái đình, hè phố, quán xá… để chuốt ra truyện, truyện của ông gần như không có yếu tố hư cấu, chỉ là chuyện kể của một lão già mà cuộc đời tài năng tưởng chừng được thả trôi theo số phận, nhưng không phải, hoàn toàn không phải, lão đang cưỡi trên số phận, tung vó và nước kiệu về cuối trời.

4.
Về số phận, nó rất bí ẩn, dù các thầy tử vi có hoạt động hiệu quả đến đâu thì cũng không thể làm rõ được hình dạng của nó. Tôi thường đi làm – trở về nhà cùng một lộ trình, gần như mỗi ngày. Từ lúc bắt đầu đi làm đến giờ đã hơn 15 năm. Mỗi khi đổi chỗ làm thì lại đổi một lộ trình và lại bắt đầu với lộ trình mới thêm vài năm nữa. Tôi thường quen với những thứ tôi nhìn thấy hoặc những việc sẽ diễn ra trên đường, đến nỗi thuộc lòng. Ví như, mỗi ngày đúng 8h30 sáng, tôi sẽ đến chỗ dừng đèn đỏ ấy khi chị bán thuốc lá bắt đầu kê viên gạch thứ 3 vào chân cái tủ thuốc ngay góc đường, và một anh (có lẽ là chồng chị), sẽ rồ ga lao xe máy vào giữa ngã tư đông người từ hướng đèn xanh, luôn luôn.

Tôi thường tự hỏi, liệu việc có tôi hay không có tôi có làm thay đổi điều gì hay không, câu trả lời là không. Chẳng có gì. Tôi cũng thường băn khoăn, hình như cuộc đời mình bắt đầu trượt theo một cái rãnh cố định, như một cái piston được lập trình để di chuyển như thế, cho đến lúc chấm dứt, không biến cố, không thăng hoa và ít dần cảm xúc.

5.
Bạn thấy tôi đánh số thế này là tôi đang cố dẫn bạn vào một chủ đề gì đấy, thôi thì nói luôn cho vuông nhé, chủ đề của hôm nay:  Có thể bạn đang tung tăng trên lưng một con ngựa tên là Số Phận với một dây cương da và đôi giày đế sắt, như Mạc Can, hoặc có thể, như tôi, bạn đang ngày hai buổi trượt đều đều, ít cảm xúc và thăng hoa, trên một cái rãnh nhỏ, trong một cỗ máy khổng lồ, được gọi là Số Phận.

Xem thêm: 

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

bước chân nhẹ nhàng

...

1.
Cuộc phẫu thuật của mẹ đã thành công, đến bữa nay mẹ đã có thể đi chậm và nhẹ trong nhà. Cuộc phẫu thuật kéo dài khoảng 1 giờ nhưng có lẽ đã làm thay đổi cả phần đời còn lại của mẹ. Xin chân thành tri ân Thạc Sĩ, Bác Sĩ Lê Phi Long và ekip mổ, cảm ơn đến các y tá và hộ lý ở Lầu 6, Khoa Nội của bệnh viện FV.

Gửi lời cảm ơn bạn Thắm (dù biết cũng hơi thừa) cho nỗ lực không mệt mỏi tìm cách chữa trị cho mẹ và đã thu xếp mọi thứ từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc cuộc phẫu thuật này. Nhân đây, cũng xin cảm ơn các anh chị, các bạn blogger đã thăm hỏi và động viên.

2.
Nhân nói về chuyện phẫu thuật, đây là lần phẫu thuật thứ 5 của mẹ, tất cả đều là đại phẫu. 4 lần phẫu thuật trước đều được tiến hành trong điều kiện rất hạn chế. Lần phẫu thuật đầu (mổ sinh tôi) trong vùng sơ tán, không thuốc mê, dưới ánh đèn pin và tiếng bom nổ. Lần phẫu thuật thứ hai (mổ sinh em tôi) trong lúc đất nước cực kỳ khó khăn do bị cấm vận và toàn bộ thuốc men, bác sĩ được ưu tiên để phục vụ chiến trường biên giới Tây Nam (và cả phía bắc), lần phẫu thuật này mẹ bị biến chứng nặng do dính ruột . Lần phẫu thuật thứ ba tiến hành sau ngay đó để chữa biến chứng, cắt đi rất nhiều phần ruột bị dính. Lần phẫu thuật thứ tư sau đó vài năm, là cắt đi toàn bộ tử cung của mẹ, do chứng u xơ.

Đây là lần đầu mẹ phẫu thuật ở một bệnh viện sang trọng với một dịch vụ y tế tiêu chuẩn quốc tế. Tất cả đều hoàn hảo. Mẹ không quen. Dù là đã công tác 30 năm trong ngành Y nhưng mẹ vẫn chưa hiểu về phương pháp phẫu thuật mới này và ngay cả việc gây tê cột sống, để mẹ có thể tỉnh táo chứng kiến cả ca phẫu thuật cũng làm mẹ ngạc nhiên. Chưa kể việc mẹ lạ lẫm khi thấy người ta gắn máy lạnh toàn bộ bệnh viện, kể cả trong WC. Mẹ ngại ngùng vì được các cô hộ lý chăm sóc đặc biệt khi hậu phẫu.

3.
Mẹ nói: bây giờ mẹ bước đi nhẹ nhàng, như thể đang đi trên đôi chân người khác, chứ không phải đôi chân bao nhiêu năm phù nề, đau đớn của mẹ.

4.
Bạn là người hạnh phúc nếu bạn không đau bệnh gì, nhưng nếu chẳng may có đau bệnh, bạn vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người, rất nhiều người, nếu bệnh của bạn vẫn có thể điều trị, nếu bạn có cơ hội tiếp xúc với một dịch vụ y tế tốt...

5.
...và bạn được nhiều người yêu thương

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Bác Ba Phi

...

Hôm nay là mồng một tháng tư. Ngày này thì hoặc nói chuyện Sơn hoặc nói dóc. Mà nói dóc thì hay nhất là nhắc chuyện Bác Ba Phi. Bác Ba Phi là một đặc sản của miền tây nam bộ, ai cũng biết, tôi kể gì hơn ngoài việc bưng nguyên cái thông tin trên wiki về đây cho bạn đọc.

Tôi chỉ thêm một câu này: Ở miền tây đó mà, chỗ nào cũng đầy những ông già như Bác Ba Phi, làng nào cũng có, ấp nào cũng có, thôn nào cũng có, nhóc luôn… đó là nhưng người nông dân yêu đời, yêu quê hương, yêu gia đình, đó là những người nông dân phóng khoáng và tình nghĩa, và đặc biệt hơn cả, đó là những người nông dân không biết buồn rầu, không biết lo lắng, không biết sợ hãi, không biết bon chen… đối với họ, tất cả những khó khăn, những vất vả, những hiểm nguy của đời sống đều hóa thành những câu chuyện cười, ai cũng cười được.

Tôi đã từng được uống rượu với những Bác Ba Phi như thế, ở miền tây.

Bác Ba Phi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bác Ba Phi là một nhân vật trong văn học dân gian. Ông là nhân vật chính trong những câu chuyện kể về cuộc sống sinh hoạt thường ngày nhưng được cường điệu quá đáng (như rắn tát cá, chọi đá làm máy bay rơi, leo cây ớt té gãy chân...) và được trình bày một cách tự nhiên khiến người nghe hoàn toàn bất ngờ và bật cười. Ông là nhân vật cận đại nhất trong lịch sử kho tàng truyện trạng (nói dóc) của văn học Việt Nam.

Nguyên mẫu cuộc đời

Nhân vật nguyên mẫu của Bác Ba Phi là nghệ nhân Nguyễn Long Phi (1884-1964). Ông vốn là một nông dân tại huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau, vốn có khiếu kể chuyện rất phong phú và đặc sắc, được nhiều người ưa thích.

Ông sinh năm 1884 tại tỉnh Đồng Tháp, do gia đình quá nghèo nên từ nhỏ ông phải đi cày thuê để nuôi tám người em nhỏ. Khi 15 tuổi, mẹ ông qua đời, ông trở thành một lao động chính trong gia đình. Tuy cuộc sống cơ cực, ban ngày phải đi khẩn hoang, cày cuốc ruộng vườn, nhưng đến ban đêm, ông thường tham gia tụ họp đờn ca, và được bà con trong xóm mê tiếng ca và nể trọng tính tình vui vẻ, bộc trực, khẳng khái, đặc biệt là những câu chuyện kể và cách kể truyện lôi cuốn người nghe của ông.

Vốn làm tá điền cho Hương quản Tế - một địa chủ giàu có vùng Bảy Ghe, ông được Hương quản Tế hứa gả cô con gái là Ba Lữ với điều kiện phải làm công trong ba năm. Nhờ sức chịu thương chịu khó, nên sau ba năm thì ông cưới được vợ. Cũng do điều này mà Hương quản Tế rất yêu thương người con rể này và đã cắt chia cho vợ chồng Ba Phi khá nhiều đất. Cộng với sự cần cù sẵn có, ông đã ra sức khai khẩn phần đất được chia thành đồng ruộng cò bay thẳng cánh.

Hai người lấy nhau một thời gian mà không có con, vì vậy bà Ba Lữ đã đứng ra cưới vợ hai cho chồng. Bà này sinh được một người con trai là Nguyễn Tứ Hải. Không rõ vì lý do gì mà khi Nguyễn Tứ Hải mới ba tuổi, bà đã gửi con cho chồng rồi về quê ở Mỹ Tho cho đến lúc qua đời. Ông Nguyễn Tứ Hải về sau lập gia đình với bà Nguyễn Thị Anh, sinh hạ một người con trai – cháu đích tôn của bác Ba Phi – tên là Nguyễn Quốc Trị. Trong những câu chuyện của bác Ba Phi thì đây chính là nhân vật thằng Đậu nổi tiếng. Và cũng có thành ngữ "Tệ như vợ (thằng) Đậu" được dùng để chỉ những người vụng về.
Về sau bác Ba Phi cưới thêm vợ ba. Bà tên Chăm, là người dân tộc Khmer. Bà sinh được hai đứa con gái.

Bác Ba Phi qua đời ngày 3 tháng 11 năm 1964 tại rừng U Minh Hạ, nay là ấp Đường Ranh, xã Khánh Hải, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau. Phần mộ của ông được đặt giữa hai ngôi mộ của bà Ba Lữ và bà Chăm tại ấp Đường Ranh, xã Khánh Hải nằm ở một góc rừng U Minh Hạ.

Hiện nay, khu nhà và mộ phần của bác Ba Phi được xây dựng thành tuyến du lịch văn hóa của tỉnh Cà Mau.

 

Những nét đặc sắc văn học

Bác Ba Phi thuộc lớp hậu duệ của những tiền nhân đi khai mở đất rừng U Minh. Cả quãng đời, mà đặc biệt là thời tuổi trẻ của bác Ba Phi, là quá trình khai phá đất rừng U Minh nguyên sinh, vốn rất hào phóng mà cũng lắm khắc nghiệt. Với tinh thần khai phá, tính lạc quan yêu đời, thế giới quan của ông hiện ra thật sinh động và đáng yêu.

Những câu chuyện kể của ông, truyện nào cũng mang lại cho người nghe trước hết là tiếng cười sảng khoái, mượt mà âm sắc trào lộng, rất đặc hiệu Ba Phi, đồng thời nó còn ẩn chứa tính hào hùng của lớp người đi mở đất, tính cách đặc trưng Nam Bộ, lòng yêu thương thiên nhiên và con người.

Cho đến tận ngày ông qua đời, không có một văn bản nào chính thức có ghi chép lại những câu chuyện do ông kể, kể cả người trong thân tộc ông. Những câu chuyện kể của bác Ba Phi là những câu chuyện truyền miệng. Tuy nhiên, nó cũng đầy đủ hình thức cấu trúc văn học: mở đề, thắt nút và kết thúc. Một mặt, nó cũng hao hao một loại tiểu thuyết chương, hồi rút gọn, dù có đảo lộn trật tự thế nào cũng giữ được ý nghĩa và tính xuyên suốt của những câu chuyện kể độc lập.

Những câu chuyện của bác Ba Phi, do tính chất "truyền miệng", vì vậy thường bị “biên tập” hoặc “hiệu chỉnh” lại trong quá trình câu truyện “lưu lạc”. Thêm vào đó, cũng có không ít những câu chuyện do người khác sáng tác, nhưng vẫn lấy danh xưng bác Ba Phi.





ngưng viết blog

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...