Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Khoe

...

Nói thiệt, tôi viết blog là để khoe khoang.

Không biết người khác sao, còn tôi, cái blog này nó làm thỏa mãn cái thú khoe khoang của tôi quá. Tôi toàn nói tốt về mình, khoe hết các thứ trong nhà, toàn kể những chuyện tự hào lẫm lẫm, thỉnh thoảng còn dạy đời thiên hạ mới ghê…

Chuyện của tôi, tôi khoe muốn hết rồi, tôi đem chuyện nàng ra khoe.

Sáu tháng sau khi sanh Hà Văn, nàng nặng cỡ 60 ký. Thế là nàng lên kế hoạch giảm cân để lấy lại vóc dáng xinh đẹp của mình.

Kế hoạch được thực hiện khá tốt: từ nhẹ đến nặng, từ cơ bản đến chuyên sâu, nhiều môn phối hợp… Cũng như lần trước, nàng theo đuổi kế hoạch một cách kiên trì và khoa học, chủ yếu tranh thủ thời gian buối sáng sớm và chiều tối…

Sáng sớm tôi còn đang ngáy trong chăn thì nàng đương bơi bì bõm. Chiều về, tôi chạy ù vô bếp lục cơm ăn như sắp chết đói thì nàng đi thể dục nhịp điệu. Tối đến, tôi đương nằm phè coi HBO thì nàng lắc vòng như một chiếc trực thăng đậu trên sân thượng. ..

Tôi phục nàng quá.

Nàng đã giảm được 8 ký trong vòng 3 tháng.

Nàng còn 4 ký nữa cần phải triệt tiêu trong 3 tháng tiếp theo.

Nghĩa là sau khi thực hiện, nàng sẽ chỉ hơn con gái nàng vài ký, y như lúc còn con gái. Bây giờ nàng trông săn chắc như một vận động viên, những đường cong đã được phục hồi và nàng đã bắt đầu mặc lại những trang phục lúc trước khi mang thai.

Nàng vẫn luôn muốn xinh đẹp hơn. Mặc dù tôi luôn nói với nàng: Đối với anh, em là người đẹp nhất, cho dù em có nặng một trăm ký thì anh vẫn yêu em nhiều như thế.

Chúc mừng nàng.

Và tôi sẽ hát câu này:
“Sáng đi xe bò, chiều đi xích lô
Dắt theo con bồ, một trăm ký lô
hey, hey, hey, it's a beautiful day”


(Beautiful Sunday / Daniel Boone )

Và nàng sẽ cười nắc nẻ…

Xem thêm:
Thần đèn

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

Lá Thư




Nhân viên cũ, một em tì nữ, điện thoại báo tin xếp tổng, ông Kemochi, đã về nước. trước khi về, ông xếp già vẫn nhớ đến anh, gửi cho anh một lá thư tạm biệt, lá thư viết tay chứ không phải email.

Chuyện lá thư làm anh xúc động. Làm anh nhớ. Làm anh nao lòng một buổi sáng đầu tuần trong nỗi đau âm ỉ vì vừa mất một cái răng cùng.

Anh làm ở đó gần 3 năm. Không quá lâu, cũng không quá ngắn, ba năm cuối cùng của sự nghiệp đi làm thuê. Ba năm, có lẽ anh đã học được nhiều bằng cả gần chục năm trước đó cộng lại. Ba năm, có lẽ là ba năm nhiều sự kiện nhất, vinh quang nhất trong chặng đường đi làm thuê của anh.

Ngày anh đến phỏng vấn vào vị trí trưởng phòng kinh doanh, anh không nghĩ là nó được tổ chức làm mấy vòng, qui mô và bài bản đến như vậy. Anh nói đùa: hình như người ta đang tuyển chủ tịch tập đoàn. Các ứng cử viên khác càng làm anh nhụt chí, toàn người giỏi, tu nghiệp nước ngoài, có người từng làm việc bảy năm ở Nhật, đa phần là kỹ sư hóa…Còn anh, anh chỉ có kinh nghiệm 7 năm làm giày và bán giày, chả liên quan gì đến ngành sản xuất và kinh doanh khí hóa lỏng này cả…

Vậy mà anh lần lượt vượt qua từng vòng phỏng vấn để vào làm việc. Bắt đầu công việc, anh mới thấy nó là một thử thách thực sự: nhân viên đông, toàn người cũ và giỏi, xếp Nhật cực kỳ nóng tính và ưa tạo áp lực, khách hàng quá nhiều, toàn là các doanh nghiệp nước ngoài…và điều cơ bản nhất là qui trình sản xuất, sản phẩm và các ứng dụng của sản phẩm thì cực kỳ xa lạ, ngay cả đối với một kỹ sư ngành hóa.

Nhưng anh thì khác, anh là người liều lĩnh.

Anh có hai tháng thử việc. Anh ôm 2 cuốn Chemical Application nặng gần chục ký về nhà đọc hết đêm này đến đêm khác. Anh mày mò đi xem từng đường ống, từng cái valve, từng chai cylinder…Anh tập làm quen với các thiết bị điều khiển, phân tích, các bồn chứa… Anh tìm hiểu các khái niệm về phân tử, về áp suất, độ đông…Anh học thuộc lòng các ứng dụng của sản phẩm. Anh tập nhớ gần 400 tên khách hàng, người giao dịch và giá trị hợp đồng…Anh đã làm hết sức có thể. Và anh đã vượt qua.

Ba năm. Anh đã bắt tay hàng trăm vị tổng giám đốc, chủ tịch các tập đoàn của nước ngoài…Ba năm, anh đã ký kết nhiều hợp đồng lớn, đã tham gia vào nhiều dự án lớn. Ba năm, anh được cả tập đoàn tin cậy và có nhiều dự án trong tương lai đã được đề tên anh sẵn…

Anh có nhiều nhân viên, anh tự coi mình như vua, anh gọi họ là tì nam và tì nữ. Anh không bao giờ nặng lời với các tì nữ nhưng lại rất khắt khe với các tì nam. Họ luôn vây quanh anh. Họ được anh dẫn đầu. Họ tạo ra một team mơ ước trong công ty. Mỗi buổi họp tuần anh thường kể chuyện vui. Anh thường tổ chức nhậu và hát karaoke vào mỗi chiều thứ bảy, anh gọi đó là “tục lệ” của phòng Sales. Và anh biết họ, các tì nam tì nữ, họ cũng rất yêu mến anh, như một kẻ uống rượu và làm thơ nhiều hơn là một ông xếp. Anh có thơ tặng các tì nữ của mình nữa

Uống rượu ở Biên Hòa
(Tặng các em gái dễ thương Biên Hòa ... )

Ở đây buổi chiều dòng sông rộng
Ly rượu cay sóng sánh Cầu Ghềnh
Ở đây buổi chiều gió lộng
Hoa cười chen theo nhau hồn nhiên

Rót cho anh thêm một cơn mưa lũ
Thả khói xa xăm theo triền sông
Ly rượu hạ nguồn men phủ dụ
Ai hát bên chiều sương thu phong

Say quá đường sông trôi chếch choáng
Anh về con nước thủy triều lên
Chào Biên Hòa những con đường rất lặng
Hẹn mai ... rượu sóng sánh Cầu Ghềnh

Tháng 8/2004



Vậy mà một ngày nọ sau gần 3 năm, anh dứt áo ra đi.

Ông Kemochi, vị tổng giám đốc già vừa được bổ nhiệm mời anh đi uống rượu, nói chuyện với anh hết lời. Công ty tổ chức tiệc chia tay anh. Các tì nam, tì nữ tổ chức tiệc chia tay anh. Anh nhận được nhiều, rất nhiều quà.

Ngày đầu tiên khi anh vừa nghỉ việc, anh nhận liền hai cú điện thoại từ các công ty đối thủ cũ. Họ mời anh về làm: CEO, lương gấp ba lần, xe riêng có tài xế…Anh nói không. Những lời đề nghị hấp dẫn như vậy vẫn tiếp tục được đưa ra trong cả năm sau đó. Anh vẫn nói không. Anh chẳng phải lăn tăn nhiều. Anh không làm thế được.

Bây giờ, từ hai nhà máy ngày nào, công ty sắp khánh thành thêm hai nhà máy nữa, công suất lớn hơn nhiều lần. Bây giờ, các tì nữ đã có chồng, các tì nam đã có vợ, nhiều người có con, hai ba đứa…Bây giờ, anh quay tít mù với công ty riêng. Bây giờ tất cả đã khác.

Chỉ là một lá thư chia tay từ ông xếp cũ.

Chỉ là nỗi nhớ nao lòng…

Xem thêm:
Ta đã từng đi làm thuê
Yêu giày

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Một chuyện trên đường

...
Đường hai chiều có dải phân cách, mỗi chiều hai làn ô tô. Đến mỗi ngã tư, làn bên trong, sát dải phân cách, trở thành làn ưu tiên cho các xe rẽ trái, tất cả ô tô đi thẳng đều chuyển sang làn giữa. Giờ cao điểm ở gần ngã tư, làn giữa thì xe nối đuôi dài, di chuyển chậm chạp trong khi làn dành cho xe rẽ trái thì vắng, nhiều lúc trống trơn.

Đa số mọi tài xế đều di chuyển như vậy, nhưng một số tài xế vẫn tranh thủ chạy vào làn rẽ trái rồi đợi đến gần ngã tư mới mở xi nhan, xin chuyển làn vào trong, hầu hết trong số đó là tài xế xe taxi. Bên kia mỗi ngã tư thường có cảnh sát giao thông đứng trực.

Sáng nào anh cũng xếp hàng ở mấy cái ngã tư trên đoạn đường đó. Anh thường vẫn nhường cho các xe chạy sai làn được chuyển làn ở gần ngã tư, vì anh nghĩ họ có bon chen một chút cũng chẳng qua là vì mưu sinh, nhường họ thì anh cũng chẳng chậm hơn là bao nhiêu.

Nhưng dần dần, anh nhận ra trong số các xe cố tình chạy sai làn ấy không chỉ có taxi mà còn có một vài xe sedan mà nhìn qua kính cũng dễ nhận ra tài xế cũng chính là chủ xe, cũng sơ mi cổ cồn đến sở, như anh.

Có một chiếc Kia, sáng nào cũng đi làm cùng giờ với anh, sáng nào cũng chạy rất chi là ngang ngược. Anh thấy rõ mặt chủ nhân chiếc xe và cảm nhận được sự bon chen cao độ trên mặt gã, gã luôn chạy thẳng vào làn ưu tiên rẽ trái sau đó đợi đến gần ngã tư lại mở xi nhan chuyển cái ào vào làn đi thẳng. Sáng nào cũng là chiếc xe ấy.

Anh thấy khó chịu, đến mức bắt đầu chịu hết nổi. Anh nghĩ mình phải làm gì đó. Anh chờ đợi. Thế rồi cũng có lúc chiếc xe Kia ấy chạy ngang xe anh ở gần đèn xanh, ngay lập tức anh kè sát nó, không cho nó chuyển làn. Anh tiếp tục kè sát nó để nó phải băng qua đến giữa ngã tư, đến mức nó phải dừng lại, không dám chạy tiếp nữa. Anh cũng dừng lại theo để chắc rằng nó không chuyển làn được.

Anh đợi cho anh Cảnh Sát Giao Thông với "cây đũa thần" nhảy từng bước một về phía nó, rồi anh mới ung dung đạp ga đi tiếp. Anh biết chắc nó phải hao ít nhất là năm trăm cho lỗi ấy. Anh mỉm cười vì vừa hại được nó.

Hại người là một việc xấu mà một người tử tế không nên làm, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nhưng tiếc thay, anh không phải là một người tử tế, không hề.

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

Tiễn

...
Xin em đừng là thơ
anh tiễn con tàu mình đi ngút mắt
giờ hai vai không còn trăng mơ
chút ánh bạc cuối cùng cũng mất

Anh tiễn một ngày trên bến sông
con chim cần cù lời ca viễn vông
Thôi đã hết cái thời mắt ướt
nhạt môi chiều là nhạt tháng năm

Bông cỏ may đường về còn vướng
hai mươi năm phép màu nhiệm đã già
Ôm phận lòng sông đi tìm đất
bao nhiêu bờ qua bao nhiêu hoa

Anh vẫn tiễn em dù vai trăng suông
như con chim cánh nhỏ tìm về núi
lời ca dâng ban mai một ngày lại tới
sống hàm ơn sông chảy có mang nguồn

SG-2003


Hôm nay, viết thêm 2 câu:

Tặng cho cái răng cùng số 28 vừa nhổ.
đau thấy bà cố

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

"Chú ý. Trời sắp có mưa"

...

Bạn blog, bác 5Xu nhắn một cái tin: “Chiều đi Lẩu Dê nhé”

Nhắn hỏi lại “có dịp gì không?”.

Trả lời “Không. Chỉ là thấy trời mưa suốt”

Muốn bỏ quách cái hẹn nha sĩ buổi chiều để theo bạn, nhưng mà cái răng nhức quá, đành hẹn bạn dịp khác. Nhưng mà trong bụng thương, thương cái tin nhắn ấy, thương cái lý do rất đỗi hợp thời: “thấy trời mưa suốt”.

Tôi nói với vợ: “Nhà 5Xu nhắn cái tin làm mình bủn rủn cả lòng, nghe đậm cái mùi bạn bè, cái mùi chiến hữu quá”. Vợ cười: “Em cũng thích anh 5Xu đấy, người rất vui, uống rượu chắc là vui lắm”. Thế. Nhất định hôm nào phải uống với bạn.

Không phải vô tình đâu. Tôi nhận tin nhắn kiểu đó suốt. Lâu lâu có một tin kiểu như: “Chú ý. Sắp có mưa!”, “…và cơn mưa đến”. Thế là phải nhắn hỏi lại: “Quán nào?”. Nhiều khi mưa xuống rồi cũng đội mưa mà đi. Nhiều khi kẹt quá không ra quán được, ngồi một chỗ mua rượu rồi uống với mưa suông. Nhiều khi bỏ cả họp hành, công việc vì mưa…

Trong đời mình, đôi khi có những niềm vui rất nhỏ. Tỉ như nhận một tin nhắn: “Thấy trời mưa suốt !”, “Chú ý. Trời sắp có mưa” hay “…và cơn mưa đến”…

Ngày xưa tôi đọc Nguyễn Bính câu này:

“Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
Hôm qua còn sót hơn đồng bạc
Hai đứa bàn nhau uống rượu say”


..."bàn nhau" hẳn hoi nhé.

Hôm nào sẽ "bàn" với bác 5Xu

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Thương vụ đầu tiên

...

Năm 18 tuổi tôi có một thương vụ lớn đầu tiên trong đời.

Thương vụ đó là bán 3 cái máy xông mũi vào một phòng khám tai mũi họng. Trừ hết chi phí, ăn nhậu các kiểu, sau thương vụ ấy, tôi bỏ túi được 2 chỉ vàng.

Ba cái máy ấy là tôi phát hiện trong nhà một người bạn, chúng được vất trong lăn lóc và thỉnh thoảng được dùng để...bơm bong bóng chơi. Tôi gạ mua với cái giá gần như phế liệu và đi chào bán với giá máy xông mũi second-hand. Người bác sỹ giám đốc phòng khám cũng là người quen của gia đình tôi.

Tôi tự hào lắm. Tôi lận hai chỉ vàng đó và bắt đầu bước chân đi Sài Gòn, nói một cách sách vở là đi lập nghiệp, còn nói theo chữ của tôi là "vào đời". Sau này, khi bắt đầu câu chuyện về kinh doanh, về sales, về marketing...tôi luôn kể về thương vụ này với một vẻ tự hào không dấu giếm.

Bây giờ thì tôi nghĩ lại. Thực ra là tôi đã may mắn thôi.

Kinh doanh không đơn giản như vậy. Không phải luôn có những thứ có thể mua giá rẻ và bán với giá cao. Không phải là sẽ bỏ túi một khoản lãi sau mỗi thương vụ. Kinh doanh, không có chỗ cho may mắn.

Bây giờ thì tôi không kể chuyện ấy nữa.

Xem thêm:
- Thương trường (và cũng là chiến trường) đầu tiên
- Xích lô

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Chằng, néo

...

Là mẹ tôi.

Cha mẹ tôi sống cùng vợ chồng chúng tôi. Ba thế hệ dưới một mái nhà.

Xưa nay, bất cứ cái gì trong nhà, mẹ tôi cũng chằng, néo, buộc… đủ kiểu, bằng đủ loại dây mà bà sưu tầm được. Trong nhà toàn dây nhợ. Cái ghế cũng được chằng, cái võng cũng được chằng, đến cái quạt bà cũng cột dây chi chít. Cái nào không chằng thì cũng được treo, được buộc đâu đó…trông rất mất thẩm mỹ.

Bà bảo: cho nó chắc, dễ lấy, dùng bền…

Tôi ngán quá. Tôi bàn với vợ xây nhà mới. Nhà mới được đích thân vợ tôi đi thiết kế mọi ngóc ngách, mọi chỗ để treo vật dụng, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất để mẹ không thể treo thêm cái gì, không thể buộc thêm cái gì được nữa. Nhà mới mua toàn vật dụng mới, chắc chắn, hiện đại để mẹ yên tâm mà dùng. Tôi mong căn nhà sẽ tiệt bóng dây nhợ lằng nhằng.

Vậy mà không. Nhà mới vào ở được vài tháng đã thấy dây nhợ xuất hiện: bắt đầu chằng cái võng Duy Lợi để nằm cho yên tâm, buộc cái bạt che con chim cho khỏi nắng, Che tấm ván cho con chó KI, cột thêm cộng dây phơi khăn cho thằng Văn…Mọi thứ lại bắt đầu bị chằng, néo, buộc bằng đủ loại dây nhợ…lại mất thẩm mỹ như xưa.

Tôi chán ngán. Vợ tôi chỉ cười.

Nàng nói: Mẹ anh sinh ra và lớn lên ở chỗ nhiều gió bão. Tuổi thơ, tuổi trẻ của mẹ là những tháng ngày nghèo khó, cơ cực, bất an…Đối với mẹ giờ đây, mọi thứ cần được bảo đảm bằng chính bàn tay chằng, néo của mẹ. Hãy để mẹ có niềm vui với công việc đó.

Tôi ngớ người. Có lẽ đàn bà dễ hiểu nhau hơn chăng?

Có nhiều lý do để yêu vợ mình.

Chắc là do nàng cũng biết học cách chằng, néo tình yêu…

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Vi diệu


....Cho những người chưa biết câu

Vi diệu. Tôi rất thích chữ này. Chữ này là chữ một bậc cao thủ trong giới cần thủ đã dùng khi nói về nghệ thuật câu cá. Sau mười năm cầm cần, tôi thấy chữ này thật quá đúng và quá hay.

Nhiều người nghĩ đơn giản: cá dưới nước, cứ có cần, có lưỡi, có mồi là câu được. Nhiều người nghĩ đơn giản hơn: Câu cá là để giết thời gian, để chiêm nghiệm, để học tính kiên nhẫn. Mấy vị ấy hẳn là không biết câu cá.

Câu cá rất khó. Khó không phải vì con cá. Mà khó vì ta ít hiểu biết.

Câu cá nghĩa là MUỐN bắt được cá. Chính vì muốn và làm mà không hiểu biết nên thất bại gần như cầm chắc trong tay.

Phải biết rõ cái ta muốn.
Ví dụ như trước hết phải biết ta muốn bắt con cá nào

Cá ấy thuộc loại gì, họ gì, tập tính thế nào…

Cá ấy sống ở đâu: Ở đáy, ở lửng, ở mặt, ở bụi, ở khe…

Cá ấy ăn thế nào: Ăn rỉa, ăn hớp, ăn tớp, ăn đớp, ăn sục..

Cá ấy thích mồi gì: tanh, chua, thơm, mồi sống, mồi chết…

Và nhiều nhiều thông tin nữa: Cá ấy trọng lượng khoảng bao nhiêu, thường chạy theo hướng nào, môi trên cứng hay môi dưới cứng, vây có sắc không…

Biết rõ cái mình muốn thì cũng biết chỗ tìm nó.
Cá, dĩ nhiên là ở trong nước, nhưng:

Nước cạn hay sâu. Nước mặn, ngọt hay lợ. Thủy triều thế nào…

Nước đục hay trong. Nước chảy hay tù. …

Đáy phẳng hay đáy dốc. Đáy bùn hay đáy cát…

Nước chảy hướng nào, gió hướng nào, bị cản chỗ nào…

Kế đến, và quan trọng nhất là phải biết cách có cái mình muốn, nghĩa là bắt cá. Cái này, dĩ nhiên là quan trọng nhất và cũng là “vi diệu” nhất.

Biết rõ những điều trên thì sẽ khắc biết chọn loại cần dài hay ngắn, đọt cứng hay đọt mềm, khoen thưa hay khoen dày. Biết chọn loại dây nhỏ hay dây lớn, dây trong hay dây đục, thẻo dài hay thẻo ngắn…. Biết lựa lưỡi to hay lưỡi nhỏ, lưỡi vuông hay lưỡi tròn, lưỡi có ngạng hay không ngạnh…

Biết rõ những điều trên thì sẽ khắc biết cách làm mồi cho đúng ý con cá, biết cách thả mồi thả thính, biết cách nhìn tăm, biết cách căn phao, biết cách chỉnh dây, biết cách nhìn gió, nhìn sóng…

Con cá ăn câu rồi phải biết cách đóng cá, biết cách dìu cá, vợt cá…

Nhiều thứ để biết. Mà biết cũng không bao giờ là hết.

Mà giả sử có biết hết, cũng còn tùy vào người câu có sát cá hay không, thời tiết thế nào, còn tùy vào may rủi nữa…

“Vi diệu”. Đi câu cá khi nào cảm nhận được chữ ấy thì mới thú.

Cho nên sống ở đời, nhiều lúc không có cái mình muốn cũng đừng vội vỗ ngực than trời, còn phải xem mình đã thực sự biết hết chưa, mà giả sử có biết hết thì cũng phải xem may rủi thế nào đã.

Như tôi bây giờ đang gặp nhiều chuyện rủi, cũng chẳng qua là vì mình chưa biết mà thôi, nếu biết thì đã khác…





Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

Không được chọn lựa

...

Hôm rồi, sau khi rượu vào khật khưỡng, thằng em trai nhắc chuyện ngày xưa. Một hôm nó ở quê vào Sài Gòn thăm ông anh, nó bật ngửa vì thấy đêm nào anh mình cũng ngồi uống rượu với một nhóm người đồng tính , mà nó vẫn gọi là “Pê Đê”. Nó không hiểu sao anh mình, một kẻ làm thơ giang hồ, lại có thể chơi thân, cùng uống rượu, đọc thơ với những người ấy. Những kẻ “Pê Đê”.


Tôi chỉ cười. Chuyện qua lâu rồi nhưng nhắc lại vẫn như mới hôm qua.


Tôi vẫn nhớ những gương mặt ấy.


Ban ngày họ là đàn ông, đàn ông đích thực. Một người tên Ngọc, to cao, râu quai nón rậm rì, buôn bán đồ gốm. Một người tên Dũng, dáng thư sinh, đeo kính cận thì buôn bán đồ điện tử. Còn vài người nữa không nhớ hết tên. Ban ngày họ sống cuộc sống bình thường của một người đàn ông: mua bán, cà phê, tán gẫu, cơm nước…Họ khỏe mạnh, bình thường và rất đáng mến. Họ đều là người Sài Gòn.


Còn khi đêm về, họ tìm đến với nhau. Ngồi ở một góc quán. Lặng lẽ. Họ gọi nhau bằng những cái tên khác: Diễm, Hồng…họ tự xưng là “em”, họ nói về nhau như những bạn gái “con nhỏ này”, “thấy ghét quá”, “cưng”…


Ít ai bắt chuyện cùng họ, thậm chí đến chủ quán cũng hạn chế nói chuyện với họ trước cái nhìn sắc như dao cạo của bà vợ. Họ lặng lẽ uống, cười đùa nhỏ nhẹ. Không phiền đến ai.


Chúng tôi thường uống ở quán đó, uống rượu đọc thơ. Cũng không mấy chú ý đến họ. Cho đến một ngày, một người đến bàn chúng tôi và mời chúng tôi sang bàn họ đọc thơ. Họ nói rằng họ rất thích thơ. Anh bạn tên là Dũng, người tự xưng là Diễm, đọc một câu thơ làm mồi, câu thơ ấy đến bây giờ tôi còn nhớ:

“Nếu phải chờ anh mà hóa đá

Em xin làm sỏi đá để chờ nhau”


Họ thật đáng mến, vui vẻ. Chúng tôi cùng uống rượu. Tôi thường đọc thơ cho họ nghe, và họ cũng đọc thơ cho chúng tôi nghe. Khi say. Chúng tôi cùng hát. Gõ bàn và hát những bản nhạc vàng, nhạc “sến”. Họ hát rất hay. Đa số hát bằng giọng nữ. Họ uống đều, gần như chưa bao giờ thấy họ say.


Khác với những gì chúng tôi thường được nghe kể về họ. Họ không có những cử chỉ sàm sỡ hay tỏ ra bệnh hoạn. Không hề. Nếu có thì chỉ họ với nhau. Còn với chúng tôi. Họ rất đường hoàng. Họ rất vui vì có thêm bạn, để được nghe đọc thơ, để hát, để say. Vậy thôi.


Chúng tôi hẹn nhau cùng uống. Nhiều đêm liền. Nhiều người bắt đầu xì xào. Thậm chí có người khuyên tôi không nên sa đà với họ. Họ biết. Một đêm, sau khi uống say, họ nói thẳng về mình, rằng họ không tự chọn giới tính cho mình, rằng họ sinh ra trong hình hài đàn ông, nhưng trái tim họ, rất đỗi đàn bà. Và họ khát khao được thông cảm, được chia sẻ, được kết bạn. Họ không tự chọn số phận cho mình. Số phận đã chọn họ để đứng giữa hai giới tính. Để đứng giữa hai chiều cuộc đời.


Chúng tôi không nói gì. Vẫn uống với nhau.


Một lần tôi đi bộ ngoài đường và bất chợt nhìn thấy Ngọc, anh đúng là đang buôn bán đồ gốm. Quần Jeans bạc màu với áo thun, mồ hôi nhễ nhại, râu ria xồm xoàm…, cơ bắp cuồn cuộn…trông anh như mọi người đàn ông bình thường khác. Tôi còn nghe anh quát tháo người khác bằng cái giọng ồm ồm. Tôi hơi bất ngờ và muốn reo lên tên anh để chào thì bỗng nhiên anh ngó lơ. Cố tình quay đi.


Tối hôm ấy chúng tôi gặp nhau. Vắng Ngọc.


Hôm sau nữa thì không còn ai đến.


Bỗng nhiên họ biến mất.


Chúng tôi không hiểu vì sao. Chỉ thấy vắng họ.


Có lẽ chúng tôi chưa thực sự kết bạn. Chỉ là một những bữa rượu khi đêm về. Chỉ là những bài thơ, bản nhạc. Chỉ là những câu chuyện không đầu không cuối...


Thỉnh thoảng tôi nhớ về họ, những người không được tự chọn số phận cho mình, và cảm thấy thèm, rất thèm được ngồi bên họ, đọc một bài thơ tình hoặc giả cùng hát ngêu ngao: “đêm nay ai đưa em về…”


Tôi nói với thằng em: Uống rượu không phải vì rượu, uống rượu vì bạn. Họ là những người bạn rượu rất đáng để uống cùng, để say cùng.



Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010

Tình Ca

...Cho Hà Thi

Con cái, luôn là nguồn vui, nguồn hạnh phúc của chúng ta.

Chúng bình thường, khỏe mạnh, xinh đẹp là ta vui.

Chúng học giỏi, ngoan, biết vâng lời là ta vui.

Chúng biết yêu thương nhau, biết yêu thương ta, yêu thương ông bà là ta vui.

Cứ như thế...

Cũng như cha mẹ chúng ta từng vui khi có ta...

và rồi sau này các con của ta, chúng sẽ vui vì các con của chúng

Cứ như thế...

Chúng tạo ra cho ta nhiều niềm vui mà đôi khi cả chúng cũng không biết điều đó, chúng vô tư không ngờ rằng chúng đã cho ta một ngày đầy hạnh phúc.

Chuyện là Hà Thi, con gái mười tuổi của tôi, vốn không thích nghe nhạc. Bản nhạc Việt Nam duy nhất mà Hà Thi thích nghe là bản "Tình Ca" của Phạm Duy. Sáng nay tôi thức dậy và thấy cô con gái mình đang mở nhạc, đang ngồi một mình và nghe "Tình Ca".

Con cái, luôn là nguồn vui, nguồn hạnh phúc của chúng ta.

Như trong một buổi sáng thứ bảy, con gái ngồi nghe "Tình Ca".

Như khi con gái nói rằng: con thích bài hát này vì nó hát về quê hương.

đơn giản vậy thôi




Tình Ca (Phạm Duy)

1.
Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời
À à ơi! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi
Tôi yêu tiếng ngang trời
Những câu hò giận hờn không nguôi
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai
Một yêu câu hát Truyện Kiều
Lẳng lơ như tiếng sáo diều (ư diều) làng ta
Và yêu cô gái bên nhà
Miệng xinh ăn nói thật thà (à à) có duyên...

2.
Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình
Nhìn trùng dương hát câu no lành
Đất nước tôi! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi
Đất nước tôi! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi
Tôi yêu những sông trường
Biết ái tình ở dòng sông Hương
Sống no đầy là nhờ Cửu Long
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong
Người yêu thế giới mịt mùng
Cùng tôi ôm ấp ruộng đồng (ừ đồng) Việt Nam
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung Nam Bắc kết hàng (à hàng) mến nhau

3.
Tôi yêu bác nông phu, đội sương nắng bên bờ ruộng sâu
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo
Mình đồng da sắt không phai mầu
Tấm áo nâu! Những mẹ quê chỉ biết cần lao
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, bé ơi
Tấm áo nâu ! Rướn mình đi từ cõi rừng sâu
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mâu, áo ơi!
Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa
Những anh hùng của thời xa xưa
Những anh hùng của một ngày mai.
Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài (ư bài) tình ca
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là (ừ là) đoá hoa...

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

Ra riêng

...

Từ lúc ra làm ăn đến nay anh đã nhiều lần chứng kiến nhân viên của mình tách ra làm ăn riêng, tất nhiên là vẫn làm cùng một ngành nghề, cùng một thị trường, hay nói nôm nay là vẫn “cùng một chợ”. Họ đều là những người từng được anh yêu mến, tin cậy. Họ đều giỏi, theo một nghĩa nhất định nào đó. Và họ, đến một ngày, sẽ cần bầu trời riêng.


Chuyện ấy cũng bình thường trong kinh doanh. Không ít thì nhiều, các doanh nghiệp nhỏ thường chấp nhận nó khá dễ dàng. Đó cũng là một cách mà những công ty mới được hình thành, như một kiểu sinh sản phân bào.


Lần đầu tiên anh tức giận.


Lần thứ hai anh buồn phiền.


Lần thứ ba anh chỉ cảm thấy hơi mất mát.


Thường anh sẽ ngồi lại, nhìn mọi việc thật kỹ, xốc lại toàn bộ và tiếp tục. Trước mặt vẫn là con đường, không còn một người đồng hành không có nghĩa là sẽ khó đi hơn, mà chỉ đơn giản là cảm thấy vắng hơn. Vắng hơn một chút.


Cũng như anh ngày xưa đi làm thuê rồi dần dần cũng muốn tách riêng. Cũng như anh ngày xưa từng tưởng mình đủ khôn ngoan, đủ bản lĩnh để đứng mũi chịu sào. Cũng như anh ngày xưa, khi chưa đi vào tâm bão. Cũng như anh ngày xưa…


Cho dù đó là một người từng bị anh đuổi việc, một thằng em làm ưa tự do, hay như bây giờ, một bạn trẻ phải về quê bên cạnh mẹ già…anh đều cảm thấy lo lắng. Anh thật sự lo cho các bạn. Anh lo cho các bạn vì từ nay các bạn sẽ không còn anh bên cạnh.


Anh chúc các bạn chân cứng đá mềm.


Anh chúc các bạn vững tay chèo, tay lái.


Còn anh, anh chỉ thấy vắng hơn một chút.



Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

Vọng cổ

...

Đờn kìm ai gảy nấy nghe
ta không về bạn cũng không về
ngọn lửa cháy thơm lừng cố xứ
đêm nam phương ngửa mặt tuồng nghe

Làm thân sông nên buồn như sông
hãi hoặc những bến bờ mưa trắng tái
ai xuống xề câu nam ải
khuya nay chừng giăng sương

Những cô gái đi qua đời thường
biết chong lại nụ cười dâu bãi
còn mình lụy văn chương
sóng sánh trên giồng trăng vãi

Mơi này tất tả không nề
chân chùng rồi câu vọng cổ ai nghe
Ngày quán tính tủi lòng con nước lớn
Bạn không về
ta cũng không về


(Tiền Giang - 1995)

Nhảm: điên nặng

...
Làm công dân một thành phố văn minh hiện đại có nhiều cái thật phiền. Tỉ như lô cốt, kẹt xe, khói bụi, nước ngập, ô nhiễm…nhưng mấy thứ đó cũng chưa bằng việc mỗi tuần hai ngày phải quay lại sống thời nguyên thủy vì bị cúp điện luân phiên.

Nhà mình làm thủy điện nên cứ như nông dân hai vụ: mùa mưa thì điện mạnh, mùa khô thì điện yếu. Mà mùa khô thì nóng. Nóng thì quí vị mở máy lạnh nhiều. Đã yếu lại còn thiếu. Bởi vậy mới thấy câu “muôn sự do trời định” thiệt là không sai.

Cầm tờ báo quạt trong lúc trời như cái lẩu bao tử hầm tiêu xanh, chợt ngó thấy cái tin các bác bàn nhau đầu tư xây đường cao tốc tới mấy chục tỉ đô mà mồ hôi càng tuôn ra vật vã. Định hôm nào ra thủ đô, xin các bác ấy nghĩ lại. Tiền ấy có khi xây được cái nhà máy điện hột nhưn như các nước lớn, có chỉ số IQ cao. Lúc ấy khỏi lo trời mưa thì xung trời nắng thì xìu nữa. Có phải hay hơn không ?

Không cao tốc thì thấp tốc cũng đặng. Thủng thẳng đi cũng đâu có sao. Không có điện mới rầu. Rầu lắm mấy bác ơi. Có cao tốc cũng chưa chắc hơn ai, nhưng mà không có điện thì ngu hơn người ta nhiều lắm.

Ngu hẳn.

P/S:
Nhân có mấy vị khăng khăng là dân mình có chỉ số IQ cao, mới nhớ tới chuyện "Bác Vật Xà Bông" của ông già nam bộ Sơn Nam, nếu xét theo chuyện này thì dân mình ai cũng là bác vật cả. Mời đọc ở đây

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Không có đỉnh cao


...
Trong Hương Rừng Cà Mau có một chuyện tên là “Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư”. Chuyện ngắn củn, đại khái kể chuyện một anh phái viên của một tờ báo ở thành phố tìm về vùng sâu xứ miền tây để đòi nợ tiền báo sáu tháng từ một người nông dân, tên là anh Tư Có. Hai người lạ gặp nhau, chợt nhắc mấy câu trong sách giáo khoa thư mà thấy tâm đầu ý hợp. Chuyện chỉ có vậy. Cụt hơ.

Năm 1996, miền tây lũ lớn khủng khiếp, nước tràn đồng, tràn lộ…Năm ấy tôi lưu lạc cả nửa tháng trời dọc ngang vùng Đồng Tháp Mười, đi đâu rặt cũng nước với trời. Lúc ấy toàn ăn cơm nhà người lạ, những người không quen biết. Đầu tiên là một người nông dân, cũng tên là Tư Có.

Chúng tôi ba người lạc đường buổi chiều, đang men theo con lộ mà nước đã lên quá gối để đi. Thỉnh thoảng qua nhiều chỗ trũng lại rớt xuống cái ủm, ướt trụi lủi. Tư Có chạy vỏ lãi ngang qua, kêu mấy đưa bây đi đâu, có vô xóm không, leo lên đây đi. Thì lên liền.

Ghé nhà Tư Có ăn bữa cơm chiều với cá rô mề chiên dòn chấm mắm ớt, ba đứa cạo cái nồi gang rột rột đến nỗi vợ Tư Có phải đội mưa chạy đi mua 2 lít gạo về nấu thêm cơm. Đêm đó ngồi uống rượu với Tư Có bên sàn cây, giữa mênh mông là nước. Biết mấy đứa trẻ thích đi chơi miền tây, Tư Có chỉ: bây đi lối đó, qua xóm đó, trưa thì ghé nhà ông này ăn cơm, tối thì ghé nhà bà kia ngủ, cứ nói bạn của Tư Có là được.

Quả nhiên, đi lòng vòng, ăn nhờ ở đậu khắp nơi cũng chỉ cần nói: bạn Tư Có, tới nhà ai cũng rượu đế uống say mèm, không ai thèm hỏi coi quen biết Tư Có làm sao, thân thiết gì không. Không ai cần biết. Cứ như Tư Có là chủ tịch tỉnh hay chủ tịch nước vậy. Có người lạ đến thì thêm chén, thêm đũa có gì ăn nấy, còn cái ly rượu thì xây thêm một tua. Chỗ nào cũng nước với trời. Mênh mông.

Vì sao người ta thương Tư Có dữ vậy. Tư Có chẳng qua cũng là nông dân thôi mà. Sai rồi. Đâu có ai nể gì Tư Có, cái tên Tư Có là nói ra cho nó có cái tên để mà nói, để mà làm quen. Nếu không phải Tư Có thì là Ba Không, Bảy Hữu gì cũng đặng. Miễn đừng có là người lạ, miễn là biết cầm cái ly, ngửa cổ uống một cái ót là đặng rồi. Bước qua cửa, leo lên sàn, lên ghe rồi là thành người quen, thành bà con luôn, cần biết gì tới Tư Có nữa.

Người nào đã về miền tây sẽ thấy cuộc sống ở đây rất khác, nhất là ở quê. Miền tây là đất bồi hạ nguồn sông Mekong nên đất bằng phẳng, đôi chỗ trũng thấp, chằng chịt sông rạch đến nỗi giao thông đường thủy còn tiện hơn đường bộ. Cho nên mới nói là miền tây không có đỉnh cao.

Không có đỉnh cao. Không có cái gì vượt bậc, xuất chúng. Không ai lỗi lạc hơn người. Không ai dời non lấp bể. Cho nên ở miền tây người ta chuộng cái gì bình dân, người ta ưa cái gì thiệt tình thôi.

Đất hoang, người hoang. Ngày xưa còn không có luật pháp nữa, chỉ nói với nhau: làm sao coi cho đặng thì làm. Đất thấp, đến cái cây ngọn cỏ cũng thấp hơn nơi khác, cho nên người ta sống với nhau quan trọng chuyện tình nghĩa. Tình thương.

Dễ hiểu sao người miền tây ưa vọng cổ, ưa nhạc sến và ưa rượu đế. Mấy thứ đó nó bình dân, người ta sao mình vậy. Làm khác coi hổng đặng.

Dễ hiểu sao người miền tây ưa nhậu. Bên bàn nhậu không có giai cấp, không có giàu nghèo, không có hơn thua, ở đó ai cũng thiệt tình. Bi nhiêu thì bi.

Dễ hiểu sao người miền tây nghèo. Làm một bữa ăn một bữa, nhậu một bữa, đối đãi người khác hơn cả mình. Còn lại thì “để mơi tính”.

Ở chỗ không có đỉnh cao, chỉ mênh mông một thứ, như là tình nghĩa

Xem thêm:

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

Ba năm


Đêm nay là tiệc kỷ niệm 3 năm ngày thành lập công ty Không Gian Đẹp.

Người rất đông, hoa rất nhiều và bia chảy như suối.

Tôi viết những dòng này trong lúc còn đang say ngần ngật.

Có thể bạn không hiểu hoặc chưa hiểu, nhưng để đi hết chặng đường 3 năm qua, tôi và nhiều người khác nữa, đã rất vất vả. Có những lúc tưởng chừng chúng tôi như muốn bỏ cuộc, có những lúc nuốt nước mắt vào trong ngực, có những lúc không dám nhìn mặt trời mọc...

Có thể bạn không hiểu hoặc chưa hiểu cảm giác của một người sống sót và ngoảnh nhìn cơn bão sau lưng mình.

Trước mặt vẫn là biển rộng, vẫn là bão lớn, nhưng tôi có sợ gì, bên tôi có cả trăm người...Tôi tự hào vì các bạn. Chiến hữu. Chiến hữu.

Hãy nhìn nụ cười của họ

Xem:
- Quảng cáo
- Không Gian Đẹp

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

Quá xỉn

Bạn này quá xỉn rồi

video

Tương kính như tân

(Cho em)

Không biết cổ nhân ai dạy câu này mà hay quá đỗi.

Trong sách Đắc Nhân Tâm có một chương tên là “Vợ chồng tương kính như tân” hay trong nhiều sách bàn về đạo vợ chồng đều lấy câu này làm kim chỉ nam. Tôi thấy mấy vị đó hiểu sai lời dạy tiền nhân rồi.

Chẳng có một tiêu chuẩn, một mẫu số chung nào cho mỗi gia đình hay mỗi cặp vợ chồng. Cũng chẳng có một lời khuyên nào hoàn toàn đúng đối với việc bảo vệ và nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình. Nhưng câu “tương kính như tân” thì lại khác. Lại rất chuẩn.

“Tương kính như tân”. Nghĩa là việc cư xử với nhau giữa vợ và chồng, trước sao thì sau vậy, lúc mới cưới thế nào, thì lúc đầu bạc răng long cũng nhớ mà theo. Vậy thôi. Có gì cao siêu đâu. Cứ cư xử với nhau như bạn. Bạn đời.

Vậy mà các vị viết sách cứ diễn dịch lung tung rồi dẫn chứng toàn những chuyện tốt đẹp, hay ho cứ như là hiểu biết lắm. Để tôi nói cho mà nghe.

Mà thôi. Tôi không dám lạm bàn về đạo vợ chồng theo sách vở. “Tương kính như tân” hôm nay chỉ đem chuyện nhậu ra nói. Chỉ là muốn thanh minh vì sao tôi luôn xuất hiện với người vợ bên cạnh, đặc biệt là những khi chén thù chén tạc, những chốn tưởng chừng chỉ dành cho đàn ông.

Tôi luôn muốn có vợ mình bên cạnh, quen rồi, nhất là lúc đi nhậu. Đến mức nếu đi nhậu mà không có nàng, tôi cảm khá thấy bất an, không thoải mái lắm. Cho dù là ngồi ngoài vỉa hè uống rượu với bọn giang hồ thảo khấu hay trong nhà hàng sang trọng tiệc tùng với các vị tai to mặt lớn, tôi luôn muốn có vợ mình bên cạnh. Đi đâu cũng lê nàng theo.

Nhiều người nói tôi sợ mất vợ nên đi đâu cũng đem theo, hoặc cho rằng vợ tôi theo để kiểm soát chồng. Whatever. Ai gặp chúng tôi rồi sẽ không nghĩ vậy nữa. Sẽ hiểu rằng chúng tôi thực sự luôn muốn ở cạnh nhau.

Dần dà, có nhiều người uống rượu với tôi nếu không thấy có vợ tôi ngồi cạnh cũng làm biếng uống theo, cũng thấy nhàn nhạt thế nào, là chính họ nói thế.

Rồi khi không có ai, khi trời mưa xuống, khi trăng thanh gió mát, vợ chồng chúng tôi vẫn thường rủ nhau ra quán, chồng làm vài chai bia, vợ ngồi bên cạnh. Thích hải sản thì đi hải sản, thích lẩu thì kiếm lẩu, thậm chí thèm thịt chó cũng vào. Vợ tôi ngồi bên cạnh, lúc ăn có người gắp, lúc uống có người rót, lúc nói chuyện có thể làm người lắng nghe. Há chẳng thích lắm ru.

Chẳng phải làm vợ chồng thì như vậy là thuận nhau đấy sao? Trước cũng thế, giờ cũng thế thì hẳn sau này cũng thế. Lúc mới cưới đi đâu cũng đi với nhau thì bây giờ vẫn còn nắm tay nhau cùng đi. Tuy chỉ là việc cùng nhau uống chén rượu, cùng nhau đi nhậu nhưng ngẫm cũng là một cách “tương kính như tân”.

Tôi viết câu này tặng vợ, bây giờ nhiều chỗ bán chữ thư pháp có treo (mặc dù không ghi tên tôi): “Tay nâng chén rượu lên đầu núi / xin quá giang em đến cuối đời”

Xem thêm bài này

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Hát với bạn bè

Ghi chép siêu chớp sau cuộc hội ngộ bloggers SG-HN trong lúc chờ hình đề tường thuật

1. Uống bia lạnh ở SG ngon không thể tả được

2. Người ta càng hát hay khi tuổi tác càng nhiều

3. Mọi ý chí bỏ rượu, bỏ thuốc lá sẽ bị đánh gục nếu đi hát Karaoke

4. Không nên ăn trước khi nhậu và không nên nhậu trước khi hát và không nên hát trước khi múa. Nên làm cả 4 việc một lúc: Ăn - Nhậu - Hát - Múa

5. Không nên đoán tuổi một người qua vẻ ngoài, qua cách ăn mặc và đặc biệt là qua gu chọn bài hát Karaoke. Nếu muốn biết, tốt nhất nên xem Chứng Minh Thư

Xem hình ở đâyở đây

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Coi Cọp

...
Tôi không nhớ chính xác, muốn nhớ phải lục sách cũ ra đọc nhưng ngại và lười lắm, đại để là tôi rất thích cái tích “coi cọp” của ông già nam bộ Sơn Nam. Tích đó, tôi không nhớ ông viết trong cuốn nào trong số hơn chục cuốn sách của ông trong tủ sách nên cũng không thể lục ra chép lại cho đúng. Chỉ nhớ mang máng thế này.

Ngày xưa, vào nửa đầu thế kỷ 20, những gánh hát về miền tây, vùng đất mới khẩn hoang, để diễn phục vụ bà con, thường đi trên những chiếc ghe bầu lớn, còn gọi bằng “Ghe hát”. Ghe hát thường neo ở bến sông, bến chợ và đoàn hát dựng rạp để diễn ngay trên bến. Người dân đi coi hát thường đi theo nhóm, mỗi người phải mang theo một ngọn đuốc và một cây tầm vông dài, vạt ngọn. Khi đã đến giờ hát, đủ người xem thì mọi người dùng cây tầm vông cắm một vòng xung quanh rồi cột đuốc lên. Để làm gì. Để chặn con cọp (hổ) đến bắt người.

Trong lúc đoàn hát diễn thì bầy cọp cũng kéo đến, khi thì một hai, có khi bảy tám con rình xung quanh hàng rào tầm vông. Và vì không vào được bên trong, nên bầy cọp cũng ngồi tròn mắt coi hát từ bên ngoài cho đến tàn buổi diễn. Từ đó ra đời cái tích “coi cọp”, để nói về chuyện coi ké, đọc ké, xem nhờ, xem miễn phí…

Sao tự nhiên nhắc chuyện coi cọp ở đây. Là vì dù lớn tuổi rồi, dù không thiếu tiền nữa. Tôi xin thú nhận là tôi vẫn rất thích vô nhà sách để “coi cọp”. Đôi khi đọc lướt vài cuốn, đôi khi kiếm chỗ mát ngồi bệt xuống đọc hết một cuốn ngon lành, giống như nhiều đứa trẻ ngồi la liệt trong Fahasa đọc Doremon hoặc Thần Đồng Đất Việt vậy.

Ngoài vô nhà sách, tôi cũng ưa mượn sách, xin sách và yêu cầu được tặng sách. Đặc biệt là thơ thì tôi hầu như không mua, chỉ xin mà thôi. Có thể xếp tôi vào hạng “coi cọp” chuyện nghiệp chưa.

Nhân kể chuyện coi cọp, điểm qua mấy cuốn sách gần đây.

1.
Tôi đi nhà sách kiếm bộ tam này của tác giả Nguyễn Trương Quý, vì tôi năn nỉ ỉ ôi vật vã mãi mà tác giả, chắc là quá quen với mấy chiêu của dân coi cọp như tôi, nên cứ cười khì mãi. Một số bài tôi đọc trên blog TQ rồi, nhưng cầm sách đọc lại vẫn thú vị, vẫn hay. Đôi chỗ phải gật gù ra tầm đắc ý.



Là một bộ sách nên xem. Một cái nhìn về Hà Nội và những thứ hoặc liên quan đến Hà Nội hoặc hoàn toàn không liên quan đến Hà Nội nhưng được viết bởi một người Hà Nội, rất khác, rất mới, rất thời sự và nói thế nhỉ, đôi chỗ rất báo chí. Có thể thấy một HN khác, bớt thâm trầm cổ kính, bớt văn hóa văn vật, một HN của thời @, của trọc phú, của teen, của office, của văn chương, của sách…Đọc rất vui, rất hay và cũng không thiếu vẻ thâm thúy trong giọng chuyện người thủ đô.

Cuốn “Hà Nội là Hà Nội” chỉ 50.000 đồng, tròn trịa và tiện giao dịch vô cùng.

2.
Vì Cuốn “Hà Nội là Hà Nội” có lời đề tựa ở bìa 2 của bạn Trần Nhã Thụy nên đành ngó luôn cuốn “Cuộc đời vui quá, không buồn được” của bạn này. Bạn này trạc tuổi mình thôi, nhưng dấn thân vào cõi văn chương rất sớm và hình như đã xây thành trong cõi ấy. Khác với giọng của TQ, Trần Nhã Thụy chậm hơn, hơi đầm, nhẹ nhàng nhưng đẫm suy tư, nói chung là hay luôn.



Nên xem. Nhất là những ai ở quê, ở miền Trung lên làm thị dân ở Sài Gòn, như tôi, như Thụy. Tôi cảm tình bạn này vì năm xưa bạn cũng từng giới thiệu một chùm thơ tôi trên báo, hình như là Văn Nghệ thì phải.

Chỉ không nhớ là có uống rượu với bạn chưa?

3.
Tối hôm qua rất vui. Gặp gỡ blogger: Anh Tou Péo, Chị Hậu Khảo Cổ, Chị Lana. Hẹn nhau ở Paris Deli café, rồi kéo qua Quán An nhậu tưng pừng. Nói chung là vui và còn hẹn nhau làm quả đập phá hoành tráng nữa. Nhưng thôi, đang nói chuyện sách nên đành bỏ đó, nói tiếp rằng hôm qua nhận được tập thơ “Sân Người” với lời đề tặng của tác giả Thúy Nga.



Có nhiều cảm nhận nên gạch đầu dòng nói từng chuyện một nhé.

- Tôi rất thích nét chữ trong lời đề tặng của Nga (không biết có phải Nga viết không), chính đó là nét chữ mà tôi tập viết thời bé, lúc còn ở ngoài bắc. Nét chữ ấy rất văn. Tôi đặc biệt có cảm tình với ai viết chữ như thế.

- Thứ nữa là thơ Nga đọc hay lắm. Buồn nhưng hay. Khá hiện đại trong hình ảnh, ngôn ngữ nhưng vẫn lắng lại, vẫn kết tủa những suy tư, những nỗi buồn, những mất mát rất kinh điển, rất đàn bà.

- Cuối cùng. Tôi vẫn thắc mắc tại sao tên tập thơ không là “Cạn yêu”. Vì hai bài “Cạn yêu” trong tập này quá đỉnh. Có thể chính tác giả không nhận ra, nhưng tôi cho rằng hai bài “Cạn Yêu” (1 & 2) thực sự rất xuất sắc cả về cảm xúc lẫn nghệ thuật.

4.
Đọc cả 3 cuốn của nữ sĩ Trần Thu Trang vì nó được xếp cạnh nhau. Hay, trẻ trung, cá tính và đẫm hơn thở cuộc sống và tình yêu. Nên xem, nhất là các bạn trẻ Under30.

5.
Mình có nên in tiếp một cái gì không nhỉ?
Chả nhẽ “coi cọp” mãi à?

Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010

Báo chí – Chuyện bây giờ mới kể

...

Đặt tựa câu view đấy.

Tôi viết chơi, dĩ nhiên là không liên quan gì đến Ngày Báo Chí, càng không liên quan gì đến các bác blogger làm báo chân chính. Chỉ là chút ghi chép cá nhân thôi.

Những năm đói rách, sau khi đã quá nhục với việc bồi bài, quá sưng tay vì rửa chén ở tiệm phở, quá mất kiên nhẫn với việc dạy kèm mấy đứa trẻ nghịch…tôi cắp cặp cùng bạn bè đi viết báo. Nói là viết báo cho oai, thực ra chính xác là tôi tập viết bài gửi báo để bổ sung nguồn thu nhập từ nhuận bút đăng thơ.

Chúng tôi, tôi và Nhựt, đầu tiên chỉ là viết những bài viết nho nhỏ kiểu “Bạn đọc viết” về các đề tài xảy ra xung quanh. Hầu như thuần túy chỉ là đưa tin. Chịu khó đi, chịu khó nghe ngóng thì mỗi ngày cũng viết được một, hai tin bài dạng này. Báo rất khuyến khích các bài viết có ảnh nên tôi cũng bấm bụng đầu tư một máy ảnh quèn để tác nghiệp.



Thời ấy, cả Tuổi Trẻ hay Thanh Niên đều chưa phải là nhật báo như bây giờ nên viết nhiều thì cũng chẳng biết đăng ở đâu nên tôi bắt đầu đầu tư những bài viết dài hơn, có mở có kết, có sự kiện, phân tích và bình luận, có những nhân vật và có tính thời sự hơn.

Chúng tôi được báo Tuổi Trẻ kêu về làm cộng tác viên trang Nhịp Sống Trẻ. Bài viết, lúc này xuất hiện đều đặn, được đặt hàng trước và còn được sắp lên trang Tuổi Trẻ Chủ Nhật, phải nói là được lên trang báo Chủ Nhật lúc này thì oai như cóc.

Mùa Tết chúng tôi viết về Tết. Hè Chúng tôi viết về học hè, sinh hoạt hè, chơi hè. Mùa tuyển sinh dĩ nhiên chúng tôi viết về thí sinh… Cứ như vậy chúng tôi, sẵn máy ảnh và giấy bút, lúc này thao tác như những nhà báo thực thụ. Chúng tôi còn được tòa soạn chỉ định đi phỏng vấn những nhân vật nổi tiếng và cờ đầu trong thanh niên.



“Nhà văn nói láo, nhà báo nói thêm” hay đại loại như thế là câu cửa miệng của dân gian. Và tôi, dù rất yêu công việc này, cũng phải công nhận rằng, để có một bài báo tốt thì hầu như chúng tôi cũng phải chế biến, phải có những gia vị nhất định, nói nôm na là phải “nổ”, phải “bịa” một chút, điều này hẳn tòa soạn cũng chấp nhận với điều kiện là không làm thay đổi bản chất, tính chất của sự việc và đáp ứng được yêu cầu của tòa soạn.

Có một chuyện, kể chơi cho vui nhé.

Một lần chúng tôi được tòa soạn kêu lên và thông báo rằng ở một trường Đại Học nọ đang có mô hình sinh viên tham gia nuôi gà cải thiện đời sống với sự giúp đỡ của Đoàn trường. Thế là chúng tôi phóng xe máy đến cơ sở chuẩn bị cho một bài báo háp dẫn.

Khi đến nơi thì, hỡi ôi. Sân trường vắng tanh, sinh viên đã được cho nghỉ về quê để ôn thi một tháng. Vào văn phòng Đoàn trường thì cửa đóng then cài. Đi loanh quanh ký túc xá thì không một bóng người. Thất vọng não nề nhưng chúng tôi cũng cố đi lùng và bắt được một bạn sinh viên. Thật may mắn là bạn này cũng là cán bộ Đoàn và cũng từng tham gia mô hình nuôi gà mà chúng tôi hỏi đến.

Chúng tôi nhanh chóng lôi bạn này ra quán. Bạn ấy thành thật cho chúng tôi biết là gà thì có nuôi, nuôi được một lứa rồi bán thì không được bao nhiêu mà ăn thì muốn hết. Thế là đóng cửa chuồng, chia gà rồi giải tán từ lâu rồi. Sau vài tuần rượu, bạn ấy tiết lộ rằng mình có giữ một tấm ảnh chụp cạnh cái chuồng gà.



Vậy là quá đủ cho chúng tôi. Sân trường. Tấm ảnh. Câu chuyện ghép nhặt của bạn sinh viên duy nhất không về quê…chúng tôi ghép lại và một bài báo thật sinh sinh động ra đời. Bài được đăng trên báo Chủ Nhật với nhuận bút rất khá, và theo chúng tôi biết, nhiều trường cũng gửi thư về toàn soạn hỏi thăm về mô hình này để xem xét thử nghiệm.

Báo Tuổi Trẻ lúc ấy sắp sửa lên nhật báo nên cần tuyển một số phóng viên, và dĩ nhiên, chúng tôi đầu tiên được đề cử. Nhưng tôi, lúc này đã có một tình yêu, tôi bắt đắt đầu chú tâm vào việc học và vào công việc chính của mình, đành từ bỏ chuyện viết lách trong luyến tiếc, dù tôi biết mình cũng chẳng tài năng gì ngoài khả năng “chế biến” như trong câu chuyện trên.



Vậy đó, tôi cũng từng viết báo. Sau này tôi tiếp tục viết cho báo Lao Động một vài số trong mục “Chuyện Dọc Đường”. Tôi đọc các bài báo khác, của những người khác và nhận ra mình không có khả năng, không có thời gian cho công việc này.

Dầu sao, đó cũng là một phần của quá khứ.

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Chiều của biển

...
Từng dạo khúc bình yên bên hiên rêu
đôi chân gió không tìm điều sắp đến
Anh vẽ buổi chiều bằng màu của biển
cũ kỹ đời mình trên cánh buồm trôi

Mái tóc đẫm những tàn trăng chia bôi
anh san hô với nỗi trầm tích cô liêu nhất
Bạn bè theo dòng hải lưu tất bật
còn ai làm thơ tặng những xác tàu

Có một thời những giấc mơ không bánh lái
cùng nhau đi theo dấu Hải Đăng
Có một thời anh như vách núi
thèm một ngọn triều
một cơn bão dâng

Chiều bây giờ. Những tiềm thức lăn tăn
gói ghém đủ cho một lần chạm cát
Con mắt thuyền đầy những trầm ngâm
nhìn bóng mình trên mênh mông còn mất

Anh cuộn chão trở về không thành danh
nỗi buồn mỗi ngày như cơn dông màu xám
niềm kiêu hãnh đã chìm sâu ảm đạm
vài câu thơ vùng lên
dáo dác Hải Âu về

(SG-2004)
(Chiều của xa xưa)

Bài không tên số 5

...


Bài không tên số 5
Vũ Thành An

Quấn quít vân vê tà áo
Run run đôi môi mở chào
Tiếng nói thơ dại ngày đó
Bây giờ mộng đời bay cao

Góp hết tương lai vào tiếng
Yêu thương trao em một đời
Hãy sắt se đợi ngày tới
Mai rồi ngọt bùi sẽ chia

Mai rồi ngọt bùi sẽ chia
Nâng niu cô đơn từng ngày
Xoa tay khi em vào đời
Mà đời còn nhiều đắng cay

Hãy đến chia nhau nghèo khó
Quên lo tương lai mịt mờ
Hãy cố yêu người mà sống
Lâu rồi đời mình cũng qua

Lâu rồi đời mình cũng qua
Xin em đôi tay nuột nà
Xin em đôi môi thật thà
Thật thà chịu nhiều xót xa

Hãy cố vươn vai mà đứng
Tô son lên môi lạnh lùng
Hãy cố yêu người mà sống
Lâu rồi đời mình cũng qua


“Hãy cố yêu người mà sống / Lâu rồi đời mình cũng qua” hay đại loại như “một ngày kia đến bờ / đời người như gió qua…” là những câu hát chua chát, ru ngủ với lãng đãng một thứ triết lý về cõi tạm của đời sống được viết bởi những người thất chí, nếu như không có một “đôi tay nuột nà” hay một “đôi môi thật thà” để cùng “nâng niu cô đơn từng ngày”

“Hãy cố yêu người mà sống”, một lời khuyên đơn giản và chân tình nhất về thái độ sống, vậy mà không mấy người nói được, không mấy người nghe được, hồ chi là trong một câu hát. Nhiều người từng hát bài hát này, và nhiều người hơn nữa đã từng nghe, nhưng hãy thử một lần, trong một buổi chiều, ở cuối một hành trình, uống rượu và tự hát bài hát này. Cảm giác sẽ khác.

Tôi không có thói quen bình luận, tôi chỉ có thể nói được rằng bài hát thật hay, hay hơn cả mức độ hay để vỗ tay, hay hơn cả mức độ hay để nghe lại nhiều lần. Bài hát hay ở mức độ mà người nghe phải tự hát, hay ở mức độ nó có thể làm bạn rũ người ra, rũ ra đến mức sẵn sàng “thật thà chịu nhiều xót xa”.

Tôi luôn có niềm tin ngây thơ, rất ngây thơ về sự tử tế của con người. Và tất nhiên, tôi, trong đời mình, cũng gặp không ít người không được tử tế lắm, một vài người không tử tế đến mức lạ lẫm cứ như họ đến từ một hành tinh khác hoặc giả họ phát triển từ một loài khác, không phải là loài linh trưởng như chúng ta, có thể là bò sát hoặc móng guốc chẳng hạn.

Khi niềm tin ngây thơ của tôi bị tổn thương, tôi có hai thái độ, nửa thú tính nửa nhân tính mà phần nhiều là thú tính. Phần nhân tính ít ỏi, chỉ đủ sức để hát bài hát này. “Hãy cố yêu người mà sống…”

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

Hàng hóa



Hôm rồi đi Vincom chơi.

Đúng là hoành tráng thật.

Shopping Mall 4 tầng hầm, sáng choang, đá marble lạnh toát, kính cường lực 20 li...

Ngẫm không thua ai trên cõi đời ô trọc này.

Hàng hóa ư. Ngập tới trần.

Giá ư. Ngất trời mây

Một đôi giày tương đương 10 con trâu cày.

Một túi xách tay bằng giá 10 tấn lúa.

Một cái đồng hồ hơn lương 10 năm của một cô công nhân.

Một cái hạt xoàn nếu bán đi có thể xây được một trường tiểu học.

Bà con vô nhiều, mua sắm cũng không ít.

Có người, trong một buổi mua sắm, có thể đã tiêu tiền cỡ vài chục con trâu, vài chục tấn lúa, thuê được cô công nhân làm đến cuối đời hoặc xây được một trường tiểu học...

Chỉ trong Vincom.

Một buổi.

Ai bảo Việt Nam mình nghèo.

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Yêu Trẻ

...

Hôm nay ngày Quốc Tế Thiếu Nhi, phải viết về thiếu nhi thôi.


Từ khi có con, tôi đâm ra yêu trẻ con.


Tôi không ngừng suy nghĩ về con mình, tôi trở thành người cha tốt nhất nhưng tôi vẫn chưa hài lòng. Tôi không bao giờ ngừng lo âu.


Tôi luôn muốn mình ở bên cạnh các con mình mọi lúc, mọi nơi. Tôi muốn che đi những chỗ sắc, nhọn có thể làm chúng đau. Tôi muốn lau đi những chỗ trơn có thể làm chúng trượt chân và ngã. Tôi muốn có thể chọc chúng cười nắc nẻ bằng cách biến mình thành một tên hề vui nhộn, dù là giữa chốn đông người. Tôi muốn có thể chở chúng đi chơi, bế chúng trên tay, cõng chúng trên vai. Tôi muốn tự tay mình tắm cho chúng, tự tay mình chải tóc, mặc quần áo cho từng đứa.


Và tôi sẽ ăn thịt đứa nào động đến con tôi.


Trong Google ở máy tính nhà tôi, phần được tìm nhiều nhất có lẽ là về trẻ con. Những cụm từ tìm kiếm rất mắc cười như: làm gì khi bé ọc sữa, khi bé mọc răng, tắm nắng cho bé, nói chuyện với bé…Tôi thậm chí còn tham gia diễn đàn webtretho, lamchame, yeutre cùng vợ, để đọc không sót một mục nào trong các mạch tư vấn về trẻ…


Anh DH có thắc mắc chuyện tôi ví mình với Shrek. Ở phim này, Shreck có 3 đứa con nhỏ, và cuộc sống thường nhật với 3 đứa con nhỏ làm Shrek bị ức chế. Shrek nhớ lại thời tự do tung hoành làm chằn tinh sống trong đầm lầy và ai ai cũng khiếp sợ…Tôi cũng vậy. Tôi từng xăm lên tay mình hình cách chim Hải Âu bay qua mặt trời, biểu tượng của ý chí tự do. Cái chữ "nửa buổi" ở câu slogan tên blog này cũng là vì các con tôi. Từ khi có con, tôi đã, dần dần từ bỏ tất cả những gì từng là mơ ước của mình để phục vụ cho các con. Mơ ước duy nhất của tôi bây giờ là mong các con tôi được mạnh khỏe. Chỉ cần chúng lớn lên mạnh khỏe là đủ. Phần còn lại tôi lo được.


Không riêng gì con tôi. Tôi yêu luôn cả những đứa trẻ khác. Tất cả những đứa trẻ trên đời, đối với tôi, đều rất đáng yêu. Tôi sẽ nổi điên khi thấy một đứa trẻ bị đánh, tôi sẽ đau nhói lòng khi thấy một đứa trẻ bị ngã ngoài phố, tôi thậm chí còn la mắng một người mẹ khi cô ta bế con không đúng cách…


Tôi mong rằng mọi đứa trẻ trên đời đều được yêu thương.


Bonus:

Dạo này Hà Thi chán nghe chuyện “cuộc phiêu lưu của Phú” rồi, phải chen vào chuyện vui. Mỗi đêm kể 3 chuyện. Chuyện vui có ba cấp độ: Vui vừa, vui vui và vui “té địt”. Chuyện vui ở cấp độ “té địt” phải có màn biểu diễn minh họa, lồng tiếng các kiểu.


Hôm qua Hà Thi đã một mình vác ba lô, lên xe đò cùng các anh chị họ đi Cần Thơ thăm ông bà Ngoại và sẽ ở đó một tuần. Lần đầu tiên con xa nhà một mình. Dũng cảm lên con nhé. Con yêu.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...