Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Cặp đôi hoàn hảo 2011: “Lành vé số” và “Tuấn ba gác”


Bài trên báo Pháp Luật:

Gặp những người tử tế quanh lô độc đắc

Người bán vé số “bán thiếu” vé số qua điện thoại. Khi biết người mua trúng số hơn 6 tỉ đồng, người bán vẫn giao hết những tờ vé số đã trúng.

Người bán vé số dạo đặc biệt đó là chị Phạm Thị Lành, còn người mua vé số là anh Đỗ Ngọc Tuấn (ngụ khu phố 2, đường Bà Chánh Thâu, thị trấn Bến Lức, Long An).

Mua thiếu vé số, ai ngờ trúng độc đắc

Chuyện xảy ra ngày 15-11: Sau một ngày bán vé số mà vẫn còn dư một xấp, chị Lành gọi điện thoại cho anh Tuấn, “mối” mua vé số hằng ngày của mình, nài nỉ anh mua giùm. Anh Tuấn đồng ý mua nợ 20 tờ vé số. Đến chiều, khi đang ngồi dò vé số tại quán cà phê Cây Mai, Lành phát hiện xấp vé số anh Tuấn vừa mua thiếu có bốn tờ trúng giải đặc biệt, chín tờ trúng giải an ủi. Run quá, chị cất riêng xấp vé của anh Tuấn vào giỏ rồi nhờ người khác dò giùm cho chắc ăn. Tiếp đó, chị gọi chồng đến đưa về vì sợ trên đường về lỡ có người giật mất thì không biết lấy gì mà đền. Chồng chị Lành đến nơi thì thấy mọi người đã xôn xao nghẹt trong quán. Chị Lành run quá không bấm máy gọi anh Tuấn được nên nhờ chồng bấm giùm. Ở đầu dây bên kia, anh Tuấn nghe giọng chị Lành: “Anh cầm 200.000 đồng tới quán cà phê Cây Mai lấy vé số của anh đi. Mấy tờ anh mua trúng lớn rồi nè”.

Anh Tuấn không tin, nghĩ rằng cô bán vé số đùa. Giao mấy thanh sắt cho khách xong, anh chạy xe ba gác thẳng đến quán Cây Mai. Để chắc ăn, anh bấm điện thoại nhắn tin dò qua tổng đài. Kết quả tin nhắn giải đặc biệt đài Bến Tre vẫn là 191207. Biết chắc mình trúng lớn, tính tổng tiền chưa trừ thuế khoảng 6,9 tỉ đồng, mừng quá, anh Tuấn rút một tờ đặc biệt cho chị Lành.

“Nói thiệt nếu lúc đó cô Lành không trả vé tui cũng không bao giờ biết tui trúng. Tui chỉ nhớ mang máng vé tui mua có số đuôi 07 thôi, chớ không nhớ mấy số đầu” - anh Tuấn nói với mọi người.


Chị Lành và anh Tuấn vẫn chất phác như lúc chưa trúng số. Ảnh: TM

Không tham của trời cho
Chúng tôi hỏi đường đến nhà chị Lành, một người dân nhiệt tình chỉ. Chỉ đường xong, anh này nói: “Con nhỏ đó hoặc là khùng hoặc là có tình ý gì với ông Tuấn, chứ ai dại gì đi giao không mấy tỉ đồng cho người ta”. Tôi chuyển lời nói này thành câu hỏi cho chị Lành, chị trố mắt: “Sao mà nghĩ ác vậy trời! Nói vậy vợ anh Tuấn nghe được thì chết tui. Thứ hổng phải của mình thì lấy làm gì!”.

Nhà chị Lành ở xã Long Khánh A, huyện Hồng Ngự, Đồng Tháp. Lành vừa mua đất xây nhà cho cha mẹ từ tờ vé số anh Tuấn tặng và riêng chị hôm đó cũng có giữ lại cho mình một tờ đặc biệt. Lâu nay, gia đình Lành ở quê sống bằng “nghề” làm mướn, ai kêu gì làm đó. Cuộc sống khó khăn, Lành lên TP.HCM làm công nhân cho một hãng nước chấm. Túc tắc mãi vẫn không để dành được đồng nào, chị về Bến Lức, Long An thuê nhà trọ đi bán vé số từ sáu năm nay. Chị lấy chồng rồi đưa gia đình, họ hàng lên Bến Lức cùng bán vé số. Một ngày, người anh của chị sau khi đi bán về đã ngủ luôn không bao giờ dậy được nữa. Sau khi mai táng anh của Lành xong, cả gia đình lại dắt díu nhau về Đồng Tháp sống tạm. Lành định sau khi mãn tang anh (sau tết Nguyên đán) sẽ đưa cả nhà lên Bến Lức bán vé số trở lại. Nay thì nhờ có hai tờ đặc biệt (khoảng 3 tỉ đồng), Lành mua đất, cất nhà cho cha mẹ và các cháu ở. Số tiền còn lại, chị gửi ngân hàng để cha mẹ lấy tiền lãi hằng tháng lo cho cả nhà. Phần mình, Lành vẫn hằng ngày rời căn nhà trọ thuê với giá 700.000 đồng/tháng để đạp xe đi bán vé số.

“Người ta nói tui đổi xe đạp Martin đi cho đẹp nhưng tui đi chiếc xe đạp cà tàng này quen rồi. Có người còn kêu tui lấy tiền trúng số mở sạp trong chợ bán hàng nhưng tui lỡ thương cái nghề này rồi. Bữa nào đau bệnh nghỉ mấy bữa là có người chờ mình mua số”. Chồng chị Lành cũng cùng suy nghĩ như chị. Anh là người ăn chay trường nên nghĩ đồng tiền là vật ngoài thân. Dẫu đã khấm khá hơn nhưng hằng ngày anh vẫn chạy xe ôm kiếm sống bằng sức lao động của mình.

Anh Tuấn sau khi trúng số vẫn mang đôi dép lê cũ chạy xe ba gác cải tiến chở hàng cho khách, vợ anh vẫn làm công nhân. Chúng tôi thắc mắc sao anh không chuyển nghề, anh cười: “Nghề này gắn bó với tui 15 năm nay rồi, không bỏ được”. Trước đây, anh Tuấn chạy xe ba gác thô sơ. Sau khi có lệnh cấm chạy xe loại này, anh được Nhà nước hỗ trợ 5 triệu đồng và dồn tiền mua chiếc xe cải tiến để tiếp tục hành nghề. Sau khi trúng số, anh mua cho vợ và mẹ một ít nữ trang, để dành một khoản xây lại căn nhà và thuê xe du lịch đưa bà con trong xóm đi chùa ở Cà Mau, Phan Thiết. Số còn lại anh gửi hết vào ngân hàng. Anh giải thích: “Cái đó là của để dành cho con cái sau này, không được đụng vào. Tiền lãi tháng rồi tôi cũng không đi lấy luôn. Tôi coi như mình chưa từng có nó và không nghĩ tới nó nữa”.

Chúng tôi hỏi lý do sao không sắm sửa gì cho riêng mình, anh Tuấn đáp gọn rằng mình biết đủ là đủ. Anh từng chứng kiến rất nhiều cảnh người dân Bến Lức trúng số độc đắc rồi sa cơ cũng từ đó. Có người trúng số rồi mua đất, cất nhà, bao bồ bịch, cờ bạc, rượu chè…, cuối cùng cũng hết sạch. Cho nên anh coi đó là bài học cho bản thân và tự răn: “Tui năm nay mới 41 tuổi, còn sức lao động thì cứ sống bằng chính sức lao động của mình đi đã”.

THANH MẬN





Bài trên báo Thanh Niên:

Sự lương thiện bình thản

Chuyện chị “Lành vé số” trao đủ 20 tờ vé số trúng thưởng tới 6,6 tỉ đồng cho “người mua vé số chịu” nhưng đúng chủ nhân thật của 20 tờ vé số là anh “Tuấn ba gác”, đã khép lại năm Tân Mão 2011 bằng một “truyện cổ tích giữa đời thường” đẹp và có hậu vô cùng.

Anh “Tuấn ba gác” cũng có một nghĩa cử rất đẹp là tặng lại cho chị “Lành vé số” một chiếc vé trúng thưởng đặc biệt, cộng với một vé số trúng thưởng khác của riêng chị Lành, đã mang lại cho chị số tiền gần 3 tỉ đồng.

Thật khó có một câu chuyện cổ tích nào lại dàn được một cái kết có hậu quá sức tưởng tượng như thế. Hai người nghèo nhưng đều là tỉ phú về sự lương thiện đã được số phận đền đáp. Nhưng điều khiến tôi nghĩ sâu hơn, là nếu không trúng số như thế, chị Lành và anh Tuấn vẫn là những người lương thiện. Mà sự lương thiện thì không nên đo bằng tiền, dù là tiền tỉ. Nhưng rồi khi phải đứng trước một thử thách để kiểm chứng độ lương thiện của mình, họ đã vượt qua một cách nhẹ nhàng và đẹp đẽ.

Ai cũng cần tiền, người nghèo càng cần tiền hơn gấp bội. Nhưng với chị Lành, có một cái còn quý hơn tiền, đó là sự lương thiện. Có một cái còn quý hơn tiền, đó là sự trung thực và tín nghĩa. Nếu dùng luật để tính, thì chị Lành vẫn có quyền không giao 20 tờ vé sổ trúng thưởng cho anh Tuấn, vì trong thực tế “giao dịch chưa hoàn thành”, anh Tuấn vẫn chưa trả tiền 20 tờ vé số đó. Nhưng, ở đời vẫn có chữ “nhưng”, chị Lành đã không “làm luật” như vậy! Chị đã từng nhiều lần bán vé số thiếu nợ cho anh Tuấn, dù trúng dù trật anh Tuấn vẫn trả đủ tiền mua vé cho chị. Không lẽ lần này… “Mấy tờ vé số này anh Tuấn chưa trả tiền, trúng hay trật cũng là của ảnh, tôi mà không trả thì thiên hạ coi tôi ra gì nữa!”. Người nghèo lương thiện chỉ nghĩ và hành xử đơn giản như vậy thôi, nhưng đó là sự đơn giản sau khi “đã đi qua những đỉnh cao” của phẩm chất người. Sống lương thiện, có thể được hoặc không được đền đáp bằng những tờ vé số trúng độc đắc, nhưng bản thân sự lương thiện đã là một phần thưởng vô cùng cao quý rồi.

Cách đây gần một tuần, Báo Thanh Niên đã đưa một câu chuyện “phản cổ tích”: Một giám đốc bị nhân viên tố chiếm đoạt vé số trúng thưởng. Tôi đề nghị Báo Thanh Niên, nếu có điều kiện, thì đăng lại chuyện Người bán vé số “chê” 6,6 tỉ đồng song song với chuyện Một giám đốc bị nhân viên tố chiếm đoạt vé số trúng để mọi người có dịp đọc cả hai câu chuyện và tự rút ra kết luận cho mình.

Ngay trong “lĩnh vực vé số” ấy thôi, vẫn cùng tồn tại một chuyện rất đẹp và một chuyện rất tồi, đúng như tính muôn mặt lưỡng đối của cuộc đời. Tôi biết, những người làm trong ngành khí tượng thủy văn (như “giám đốc” và “nhân viên” trong câu chuyện “phản cổ tích”) thường là nghèo. Nhưng không phải vì thế mà “sếp” lại nỡ chiếm đoạt vé số trúng thưởng của “lính”. Chuyện này đúng sai tới đâu sẽ do pháp luật định đoạt, nhưng nghe kỳ quá! Chị Lành và anh Tuấn còn nghèo hơn nhiều, nhưng họ đâu có hành xử như vậy.

Họ lương thiện một cách bình thản, và khi đột nhiên thành “tỉ phú”, họ vẫn bình thản là những người lao động lương thiện.


Thanh Thảo

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

linh tinh vào Giáng Sinh

...

1.
Tinh thần sát thủ đầu mưng mủ đang ngùn ngụt trong dân chúng, điển hình là cái tựa bài này

2.
Tôi lại lỡ chuyến chu du đường 14 lần nữa, chẳng vì lý do gì cụ thể, chỉ là tôi không thể xa con mình được, mà đem nó đi theo thì chưa tiện. Tôi đành hẹn sang năm.

3.
Có lần tôi định viết một cái note thế này:
- Năm 18 tuổi tôi đi dọc Việt Nam, tôi mơ ước được có mọi thứ
- Năm 38 tuổi tôi hầu như có mọi thứ, tôi mơ ước được đi dọc Việt Nam

4.
Tôi làm cái clip này năm ngoái, năm nay làm lại cái mới thấy không đẹp bằng nên thôi, cứ post lại cái clip năm ngoái để mọi người thư giãn. Chúc mừng Giáng Sinh.



 5.
Tặng thêm cái note mới trên FB, đọc vui thôi, đừng nghĩ xa xôi


CHUYỆN ẤY

...

Mình dĩ nhiên là mê làm “chuyện ấy” rồi. Hồi còn trẻ, còn hăng thì hầu như mình làm “chuyện ấy” mỗi ngày. Mệt lắm, biết là hại sức lắm nhưng mà cái sướng khi làm “chuyện ấy” nó không thể cưỡng được. Mình có thể làm “chuyện ấy” ở bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào và với bất kỳ ai thích làm “chuyện ấy” với mình. Hồi trẻ  bọn mình làm “chuyện ấy” rất hăng và cực kỳ sáng tạo, làm “chuyện ấy” bằng đủ thứ kiểu.  Làm “chuyện ấy” thì sướng, và còn vui nữa nhưng lúc xong thì mệt thật, mệt đến tứ chi bủn rủn, nhưng không hiểu sao chỉ vừa phục hồi sức chút xíu là mình lại muốn làm “chuyện ấy” nữa.

Bây giờ có tuổi rồi, sức cũng yếu nên mình làm “chuyện ấy” chọn lọc và điều độ hơn, tuần chỉ 1 hoặc quá lắm là 2 lần. Dĩ nhiên là làm “chuyện ấy” thưa ra thì sự chuẩn bị cũng mang nhiều hồi hộp hơn, cái sướng mỗi lần làm “chuyện ấy” nó mãnh liệt và kéo dài hơn, và kèm theo đó là sự mệt sau khi làm “chuyện ấy” cũng nhiều hơn.

Mình hiếm khi làm “chuyện ấy” một mình, nói thật thì cũng có đôi lần mình làm “chuyện ấy” một mình nhưng chỉ là lúc cô đơn và chịu không thể tìm ra đối tác cùng làm “chuyện ấy” với mình, làm “chuyện ấy” một mình thì chán lắm và cái sướng nó cũng giả tạo lắm. Bây giờ đa phần là mình làm chuyện ấy với 1 hoặc 2 đối tác quen thuộc, có cùng cảm hứng và cũng làm “chuyện ấy” với một kiểu cổ điển chứ không sáng tạo nhiều, chủ yếu thiên về chất chứ không thiên về lượng nữa.



Thấy báo chí, nhất là báo mạng, dạo này hay lạm bàn chữ “chuyện ấy”, nên mình cũng đem “chuyện ấy” ra nói, “chuyện ấy” của mình đơn giản chỉ là chuyện ... NHẬU.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

Cắt Tóc Ăn Tết

...

Thi đàn miền nam hẳn chưa quên tên tuổi Nguyên Sa, một bút danh sầu đời và chung tình, một trong số ít, rất ít, những người làm thơ lãng mạn nhất thế kỷ 20 ở Việt Nam. Kiểu thơ, hay nói cho nó tây là style làm thơ của Nguyên Sa là loại cực độc, loại cực hiếm, trước giờ chưa có và sau này chắc cũng không có. Tạm kể mấy bài đã thành bất hủ qua các nhạc phẩm của Ngô Thụy Miên như: Áo lụa Hà Đông, Tuổi mười ba, Paris có gì lạ không em, Tháng sáu trời mưa… đủ thấy thơ Nguyên Sa công lực thế nào.

Lúc mới lớn, nói thật là tôi luôn bị chứng rùng mình và nổi da gà, cảm giác như bị điện giật mỗi khi đọc một câu thơ hay, một câu kiểu như: “Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm / Như con mèo ngái ngủ trên tay anh”. Tôi không bao giờ dám đọc hết tập thơ Nguyên Sa, vì tôi sợ cứ nổi da gà và rùng mình liên tục sẽ không tốt cho sức khỏe. 

Lúc đã trưởng thành, khi internet đã trở nên phổ dụng, tôi mới biết là ngoài thơ tình, Nguyên Sa còn rất nhiều bài thơ khác, làm cho chứng bị điện giật khi đọc thơ của tôi trở nên trầm trọng, tôi gần như bị cảm giác điện giật suốt nhiều ngày sau khi đọc thơ ông. Sau đầy là một bài, trong số những bài như thế




Cắt Tóc Ăn Tết

Cắt cho ta, hãy cắt cho ta
Cắt cho ta sợi dài
Cắt cho ta sợi ngắn
Cắt cái sợi ăn gian
Cắt cái sợi nói dối
Sợi ăn cắp trên đầu
Sợi vu oan dưới gáy
Sợi bè phái đâm ngang
Sợi ghen tuông đứng dọc
Sợi xích chiến xa, sợi dây thòng lọng
Sợi hưu chiến mỏng manh, sợi hận thù buộc chặt
Sợi nấp trong hầm
Sợi ngồi trong hố
Sợi đau xót như dây dù chẳng mở
Sợi treo cổ tình yêu, sợi trói tay hy vọng
Cắt cho ta.
Cắt cho ta, hãy cắt cho ta
Sợi Hà Nội khóc trong mưa
Sợi Sài Gòn buồn trong nắng
Sợi dạy học chán phè
Sợi làm thơ thiểu não
Sợi đặc như dùi cui
Sợi rỗng như khẩu hiệu
Sợi nhọn như lưỡi lê
Sợi cứng như dây thép gai
Sợi dầy như hỏa lực
Cắt cho ta.
Sợi mệt mỏi sau những tháng ngày hoan hô đả đảo
Sợi cháy đen như rừng núi Chu-prong
Sợi thở dài trong đêm cúp điện tối om
Sợi sát vào nhau đánh sáp lá cà
Sợi cắt non sông thành Bắc Nam, thành khu chiến
Sợi lên thẳng trực thăng
Sợi xuống ngầm địa hạ
Sợi đặt chông
Sợi gài mìn
Sợi bóp cò liên thanh
Sợi kéo xe đại bác
Sợi xót xa trên mặt nhăn tuổi trẻ
Sợi trên trán thơ ngây nằm im phục kích
Cắt cho ta.
Cắt cho ta, hãy cắt cho ta
Sợi bạc, sợi vàng, sợi tiền, sợi gạo
Sợi nhục, sợi lo, sợi đau, sợi chán
Sợi phản trắc đui mù, sợi đam mê cuồng vọng
Sợi chảy xuống má cha
Sợi vắt ngang trán mẹ
Sợi cắt đứt tim chồng
Sợi chặt đôi ruột vợ
Sợi nhố nhăng như cuộc đời
Sợi ngu si như lịch sử
Sợi đợi những ngón tay đi qua
Sợi đợi những ngón tay chẳng đến
Cắt cho ta.
Hãy cắt cho ta
Hãy cắt cho ta
Hãy cắt cho anh
Hãy cắt cho em
Hãy cắt cho vợ
Hãy cắt cho chồng
Hãy cắt cho con
Cho buổi tối quạnh hiu, cho mối tình sắp cũ
Cho đồng bào, cho người thân, người sơ
Cho ruột thịt
Cho cả những thằng sa đích phê bình văn nghệ rẻ tiền
Cho cả những thằng xẻo thịt non sông
Cho cả những thằng băm vằm tổ quốc
Cho chính bản thân ta bơi trong tội lỗi
Hãy cắt tóc
Hãy cắt tóc và nhìn
Mặt quê hương đổi mới
                    (Nguyên Sa)

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

"xin chào nhau giữa con đường"

...

Thực ra tôi có nhiều chuyện để viết, nhưng chuyện gì loanh quanh cũng dính ít nhiều đến thế sự, mà cái thế sự bây giờ thì các bạn biết rồi đấy, tôi cũng không muốn viết nữa. Bất chợt nhớ Bùi Giáng, sắp đến "sanh nhựt" của Bùi Giáng.

Hồi mới vào Sài Gòn, năm 92, tôi ở đậu nhà bà chị họ, trên đường Hoàng Diệu quận Phú Nhuận, đối diện chỗ tôi ở là một căn biệt thự kín cổng cao tường, nghe nói là của Nữ Sĩ Kim Cương. Tôi ở đó độ 2 tháng, cũng đôi lần thấy Bùi Giáng nhưng lúc ấy không biết ông, chỉ tưởng ông điên nào đó thôi. Nếu lúc ấy biết Bùi Giáng, có lẽ đã cùng ông say sưa một bữa, biết đâu giờ tôi được khai sáng hơn.

Hôm nay ngồi đọc lại toàn bộ Bùi Giáng - Thơ và Đời, nhớ Bùi Giáng.

Cảm động nhất là tình sử Bùi Giáng - Kim Cương. Tôi trích câu này của Kim Cương khi tiễn Bùi Giáng về trời: "Thưa Bùi Giáng! Đời ông là một đời giang hồ, nhưng mọi người vẫn mến thương ông, chắc ông cũng mãn nguyện rồi. Riêng tôi có 3 điều cảm ơn ông. Thứ nhất, ông đã để lại một sự nghiệp thơ cho đời. Thứ hai, cảm ơn mối tình 40 năm ông dành tặng tôi, tới giờ tôi có thể nói đó là mối tình lớn, ông là người yêu tôi chung thủy nhất, lâu dài nhất. Thứ ba, cảm ơn vì ông đã cho tôi một bài học, rằng dù điên hay tỉnh, giàu hay nghèo, già hay trẻ, trong lòng mỗi người cũng phải có một mối tình để sống".

Gửi bạn yêu thơ bài này:


Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng.

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày bóng con
Thưa rằng những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin cam
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu
Hỏi rằng: người ở quê đâu?
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà

Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió đàn xa dặm dài?
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào

Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.

(BG- Mưa Nguồn)



...

Còn mấy câu này gửi bạn yêu giang hồ

thơ chép trong sổ nợ quán rượu

“Nợ thêm nợ nữa bây giờ
Một ngàn bất tận bất ngờ tương lai”.

“Đợt nhì: Lại thêm hai hột ba ngàn
Trăm năm sau nữa nghìn vàng tương lai.

Đợt tam: Đợt tam muôn một một lần
Một nghìn vô tận tử phần tình thương.

Đợt tứ: Bình minh rượu đế một ngàn
Còn thêm gói bánh một ngàn là hai.

Đợt năm: Chịu chơi vô tận bao dong
Ba gói kem sữa thong dong ba ngàn.

Đợt sáu (Sáu Giáng): Nợ này có một không hai
Có hai không một đeo dai thượng thừa
Ông ngồi uống rượu đong đưa
Đong đầy đổ ụp móc mưa giậy thừa.

Đợt bảy: Bất ngờ ngẫu nhĩ nhận ra
Một ngàn hụt hẫng từ ta nợ người.

Đợt tám: Chín mươi chín tuổi ở đời
Ở điên uống loạn ăn rồi nói lông bông”,

“Tối hậu: Hai bịch trời ơi
Hai ngàn cả thảy
Thiên thâu tử hình”


“Tái tối hậu: Một nghìn cả thảy hôm nay
Mai sau sẽ nợ mai này sẽ tính sau”

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

“có lũ kỷ niệm trước sau”

...

1.
Hồi mới ra trường tôi đi làm cho một hãng bán xe máy Đài Loan. Hãng của tôi là hãng đầu tiên, mà cũng có thể là duy nhứt, bán xe máy trả góp cho người có thu nhập thấp, bán trực tiếp với lãi suất thấp chứ không phải bán qua ngân hàng với lãi suất ngất ngưỡng đâu. Công ty có hẳn một phòng công nợ với hơn chục nhân sự, chuyên đi đòi tiền góp hoặc đi thu hồi xe của những khách hàng không còn khả năng chi trả.

Tôi được điều động về làm kế toán trưởng chi nhánh của công ty ở Cần Thơ, lúc làm ở đây tôi phải kiêm luôn việc quản lý công nợ trả góp. Lúc ấy chúng tôi có một khách hàng, là một nông dân tên Mận, anh Mận đã nợ tiền trả góp 3 tháng rồi, tổng cộng là gần 180 đô, theo luật thì anh sẽ bị thu hồi xe.

Một ngày cuối tháng 11 năm 1996, tôi và một bạn nhân viên kinh doanh tìm về xã Thạnh Thắng gặp anh để đòi nợ và thông báo việc thu hồi xe. Tìm mãi đến trưa mới ra nhà anh Mận, đó là một căn chòi thì đúng hơn, mái tôn vách lá, nằm chơ vơ giữa đồng.

Thạnh Thắng nổi tiếng với món thịt chó, thịt chó kiểu bắc đúng điệu luôn. Bữa ấy Tư Mận đãi chúng tôi ăn một bữa thịt chó thịnh soạn, lấy lý do là ngồi chờ để vợ anh đi mượn tiền. Thịt chó ở quê nhưng cũng đủ món: mận, xáo măng, giò nướng, dồi nướng… nhưng đặc biệt mắm tôm anh nầy làm ưng ý tôi quá, mắm tôm tươi dằn thêm muỗng đường rồi cho thật nhiều ớt hiểm, sả cây, gừng lát đã băm nhuyễn, vắt vô một trái chanh lớn và dùng đũa đánh cho lên bông. Bữa ấy không có lá mơ, chỉ có rau thơm, húng quế, ngò gai… ngò gai ở đây lá to, bằng ba ngón tay, chấm vô nắm tôm nhai dòn rau ráu.

Rượu thịt, tâm sự một hồi thì thương anh quá. Ông già anh thuộc loại mê thịt chó, đặt tên con toàn món thịt thó: Mận, Dồi, Măng, Xáo… nhà nghèo, phải nói cái xe máy mua của chúng tôi là tài sản lớn nhất, à không, có lẽ là duy nhất của vợ chồng anh, anh dùng nó để chạy xe ôm. Nghèo nhưng mà nói chuyện tình nghĩa lắm, chỉ năn nỉ thư thả cho ít bữa, đừng lấy cái xe về.

Bữa ấy vợ anh đi đến tối cũng không mượn được tiền trả chúng tôi, tôi nói, thôi lỡ uống rượu của anh rồi tôi cho anh mượn tiền, tôi còn nguyên tháng lương mới lãnh cộng cả phụ cấp đúng hơn một triệu tám, cũng vừa cỡ 180 đô. Tôi hứa đóng tiền cho anh, vài bữa có tiền đem lên trả tôi, vợ chồng anh mừng lắm, muốn khóc luôn.

Lúc ra về xảy ra chuyện, hình như tôi có kể ở một bài nào đó, anh bạn nhân viên kinh doanh chạy ẩu, làm chúng tôi té sóng soài. tôi bị té lăn vào một con mương khô và nằm ngủ luôn tại chỗ, còn anh bạn lái xe thì dựng xe dậy, bỏ quên tôi và chạy một mạch về Cần Thơ. Sáng hôm sau tôi thức dậy, mình mẩy lem luốc, đón xe lôi về văn phòng, gặp anh bạn kia chưa kịp mắng cho một câu thì anh ta đã hỏi xớn xác: hôm qua đang nhậu sao tự nhiên anh bỏ đi đâu vậy, làm em chạy xe về một mình.


2.
Thực ra hồi ấy tôi không thân, nói đúng hơn là không quen ai ở ĐH Luật. Sau khi được giải thơ Bút Mới, tôi mới biết đến ĐH Luật, lúc ấy mới quen Minh Trường. Minh Trường dân Bến Tre, làm thơ hiền lắm, êm lắm, miền tây lắm. Ai cũng mến Minh Trường, thương những câu như: “cá lòng tong rỉa bóng những con tàu”.

Một đêm mưa gió lạnh lẽo, sau khi làm một cữ rượu ở quận 5, chúng tôi bỗng nảy ra ý định qua ĐH Luật thăm Minh Trường, vậy là mấy thằng lội bộ băng đi trong mưa. Đi bộ đường xa mỏi chân ướt áo, chúng tôi ghé vào một quán rượu ven đường, là một quán xập xệ bán cháo vịt, chúng tôi gọi một tô cháo và một lít rượu, cháo cũng xây tua, ăn muỗng cháo uống ly rượu. Mưa mãi không dứt nên sau khi hết cháo và rượu, chúng tôi lại đi bộ băng qua Bình Triệu.

Đêm ấy, uống rượu ở quán gần nhà thờ Fatima, đi bất chợt mà vô tình gặp nhiều người, đêm ấy ngoài Minh Trường hình như có cả Quốc Sinh, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Nguyễn Đức Hiển và Thanh Hà… rất vui. Uống ở quán chán thì kéo nhau vào trường Luật. Phía tay phải trường có một tòa nhà, phía trên hình như là một cái giảng đường, đêm tối giảng đường vắng chỉ có mấy cặp nam nữ sinh viên ngồi ôm nhau. Phía dưới giảng đường có một bàn bóng bàn với mấy nam sinh Luật đang chơi, Nhựt ghé vào chơi chung. Nhựt chơi bóng bàn rất hay, đêm ấy Nhựt thách đấu với một bạn trường Luật bằng cách chỉ đánh bóng bàn bằng một chiếc dép lào.

Chúng tôi chơi loanh quanh, đợi đến quá nửa đêm, khi các đôi nam nữ ôm nhau bỏ về ngủ thì bày rượu ra uống. Tuy nhiên vẫn còn một hai cặp tiếp tục quấn lấy nhau, mặc cho lũ chúng tôi ngồi ngay đó, đương uống rượu, gần như lên đồng với việc đọc thơ và nói về chủ nghĩa hiện sinh.

Uống tới 4h sáng thì leo rào trường Luật, băng qua chợ Bình Triệu, trong chợ có bà bán bún bò gánh, bán rất sớm, lúc trời còn tối đen và mờ sương, tô bún nóng và ngon rất đỗi. Ăn xong tô bún thì kéo nhau về phòng Minh Trường ngủ. Phòng ở KTX trường Luật rất lạ, phòng ngủ của sinh viên kế ngay bên giảng đường, nằm ngủ có thể nghe trọn bài giảng của giáo sư.

Trưa hôm sau lại ra quán bờ sông rượu tiếp, ngẫu hứng chúng tôi còn cởi đồ nhảy xuống sông bơi. Tôi không nhớ lắm, nhưng hình như lúc về chúng tôi có gặp Bùi Giáng thi sĩ, đi lang thang với một giò Phong Lan đeo lủng lẳng ở cổ.


Các bạn năm xưa ấy bây giờ đều theo nghề viết lách, đều có tên có tuổi trên giang hồ cả, chỉ có tôi và Nhựt rẽ lối khác, tôi thì theo đời cơm áo, bỏ lại chữ nghĩa dọc đường, chỉ còn mấy kỷ niệm, ngồi nhớ lúc thèm rượu, thèm gió.


Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

nhìn nhau tình muông thú hoang đàng


...

1.
Tôi thuận tay phải, làm gì cũng bằng tay phải, tay trái của tôi khá vụng về (nói chung là hai tay đều vụng về nhưng tay trái vụng về hơn rất nhiều). Lúc trước, có lần tôi bị tét cơ vai do chơi tenis, đau khủng khiếp. Gần đây tôi tập đánh bao cát, dĩ nhiên là tay phải đánh nhanh và mạnh hơn tay trái rất nhiều. Hệ quả là tôi bị đau vai phải cả tuần nay, đau dài từ vai xuống tay, vừa đau vừa có cảm giác tê buốt, khá khó chịu.

Một dạo tôi tập tạ, khi tập cơ tay, tôi thấy tay trái mình khỏe hơn tay phải, nếu cùng một cân nặng, tay trái có thể nâng nhiều hơn tay phải cả 5~7 lượt. Gần đây tôi luôn tự hỏi là liệu tay trái của mình có thể thay thế tay phải được không? Có lẽ là không.

2.
Hà Thi có vẻ quan tâm tới thời trang. Hà Thi thích xem các tin tức liên quan thời trang trên mạng và theo dõi show VN’s Next Top Model thường xuyên. Tôi vẫn nghĩ rằng mình sẽ để cho con tự do trong việc định hướng nghề nghiệp, nhưng tôi cũng rất băn khoăn là liệu mình có thích, ý tôi là có tự nguyện ủng hộ con trong một sở thích công việc không đúng như mình mong muốn hay không. Việc ấy có lẽ nên chờ thêm một thời gian nữa.

Tôi rất yêu con, dù chúng có thế nào và ra sao, tôi cũng luôn yêu chúng.

3.
Tôi có hơn 600 bạn trên FB, nói thật là hơn phân nửa số bạn đó tôi không biết là ai dù thỉnh thoảng có đọc, và tôi cũng hoàn toàn tin rằng hơn phân nửa số bạn đó cũng không biết tôi là ai, dù thỉnh thoảng có đọc.

Tôi rất cảm kích các đề nghị kết bạn có lời nhắn, một lời đề nghị làm quen từ người lạ luôn là niềm vui, tôi thấy những bạn ấy khá thân thiện, và tử tế nữa, tôi tin là họ tử tế. Lần sau khi kết bạn với ai tôi cũng sẽ nhắn vài lời thay cho việc chỉ nhấn cái nút “kết bạn” vô tri trên màn hình.

3.
Hôm rồi tôi có lạc vào một trang FB của một bạn nữ, chắc là trạc tuổi tôi hoặc trẻ hơn vài tuổi. Trông ảnh thì bạn ấy cũng xinh và hiền, Bạn ấy có rất nhiều, có lẽ cũng hơn 500 bạn bè, trang FB của bạn ấy có rất nhiều người vào nhắn tin, comment. Đa số các comment đều thể hiện sự yêu mến với chủ nhân trang FB, có những comment rất ngắn kiểu như: “thèm đi chơi với chị”, “nhớ chị”…

Tôi thấy lạ nên đọc hết các comment đó và nhận ra là chủ trang FB đã mất, hôm tôi vào là tròn 49 ngày. Tôi rất xúc động, không hẳn vì trước sự ra đi của một người xa lạ, mà chính là tình cảm mà những người ở lại dành cho cô ấy.

4.
Nguyễn Ngọc Tư là người khá đặc biệt, đặc biệt như thế nào thì bạn phải gặp gỡ, trò chuyện mới cảm nhận được, chỉ cảm nhận qua trang viết thì chưa đủ, tôi cũng không hiểu, không thể giải thích, chỉ có thể nói là khá đặc biệt. Có một điểm khác tôi vừa nhận ra: Tư là người đặt tựa khá hay. Tư có thói quen đặt tựa bốn chữ, khoảng phân nửa số tác phẩm của Tư có tựa đề bằng bốn chữ, bốn chữ đó thường là một câu, hoàn chỉnh.

Trần Hữu Dũng viết câu bất hủ: Nguyễn Ngọc Tư: đặc sản miền nam. Tôi hoàn toàn đồng ý. Câu này không phải nói đến văn chương, mà nói về con người.

5.
Tôi vẫn thường trân trọng cuộc sống, cá tính hoặc phong thái của một người. Có nhiều thứ ở bạn để làm bạn khác biệt với người khác, bạn không nên giống một ai đó hoặc vì bất cứ lý do gì để sống theo ý một ai đó, dù đó là cha, mẹ, chồng hay vợ của bạn. Chính bạn, bằng sự khác biệt và tình yêu của mình, mới làm nên cuộc sống.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

"NHƯ THẾ MỚI LÀ ĐÀN ÔNG"...

...
Coppy từ Mai Thanh Hải blog:
...

Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, mình vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ, với danh phận của một thằng đàn ông.

Trong mắt vợ, mình là một người đàn ông đích thực, đáng để chăm sóc yêu chiều. Trong mắt mình, mình là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác.

Mặc kệ chuyện thiên hạ thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng mình, thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình.

Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, mình bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình, khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.



Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, mình ngồi uống rượu với một người bạn.
Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc, vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng, xuất sang Trung Quốc.

Bàn bên cạnh, có hai người đàn ông mặc quần áo chàm, vừa nốc từng bát rượu đầy, vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau.

Ngồi né ra xa một chút, là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.

Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ, chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm.



Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức.

Cái bàn ọp ẹp chao nghiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn.

Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống, nhặt những chiếc bát đặt lên bàn, rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát.

Xong xuôi, lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.

Thấy cảnh lạ lùng, mình thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra.

Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây.



Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ, nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu, làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.

Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau.

Sáng hôm nay, họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường, để rồi sẽ lại ăn một bữa, trước khi túc tắc dắt ngựa đi về.

Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình, mà dẫn theo anh người yêu cũ.

Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.



Anh bạn mình ngồi xây mặt ra cửa, nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho mình nghe, từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông, đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc.

Anh bạn mình còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau, vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu, như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn, nằm đâu đó bên trong óc mình.

Mình vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng, thì mình hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông: Một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà mình không nhớ, mà cũng không hiểu hết ý, thì tóm tắt lại là như sau:


- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày!.





- ............
- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng, đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này!.


- ............


- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui!.


- ..............


- Phiên chợ trước, tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày!.


- .............


- Mày phải biết. Khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà!.


- .............




- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài, mà ngày xưa lần đầu, tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó!.


- ..............


- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt, mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi!. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo!.


- ..............


- Giàng ơi!. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá!. Giàng ơi!.


- ................


- Mày nói đi!. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?.





- ...............


- Mày là thằng tốt số nhất đời!. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày?. Mày thật là có cái tội to!. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá!.


- ................


- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho!.


- .................


- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu!. Tao sẽ cho mày!. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống, là đổi được một con lợn giống to!..


- ................


- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày, nhưng vợ mày thiếu thóc, thiếu ngô là tao đánh mày đấy!.


- ..............


- Thằng Xín Thau kia!. Mày có phải là thằng đàn ông hay không?..


- ..............




Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau, rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, mình thấy thật là khó tả.

Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta.

Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô?...

Rất lâu về sau, một lần mình đem câu chuyện này kể cho vợ nghe.

Vợ mình thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến, đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói:

- Đàn ông như thế mới là đàn ông!..

(Sưu tầm).

---------------------------------------
* Hình ảnh trong bài chỉ mang tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết và được lấy từ Diễn đạt phuot.vn, do các thành viên của Diễn đàn ghi lại, trong các chuyến đi.

...


Còn tấm hình dưới đây càng không liên quan gì đến nội dung:


Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

"người đàn ông mắt buồn..."


...

1.
Nạn nhân của bạo hành, cưỡng hiếp, trấn cướp và thậm chí là giết người… phần đông là phụ nữ, và tất nhiên, thủ phạm thường là nam giới, có lẽ vì phụ nữ vốn cơ bản yếu thế hơn nam giới, cả về sức khỏe lẫn tinh thần.

Có rất nhiều những chương trình tư vấn và dạy các thế võ tự vệ dành cho nữ giới, để hòng thoát thân trong những tình huống không mong muốn phải là nạn nhân của một tên đàn ông, to hơn và khỏe hơn. Tôi có nghiên cứu các thế võ tự vệ này (trên discovery), tôi thấy rất khó để nhớ và áp dụng trong những trường hợp khẩn cấp, đặc biệt là trong lúc nạn nhân lại yếu thế và hoảng loạn về tinh thần. Chưa kể rằng nếu phản ứng không đúng cách, chỉ làm đối tượng thêm hăng máu mà thôi.

Tôi khuyên thế này: trong tình huống đối đầu với một gã to hơn và khỏe hơn, đừng nghĩ xa xôi, hãy đánh vào chỗ “đàn ông” nhất trên cơ thể của gã đàn ông đó, chính xác là hạ bộ của hắn, điểm chết giữa hai chân hắn. Đó là chỗ hắn yếu nhất, ít được phòng ngự nhất, khó né, khó đỡ nhất và gây đau đớn kéo dài nhất, có thể ngay lập tức làm tê liệt cả người hắn. Hãy đánh vào chỗ đó thật mạnh, thật nhanh, với tất cả những gì bạn có: bàn tay, cẳng tay, nắm tay, cánh tay, cùi chỏ, đầu gối, ống quyển, bàn chân, gót chân, thậm chí dùng đầu húc vào cũng được… Một cú đánh mạnh, đúng vào chỗ ấy làm đối tượng có thể mất 1~5 phút mới hồi tỉnh nổi, và bạn có thể ung dung ra khỏi hiện trường hoặc hô hoán cầu cứu.



2.
Kể câu chuyện vui đầu tuần, tôi không nhớ đã xem ở đâu:

Có một anh nọ đến bệnh viện và cứ than đau mắt, anh này bị chứng đau một bên mắt phải mỗi khi uống cà phê. Các bác sĩ đã làm nhiều loại xét nghiệm, chẩn đoán và chữa trị theo nhiều cách nhưng cuối cùng bệnh vẫn không khỏi. Vị bác sĩ cuối cùng đành khuyên anh nên… bỏ cà phê. Anh bệnh nhân này vốn nghiện cà phê nặng nên không thể bỏ cà phê được, đành sống chung với căn bệnh đau con mắt phải mỗi khi uống cà phê. Thật là khó chịu

Một lần nọ, có vị bác sĩ từng chữa cho anh vô tình đi uống cà phê cùng anh và sau đó kêu anh lại bệnh viện để cho toa. Toa của anh này không có thuốc, đơn giản chỉ có mấy chữ: “lấy cái muỗng ra khỏi ly cà phê”

3.
Mỗi lần đội tuyển bóng đá Việt Nam bị thua ở những trận quyết định (hình như là luôn luôn thua ở những trận quyết định), báo chí và giới chuyên môn, bao gồm cả chuyên môn chuyên nghiệp và chuyên môn vỉa hè, lại rôm rả phân tích nguyên nhân thất bại, đề ra phương hướng chỉnh đốn. Cứ sau một thất bại lại một lần hội chẩn và chữa trị, và sau hai chục năm như thế, thất bại vẫn hoàn thất bại. Chỉ có người hâm mộ bóng đá Việt Nam vẫn chịu đau con mắt bên phải.

Theo tôi, lấy cảm hứng từ câu chuyện ở số 2, giải pháp đơn giản và căn cơ là giải pháp ít ai nghĩ tới, hoặc ai cũng nghĩ tới nhưng không ai nói ra, hoặc ai cũng nghĩ tới và nói ra nhưng không ai làm được: “lấy cái muỗng ra khỏi ly cà phê”. 

“Cái muỗng” ở đây là Liên Đoàn Bóng Đá Việt Nam.

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

chờ sương khuya sa anh đến gieo vần...


...

1.
Tôi có tham gia mấy diễn đàn xe hơi, chủ yếu là Otosaigon, Otofun ở đó có nhiều thông tin hay và bổ ích, không riêng gì cho người lái xe. Một lần, lâu rồi, tôi có đọc một thread nói về việc cho đi nhờ xe, rất thú vị. Trong phim, đặc biệt là phim Mỹ, thì việc đi nhờ xe, hay như ta vẫn gọi là đi quá giang (thực ra dùng chữ “quá giang” nghe không đúng, vì “quá giang” nghĩa là đi qua sông), nhưng ở ta, việc cho người khác đi nhờ xe hoặc xin đi nhờ xe có vẻ là việc hiếm hoi. Nhiều tình huống dở khóc dở cười với việc cho đi nhờ xe. Cho đi nhờ xe rồi bị trấn lột, thậm chí là bị cướp, có bạn giữa đường vì nhiệt tình mà nhận chở người bị tai nạn giao thông vào bệnh viện rồi bị đánh, bị giam vì nghi ngờ là thủ phạm gây tai nạn…Kết luận chung của thread này là giúp người không phải lúc nào cũng nên.

Nhưng có một bạn kể câu chuyện làm tôi nhớ mãi. Bạn này ở HN, lúc mới lái xe bạn hay phải lái xe đi làm ở một tỉnh xa. Tuy sáng đi chiều về nhưng chán cảnh một mình lái xe trên đường cao tốc nên bạn có ý định cho người khác đi nhờ để cùng làm bạn đường cho đỡ hiu quạnh. Bạn quyết định khi xe bắt đầu ra khỏi HN là bạn ghé vào các điểm chờ xe bus về tỉnh nọ và hỏi thăm xem liệu có ai có cùng lộ trình thì bạn cho đi nhờ. Bạn lân la hỏi mãi mà chỉ nhận được những ánh mắt nghi ngờ và những cái lắc đầu. May mắn là cuối cùng thì cũng có một bác (hơi lớn tuổi) nhận lời đi cùng bạn ấy.

Bạn này có vẻ hay chuyện nên sau khi xe vào đường cao tốc thì bạn bắt đầu bắt chuyện với người bạn đồng hành, vốn vẫn không giấu diếm sự e dè và cảnh giác. Sai lầm xảy ra khi bạn lấy mấy viên kẹo mời người khác đi cùng. Bác hành khách lúc này chợt như hiểu ra chuyện gì, liên tục hô hét, đập cửa và yêu cầu được xuống xe. Bạn đã cố giải thích rằng chỗ này không thể dừng xe được nhưng bác hành khách dọa sẽ mở cửa nhảy xuống đường nên bạn đành liều mạng tấp xe vô lề. Bác hành khách mở cửa, cắp giỏ vào nách, lao xuống xe và chạy như bị ma đuổi.

Bạn vừa tức cười vừa cảm thấy buồn.

Tôi đọc, cũng vừa tức cười vừa cảm thấy buồn.

2.
Dạo này đọc báo chán quá, nhất là báo mạng, cũng như bạn, thời gian buổi sáng để cầm một tờ báo giấy và ngồi rung đùi bên ly café đối với tôi khá xa xỉ. Những tin tức dở người, vớ vẩn về giới sô bít, trong nước lẫn Hàn Quốc, Hồng Kông tràn ngập; những tin tức về những chuyện bất công, phí lý, thậm chí là phi lý đến nực cười; và buồn thay là những tin tức cướp, giết, hiếp, tai nạn, tra tấn, làm nhục… đầy rẫy với những hình ảnh và clip rõ ràng chứ không chỉ là những dòng chữ vô tri giác.

Hôm qua đọc SGTT có đăng tintrên trang nhất, chuyện hai bạn sinh viên nghèo giúp một cô gái bị tai nạn giao thông nằm gục ngoài đường. Cô nằm đó, úp mặt trong vũng máu bên cảnh cả đoàn người trôi qua mà không có một ai giúp, và hai bạn sinh viên tốt bụng đã đưa cô vào bệnh viện, nửa đêm chạy đi mượn tiền để đóng viện phí cho cô vì không có 800 ngàn thì cô cũng không được cứu.

Tôi đọc mà cảm thấy rất buồn, tôi nghĩ việc hai bạn sinh viên ấy đã làm có gì to tát mà phải viết một bài báo trang nhất, chuyện đó hẳn ai cũng phải làm chứ, ai có chút lương tâm và tình đồng loại cũng phải làm như thế chứ, có gì đặc biệt. Còn bệnh viện, các bác sĩ đã thề rồi mà, lời thề rằng sẽ ưu tiên việc cứu chữa người bệnh, sao lại cứ phải đóng tiền mới được cứu, chẳng may hai bạn sinh viên đó không có tiền thì cô gái sẽ ra sao?

3.
Hai cái note trên buồn quá, nói chuyện vui thôi.

Chuyện vui là vợ chồng nhà bác Brad Pitt đến VN nghỉ mát cùng với một bầy con. Như đã nói ở entry nầy, hai vợ chồng tôi rất ngưỡng mộ gia đình bác Pitt. Sáng nay, vợ tôi hỏi rằng liệu tôi có biết việc bác Pitt vừa mua xe tăng, một chiếc T54 to vật, mua chơi thôi, thứ đồ chơi mơ ước của một đứa trẻ và của mọi  đứa trẻ, dù đã 50 tuổi.

Bạn vợ nói rằng việc ấy thật là đã, ý là việc một đứa trẻ 50 tuổi, đi lên từ nghèo khó, làm lụng nghiêm túc để có tiền và mua cho mình một chiếc T54, siêu phẩm vũ khí, thật là đã. Thật là đã.

Thật là đã, khi làm được điều mình muốn.

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

Mất máu

.... bài cũ post lại

Hồi xưa tôi có đi học thêm một cô giáo dạy Văn, tên là cô Mỹ. Cô này rất cưng tôi, mà hầu hết ngưỡi người từng dạy văn cho tôi đều rất cưng tôi, có lẽ việc tôi học giỏi văn đã làm họ thõa mãn, trong cái nghề mà lũ học trò luôn coi môn văn là sở đoản của mình.

Tôi học giỏi Văn vậy tôi đi học thêm Văn làm gì? Xin thưa là bởi vì tôi khoái nghe cô Mỹ kể chuyện.
Tôi kể lại dưới đây một trong những chuyện của cô mà tôi nhớ khá rõ, chỉ là chuyện nghe kể từ 20 năm trước, nghe chơi thôi chứ cũng không có chứng cứ xác thực, nếu ai có công thì đi hỏi lại nhà Gú Gồ (hổm rày đang chập dây) xem sao.

Chuyện là vầy:

Ở Anh, vào giữa cuối thế kỷ 19, có một bác sĩ trẻ rất giỏi (thời đó chưa có X-ray, Scan thì bác sĩ nào mà chả giỏi). Ông muốn làm một thí nghiệm về việc đo chính xác lượng máu có trong cơ thể một người khỏe mạnh và giới hạn cuối cùng của việc mất máu tự nhiên.

Hội đồng bác sĩ hoàng gia Anh đã đồng ý cho ông làm thí nghiệm này với một tử tù bị tuyên án giết người man rợ. Tuy nhiên, ông bác sĩ trẻ vẫn hứa dành số tiền được thưởng từ thành công của thí nghiệm này để cho gia đình của tên tử tù nọ, để hắn vui vẻ chết cho cái thí nghiệm kỳ quặc của ông.

Thí nghiệm được tiến hành như sau: vị tử tù sẽ bị châm kim hút vào hai động mạch và tĩnh mạch ở tay, sau đó để máu chảy tự nhiên vào một cái ống thủy tinh có chia số đo, trước sự chứng kiến của cả hội đồng lẫn tên tử tù nọ.

Tên tử tù, vốn dĩ là một tay anh chị, cũng không lấy gì làm sợ hãi trước cuộc thí nghiệm. Vậy thì bắt đầu thôi. Tên tử tù được yêu cầu nói ra các biểu hiện cơ thể để một thư ký ghi chép đầy đủ.

Khi máu chảy được khoảng một lít thì tên tử tù bắt đầu khát nước, mệt.

Đến đầy lít thứ hai thì tên này bảo choáng và hơi nhức đầu

Đến lít thứ 3 thì tên này thở khó nhọc và bắt đầu rên rỉ.

Đến lít thứ tư thì tên này bắt đầu nói nhảm và hơi mê sảng.

Đến lít thứ năm thì hắn ngất và tỉnh mấy lần.

Hắn trút hơi thở cuối cùng khi chưa đầy lít thứ 6.

Vậy là đã chứng minh được giới hạn của việc mất máu tự nhiên.

Hội đồng yêu cầu cứ tiếp tục cho máu chảy để tính lượng máu trong cơ thể.

Lúc này vị bác sỹ cho dừng cuộc thí nghiệm, đưa xác tên tử tù ra ngoài và xin một cuộc thuyết trình trước hội đồng.

Ông nói: Cuộc thí nghiệm này chẳng chứng minh cái gì về máu cả. Nó nhằm chứng minh một căn hội chứng y học mới: chứng “TỰ KỶ ÁM THỊ”, và mức độ nguy hiểm của nó.

Ông lấy từ dưới giường của tên tử tù ra một túi máu lớn với sợ dây được nối vào ống máu chảy ra bình đo.

“Tôi chưa hề lấy của anh ta giọt máu nào. Tất cả chỉ là giả tạo”

Anh ta chết vì anh ta NGHĨ mình mất máu đến chết.

Thần kinh của anh ta đã bị lừa và nó tự điều khiển cơ thể chết đi.

Chuyện là vậy. Không biết thực hư thế nào.

Tất nhiên sau này các nhà y học, tâm lý học, quản trị học đã nghiên cứu rầm rộ hơn về hội chứng kỳ lạ này.

Bây giờ thì ai cũng biết về nó. Và hầu như, tôi nói hầu như thôi nhé, ai cũng mắc hội chứng này, nhưng ít người nghĩ mình bị và ít người chịu tự chữa trị cho mình.

Không biết chuyện này có liên quan gì đến chữ: “mất máu” mà giới giang hồ hay dùng để mô tả tráng thái sợ hãi.

Chúng ta thường tin vào cái mình thấy, tin vào điều mình biết, mình nghe hơn là phán đoán mọi việc một cách khách quan đúng với bản chất của nó.

Nếu bản chất của sự việc không như ta vốn thấy, vốn biết, vốn nghe…thì thần kinh ta đã bị lừa, và cũng như tên tử tù kia, nó sẽ điều khiển ta theo hướng tiêu cực, thậm chí là đến chỗ chết. Hội chứng này thường được ghi nguyên nhân cho các vụ tự tử là vì vậy.

Một ví dụ khác, để dễ hình dung hơn.

Khi ta thấy một bãi nước bọt, ta sẽ cảm thấy dơ bẩn thậm chí là kinh tởm, đó là vì thần kinh ta nó đã được tập huấn để nghĩ như thế.

Ít có bộ thần kinh nào cảm thấy bình thường trước một bãi nước bọt, từ đó dẫn đến nhiều phản ứng tiêu cực, dù rằng trong miệng ta cũng đầy nước bọt, dù rằng khi hôn nhau ta cũng nuốt đến mấy bãi nước bọt.

Hãy tập xét sự việc một cách tổng quan, đặt nó vào đúng hoàn cảnh, bản chất của nó và đừng để bộ thần kinh vĩ đại của ta bị lừa.

P/S: Bài này đúng ra đặt tựa là "Tự kỷ ám thị", nhưng cố tình lừa đảo để câu view đấy.
P/S 2: Dạo này bận quá nên chẳng viết lách gì được

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

"hôm qua, hôm nay và hôm sau"

...
Phim ngắn giới thiệu về chân dung nhà thơ Vũ Trọng Quang do Đạo Diễn Lê Văn Duy, hãng phim Dương Lệ Chi và công ty Huyền Thoại thực hiện. Đàm Hà Phú trân trọng giới thiệu:


 

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

"nếu một đêm đông có người lữ khách"


...

1.
Tôi đang đọc "nếu một đêm đông có người lữ khách" - Italo Calvino

2.
Nói tôi nghe đi, bạn có thích uống bia không?  

Tôi không hỏi bạn để mời bạn đi uống bia, tôi hỏi như một cuộc trắc nghiệm nho nhỏ cho thứ đồ uống có cồn và lên men khá nổi tiếng, bạn biết về nó dù có sử dụng hay không, một sản phẩm lâu đời của nhân loại, một sản phẩm có nguồn gốc từ nông nghiệp nhưng lại được tiêu thụ phần lớn ở đô thị.

Tôi cũng không hỏi là bạn có thường uống bia hay không, hoặc bạn uống vì lý do gì hoặc bạn uống như thế nào, ở đâu và với ai. Tôi nhấn mạnh câu hỏi của tôi là liệu bạn có THÍCH việc UỐNG BIA hay không?

Nếu bạn nói không cho câu trả lời, thường thì bạn nói không với một cái khoát tay hoặc lắc đầu rất dứt khoát, một thái độ dứt khoát, có vẻ như muốn đoạn tuyệt với cái xấu,cũng không sao, thậm chí trong một chừng mực tuổi tác và vị trí xã hội nào đó, được đánh giá là tốt.

Nếu bạn nói có, bạn thường sẽ có thêm phần trình bày, bạn cho rằng việc trả lời mình thích uống bia nghe có vẻ nghiện ngập và thiếu đứng đắn quá, nên bạn muốn trình bày thêm một chút. Tôi không muốn nghe phần trình bày này, vì nó nằm ngoài phạm vi câu hỏi của tôi, câu hỏi của tôi không có vế “tại sao” nên bạn không cần phải trình bày.

Nhân tiện, tôi rất thích uống bia.

3.
Tiết trời chiều qua thật đẹp, nói chung mấy bữa nay Sài Gòn thời tiết đẹp.

Kịch bản là trong một buổi chiều trời nhiều mây, lắc rắc mưa bay trên một con phố cũ và vắng, tôi, hay nhân vật kiểu như tôi, loại người sẽ trả lời thích uống bia cho câu hỏi ở phần 2, giả định là đang ngồi một quán vắng ở cuối phố, quán đầy hoa lan đất với bàn ghế gỗ và một hồ cá thiên nhiên bên cạnh. Trên bàn, bia Heineken lạnh được rót vào một cái ly thủy tinh nhỏ, màu vàng sóng sánh bên cạnh những dĩa mồi nho nhỏ, nhiều màu sắc và có vẻ đậm đà hương vị. Người phục vụ quán mặc đồ đồng phục màu đen, đứng lẫn vào vách gỗ cũ kỹ và không gây một tiếng động, gần như tan mất.

Thật là một buổi uống bia hoàn hảo. À, không, trong bối cảnh ấy tôi nên ngồi với một bạn, một bạn trạc tuổi tôi, ngồi đối diện để dễ cụng ly. Bạn ấy phải từ phương xa đến hoặc quay trở về từ đâu đó, sau một hành trình dài và nhiều sự kiện, để có vài câu chuyện làm quà, còn tôi, tôi cũng phải kể những câu chuyện tương tự, để chúng tôi cùng gật gù, cùng nâng ly và uống. Thi thoảng chúng tôi ngừng nói, mắt nhìn ra ngoài trời, chỗ mái hiên mưa nhỏ vài giọt nhẹ xuống hồ nước, thi thoảng chúng tôi châm thuốc, hút một hơi và phả khói vào màn sương mỏng giăng ngang ngoài mưa.

Người bạn đó có thể là ai? Bạn đó có thể là bất cứ ai, hoặc có thể là Mai Thanh Hải, một blogger khá nổi tiếng từ bắc chí nam, vậy càng tốt.

4.
Tôi không bao giờ chán khi xem clip quảng cáo này, tôi không bao giờ chán khi xem tất cả các clip quảng cáo của sản phẩm này, mà nói chung là tôi không bao giờ chán khi tiêu thụ sản phẩm này.





Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

ỨNG DỤNG PHONG THỦY TRONG THIẾT KẾ NHÀ Ở NGƯỜI VIỆT (KỲ 1)


Đàm Hà Phú xin giới thiệu một bài viết khá bổ ích của Ths. KTS. Đặng Nhật Minh (Công ty CP ĐT XD Không Gian Đẹp) về các ứng dụng phong thủy trong kiến trúc:


ỨNG DỤNG PHONG THỦY
TRONG THIẾT KẾ NHÀ Ở NGƯỜI VIỆT


KỲ 1:
BẢN CHẤT CỦA PHONG THỦY TRONG KIẾN TRÚC


PHONG THỦY

Ngày nay, mỗi chủ nhân có ý định làm nhà đều rất quan tâm đến Phong thủy, Tướng số của mình nhằm kết hợp để tạo ra một ngôi nhà “hoàn hảo và an toàn”. Để đáp ứng mục tiêu đó, họ thường tìm đến sự chỉ dẫn và tư vấn của Kiến trúc sư, Thầy Địa lý hay của những sách vở được bày bán trên thị trường. Tuy nhiên, Phong thủy là một khái niệm trừu tượng và hết sức phức tạp, khiến người chủ nhân không khỏi hoang mang khi tiếp nhận và ứng dụng chúng vào thực tế. Điều này hoàn toàn dễ hiểu, bởi Phong thủy là sản phẩm được đúc kết từ kinh nghiệm, do đó mà hình thành hai trường phái rõ rệt: “Phong thủy khoa học”“Phong thủy dị đoan”. Trong đó, Phong thủy khoa học là những thuật toán đã được khoa học chứng thực, còn Phong thủy dị đoan lại mang nặng tính duy tâm, cực đoan và chưa có chỗ dựa khoa học vững chắc, mà chỉ tuân theo chủ nghĩa kinh nghiệm thuần túy. Vậy, điều mà chúng ta quan tâm nhất chính là tính xác thực của các thuật toán Phong thủy. Để làm được điều này, trước tiên chúng ta cần trở lại bản chất cội gốc của Phong Thủy.

Theo Kinh Dịch, bản chất của vũ trụ là “Khí”, Khí hình thành nên vạn vật, kể cả trái đất. Khí không tự nhiên sinh ra và mất đi, mà chỉ di chuyển nơi này đến nơi khác, biến đổi từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Xét về mặt Địa khí, Khí được chia ra làm hai loại là Hung khíVượng khí, hay Sinh khíTử khí, vận động theo quy luật “Khí gặp Phong thì tán, gặp Thủy thì tụ”, mà Khí chỉ ở một trong hai trạng thái tán hoặc tụ, vì vậy bản chất của thuật xem địa lý cũng chính là xem Phong Thủy. Vậy, trong thuật Phong Thủy, thầy địa lý dựa vào các yếu tố địa hình, kết hợp với “Tàng phong tích thủy” hợp lý mà điều tiết khí sao cho thích hợp nhất với số mạng của gia chủ, cốt sao hưởng được vượng khí mà tránh được tối đa hung khí.

 
Bát Quái – Ngũ Hành là cơ sở tính toán chủ đạo của Phong Thủy, tuy nhiên chúng còn mang nặng tính quy ước và chủ nghĩa kinh nghiệm, chủ nhân cần hiểu rõ bản chất của chúng trước khi ứng dụng vào thực tế của bản thân.



PHONG THỦY TRONG KIẾN TRÚC

Trong Kiến trúc, điều cốt lõi để chọn được vị trí đắc địa chính là dựa vào yếu tố địa hình gò đồi xung quanh, bố trí cây xanh, mặt nước để điều tiết lượng gió cho phù hợp, qua đó đón vượng khí và lưu chuyển chúng lâu dài trong nhà. Ngoài ra, bản thân ngôi nhà cũng phải che chắn, đón gió và đối lưu hợp lý thông qua rèm, cửa, bố trí vật dụng để khí trong nhà cũng được tích tụ và lưu thông một cách điều hòa. Đặc biệt, để chọn được vượng khí tốt còn phải dựa vào các yếu tố khác như coi mạng số, đời sống kinh tế, địa vị,... của gia chủ, từ đó mới có hướng nhà thích hợp nhất. Bản thân vượng khí cũng phải điều tiết sao cho vừa đủ, nhiều quá hay ít quá đều có hại. Vì vậy, Phong thủy là một thuật toán hết sức phức tạp và linh hoạt, đòi hỏi người xem phải có kiến thức sâu rộng, nếu không sẽ dẫn đến chủ nghĩa kinh nghiệm và mê tín dị đoan. Nhìn chung, kiến trúc đứng giữa phong thủy cần đạt được các yếu tố: Tả Thanh Long - hữu Bạch Hổ - tiền Chu Tước – hậu Huyền Vũ; tiền án, hậu chẩm, minh đường; sơn quần thủy tụ,..., như vậy mới là cuộc đất long mạch. Cụ thể, ngôi nhà nên nhìn mặt ra sông, tựa lưng vào núi, che chắn trước sau, hai bên có gò đống bảo vệ, nếu không thì có thể tự tạo như bình phong, bể cạn, non bộ hoặc trồng cây xanh mật độ dày mỏng khác nhau cho phù hợp.

 
Ứng dụng Phong thủy trong xây dựng Kinh thành Huế: Thế tọa Càn, hướng Tốn, khắc chế hướng Cấn (Quỷ môn) bằng Trấn Bình Đài, xung quanh có Sơn quần thủy tụ che chở bảo vệ, trước mặt có sông Hương làm Minh đường tạo thế đất bồi, trước - sau có núi Ngự Bình – đèo Ngang làm Tiền án – Hậu chẩm che chắn và điều tiết vượng khí, hai bên có cồn Hến và cồn Dã Viên tạo thế Tả Thanh Long – hữu Bạch Hổ bảo vệ cho Kinh thành,...


Trong mối tương quan giữa ngôi nhà và dòng chảy xung quanh, ngôi nhà có thể thích hợp với các thế đất: cự môn thổ tinh, nước cong chín khúc, nước bao kép ở phía trước, nước bao vòng, văn khúc thổ tinh là thế đất bồi, cát tướng; và nên tránh các thế đất dạng: dắt trâu, chữ bát, cung ngược, nhảy ngược, lưỡi nhô, dạng bị xói, chữ đinh ngược, dạng cầu bạch hổ, nước cong ngược, bạch hổ quay đầu... là thế đất lở, hung tướng dễ gây bất an và tai họa bất ngờ.

 
Một số thế đất tốt – cát tướng trong Phong thủy

 
Một số thế đất xấu – hung tướng trong Phong thủy

Trong Phong thủy, người xem thường dựa vào mối tương quan giữa ngôi nhà và dòng chảy (dòng lưu thông của Khí) để biết được cuộc đất tốt – xấu. Ngày nay, chúng ta cũng có thể xem con đường và dòng xe lưu thông như là một dòng chảy. Thế đất tốt luôn có được một dòng chảy hài hòa, hội tụ; còn thế đất xấu lại phải hứng chịu một dòng chảy thất thường, ly tán dễ gây bệnh tật, tai họa.

 Tất cả khẳng định một nguyên lý cơ bản của Phong thủy: hết sức nghiêm ngặt và vô cùng linh hoạt. Theo Phó Đức Tùng: “Trong Phong thủy, mỗi nhà, mỗi chi tiết bài trí chỉ tối ưu cho một chủ sử dụng, thậm chí trong từng thời gian từng công việc. Điều này dẫn đến yêu cầu hàng đầu của Kiến trúc là phải rất linh hoạt, dễ thay đổi, sắp đặt lại theo thời gian, công việc, chủ sử dụng. Những hình thức vách ngăn động, bình phong là giải pháp cho nhu cầu này” [5]. Nếu dựa trên những nguyên lý khoa học, kết hợp với tính linh hoạt trong lối sống người Việt, Phong thủy sẽ trở thành một đặc trưng độc đáo trong thủ pháp thiết kế của kiến trúc nước ta, và tránh dần những ma thuật Phong thủy cực đoan, phản khoa học.

KTS. Đặng Nhật Minh 
Bộ môn LL & LSKT - ĐH Kiến Trúc Tp HCM

Tài liệu tham khảo:
1.  Phan Thuận An – Kiến trúc cố đô Huế – NXB Đà Nẵng, 2007
2.  Phan Thuận An, Phan Thanh Hải, Cường Lê – Festival Huế 2008 – Tạp chí Kiến trúc Việt Nam, số 157, năm 2008
3.  Nguyễn Hà (dịch) – Chọn hướng nhà và bố trí nội thất theo thuật Phong thủy – NXB Xây dựng, Hà Nội, 1996
4.  Đặng Thái Hoàng, Nguyễn Văn Đỉnh – Văn hóa và Kiến trúc Phương Đông – NXB Xây dựng, Hà Nội, 2009
5. Phó Đức Tùng – Phong thủy và Bản sắc Á Đông trong Kiến trúc – Tạp chí Kiến trúc Việt Nam, số 2, trang 77 

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...