Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

chuyện nhỏ ở Sài Gòn


...
mấy chuyện lặt vặt, kể trong lúc quá bận

1.
Đó là một con hẻm khá rộng rãi ở giữa nhưng hai đầu  thì nhỏ xíu, chỉ chạy lọt chiếc xe máy, nối hai trục đường chính ở quận 3. Trong hẻm nhà cửa san sát, nhà mới xây cao 3~4 tầng cũng nhiều mà nhà cũ, mái tole gác gỗ cũng sin sít, nhiều nhà dùng phía trước để buôn bán nhỏ, bán đồ ăn hoặc tạp hóa, nhiều nhà mở tiệm gội đầu hoặc đặt biển công ty mà chẳng có nhân viên. Dân cư trong hẻm hầu hết đều biết nhau, cũng có một vài người mới dọn tới hoặc thuê nhà trong hẻm nhưng họ nhanh chóng làm quen với cư dân hẻm.

Bà chủ nhà trọ của tôi được gọi là cư dân lâu đời nhất của hẻm, hơn 60 năm. Bà là người cất nhà đầu tiên trên đất này. Bà kể, lúc bà vô Sài Gòn năm 16 tuổi, cả nhà bà đi trên một cái ghe. Lúc đó hẻm này, từ đầu đến cuối, là một con rạch rộng và sâu, bơi chừng vài chục sải mới sang bờ, tuy thông với nhiều rạch khác nhưng nước ở rạch này lại trong veo, đáy toàn cát. Bờ bên này, chỗ nhà trọ tôi ở, là một cái bến thuyền tấp nập suốt ngày đêm. Cha của bà đã dựng cái chòi đầu tiên trên bến, đúng chính chỗ căn nhà bây giờ, lúc đó ban đêm gió từ những con rạch thổi lồng lộng đến nỗi muốn cuốn bay mọi thứ.

Có nhiều sông rạch, nhiều đầm lác, nhiều rừng dừa nước đã biến mất, nhường chỗ cho phố xá và những con hẻm đầy nhà, đầy người, ở Sài Gòn.

2.
Ở một showroom sang trọng của một hãng xe hơi nổi tiếng mà giá của một chiếc xe nằm ngoài khả năng đếm của nhiều người, vào một buổi trưa trời nắng gắt bên ngoài nhưng bên trong vách kính thì mát lạnh. Anh nhân viên bán hàng mặc đồ vest với cà vạt và dày da bóng lộn đang ngồi xem tivi.

Có một cụ ông đi bộ ngoài đường mở cửa vào showroom. Trông ông có vẻ không được khá giả lắm, tuy cũng vận áo sơ mi ngắn tay cũ và một chiếc quần khaki ngả màu. Ông cụ bước vào, đảo mắt nhìn một lượt rồi chắp tay sau lưng đi đến những chiếc xe trưng bày và bắt đầu xem xét. Anh nhân viên bán hàng bật dậy đi theo cụ, anh đi nhẹ nhàng và tỏ vẻ lịch sự. Anh gọi cụ là ngoại. Ngoại ơi, ngoại à. Mỗi lần cụ dừng lại ở một chi tiết anh lại đề nghị được cho cụ xem rõ hơn, anh mở cửa trước, cửa sau, mở nắp capo để cho cụ xem. Khi cụ tỏ ý thắc mắc thì anh lại nhẹ nhàng giải thích với cụ, cụ già cứ gật gù lắng nghe nhưng có vẻ không hiểu mấy.

Đi chán cũng mỏi, anh bán hàng mời cụ già lại chỗ  sofa có cái bàn kiếng sạch bóng  và mời cụ dùng café, loại café đá pha sẵn thôi. Mãi sau cụ già nói với anh: qua thấy chỗ bán xe hơi này sang trọng quá, lại có máy lạnh nên qua vô xem chơi, chứ xe này cả dòng họ qua gom tiền lại cũng mua không nổi. Anh nhân viên vẫn rất lịch sự: dạ con biết, sẵn ngoại vô chơi thì con giới thiệu luôn để ngoại coi xe, đâu phải ai vô coi xe cũng mua đâu ngoại. Anh cười, coi bộ hiền khô.

3.
Một góc ngã tư giao lộ giữa hay con đường thuộc loại đông nhất nhì Sài Gòn, nơi thường xuyên bị kẹt xe, nhất là vào giờ cao điểm.  Bên cảnh sát giao thông phân công hai anh sĩ quan đến trực ở ngã tư này để giải quyết nạn ùn tắc và xử phạt mấy phương tiên chạy ẩu, nhất là mấy chiếc xe hơi rẽ trái sai luật.

Hai anh sĩ quan này có lẽ thuộc loại vất vả nhất trong ngành vì thời gian của hai anh hầu hết đều phải đứng ngoài nắng ngoài mưa để phân luồng và điều chỉnh đèn tín hiệu, chỉ cần hai anh vắng bóng một lúc là cái ngã tư lại nùi nùi một mớ xe cộ.

Chỗ hai anh đứng có một cái tủ điện chìm, lúc nào cũng có nước uống. Sáng thì café, nắng lên thì trà đá, chiều thì có nước đá chanh… Mỗi khi uống hết nước thì anh sĩ quan trẻ hơn băng qua đường đem trả những cái ly cho một quán cóc gần đó. Quán cóc vỉa hè nhưng lúc nào cũng có khách ngồi.

Lát sau bà chủ quán lại bưng qua một món thức uống mới, đúng lúc tôi đứng gần đó. Anh sĩ quan lớn tuổi hơn quay qua nói, hình như cốt để cho tôi nghe: bà này bả cho tụi tôi uống nước miễn phí cả tháng nay, nói hoài mà hông chịu cầm tiền, mơi không uống nữa nghen bà. Bà già cười lớn, ha hả, mấy chú làm việc cực khổ, tui đãi miếng nước, chuyện nhỏ xíu mà, mấy chú uống cho tui dzui.

4.
Dạo này Sài Gòn trời nắng gắt, đi ngoài đường hay thấy mấy thùng ghi “trà đá miễn phí”, ai muốn uống thì uống, dân xe ôm, xích lô là khoái dữ lắm, ghé uống ừng ực rồi cứ vậy đi, không cần phải cảm ơn.

Một lần ông xe ôm chở tôi xin phép tấp vô lê uống ly trà đá, tôi mới biết là có trà đá miễn phí. Đó là thùng trà đá miễn phí tôi thấy đầu tiên, nó ở gần bệnh viện 115, mặc dù nó không có bảng ghi “miễn phí”, chỉ thấy một thùng trà đá để ngoài đường, ai qua lại nếu biết cứ tự động rót mà uống. Uống hết có người ra châm trà, châm nước, bỏ đá vô.

Tôi hỏi ông xe ôm, trà đá miễn phí kiểu vầy có nhiều không chú. Ổng nói cũng nhiều, tùy mình biết chỗ mà ghé uống, trời nắng vầy có ly trà đã cũng đã lắm chú. Tui không phải nghèo đến mức cần phải uống trà đá miễn phí, tui uống bị thấy khoái vậy thôi.


5.
“Bây giờ cầm tờ báo lên là rầu, hết muốn coi báo” - Câu này của một đại gia Sài Gòn. Đại gia này có lẽ đã về hưu, con cái đã thành đạt lấy vợ lấy chồng ở riêng hết. Đại gia này thường hay ngồi ở quán café cóc của bà già ở mẩu chuyện số 3. Sáng nào cũng có mặt, dù nắng hay mưa.

Sáng nào đại gia cũng mua báo, chắc chắn là có Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Công An, Pháp Luật… thỉnh thoảng mua tờ tạp chí hoặc nguyệt san. Đại gia chỉ mua báo của hai người, một con bé và một thằng bé quen, bữa đứa này bữa sau đứa kia. Hai đứa trẻ bán báo không bao giờ cạnh tranh nhau quyết liệt hoặc tỏ ra giành mối, chúng vui vẻ cùng phục vụ một vị khách hàng. Đại gia mua rất nhiều nhật báo nhưng lúc ra về chỉ đi tay không.

Sau này, khi có dịp ngồi ở quán café cóc đó suốt một buổi sáng tôi mới biết. Nếu hôm đó đại gia mua báo của thằng bé, sau khi đọc xong ông sẽ gấp tờ báo lại như cũ và đem cho con bé đi bán tiếp và ngược lại, nếu mua của con bé thì ông sẽ đem cho thằng bé để nó đi bán cho người khác, tiền thì ông vẫn trả đủ.

61 nhận xét:

  1. :D hihi... thôi không đọc facebook đọc báo mấy chuyện biểu tình tham nhũng nữa, đọc mấy chuyện anh Phú kể cho dễ thở dễ sống :) hôm nào nhậu nha anh

    Trả lờiXóa
  2. Đọc mấy cái lặt vặt về dân SG, khoái quá trời. Bởi trong số những người SG tốt bụng đó có ... em.
    He he

    Trả lờiXóa
  3. chuyện nào cũng đọc cũng ý nhị hết thiệt hay
    thích cái chuyện 2 vì cứ lo hông biết anh nhân viên đó xử trí sao....ô mừng, ảnh được ghê!

    Trả lờiXóa
  4. Lạc quan, yêu đời nên anh trẻ mãi k già ha anh ha.

    Trả lờiXóa
  5. cái thùng trà đá đó em cũng thấy mấy lần rồi, làm ngạc nhiên ghê lắm, lần đầu em thấy ở một nơi đâu trên pasteur, ghi vầy nè : trà đá thơm ngon, mát lạnh, miễn phí, xin mời ghé vào, trên đó còn cóm mấy cái ly nhựa nữa. Thiệt, em ngoái đầu muốn ẹo cổ vẫn ko tìm ra ai ngồi " bán " trà đá.
    Sg, coi bộ nhiều lúc cũng quá đỗi dễ thương.

    Trả lờiXóa
  6. Gần ngã tư Điện Biên Phủ, Đinh Tiên Hòang cũng có một thùng trà đá miễn phí. "Cho là nhận"

    Trả lờiXóa
  7. @phanxine: hôm nào anh gọi mấy bạn nữa rồi ta làm chầu bia tươi nhỉ, dạo này nóng quá thể :)

    @international: hehe, và có anh nữa :)

    @jazzy guy: mình cũng thích chuyện số 2, vì mấy anh sales xe hơi nổi tiếng là chảnh lắm :)

    Trả lờiXóa
  8. @Phung Tran: anh thấy mình già như quả cà luôn đó chớ :)

    @Sông: chắc chắn lúc SG "dễ ghét" cũng nhiều lắm, nhưng mà thương nhiều hơn ghét :)

    @Tung: đúng đó bạn. Cho là nhận :)

    Trả lờiXóa
  9. Lần đầu tiên biết blog của anh. Đọc bài này thích ghê! Đoc xong thấy yêu đời, yêu người, yêu SG hơn. Cám ơn anh! (Du)

    Trả lờiXóa
  10. Chuyện này chắc chỉ có ở...Sài Gòn thôi Phú à, cũng phải là người thế nào mới thấy, Thanks Phú! Giá người ta tổ chức học tập, nhân rộng những tấm lòng nhân hậu và hào hiệp như thế thay vì....

    Trả lờiXóa
  11. bốt thêm vài mẩu chuyện nữa mới đủ. Chuyện thứ 2, bạn là nhân viên sâurum à? Công nhận, bạn viết chuyện hay thật. Vừa bận vừa rộn nhưng 8 kinh thật.

    Trả lờiXóa
  12. Ui xời, tính không còm mà chướng mắt quá nên làm phát. Chuyện nghe thấy kể lại được không, viết lâu rồi bây giờ mới post được không. Đọc không thấy cái hay cái tốt còn hỏi ngu. So-dzi anh Phú, em bực quá nên xìpam:)

    Trả lờiXóa
  13. hí hí ghen ăn tức ở í mà

    (S)

    Trả lờiXóa
  14. Rất thích phần 5, chuyện mua báo. Giả sử ngày nào cũng mua giùm cho cả hai đứa bé thì tốt nhưng không tế nhị lắm khi gửi lại báo.

    Trả lờiXóa
  15. A thích những chuyện tản mạn kiểu này. Nhưng tập này, anh thích nhất chuyện về ông đại gia đọc báo, mua báo và cho báo! Hay lắm!

    Trả lờiXóa
  16. Đọc rồi ngậm ngùi cầu mong có ai ở Hà Nội chịu khó 'đào' ra được chừng 3 câu chuyện tương tự những câu chuyện này...

    Trả lờiXóa
  17. Già như quả cà......chua mọng nước, hihihi...

    Trả lờiXóa
  18. dân sì gòn lâu lâu có nhiều cái hay hì...hehe...Kiếm cái anh ở mục số 2 hơi bị khó hỉ,chắc hôm đó chân dài bán xe đi vắng nên ảnh rảnh ra 8 chơi đó mà?Chuyện qua lời kể của Phú hay lên hẳn...

    Trả lờiXóa
  19. Đọc bài này nhớ Sài Gòn quá!

    Trả lờiXóa
  20. những điều nhỏ nhỏ như vầy, không phải ai cũng để ý.
    những góc nhìn rất đáng yêu về Sài Gòn này, không phải người Sài Gòn nào cũng thấy.

    .
    đọc blog của chú thấy muốn mần cái blog quá hà :))

    Trả lờiXóa
  21. 2. Phú đến rủ anh bán xe đi nhậu liền đi!

    Lại nhớ Saigon nữa rồi. Oh, man!

    Trả lờiXóa
  22. thích đọc những bài anh Phú viết về Saigon, rất chân thực và giản dị...
    (ĐT)

    Trả lờiXóa
  23. Đọc mấy chuyện dễ thương, vui mà nhớ SG muốn rớt nước mắt, anh Phú ơi.

    Trả lờiXóa
  24. Hic hic, mới đầu coi entry nầy tính kiu bạn Phú mua báo của mình với. Nhưng sau đó thấy có chầu bia tươi nên thôi hổng dành mối với 2 bạn nhỏ nữa. He he he, may ra mềnh trúng sô nầy thì đã à nhe! :)

    Trả lờiXóa
  25. Mấy mẫu chuyện đầy tình người nầy hay quá Phú, giọng kể nhẹ như chơi, nhưng mà nặng và sâu lắng lắm.

    Trả lờiXóa
  26. Nhug chuyen chi co o Sai Gon moi co A oi!
    E yeu Sg vo cug! :)

    Trả lờiXóa
  27. E comment bằng bài thơ của em về việc sợ đọc báo Anh ạ:


    Mẹ sợ lắm Con ạ


    Mẹ sợ lắm con ạ,
    không dám đọc tin tức trên báo nữa.

    Ngày nào cũng tràn lan án mạng,
    nắng nóng, mưa lụt, bão giông.
    Cái gì cũng thành bức xúc:
    Giao thông,
    lạm phát,
    giáo dục,
    biển đảo
    y đức,...

    Mẹ sợ lắm con ạ,
    chẳng dám đọc cả blog

    Giờ, mẹ chỉ tìm đến triết lý Đạo Phật
    để giữ lại cho mình
    những khoảng bình yên!


    Mẹ sợ lắm con ạ,


    14h3' ngày 6/7, thứ 3

    Trả lờiXóa
  28. @Du: Cảm ơn bạn, nhớ ghé đọc nhé :)

    @korolbo: em nghĩ mấy chuyện này ở đâu cũng có, ở đâu cũng nhiều người tử tế :)

    Trả lờiXóa
  29. @ND: có bạn Minh và bạn S trả lời rồi, tôi không phải trả lời bạn nữa nhé :)

    @lamnguyen: dạ, thấy vậy chứ mấy đứa bán báo khóai lắm đó bác :)

    @Anh Thụy: nói đại gia vậy chứ thực ra ổng cũng là người bình thường thôi anh, tại vì cách xài tiền của ổng nên mọi người hay gọi là đại gia

    Trả lờiXóa
  30. @Lana: em nghĩ ở HN mấy chuyện này còn nhiều hơn, em cũng đọc blog chị và anh Thụy có nhiều chuyện kiểu vậy mà :)

    @VT: hehe, cậu bán xe đó chắc mới ra nghề, vì dân sales xe hơi mà thấy khách lui cui là làm biếng nói chuyện

    Trả lờiXóa
  31. @NgocLan, Gác Xép: về SG đi nhậu với Phú mỗ đi :)

    @Khánh: mần cái blog luôn đi cho vui nào :)


    @ĐT: Cảm ơn bạn :)

    Trả lờiXóa
  32. @Lila | Thanh: nhớ thôi, đừng rớt nước mắt :)

    @Người bán báo: Có gì khó đâu, cứ nhắn trước là có bia tươi thôi, bia tươi người ta bán quanh năm mà bác :)

    @BeBo: Cảm ơn chị :)

    Trả lờiXóa
  33. @Xà bông!: Mình cũng yêu SG vô cùng

    To all: có bạn đặt vấn đề là mấy chuyện này có vẻ hư cấu quá, tôi cũng không giải thích thêm.

    Theo tôi, đây chỉ là những chuyện lặt vặt so với những chàng hiệp sĩ đường phố sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ cuộc sống mọi người, những tấm gương người tốt việc tốt đuợc kể đầy trên báo hoặc những tấm lòng từ thiện đẹp và nhiều như hoa nở của người dân SG.

    Trả lờiXóa
  34. Thích nhận xét của đoạn cuối. Đúng là :"Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài."(Truyện Kiều_Nguyễn Du).

    Trả lờiXóa
  35. đọc bài này tự nhiên thấy cuộc sống vui hẳn lên. chứ không thì chết ngộp với bầu không khí ảm đạm hiện nay mất, cám ơn những điều bé nhỏ này, cám ơn người đã viết lại những câu chuyện này.

    Trả lờiXóa
  36. Hì hì, bác Phú cho phép thằng em mượn bài của bác đăng ở blog nhe. Thích bài này quá đỗi!

    Trả lờiXóa
  37. @Không: Cảm ơn bạn, tưởng trà đá miễn phí là phát hiện của riêng tôi, ai ngờ đã có nhiều người biết

    @Thinh: nhưng mà có chữ "tài" (tiền), thì chữ "tâm" càng ý nghĩa, bạn nhỉ

    @minh nguyen: :)

    @thuanphong: cứ tự nhiên :)

    Trả lờiXóa
  38. Yêu cái hồn hậu, cởi mở, phóng khoáng của người Nam. Chắc em sẽ move vào đó sống trong vòng 5 năm tới!

    Trả lờiXóa
  39. chuyện nhỏ nhưng mà hay lắm ạ, em thích, e thích ^^

    Trả lờiXóa
  40. Nhà cháu từ hồi bị tin tặc phá sạch cả 04 cái blog đâm chán. Lâu cũng không ghé nhà bác. Vừa rẽ qua Mai Thanh Hải thấy copy/past bài này của bác nên dạt về đây nói lời cám ơn "mấy chuyện lặt vặt" nhưng đáng đọc để thấy YÊU ĐỜI hơn.

    Trả lờiXóa
  41. Những mẩu chuyện nhẹ nhàn và dể thương cho mình thấy còn nhiều đều hay và người tốt. Xin phép được sao chép gởi cho bạn bè mình xem nhe.

    Trả lờiXóa
  42. @Khuong Thuy Hanh: Vào sống ở SG rồi sẽ không về quê nữa đâu, nhiều người vậy lắm :)

    @Nhắm Mắt: Anh cũng thik :)

    @Gốc Sậy: Cảm ơn bạn :)

    @Thang: Bạn cứ tự nhiên :)

    Trả lờiXóa
  43. bài viết thật hay và ý nghĩa, cảm ơn anh

    Trả lờiXóa
  44. Nhảy từ blog nhà anh Mai Thanh Hải qua đây, hay qúa ! Cảm ơn anh ! ^^

    Trả lờiXóa
  45. Cảm ơn chủ nhà!
    Ngoài những chuyện cướp,giết, hiếp nhan nhản trên mặt báo thì đâu đó vẫn còn những mẫu chuyện đầy ắp tình người,đọc xong có cảm giác như giữa trưa hè nóng bức và ngột ngạt,được uống một cốc trà đá free he.he!
    Vẫn cảm thấy buồn vì "những chuyện nhỏ ở Sài gòn" mà có người cho rằng hư cấu và không thật! không lẻ XH bây giờ xấu xa đến vậy sao??!
    Thân ái!

    Trả lờiXóa
  46. Truyện hay lắm anh ạ, cảm ơn anh.

    Trả lờiXóa
  47. Cảm ơn những trang viết này :)

    Nó chứng minh rằng không phải chỉ có nữ sinh lộ hàng, clip nóng hay nữ diễn viên A có thai mới khiến người ta tìm đọc một bài báo nào đó. Có những điều bình dị mà người ta vẫn muốn lắng nghe.

    Em xin phép đăng lại bên GocSuyNgam.com anh nhé, sẽ dẫn nguồn đến bài viết này.

    Trả lờiXóa
  48. có còn hay không những ng tốt ở cái xã hội đầy bon chen này ???

    Trả lờiXóa
  49. @7cad, ND, Binh: Cảm ơn các bạn

    @Phong Linh: Cảm ơn bạn, cứ tự nhiên

    @hồng huy: Còn chứ, còn nhiều :)

    Trả lờiXóa
  50. Chùm truyện ngắn hay quá, rất "Sài Gòn". Cám ơn bạn đã chia sẻ với mọi người những nét đẹp như thế. Cho tôi copy về blog của mình nhé. Tôi sẽ ghi đường link

    Trả lờiXóa
  51. Chuyện nhẹ nhàng, dễ thương, thể hiện tác giả nhìn cuộc sống xung quanh với lăng kính rất khác, điều này nói lên cuộc sống có rất nhiều cái đẹp, rất đáng sống.
    Thankiu vinamilk!!

    Trả lờiXóa
  52. @nguyenthiylan: bạn cứ tự nhiên

    @Thuận Bài: hehe, Thankiu vinamilk!! too

    Trả lờiXóa
  53. Xin chào người quen củ, chắc tui biết ông mà ông không biết tui. Tình cờ nhảy từ blog bác Hải qua đây, thấy người quen viết blog hay quá.

    một cựu sv K19, KTX 43-45 Nguyen Chi Thanh

    Trả lờiXóa
  54. @Cannhamluoi: Chào bạn cũ, không để lại tên và số phòng sao nhận ra nhau đây :)

    Trả lờiXóa
  55. Em mong gặp được nhiều chuyện nhỏ như thế này hơn ạ! :D

    Trả lờiXóa
  56. Đọc những dòng này trên mạng đã từ lâu! Bây giờ mới biết là của anh! rất vui được biết Đàm Hà Phú! Mặc dù không phải là người gốc Sài Gòn nhưng thực sự yêu Sài Gòn và cách sống ở đây lắm lắm!!!

    Trả lờiXóa
  57. Cảm ơn anh vì những câu chuyện đẹp nhẹ nhàng, thời nay có vẻ người ta mải nhìn vào những cái tiêu cực quá mà quên đi những góc tích cực của cuộc sống!! rất vui được biết a, mặc dù e ở tận HN!! :D

    Trả lờiXóa
  58. Tui có mua Chuyện nhỏ ở Sài Gòn, cho một đứa mượn rồi nó không trả. Ở nhà sách bán hết rồi, tui kiếm mà không thấy. Ai biết chỗ nào còn chỉ tui với!

    Trả lờiXóa
  59. Đọc những câu chuyện của anh. Em thấy Sài Gòn dễ thở hẳn ra. Cám ơn anh nhiều!

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...