Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2011

Nàng

...

Bài viết tặng cho bạn Đàm Hà Phú

Nàng đẹp lắm, phải nói là rất đẹp một vẻ đẹp đoan trang hiền thục luôn ngự trị trên khuôn mặt cân đối của Nàng – có thể trong một ngày đầy cảm xúc, bà Mụ nào đã nhào nặn ra Nàng với tất cả những gì tuyệt tác nhất, này nhé cặp mắt to tròn luôn rộng mở, một hàm răng đều tăm tắp như bắp sắp hàng, một thân hình trên cả chuẩn, và vân vân những gì đẹp nhất của từng bộ phận cơ thể Nàng đều chiếm hữu – giá mà có cuộc thi hoa hậu nào đấy lan đến đây thì chiếc vương   miện ấy chắc chắn thuộc về Nàng mà không cần suy xét bàn luận.
  



nơi nàng lớn lên có trời và biển




cũng có cảnh hoàng hôn

những nhành liễu ven hồ



hay những bông hoa khoe sắc

Tạo hóa không cho “không” ai bất cứ cái gì, và Nàng cũng vậy để sở hữu vẻ đẹp đấy Nàng đã đơn độc từ khi ra đời – cái tiếng Cha, Mẹ đối với Nàng như món hàng xa sỉ, có chăng trong cái vùng yên tỉnh mà giàu sản vật đấy Nàng luôn được đón nhận những tình cảm yêu quý nhất của đồng loài, cuộc đời của Nàng tuy phận mồ côi như thế nhưng trong cuộc sống lúc nào cũng phủ đầy màu Xanh, màu của hy vọng, màu của hòa bình.



người vì Nàng mà tới


Nói thế không hẳn Nàng là thánh mà hoàn thiện tất cả, Nàng cũng có thói quen đấy chứ, thói quen đó tùy theo người mà cho rằng tật xấu hay chỉ là đơn thuần một thói quen, ngay người viết có thể thiên vị chút nào hay ngất ngây trước vẽ đẹp của Nàng mà nhìn vào chỉ cảm nhận đấy là thói quen, một thói quen thường tình của bao người mang phận nữ nhi đấy là: Ăn vặt



Mực tươi món khoái khẩu của Nàng


Đôi kẻ tị hiềm lại bảo Nàng tham ăn? Nói như vậy có đáng không đối với Nàng?, “sự đời là vậy, ghét thì bồ hòn cũng méo mà” Nàng đã vị tha mà nghỉ vậy, bởi cái chuyện Nàng ghé vào nhâm nhi bất cứ thứ gì cho là ăn được bên đường, chính là cơ hội tốt cho kẻ nào mong muốn chiếm đoạt Nàng.

“Miếng ăn là miếng tồi tàn” với Nàng nó còn hơn vậy, vì “miếng ăn” mà Nàng đã mất hết, thậm chí mất chính cả cuộc đời của Nàng. Đấy chính là buổi sáng định mệnh, khi mà tâm hồn Nàng sảng khoái nhất để dạo chơi quanh vùng, khứu giác của Nàng sớm nhận ra “miếng ăn” treo ven đường sao mà thơm ngon vậy, nó béo nó to và tươi roi rói khiến vị giác của Nàng trổi lên lòng ham muốn, Nàng cũng muốn đánh tiếng xem cái “miếng ăn” đấy của ai bỏ quên hay bày bán ven đường nhưng nước bọt cứ tuôn ra khiến Nàng thầm nghỉ “thôi cứ ăn rồi của ai tính sau” ấy vậy mà cái miếng ăn này mới quái lạ làm sao, nó ngon như bao miếng ăn khác nhưng lại gây cho Nàng cái cảm giác tưng tức kẻ răng, rồi thì đau xóc ngang mang… và kết cuộc thì sao chắc mọi người đều hiểu,

điều kết cuộc của Nàng


điều an ủi còn lại với Nàng là kẻ chiếm đoạt chỉ lấy được thân xác của Nàng, còn phần hồn Nàng đã gởi về đâu đó rất xa...


Vũ Hoài Đức

7 nhận xét:

  1. Nàng nào cũng thiệt là tươi, ngon, giòn, bự quớ :-D

    Trả lờiXóa
  2. Nhìn vẻ mặt những người đàn ông khi có được Nàng kìa - còn hơn cả sung sướng :D

    Trả lờiXóa
  3. Giống coi mấy kênh câu cá bên nước ngoài,mà sao tui tây nó câu xong rồi thả còn Phú câu xong rồi nhậu luôn vậy ta???-:))

    Trả lờiXóa
  4. Nàng nào nhìn cũng hấp dẩn quá anh Phú :)

    Trả lờiXóa
  5. Bạn Phú có niềm vui này hấp dẫn đấy. Chừng nào có dịp cho bám càng ké cửa với.

    Trả lờiXóa
  6. @Titi, Chị Lana, Kim: mấy bạn nội trợ nhìn nàng này cũng thèm nữa huống chi mình

    @VT: hehe, câu xong đem về nấu cháo cho con chớ có dám nhậu đâu :)

    @Bác Đỗ: được đi câu với thủy thủ chuyên nghiệp thì còn gì bằng :)

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...