Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Bất Chợt Trên Cao


(Cho em)
Ở trên này thành phố nhỏ như bài thơ

như là chia tay
như là đợi chờ
Mười năm rồi mình yêu nhau ở đó
Mười năm rồi anh làm thơ ở đó
vậy mà không là quê hương
vậy mà không thương

Ở trên này dòng sông nhỏ nhoi như cuộc mưu sinh

con đường nhỏ đến không còn dáng hình
vậy mà bàn tay em ấm dần lên ở đó
cuộc tình dài như một phút lặng thinh

Anh thương
những phố xá hàng cây lòa xòa
quán cà phê Thiết Mộc Lan không bao giờ trổ hoa

chật chội đời mình trong bao la gác trọ
nụ hôn sinh ra trong muôn ngàn mưa gió
khi trái tim rung lên
nỗi hạnh phúc thật thà

Ở trên này thành phố được thắp lên
từ muôn ngàn ánh mắt
bùng cháy niềm vui
âm ỉ nỗi buồn
Ở trên này thành phố nhỏ hơn

từ muôn điều nhỏ nhặt
anh vẫn thấy tình yêu em lung linh

bất chợt nao lòng

(SG-Bay-2002)

một mình

...
Tôi hay ngồi một mình

Cả khi trong nhà mình với vợ con bên cạnh hay khi giữa đám tiệc vui, tôi cũng xin phép được ngồi một mình. Hầu như mỗi ngày tôi đều dành một vài khoảnh khắc cho mình.

Để hút một điếu thuốc

hoặc để viết một câu thơ

hoặc để nhớ về một cái gì đó trong quá khứ

hoặc để nghĩ về một cái gì đó trong tương lai

hoặc sờ nắn cơ bắp mình càng lúc càng nhão ra

...
hoặc chẳng làm gì cả

chỉ cần ra ngoài rìa những chuyển động thường nhật

chỉ để biết lúc ấy

tôi là tôi

























Viết linh tinh như thế vì hôm qua đi xem Shrek 3D đấy.

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

Thơ Viết Vào Sinh Nhật

...
là bài thơ duy nhất tôi viết tặng mình.
chép lại có thay đổi.



Thơ Viết Vào Sinh Nhật
(Cho mình - 30/05/2001)

Cảm ơn. Vì anh được sinh ra làm người
đứng thẳng và thương yêu đồng loại

Cảm ơn. Vì một tinh cầu
loài thực vật còn đơm hoa kết trái
trong nỗi cộng sinh gian nan nhẫn nại
cho anh làm thơ
ca thán nỗi buồn

Anh làm thơ đã ba mươi năm suông
vẫn còn đó nỗi cô đơn
như lời nguyền số kiếp
giữa hội tụ những ngôn từ thông minh
đầy tình yêu
hào hiệp
anh vẫn thương mình nhiều
như một đứa trẻ hư

Cảm ơn. Vì tình yêu
và nhân danh tình yêu
Kinh Thánh cho loài người
để cất tiếng như hài nhi tập khóc
trong hạnh phúc giản đơn

Cảm ơn loài nước Thần lên men từ ngũ cốc
chứa mặt trời trong những đêm thâu
tinh như giọt sương khuya cô độc
và thơm như ngọn lửa mừng
đêm Chúa khóc
phục sinh

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Tiếc



...
Kế hoạch đi Côn Đảo đã chuẩn bị xong. Vé máy bay đã có. Cần, máy, dây, lưỡi… sẵn sàng. Dặn vợ, dặn con mọi việc. Công ty cũng đã sắp đặt đâu vào đó. Chỉ chờ ngày lên đường. Hồi hộp. Đêm nào cũng mơ thấy lênh đênh. Đêm nào cũng mơ thấy bao la.

Bỗng một đêm trở giấc vì giấc mơ gặp bão. Con thuyền không đủ sức kháng cự. Quay đầu chạy không kịp. Biến mất giữa bao la. Biến mất không một dấu vết.

Sáng. Vội vàng điện thoại báo hủy. Hủy khẩn cấp. Không đi nữa. Sợ

Ta có sợ chết không?

Không. Chắc chắn là không. Giấc mơ kiểu đó ta gặp hoài. Có gì mà sợ. Ta chưa bao giờ sợ nguy hiểm. Ta chưa bao giờ sợ chết. Mà chết như thế có khi ta còn khoái.

Vậy ta sợ gì.

Vì giấc mơ đó chưa kết thúc. Giấc mơ đó vẫn tiếp tục khi không có ta làm nhân vật. Ta thấy cảnh cuộc đời sau khi không có ta. Đó mới là cảnh đáng sợ. Và ta sợ. Sợ lắm.

Vậy ta có sống cho mình đâu. Ta đang sống cho người khác. Cho gia đình.

Có tiếc không?

Không.

Ta nói dối rồi.

Xem thêm: Côn Đảo - Mùa biển động

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Chốn phẳng lặng không an toàn

...
Tôi không định nói gì mang tính "triết học và cuộc sống" cả.

Tôi sống ở biển lâu năm và đã có lần cứu người sắp chết đuối vì thích tắm ở những chỗ biển lặng, khi đọc bài viết sau tôi thực sự cảm thấy cần thiết phải post lại để nhiều người cùng đọc

Lưu ý: Để an toàn khi tắm biển

Một bài viết hay, dễ hiểu, bổ ích...

Xin cảm ơn tác giả

Phần tôi, có lẽ tôi sẽ nói thêm về chuyện này, lúc khác...

Xem thêm: Dạy bơi

Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

Bơi qua một dòng sông

...sống hàm ơn sông chảy có mang nguồn

Tôi hỏi khí không phải: có ai đã từng bơi ngang qua một dòng sông chưa? Nếu có thì bạn thấy gì, nghĩ gì khi đến bờ bên kia?

Tôi bơi rồi, một dòng sông không lớn lắm. Nhưng cái cảm giác thì tôi nhớ mãi. Rợn người. Tôi nhớ cái nỗ lực tuyệt vọng để di chuyển khi dòng chảy cứ cuốn mình theo ý của nó, và cuối cùng, trong một phát kiến tuyệt vọng để mưu cầu sống sót, tôi đã buông tay theo nó, nương mình theo nó.

Nước ở bờ sông bao giờ cùng hiền hòa, hấp dẫn một cách lạ lùng. Những phủ dụ êm đềm dấu trong lòng một cuộn chảy mãnh liệt, mãnh liệt đến mức đã có lúc những kháng cự vô tình trở nên tai hại, phản lực vô hiệu. Nếu bạn nghĩ rằng bơi là một chuỗi hoạt động chủ động của cơ thể nhằm di chuyển trong và trên nước, thì bơi qua dòng sông không hề có nghĩa đó. Không hề.

Tôi bị cuốn đi. Cuốn đi xa đến mức để quay về điểm đối diện bờ sông mà tôi xuất phát, tôi đã đi bộ đến hơn nửa giờ. Mục tiêu là cái cây bên kia bờ, vậy mà tôi lên bờ ở một cái cây khác, cuối dòng. Dầu sao cũng thật may mắn vì đã lên được bờ.

Bơi ngang qua dòng sông. Nước cuộn dưới, sóng cuộn trên, dòng trôi xiết chặt tay chân, nước ép vào trong ngực...tôi trôi đi, tôi chấp nhận bị trôi đi. Tôi đến bờ và sống sót nhờ vào sự chấp nhận đó, có thể không dũng mãnh, có thể không đáng tự hào nhưng nó, chính sự chấp nhận bị cuốn đi đã giúp tôi qua bên kia bờ và sống sót, bình thường như bao người khác, trong một qui luật tự nhiên đến nghiệt ngã.

Một buổi sáng tôi thức dậy ở tuổi ba mươi bảy và tự hỏi: mình đã bị trôi bao lâu kể từ khi buông tay...

Có thể là mười, mười lăm năm rồi mình đã buông tay. Cái cây bên kia bờ ban đầu của mình bây giờ có lẽ ở xa lắm, mờ mịt lắm phía thượng nguồn...

Bạn thì sao

Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010

Về thôi, lá ơi

...
về chào lại bài thơ mới lớn
còn tinh tươm mùi cỏ đương thì
về chọc hái những đêm mơ xanh chát
gọi ngàn phiến trên đầu
Về đi thôi. Về đi

Thoảng nghe mưa nhắc vào tên xa lắc
còn trên vai một nhụy tóc thơm thơm
Thoảng nghe ngọt nụ hôn hường chín
còn một giọng cười
như hoa như hương

Có chuyện kể về nỗi buồn cổ kính
dấu trong thời gian không nước đôi
em cợt nhả với tình duyên mưa móc
thì gọi bạn bè
Về thôi, lá ơi


1999-XL

Bên Hồ

(Cho em - Tuyền Lâm 2003)

Bên hồ sương đọng quanh lời nói
nắng hườm trên mấy vạt đồi già
dưới bến người khua thuyền đi vội
để sóng tràn dâng anh bao la

Bên hồ bên mây dài đổ bóng
em đứng nghe mùa xanh tóc vai
đắm đắm mắt thuyền từ cuối sóng
còn thương dăm lá rụng theo ngày

Bên hồ không có đời bên cạnh
thơ phóng sinh anh chập chững bay về
không có thời gian không có tuổi
mình chừng như thức cuối cơn mê

bên hồ cây trổ từng nhánh dốc
anh cũng vươn theo hướng mặt trời
trong túi còn đôi vần thơ lẻ
đem tiêu cho hết khắc rong chơi

Bên hồ. Bên nắng và bên gió
cao nguyên này anh thở ra tự do
nghe trái tim mình song sánh nước
từ tiếng mái chèo vào hư vô

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

Dự cảm (4)

Dạo này tôi chép thơ nhiều, cũ mới có đủ. Tôi chép thơ nhiều đương nhiên là có lý do, là tôi muốn kỷ niệm pageview thứ 100,000 đấy. Để cảm ơn các bạn.

Cảm ơn những ai đã ghé đọc, đặc biệt là thơ. Vì tôi, trên tất cả, vẫn nhận mình là một gã "uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi" mà.

Xin tạ ơn 100,000 lần click vào blog này bằng một bài thơ mới nhất

Dự cảm (4)
- Cho sinh nhật mình (sắp)-

Từ thiêng liêng nỗi chết anh nhìn thấy
anh sinh ra đời là để làm thơ
sinh ra để làm thơ sinh ra để làm thơ
và nằm hát rất buồn trong buổi chiều gỗ mục

Từ thiêng liêng nỗi mưa anh nhìn thấy
anh đến tinh không rơi xuống địa cầu
thành biển rộng thành sông sâu
thành những mạch nguồn ỉ âm dưới chân cỏ dại

Từ thiêng liêng nỗi gió anh nhìn thấy
anh lồng lên bất lực giữa núi đồi
anh lầm lụi phố phường xào xạc lá rơi
và rũ chết như mối tình gác trọ

Từ thiêng liêng nỗi say anh nhìn thấy
mà không, anh say rồi anh không còn thấy
anh ôm yêu thương vùi ngủ giữa mây bờ
vì anh từng được sinh ra đời để làm thơ

5-2010
bắt đầu uống rượu lại
ngon pà cố

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Điếu Ngư Ca

Nhiều nhà đang nói về sở thích của đàn ông.
Sở thích của tôi, ai đọc blog này khắc biết, ngoài câu slogan trên, là câu cá.

Bài thơ này làm tặng anh em cần thủ và nhờ diễn đàn câu cá www.4so9.com, bài thơ trở nên khá nổi tiếng, post lại hầu chuyện.



Điếu Ngư Ca

Xin lắng lại giữa mênh mông tù đọng
Một phút ngừng trôi nẻo phố phường
Anh tìm đến với mặt hồ bình lặng
Một ngọn gió chiều, một chiếc lá buông

Đi thật khẽ và khoan thai như thể
Không ngày mai không một nỗi muộn phiền
Sợi cước mảnh neo đời ta đáy bể
Một khắc ngồi im biết mấy cữ thiền

Xin chút nắng của ban mai vừa chớm
Chút sương hoàng hôn, chút trăng đêm
Xin một bóng liễu dài qua bóng nước
Điếu thuốc bập bùng mấy dặm khói êm

Thêm chén rượu cho trọn tình Lã Vọng
Ai nợ nhân gian, mình nợ một bóng tăm
Chiếc phao nhỏ bềnh bồng chớm sóng
Bây giờ là đã mấy trăm năm ?!

Xin ngồi lại cùng nhau bên lề bụi bặm
Anh lục tuần, em nó mới đôi mươi
Tiếng cười hoang như buổi đầu hái lượm
Niềm say mê săn bắt của CON NGƯỜI

Xin đừng đếm thời gian, đừng vội vã
Để lòng mình vui thật Điếu Ngư Ca


(Đi câu 8-2003)

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

Dự cảm (3)

...

Anh ngã bệt vào ánh sáng cuối cùng của ngày
Mặc những âu lo vụt lên dáo dác
Mặc những nỗi buồn vụt lên dáo dác
Vì anh đã tàn hơi

Trong cơn mơ
anh thấy mình nhẹ lắm
đương bay theo đám mây hình con sóng dài
(hay là hình một rặng núi đồi sương trắng phủ)
Nhưng chính nó,
chính là đám mây đầy phủ dụ
Đã kéo anh ra từ đáy tâm tưởng trầm trầm
Đã tha thứ cho anh
và hóa kiếp cho anh

Không có anh thì cây lá có còn xanh
Anh sợ những mơn man sẽ chết từ trong diệp lục
Không có anh rồi người ta làm thơ gãy ra từng khúc
Chữ nghĩa vãi vương như rơm rạ ngoài đồng

….
(Còn tiếp)

Thơ cho Vành Khuyên



chiều trú mưa cùng Vành Khuyên
Một người và một chim
thoảng nghe lời độc thoại màu huyết dụ
đường dài và ướt
trên nỗi buồn lông vũ
chạng vạng trăm ngàn vầng mây xám đang lên

Có mỏi những thời ca hát
cũng đã nâu mắt tròn trên phố đông người
Tiếng của khai nguyên bây giờ thảng thốt
tỉa tót chút tự do cuối cùng
trong mưa rơi

Ai phóng sinh những đam mê
bay loạn trần gian bụi khói
Ta đã hót gọi mỗi bình minh tới
dẫu không mặt trời cũng có mấy giọt sương

Bao nhiêu quãng hạn lồng son
đã bán hết lấy niềm vui thoảng gió
không cần tới cao xanh bằng đôi cánh nhỏ
cũng muốn đất bằng nuôi sống một giấc mơ

...

Chiều trú mưa cùng Vành Khuyên
và run rẩy lời tự ca huyết dụ
tạnh nỗi đời lại muôn vàn nẻo cũ
một người
và một chim


(SG-1997)

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Quảng cáo

Ba năm.

Công ty Không Gian Đẹp đã hoạt động được ba năm tròn.

Tôi muốn nói, muốn viết rất nhiều về chặng đường ba năm đầy những thăng trầm, những buồn vui, những vất vả ...này. Nhưng tôi lại không biết viết gì, hay nói đúng hơn là trong phạm vi một bài viết, tôi sợ mình sẽ không nói hết.

Tôi đăng lại một bài viết cũ trên website công ty.
Bạn có thể xem như một bài quảng cáo, bài PR cũng được.
Hoặc bạn có thể tin rằng tôi đã thật lòng.

Gửi trọn niềm tin



Ông bà ta dạy rằng: “An cư, lạc nghiệp”, còn người phương Tây có câu: “Đời người đàn ông có 3 việc lớn: Làm nhà, lấy vợ, sinh con”. Bao nhiêu đó cũng đủ cho thấy rằng dù ở đâu, dù văn hóa, tôn giáo gì thì ngôi nhà vẫn là thứ quan trọng nhất cả về nghĩa tinh thần lẫn vật chất trong đời mỗi con người. Khi còn thơ, mái nhà là nơi ta được sinh ra, được chung sống với cha mẹ, nơi ta được trải qua những năm tháng đẹp nhất của đời mình trong thứ hạnh phúc quí nhất của con người mà ta thường ít gọi tên: Gia Đình.

Khi ta lớn lên và bắt tay xây dựng cuộc sống của chính mình, ngôi nhà lại là nơi ta xây lên bằng tất cả tiền bạc, tâm trí. Ngôi nhà được xây lên để ta sống với người bạn đời cùng ta qua bao nhiêu thăng trầm, là nơi ta sinh ra và nuôi dạy những đứa con nên người…cứ thế, từng tế bào mới của xã hội được hình thành, phát triển dưới những mái nhà. Cho dù chúng ta là ai, làm gì và sống trong xã hội nào thì luôn luôn vẫn có một nơi cho chúng ta quay về, một nơi mà từ nguyên thủy đến văn minh, ngọn lửa và mùi thức ăn luôn tượng trưng cho sự giàu có và là nơi để ta tìm thấy mình thật hạnh phúc trong mỗi bữa cơm đầy tiếng cười và tình thân.

Ngày nay, với phân công lao động xã hội và tính chuyên nghiệp, gần như không ai có thể tự xây nên ngôi nhà của mình. Việc tìm một Kiến trúc sư thiết kế cho căn nhà được hoàn chỉnh, đáp ứng công năng sử dụng, yêu cầu thẩm mỹ và khả năng tài chính cũng là điều bắt buộc để ngôi nhà được hình thành như mình mong muốn.

Khi tiếp chuyện với những khách hàng đến để tư vấn, thiết kế, tôi luôn mong muốn được tìm hiểu thật nhiều thông tin để có thể tư vấn cho họ tốt nhất. Một anh kỹ sư tin học sẽ có một góc làm việc riêng thật chuẩn, những em bé ở lứa tuổi nào cần có một góc riêng cho tâm hồn hoa mộng của chúng, một chị nội trợ được đầu tư thiết kế một căn bếp hiện đại, tiện dụng, một doanh nhân sẽ có riêng một góc làm việc hoặc một quầy bar thật sang trọng, một bác hưu trí sẽ có góc riêng cho tâm hồn xế bóng của mình được thư thái…tôi luôn muốn làm điều tốt nhất cho họ, những khách hàng đã đến và đã trao cho chúng tôi, công ty Không Gian Đẹp, một vinh dự được thiết kế ngôi nhà mơ ước của họ.

Tôi luôn bảo những Kiến Trúc Sư của mình rằng: các bạn không phải họa sĩ để thuần túy sáng tạo, các bạn cũng không phải kỹ sư để cứng nhắc kỹ thuật, hãy dùng chuyên môn và kinh nghiệm của mình để thiết kế những căn nhà cho khách hàng theo đúng những gì họ cần, hãy vẽ ra giấc mơ của họ, để họ được nhìn thấy, được cảm nhận, được đo đạc, được tính toán trong chính ngôi nhà của mình ngay từ khi nó còn trên giấy.

Công việc của người Kiến Trúc Sư ở công ty Không Gian Đẹp là như thế, tôi rất thích mỗi khi đi thăm những căn nhà mà chúng tôi đã xây xong, được người chủ nhà dẫn đi thăm quan và giới thiệu: Mấy đứa thiết kế chỗ này hay lắm, chỗ này tiện lắm, chỗ này mát lắm..hay đẹp lắm. Thật lòng, lúc đó tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết. Tôi vui vì tự hào về công việc của chúng tôi, người thiết kế và thi công ngôi nhà, tôi vui cho chính vị gia chủ, họ đã hài lòng vì niềm tin của họ được gửi đúng nơi.

Đây không phải những dòng PR, đây là những điều mà tôi, Tổng Giám Đốc một công ty Tư Vấn – Thiết Kế - Xây Dựng – Nội Thất, muốn viết ra, muốn nói lên từ chính công việc của mình, với những người nhân viên tận tụy làm việc, với những khách hàng đã tin tưởng, và với cả những doanh nhân đồng nghiệp.

Khi cùng mọi người vui chơi, nhân viên vẫn đùa rằng, giám đốc của họ là khách hàng khó tính nhất. Vâng, những công trình mà chúng tôi đang thực hiện luôn ở trong tâm trí tôi, kể cả trong giấc ngủ, tôi luôn muốn chúng được thực hiện thật tốt, thật đẹp. Không phải lúc nào mọi sự cũng tốt đẹp như tôi mong muốn, nhưng tôi cũng phải cảm ơn, tôi cảm ơn những khách hàng biết cảm thông, chia xẻ, tôi cảm ơn những người thợ làm việc nhiệt tình và giàu trách nhiệm, tôi cảm ơn những kỹ sư giám sát tận tâm, tất cả những điều tốt đẹp đó đã giúp tôi có sức mạnh để nhận lấy niềm tin lớn lao mà khách hàng trao gửi.

Có những khách hàng giao trọn số tiền mà họ dự định xây nhà cho chúng tôi chỉ với một câu nói: “Chúng tôi tin tưởng công ty”. Câu nói đó có sức mạnh hơn mọi điều khoản của một hợp đồng thi công, câu nói đó là một động lực mạnh nhất để chúng tôi phải làm thật tốt công việc của mình. Hay như vừa rồi, chúng tôi vừa giao căn nhà số 177B Nguyễn Trọng Tuyển, Q. Phú Nhuận cho chị Bảo Nhi vừa kịp lúc chị dọn về nhà mới chỉ vài ngày trước khi sinh em bé, để có thể giao nhà cho chị đúng thời điểm đó, những người thợ đã làm việc hết công suất, nhiều đêm làm đến sáng, không ai bắt buộc, không ai bảo ai, không so đo chuyện làm thêm giờ, không cần ăn tối, ăn khuya, những người thợ đã làm việc như đang xây ngôi nhà cho chính người chị, người em của họ: một người sắp sinh em bé. Đó là tất cả. Phòng Kế Toán báo chúng tôi lỗ lớn trong công trình nhưng tôi không lấy làm buồn. Tôi tới thăm chị khi căn nhà còn bề bộn vừa mới dọn về và chị thì trông vất vả trong những ngày sắp vượt cạn nhưng nghe tiếng cười của chị, nhìn ánh mắt của chị, chúng tôi vui lắm, chúng tôi quên hết những khó khăn, quên hết những lo toan khi căn nhà còn dang dở. Thật lòng chúng tôi cảm thấy mình như vừa hoàn thành một sứ mệnh thiêng liêng.

Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Âm Thanh và Cuồng Nộ

Etry này để cùng góp tiếng nói nhằm nâng cao nhận thức, sự cảm thông và tình yêu của cộng đồng dành cho những trẻ em bị chứng tự kỷ, và qua đó xin tỏ lòng kính phục trước tình yêu vô bờ bến của những phụ huynh có con bị tự kỷ trong nỗ lực không mệt mỏi nhằm đấu tranh cho con mình được đối xử bình thường như bao trẻ em khác.

Cá nhân tôi, tôi luôn mong rằng không riêng gì trẻ mắc chứng tự kỷ mà mọi đứa trẻ sinh ra trên trái đất này đều được yêu thương như nhau.

Xin mời bạn xem:

- Xem bài gốc trên clip ở Blog "Một góc nhỏ và khuất"

- Xem bài viết lại của Blog nhà anh VMC

Âm Thanh và Cuồng Nộ

Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Đơn giản là nó không có âm thanh
Khô khốc và lạnh lùng
Chạm vào
Những nỗi đau
Những nỗi đau có địa chỉ
(email list các mẹ)
@ nối tiếp @
Như nước mắt chạy vòng quanh
Như những cuộc đời “cùng cực của nỗi đau”
Chạy vòng quanh
Bệnh viện Nhi I, nhi II…
Tâm thần nhi, Nhi TW
Ở đó
Bác sỹ nói
Âm thanh như từ thế giới bên kia
Rằng cháu bị tự kỷ
Ngàn lần xin lỗi
Những bác sỹ, điều trị viên, và những ai liên quan
Khi tôi viết những dòng dưới đây
Nó như những hình ảnh của cuốn phim quay tự động
Không có đạo diễn
Không có biên kịch
Không thể cắt xén
Tôi viết cho con tôi – cho trẻ tự kỷ và gia đình
Cho những ai có trái tim thấu cảm
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời của mẹ
Có thể là bệnh viện nhi I
Nơi ngày đầu mẹ đến
Nơi ngày đầu mẹ biết thế nào là vị đắng ngắt
Của âm thanh
Cô bác sỹ vô tình … lặp đi lặp lại
Rằng “cháu bị tự kỷ”
Mẹ nuốt – âm thanh – đắng ngắt mãi đến tận bây giờ
Nơi bắt đầu mẹ căm ghét ông trời
Nơi mà mẹ đã vứt đi tất cả những nguyên tắc sống và sự kiêu hãnh
Trốn cơ quan
Tất tả giữa hỗn loạn xe khói – đến bệnh viện
Siêng năng như chưa bao giờ
Học đến đầu bù tóc rối
Đi tìm giữa hỗn mang – mịt mùng từ ngữ xa lạ
Cô bác sỹ vô tình cứ nói
“Tự kỷ không chữa được em ơi”
Mẹ lớn lên ngây thơ như đồi hoa dại
Chỉ có gió đùa giỡn xôn xao
Chỉ có ba con ngêu ngao hát
Mẹ mơ màng nghe
Không gian xao động
Âm thanh như mật ngọt
Thiên đàng
Ừ thì cứ cho là số phận
Có lẽ số phận gắn con với hoa dại
Lẫn lộn trong một đồi hoa dại
Mẹ kêu – con không quay lại
Âm thanh của mẹ bắt đầu biết thảng thốt
Vì lạc lõng, mất hút đâu đâu
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Có thể là bệnh viện nhi II
Tuần 4 buổi, mỗi buổi 2 giờ
Lịch đưa rước ương ương dở dở
Cánh cửa đóng sập sau lưng con
Họ dạy con những gì mẹ không biết
Chương trình dạy gì mẹ cũng chẳng hay
Ngày qua ngày tiếng la thét của con thưa dần
Cô điều trị mặt mày hớn hở khoe
Bé có tiến bộ
Mẹ nghe như mở cở trong bụng, hỏi
Cô ơi..bao giờ
Cháu nói được “mẹ ơi”
Câu trả lời là sự yên lặng điếng người
Mẹ yêu ba con vì đôi mắt có nắng mặt trời
Vậy mà bây giờ
ở đó chỉ còn những mảng tối
Hun hút sâu
Đọng nước đỏ quạch
Ba bây giờ ít đàn đúm với bạn bè
Thâu đêm với những trang web tự kỷ
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Được tung hứng trên mặt báo
Được “đánh bóng” trên màn hình ti vi
Như là địa chỉ hành hương của những gia đình tự kỷ
Nơi mà phí chữa trị tính trên 3 con số bằng đô la???
Đòi hỏi ba mẹ phải có trình độ đại học???
Không phải là Việt kiều???
Nơi mà mẹ phải ra về lẩm bẩm như người điên
Ông trời ơi, ông có điên?
Bà ngoại và mẹ đi hết tất cả các ngôi chùa trong thành phố
Sư cô viết tên con trong mảnh giấy nhỏ màu vàng
Dán lên chuông lớn
Mẹ nắp một nén nhang cầu nguyện
Chuông ngân
Mẹ khấn
Không hiểu khói nhang có làm cay mắt Phật không?
Từ nhỏ con ít ngủ như một ông già
Hay thức giấc nửa đêm khóc, cười, lảm nhảm
Ba thở dài – gục đầu vào bóng tối
Mẹ ôm chặt con… nát lòng
Đêm dài như cả thế kỷ
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Có thể là bệnh viện tâm thần nhi
Nơi con uống thuốc như ăn kẹo
Luyện âm
Can thiệp hành vi
Can thiệp âm nhạc
Cô điều trị quên đóng cửa
Con lao xuống lầu
Ra đường đàng hoàng bước lên một chiếc taxi
Mẹ đến kịp mà chân như khịu xuống
Hello… ông trời
Con đẩy chiếc xe chút xíu
Trên cùng một đường thẳng
Đẩy qua đẩy lại….hàng giờ
Mẹ ngồi như bị đông đặc
Mắt con thuộc về thế giới nào khác
Con chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mắt mẹ
Mắt mẹ giờ… cũng đông đặc..
Vô hồn
Bao giờ…cho đến bao giờ…?
Con nhìn vào mắt mẹ
Để tan băng trong mắt mẹ - con ơi
Có những địa chỉ ám ảnh suốt cuộc đời mẹ
Có thể là hồ bơi trong công viên Lê Văn Tám
Nơi người ta nhìn con từ ngạc nhiên đến ghẻ lạnh
Nơi mà ước gì mẹ bị…điếc
Để không bị trói nghiến bởi những từ khó nghe
Nơi mẹ tập lẫn lộn như kẻ hút xì ke
Giữa thực tại và ảo mộng
Ừ thì hãy học bao dung
Cho dù nó quá xa xỉ
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Đơn giản là nó không có âm thanh
Nó nhân danh “tác nghiệp”
Để cho mình có quyền
“cỡi ngựa”
Xem những nỗi đau
Những nỗi đau có địa chỉ
(email list các mẹ)
@ nối tiếp @
Như những “con mắt trần gian”
Chỉ ăn xin sự “nồng nàn”
Cho trẻ em tự kỷ
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Có thể vô tình
Có thể cố ý
Bắt những mảnh đời đã cùng kiệt
Loanh quanh
Cùng kiệt mỏi mệt
Phải lên tiếng
Những mảnh đời có địa chỉ
(email list các gia đình)
@ nối tiếp @
Như những cơn sóng cuồng nộ
Xin lỗi những ai có liên quan
Tôi không thể cắt gọt tỉa xén
Để những nỗi đau của tôi và những gia đình có trẻ tự kỷ trở thành dị dạng
Ai đó có thể nhân danh “truyền thông”
Để cho mình có quyền im lặng (???)
Khi “bạn đọc” lên tiếng (???)
Để cho mình có thể đạo diễn một hay nhiều scandal
Hãy nhớ
Thời bây giờ không còn chỉ là bia miệng
Nó còn có cả bia ….. @ ……
Có những chuyến đi làm mẹ ân hận
Vật vã ôm – vác – lôi – kéo con lên máy bay
Cô tiếp viên nhăn mặt làm xấu
Hàng trăm cặp mắt có dấu hỏi
Những cái tick
Những câu hỏi khô khan của những bài test
Định – sẵn – số - phận – con – người
Kết luận của con có thêm chữ “nặng”
“Bị tự kỷ nặng”
Mẹ và ba dẫn con ra công viên ngồi …khóc
Trời ơi, ông ở đâu?
Thiên thần không có trong đời thực
Con quay quay quanh trục vòng tròn
Chân nhón gót
Tay vung vẩy như đôi cánh
Mẹ lẫn lộn thực - ảo
Thiên thần của mẹ ơi
Có những địa chỉ
Ám ảnh suốt cả cuộc đời mẹ
Có thể là những trường mầm non con đã qua
Nhà nước có, tư nhân có
Nhiều vô kể
Trường thì rộng mênh mông
Chỗ cho con thì không có
1 ngày, 2 ngày, may thì 3 ngày con trụ lại
Mẹ thắt cả tim chờ điện thoại
Muốn khóc theo câu”
“chị ơi, thôi, dắt cháu về”
Rằng mẹ là người ngoại đạo
Ngày 2 buổi
Ngang qua nhà thờ đức bà
Chúa chỉ ở trong nhà thờ
Và ở trong nhà
Những người có đức tin
Rất gần mà cũng rất xa
Làm sao cầu xin cho được ???
Vậy mà có lúc bất chợt mẹ dừng xe
Vứt chổng chơ bên đường
Đi như mộng du đến bên tượng đài đức Mẹ
Bắt chước người ta thắp nến hành lễ
Ngọn nến lung linh dưới chân
Ánh sáng ở sao không đủ đến khuôn mặt hiền từ
Đức mẹ không dang tay
Lời cầu xin mẹ chới với
Đức mẹ không dang tay
Lời cầu xin mẹ tắc nghẹn
Không lời
Có ai đó không chịu ngồi yên trong bóng tối
Nguyền rủa số phận
Họ đã thắp đuốc mà đi
Tiếng í ới không có âm thanh
Đơn giản là
…@...+…@...+…@...+…@...+ … + ….
Một vài ngôi trường mọc lên chẳng cần tiền nhà nước
Không ầm ĩ quảng cáo, cũng chẳng cần lăng xê
Đơn giản là nó thực
Thực như nghị lực và tấm lòng người mở
Thực như sự gần lại như chưa bao giờ
Của những cuộc đời gắn với tự kỷ
Con rồi cũng có trường để học
Cũng sáng đi chiều về
Con rồi cũng có thêm vòng tay yêu thương của cô giáo
Ai đó làm sao có thể vô cảm
Với những dấu chân tay, decal trên sàn
Con và bạn phải tập lại đi, bò
ở tuổi đã chạy
Con và bạn phải học điều cực kỳ đơn giản
Chỉ, trỏ
Thầy, cô toát mồ hôi ngăn tự cắn, tự thương
Cô – Thầy tôi xin được viết hoa
Ai đó làm sao có thể vô cảm
Gánh nặng con đã chia nửa: mẹ và Thầy – Cô
Gánh nặng của bao gia đình đã chia nửa với nhà trường
Thôi thì ai đó sẽ hạch họe
Họ mù tịt thực tế
Theo như họ “phán”
Thì giáo viên ra trường
phải
…thất nghiệp???
Con và bạn chẳng bao giờ có nổi
Một ngôi trường
Rồi đức Phật cũng cay mắt
Rồi đức Mẹ cũng dang tay
Rồi con chợt quay lại khi mẹ gọi
Để mẹ vỡ tan trong hạnh phúc
Rồi đức Phật cũng cay mắt
Rồi đức Mẹ cũng dang tay
Rồi con chợt bật hát
Chỉ hai chữ “Bí bo, bí bo”
Mà làm ba bật khóc
Nước – mắt – đàn – ông như cả một
… đại dương
Mẹ ngụp lặn sâu trong hạnh phúc
Vô thường
Mẹ không thể tưởng tượng
Ai đó “vạch lá tìm sâu”
Những ngôi trường tự kỷ
Nói như “bác sỹ”???
Chỉ - như kẻ từng trải chuyên nghiệp???
Định hướng mà chẳng biết hướng về đâu
Nếu lỡ cô hiệu trưởng buồn đóng cửa
Con và các bạn đi về đâu…???
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo
Đơn giản là nó không có âm thanh
Nó nhân danh tác nghiệp
Để cho mình có quyền “đơn giản”
Có quyền “bịt mắt” và quyền “nửa mắt”
Và “phỏng đoán sự thật”
Rồi chỉ người ta những địa chỉ
…mịt mùng

Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010

thơ cho em

cho em

Em yên tâm. Anh sẽ không trở nên đương đại, hiện đại hay hậu hiện đại. Anh sẽ không siêu tưởng, suy tưởng hay viễn tưởng. Anh sẽ không thèm tây hóa, kịch hóa hay tĩnh vật hóa. Anh sẽ không bao giờ đổi thay.

Em yên tâm. Chữ nghĩa của anh sẽ ngay ngắn và xanh tươi như đám mạ ngoài đồng. Chữ nghĩa của anh sẽ chất ngất yêu thương như lời ru của mẹ. Chữ nghĩa của anh sẽ thẳng đứng và vững vàng như một ngọn núi. Chữ nghĩa của anh sẽ không bao giờ đổi thay.

Em yên tâm. Thơ của anh không có ở đám đông, không có ở hội hè, không có trong sổ tay người khác. Thơ của anh chỉ dành tặng nhau thay cho lời yêu lời nhớ thay cho lời đơm hoa kết trái duyên tình. Thơ của anh chỉ nồng nàn như rượu mới cất men, chỉ hào sảng như ngọn gió tràn từ biển và thành thật như lời một đứa trẻ lên ba. Thơ của anh sẽ không bao giờ đổi thay.

Em yên tâm. Anh vẫn làm thơ.

Làm thơ thế này thôi:

Mùa Thu Đã Mất
(Cho em và KTX’1995)

Anh lạc giữa mùa thu
Con đường nắng tỏa đã sa mù
Đầy hoa Dầu khiêu vũ
Con đường gầy như một dòng thư

Em còn khung cửa xanh
Ấm cả mùa Thu một ánh mắt trong lành
Nơi bài thơ về đậu
Trên khúc Liêu Ca khói sợi mành mành

Em còn giảng đường êm
Chú dơi con trốn học ngủ im lìm
Làm thơ vườn Vọng Nguyệt
Hoa hồng đây anh vất vả đi tìm

Ấm bàn tay
Thơm bàn tay
Em đạp xe ra phố hoa Dầu bay
Nhạc lắng
Cà phê đắng
Anh chờ em trên phố hoa Dầu bay

Có đêm nào tuôn mưa
Công viên buồn đôi tình nhân tiễn đưa
Không khăn tay nước mắt
Mà trong nhau thương nhớ mấy cho vừa

Ta có mất mùa thu
Hoa Dầu bay em không còn ở đó
Hoa Dầu bay anh không còn ở đó
Còn ấm bài thơ mấy nhịp âm u

Em còn khung cửa xanh
Anh còn góc quán khói Liêu Ca mành mành
May mà yêu thương vẫn
Đêm hội Hoa Dầu, em có anh


SG'2005

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

Gặp gỡ ngày nóng

1.
Buổi trưa.
Được bạn Marcus vào SG và mời đi cơm trưa cùng với chị So, bạn Goldmund và Như Huy (không biết phải gọi là nhà gì: nhạc sĩ, nhà thơ, họa sĩ, nhà nghiên cứu hay chỉ đơn giản là Như Huy) nên bạn Phú rủ vợ hớn hở đội nắng đi ngay. Nói gì. Chị So trẻ quá, bạn GM vẫn vui thế, bạn Marcus thì rất đáng yêu còn Như Huy thì to lớn và nói thế nào nhỉ...rất đương đại. Nhà hàng đông đến nỗi phải phát âm hơi lớn, đôi lúc phải lập lại câu vừa nói như đang nói chuyện giữa bão. Các món ăn đều ngon chỉ có điều món "lươn bằm xúc bánh đa" thực chất là chỉ có lươn bằm còn bánh đa thì phải mua thêm.

2.
Buổi tối.
Cố gắng đến dự buổi ra mắt tập "Bông và Giấy" với chị Hậu nhưng vẫn đến trễ. Gọi cho Nguyễn Hữu Hồng Minh thì hắn đương trực tòa soạn, đành đứng ngoài khoanh tay xem một số vị tiền bối lên đọc thơ, bình luận. Vị nào lên cũng nhắc "chị Hậu, chị Hậu". Hóa ra chị Hậu nổi tiếng quá. Đương lò dò kiếm chị thì gặp Tuấn Khanh, hắn bảo "Chị Hậu, có người hâm mộ tìm kìa". Được chị ký tặng cho một cuốn, mừng rơn như trẻ được quà.

Lang thang một lúc thì bắt được anh Đỗ Trung Quân ở ngoài. Quân vẫn nhớ Phú và bạn vợ. Mừng. Kéo Quân ra một góc chuyện vãn dăm ba câu, đột nhiên anh hỏi "Phú còn làm thơ không". Bảo "em thôi rồi anh". Quân cười lớn "Đúng rồi. Phú ơi. Làm thinh thôi, đừng làm thơ". Nói đoạn kêu Phú mồi điếu thuốc rồi lảo đảo đi mất dạng.

Như Huy lên phát biểu về "Bông và Giấy".

3.
Tối muộn.
Khui chai Tequila hình khẩu súng của anh bạn Việt Kiều đem từ Mỹ về cho. Làm một ly cho giải cảm rồi ngồi đọc tập "Bông và Giấy". Thích "Quý bà mùa thu" và "Gặp lại Dã Quỳ" của chị Hậu.


4.
Bất giác nhớ tới Quân. Nhà thơ 38 kí.
"Phú ơi. Làm thinh thôi. Đừng làm thơ"

5.
Rượu không ngon

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

Khởi Nghiệp

...

Trước hết là vui tí đã:

1.
- Hôm qua nói gì: “Làm giàu không khó”
- Hôm nay nói gì: “Hôm qua lỡ lời”

2.
Làm giàu không khó, nhất là làm giàu cho người khác
Làm giàu không khó, làm cho mình giàu mới khó

3.
Nếu hết biết phải làm gì thì đi làm giàu.

4.
“Dạy con làm giàu”: sách của những người cha nghèo


5.
Miệng kẻ sang có gang có thép, nó phán bừa rằng: “làm giàu không khó”


Bây giờ nghiêm túc nhé:

Được tin một bạn bloger trẻ đương bắt đầu hành trình khởi nghiệp, xin chúc mừng bạn, hỡi cánh chim nhỏ yêu tự do, mừng bạn từ nay sẽ được tự do với bầu trời rộng lớn.

Thực ra cũng có nhiều bạn trẻ tham khảo ý kiến của tôi về chuyện khởi nghiệp, đại ý là việc thành lập một công ty cho riêng mình. Tôi thấy đó là việc tốt và tôi cũng vui lòng chia sẻ nếu bạn hỏi tôi.

Đã có nhiều sách, báo, hội thảo, show truyền hình…về vấn đề khởi nghiệp này, bạn chắc đã tham khảo ít nhiều, hoặc nếu bạn chưa từng tham khảo gì thì cũng chẳng sao vì chẳng có một công thức nào đúng cho tất cả và những lời khuyên, thực sự chỉ thấm thía sau khi những rủi ro đã xảy ra.

Nếu bạn còn trẻ và chưa lập gia đình thì hãy làm những gì bạn muốn. Thậm chí nếu đó là việc cố gắng xoay ngược quả địa cầu này thì cũng nên thử. Kết quả không quan trọng bằng kinh nghiệm mà bạn có được, và điều chủ yếu là bạn đã thực sự dám làm…

Nếu đứng trước một buổi hội thảo về khởi nghiệp tôi cũng sẽ nói những lời có cánh như trên, tôi sẽ động viên bạn đến nổi bạn nghĩ rằng mình sẽ nhấc được cả quả đất.

Còn nếu bạn là em gái tôi, em trai tôi thì tôi sẽ nói khác đi chút.

Tôi sẽ nói thật với bạn rằng cá nhân tôi, tôi từng thất bại, không phải một mà là nhiều lần và sự chia sẻ của tôi lúc này có thể sẽ làm các bạn thất vọng hơn, sẽ như một gáo nước đội vào ngọn lửa nhiệt tình của các bạn.

Tôi vẫn thật thà không khuyến khích chuyện các bạn trẻ vừa rời ghế nhà trường đã toan lo việc khởi nghiệp một cách ồ ạt như VTV vẫn làm. Tôi vẫn khuyên bạn nên đi làm cho một công ty, đóng góp đúng chuyên ngành mà bạn được đào tạo và để cân bằng việc phân chia lao động xã hội. Và điều cơ bản là bạn cần trưởng thành hơn nhiều, hơn nhiều lần khi bạn nghĩ mình đủ trưởng thành.

Và cuối cùng, tôi sẽ nói với bạn một cách hơi bi quan rằng: bạn ơi, hãy biết rằng, phía trước không phải chỉ là bầu trời, phía trước còn là một cơn bão và nếu bạn không đủ mạnh, nó sẽ cuốn phăng bạn.

Bài xem thêm:
- Kinh nghiệm doanh nhân
- Ngày đầu tiên tin vào cái chết
- Tủ lạnh và con đầu đàn

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Nhảm lúc ốm

1.
Ốm. Dĩ nhiên là vẫn kiên trì không uống thuốc.
Mịa mấy con vi trùng vi khuẩn vi rút, để xem mấy con tế bào nhà mình chiến đấu với nó thế nào. Cũng vật vã lắm, một phần do trời nóng, nhưng quyết không cần trợ giúp.

2.
Hà Thi được học sinh giỏi. Thi học kỳ toàn điểm 10 thôi.
Chuyện cũng bình thường thôi vì Hà Thi dạo này học giỏi rồi.
Chuyện đáng nói là Hà Thi được cô giáo gọi vào tâm sự, cô khen Hà Thi học giỏi mà không cần học thêm, không cần phụ đạo...là rất đáng khen. Và cô tiết lộ rằng tất cả các bạn trong lớp đều có học thêm buổi tối, một số bạn được đích thân cô đến nhà ôn tập trước khi thi học kỳ.
Hà Thi cũng chẳng khoe khoang gì, chỉ tâm sự với mẹ. Thế thôi
Hà Thi chẳng bao giờ học bài buổi tối, chỉ làm bài tập về nhà (nếu có).
Những ngày nghỉ Hà Thi được cho chơi thả dàn, chơi đến 1h~2h sáng cũng được.
Đây là chủ trương của Ba, mặc dù vấp phải sự phản đối của các cấp các nghành.
Bây giờ ba mới khen Hà Thi, ba khen Hà Thi vì Hà Thi không học nhiều mà vẫn giỏi.Thế mới tài.
Nhớ nhé. Cứ học bình thường, đừng cố.
Nếu cần phải cố thì hãy cố gắng để trở nên chính mình thôi, con yêu.

3.
Nhân bị ốm mới nhớ ngày xưa. Cảm cúm thế này thì làm vài xị rượu. Kéo nhau ra công viên hát mấy bài nhạc đỏ, nhạc vàng đến sáng là hôm sau khỏi tiệt. Bây giờ mà làm thế thì có mà đem chôn luôn. Than ôi, thời trai trẻ nay còn đâu.

4.
Có ai đã xem phim "50 first dates" chưa?
Phim này có 2 bạn diễn viên mà mình thích.
Thông điệp trong phim, dĩ nhiên là tình yêu.

Thông điệp của tôi:
"mỗi buổi sáng lúc thức đậy, hãy có một cử chỉ kiểu như tán tỉnh đồng chí vợ hoặc chồng mình xem sao nào"

5.
Hà Văn đã kêu "Mẹ". Kêu to, rõ và rất thống thiết.

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

côn trùng bay

Bài nầy tặng bạn cafe sữa (hy vọng là có đá) nhân đọc "tháng năm có màu gì"

"...và thèm say như côn trùng bay"

Này

biết
không
em

lục bình hạ nguồn nha nhút sóng
cỏ voi hạ nguồn nha nhút xanh
văn chương hạ nguồn nha nhút vọng
trên thượng nguồn ghềnh thác đắng trầm ngâm

con bướm đêm chết rữa trong đêm
côn trùng máu xanh chết vì xanh máu
cánh vỗ đêm toạc hậu
mặc kệ đàn mối cánh ăn gian

tôi cô đơn như lối mòn
tôi cô đơn như gõ kiến
tôi cô đơn giữa hạ nguồn

đừng cười tôi em ơi
đừng theo đường ray đi tìm song song
đừng lo cho văn chương hạ nguồn ấm lạnh
đừng nhìn tôi đứng ăn loài mối cánh

này đêm tháng năm rượu tháng năm
côn trùng tháng năm cánh dài quá hạ

nỗi buồn hiếm hoi của người bưu tá hiếm hoi
trong thời buổi côn trùng hiếm hoi
trong văn chương hạ nguồn hiếm hoi
trong giấc mơ tháng năm hiếm hoi
trong nỗi chết của loài mối cánh
và đèn đường bị kết án lưu manh

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Tặng bạn Goldmund

Biết bạn không uống rượu, nhưng vì bạn nhắc tới thơ và rượu nên mời bạn một ly.
(vì mình cũng đương thèm rượu đó mà :-))
trích

"...
Cảm ơn loài nước thần lên men từ ngũ cốc
chứa mặt trời trong những đêm thâu
tinh như giọt sương khuya cô độc
và thơm như ngọn lửa mừng
đêm Chúa khóc phục sinh
..."


(Sẽ post bài này vào một dịp khác)

Chúc mọi người đầu tuần nhiều energy...

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Sinh nhật sông

...
Tôi thường làm thơ tặng vợ vào dịp sinh nhật, kỷ niệm ngày quen nhau, ngày cưới..

Tôi thường gọi đó là: "quà tinh thần"

Nhưng có lẽ khó mà tặng "quà tinh thần" mãi được, nên tôi đã xem xét qui đổi thành "quà vật chất" những năm gần đây. Cũng chưa biết loại hình nào hay hơn, nhưng "quà vật chất" thì nàng đem khoe được, còn "quà tinh thần" thì nàng chỉ cất vô tủ, và đêm nay, trong một đêm vắng nàng và nhớ nàng, tôi xin post lên đây coi như khoe giùm nàng vậy.

Một món "quà tinh thần" của SN năm 2002.

Sinh nhật sông
(Cho em 12-10-02)

Mình đã từng trôi như thế
trôi qua những tháng những ngày
Mình từng nắm tay nhau để
mơ về một ngày hôm nay

Mình đã từng chiều muốn khóc
tự hát để xua nỗi buồn
Bài thơ thơm mùi đại học
tặng em làm món quà suông

Mình đã từng đi dọc phố
những con phố rộng và dài
chỉ giấc mơ mình bé nhỏ
vậy mà nhiều khi buông tay

Mình đã từng xa như thế
mắt dài mắt ngắn chờ nhau
cũng từng sum vầy lặng lẽ
mất nhiều nhưng vẫn còn nhau

Mình đã nguyện cầu hạnh phúc
khi ôm cơn lũ trong lòng
Bài thơ viết vào sinh nhật
sinh nhật này. Sinh nhật sông

Mình đã từng yêu như thế
như không có ngày mai đây
và sẽ còn yêu như thế
như từng mơ về hôm nay


Tôi luôn tin rằng nàng vẫn vui hơn với món "quà tinh thần", vì thứ này có tiền chưa chắc bạn đã mua được, và vì không có món quà nào có thể gửi lời yêu thương đến với nàng bằng một bài thơ.

Như những bài này chẳng hạn:
Sinh nhật cầu vồng
Đồng vọng mùa thu

Cảm giác mạnh



Cho Hà Thi

Con gái rất thích chơi mấy trò "cảm giác mạnh".

Con nói: thấy sợ thiệt, nhưng mà vui.

Ba thì chẳng bao giờ chơi.

Con gái thắc mắc. Ba chỉ cười.

Biết nói thế nào cho con hiểu. Ba biết chứ. Ba biết vui và cũng biết sợ nữa.

Từ khi có con, cuộc đời ba đã đầy cảm giác mạnh, đã ngập tràn niềm vui và nỗi sợ hãi rồi, ba không có nhu cầu chơi thêm nữa.

Ba đã biết vui.

Từ bước chân của mẹ khi mang thai con cho đến ca mổ đưa con chào đời giữa đêm, từ lúc con bắt đầu biết khóc tiếng đầu tiên đến khi con biết gọi tiếng ba, từ những chập chững ngày con tập đi đến lúc con đứng khóc trước cổng trường mẫu giáo...tất cả đã là niềm vui, niềm hạnh phúc vô tận mỗi ngày trong đời ba.

Và ba cũng sợ.

Ba sợ tất cả những gì có thể gây nguy hiểm cho con, từ cái cánh cửa, cái ổ điện, cái kẹt tủ, cái góc bàn, cái bậu cửa, cái cánh quạt, cái cầu thang...đến mọi thứ bệnh, dịch dù linh tinh hay khủng khiếp... tất cả đều có thể làm con vấp, con ngã, con đau, con ốm.

Ba sợ tất cả những gì làm con sợ, từ cô giáo ở nhà trẻ đến mấy thằng bạn đầu đinh mũi xanh trong lớp con, từ bọn choai choai chạy xe máy ẩu trong hẻm đến con chó nhà hàng xóm hay cắn bừa, từ con nhện, con gián trong góc nhà đến mấy con ma mà con tưởng tượng ra...ba cũng sợ

Hãy hiểu cho ba, con gái. Rằng ba yêu con hơn bất cứ thứ gì trên đời này, rằng để được nghe tiếng con cười nắc nẻ khi chơi trò cảm giác mạnh trong công viên, ba đã phải gồng mình với nỗi sợ hãi mơ hồ mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút mỗi giây...hãy hiểu rằng chỉ cần một vết trầy trên da con cũng là một vết dao trong lòng ba. Ba luôn mong ước mình có thể chịu mọi hiểm nguy, mọi đau đớn, mọi bệnh tật, mọi khó khăn, mọi nỗi buồn... thay cho con, để nụ cười của con mãi mãi là niềm vui bất tận cho ba, cho mẹ và cho chàng trai của con sau này...

Viết hơi vội, nhưng chắc là con hiểu "cảm giác mạnh" của ba

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Cỏ hát



Một bài thơ cũ, đăng báo đâu đó, tìm thấy trên mạng từ một blog khác.
Tìm thấy ở blog này
Bài này tôi nhớ có người phổ nhạc rồi, sau đó mất tiêu luôn, giờ cũng quên...

Cỏ Hát

Chờ em trong chiều gió
Chờ em trong chiều mưa
Mối tình như cỏ hát
Ngỡ xưa mà không xưa...

Cứ mặc người tóc rối
Ngẩn ngơ lối hẹn hò
Buồn đầu tay đốm thuốc
Thương nhau trong đợi chờ.

Về ngang mùa nắng nhớ
Thèm em như bóng râm
Có để rồi không có
Chông chênh tiếng gọi thầm.

Chiều đi. Đêm khoác áo
Mắt với tìm lá răm
Mối tình như cỏ hát
Ngỡ gần mà xa xăm...

Lời lưu ban

Cho Tùng H, Mỵ Nương
...
Tôi là người xuất thân giang hồ nên rất trọng tình nghĩa, dù là tình nghĩa ảo. Tôi luôn nhớ blog mình có bạn GM theo dõi đầu tiên và tiếp theo là các bạn Chu Chỉ Mỵ (Mỵ Nương), Tùng H, Clea, Freakologist … Mặc dù đã viết một entry cảm ơn các bạncảm ơn bạn GM nhưng tôi vẫn luôn muốn các bạn biết rằng tôi rất quí các bạn, những người bạn bloger đầu tiên. Cảm ơn Tùng H và Mỵ Nương của tôi.

Sau đây sau như một món quà tặng hai bạn nhé, một bài không-phải-thơ, không hình dạng, lụn vụn và hơi khật khưỡng mà tôi viết nửa say nửa tỉnh, vá víu sau một cơn mơ, nhưng nó cũng như chính tôi, rất cần được chia sẻ.

Cảm ơn những ai đã đọc và chia sẻ ở blog của tôi.



Lời lưu ban

bọn mày lên lớp bọn mày lên lớp bọn mày lên lớp

sổ đầu bài cố tình kéo dài hiện tại ảo tưởng về sân trường ba hoa một lũ đương kháo nhau số phận mặt trời chiếu ánh sáng qua những con mắt lá không thèm nhìn trang vở chép toàn công thức dị bản của thuật giả kim mà ông thầy giáo già đạo mạo đã cố tình nhớ nhầm từ thời vừa bảng đen phấn trắng để cho bọn con trai giở trò triết học con công triết học con két và bọn con gái thì ẻo lả với trò chơi vờn vờn giới tính nhầy nhụa

văn học là học văn chớ đâu có học thơ mà ca dao là thơ của người chết từ mấy trăm năm trước khi bọn mày biết làm thơ nên bọn mày đừng có ngồi trên cái miếng mút văn đàn để phán xét thơ mà hãy đọc thuộc lòng ca dao trong tiết văn học có Bùi Giáng điên điên giảng bài về ly rượu đế vì bữa nay có thày Lưu Linh đến dự giờ và cho điểm những đứa đưa bàn tay thọc váy lên phát biểu về hiện sinh

toán học là học cộng cái ngu trừ cái khôn nhân cái dốt và chia cái tình con người chứ không phải con thú vì thế toán học rất cần được tích phân chứ không phải phân tích đâu hỡi cái lũ lũy thừa hệ lụy rất đỗi ngông cuồng trong tư duy tuyến tính khi nào cũng nghĩ mình ở mặt phẳng thứ ba và chỉa cái véc tơ cong vòng vào thiên hạ cửu chương

vật lý là vật cái lý xuống và trèo lên nó nhét vào nó và xem lực hấp dẫn của nó có bằng cái trọng lực của lương tâm mình không hay chỉ bằng nửa cái phân tử mà sao lý học lại có phân trong đó nhỉ hay là vì vật lý nó vô lý quá nên mình vật mãi nó không ngã ra khỏi trọng tâm của từ trường vật chất mà vật nhiều chất ít ta

….

sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm mà Hoàng Nhuận Cầm không thấy mình thì mình làm sao mà mình thấy nổi một trái bàng không rụng chỉ vì lũ áo cơm cẩm ca lời thánh nhân trong sách giáo khoa giải đề tập hai dành cho lớp phụ đạo

thôi rồi hết giờ rồi bọn mày đi đi đi bọn mày lên lớp chánh trị chánh em chánh thức chánh tòa chánh án đi tao ở lại làm thơ lưu ban tao làm lưu ban thơ tao lưu ban làm thơ lưu ban tao làm thơ


(SG-2009)

Dám đánh Lý Tiểu Long

1.
Nhiều người học võ rất ngưỡng mộ Lý Tiểu Long. Tôi thì không.

Tôi ngưỡng mộ Lý Huỳnh.

Là một người Việt Nam tinh thông võ nghệ đến mức không có đối thủ ở Việt Nam, Lý Huỳnh từng thách đấu Lý Tiểu Long.

Ngày ấy, nếu Lý Tiểu Long nhận lời và cuộc tỉ thí diễn ra như mong đợi thì chuyện gì sẽ xảy ra. Có nhiều giả thuyết được đưa ra, nhưng giả thuyết của tôi là: thì bây giờ cả thế giới xem phim võ thuật của Việt Nam thay vì của HongKong, Trung Quốc.

Dám đánh Lý Tiểu Long thì dĩ nhiên dám làm phim Tây Sơn Hào Kiệt.


2.
Xem phim Việt Nam và nhặt sạn, chê dở, chửi bới là chuyện ai cũng làm được.

Nhưng ngồi một mình trong một cái rạp lớn, vắng ngắt, xem một bộ phim mà báo chí thi nhau nhặt sạn, chê dở và chửi bới, thì không phải ai cũng làm được.

Đó là vợ tôi.

Nàng ngồi một mình trong rạp vắng và xem từ đầu đến cuối phim, trống ngực đập theo vó ngựa quân kỳ, rưng rưng khóc với mối tình dã sử, niềm tự hào dâng lên theo bước chân của đoàn quân thắng trận và lòng nở hoa cùng cành Đào trên đường vào Phú Xuân.

Khán giả duy nhất của xuất chiếu hôm đó nói gì.

Nàng nói rằng nàng đã xem một bộ phim hay.

Nàng cảm ơn cha con ông Lý Huỳnh, Thùy Lâm và cả đoàn làm phim đã cho nàng những phút giây xúc động, hạnh phúc và tự hào.

Nàng tiếc cho những người đã không xem phim.




3.
Có thể vì vợ tôi, cả đời nàng, nàng chỉ thích nhìn vào cái đẹp mà không màng đến thiên hạ khen chê thế nào, hoặc giả vì nàng luôn trân trọng lao động của người khác và không cho phép mình có quyền phán xét, và có thể vì nàng luôn tin tưởng rằng phim Việt Nam, nếu được đầu tư đúng cách sẽ hay nhất thế giới.

Còn tôi. Hầu như cả chục năm nay tôi rất ít xem phim Việt Nam.

Đối với tôi, phim Việt Nam đa số là dở.

Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao phim Việt Nam dở

Bởi vì chính tôi làm cho nó dở.

Bởi vì chính tôi làm cho phim Việt Nam dở.

Bởi vì tôi không bao giờ đến rạp.

Bởi vì tôi chỉ biết ngồi chê, chê và chê

Có ai giống tôi không?


4.
Tôi luôn tin rằng Lý Huỳnh sẽ đánh bại Lý Tiểu Long.

Vậy mà tôi lại không tin phim Lý Huỳnh hay hơn phim Lý Tiểu Long.

Xấu hổ thay cho thằng tôi

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010

nắng vãn bên sông

Cái tên lớn hơn cái tuổi

một trăm năm sau chắc vẫn còn có người đọc cái này.

một trăm năm sau chắc vẫn còn có người nhắc "lá diêu bông"

mặc kệ hiện đại và hậu hiện đại và hậu của hậu hiện đại

bởi vì cái này mới là thơ

ông ta là một nhà thơ


Lá Diêu Bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời...
ới Diêu Bông!

Kinh nghiệm doanh nhân đây

Kinh nghiệm của tôi

Điều gì là tiên quyết phải có của một doanh nhân thành công?
Đó là: Sự tự tin

Điều gì là nguyên nhân chính làm cho một doanh nhân thất bại?
Đó là: Sự tự tin

Sự tự tin, nó như một lăng kính khác, khi nhìn qua đó ta thấy việc khó thành dễ, hiểm nguy thành cơ hội, người dữ thành kẻ lành....

Sự tự tin, nó như một lăng kính khác, khi nhìn qua đó ta không chuẩn bị cho việc khó khăn, quên đề phòng hiểm nguy và đối phó với người dữ...

Bạn có cần tôi giải thích thêm nữa không?

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

nói tục là không tốt

cũng như câu "hút thuốc có hại cho sức khỏe"

Có khi nào chợt nhớ rằng mình đã từng mơ ước những gì.

Tôi từng mơ làm tướng quân, dẫn đại binh đi đánh giặc Tàu.

Tôi từng mơ có thật nhiều tiền để đi vòng quanh quả đất chừng tám vòng.

Tôi từng mơ rằng thơ của mình được người ta in và đọc như sách giáo khoa.

Vớ vẩn thế đấy

Tôi từng mơ được mở một quán rượu. Chỉ bán rượu và một ít đồ nhắm do mình tự làm. Vừa bán vừa uống. Có thể là ở bờ sông, bờ biển đỉnh núi, lưng đèo…nói chung chỗ quái nào tôi uống rượu cũng thấy ngon. Mà ngon nhất, kỳ lạ thay, là được uống với vợ.

Làm gì có thứ xa xỉ nào gọi là văn minh, những qui ước về một xã hội kiểu mẫu càng lúc càng làm khó bản năng của con người. Tỉ như tôi nhiều lúc chỉ muốn văng tục vào mặt một thằng mà mình ghét: đù má, tao đập cái đầu mày dẹp lép như con tép bây giờ, con. Cái băng keo nhãn hiệu văn minh nó bịt mồm chặt quá nên không làm gì được.

Năm xưa có một đêm tôi uống rượu say và hát bài này.


Hát đi hát lại. Say quá, về đem nguyên cuốn thơ mình ra đốt cháy phừng phừng. Vừa nhìn đám lửa vừa cười. Đù, Sơn viết như vầy rồi mình làm thơ làm cái xxx gì nữa. Khi gặp Sơn tôi có kể chuyện này cho Sơn nghe, Sơn cười: bậy rứa, bậy rứa…

Sơn là đại nhân, là vĩ nhân, còn mình đúng là tiểu nhân lông bụng.

Lẩm nhẩm cái lời bài hát, nghĩ lại thấy mình đốt thơ thật là sáng suốt.

Ôm lòng đêm
Nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
Ôi phù du
Từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
Đời người như gió qua

Không còn ai
Đường về ôi quá dài
những đêm xa người
Chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
Trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi

Về ngồi trong những ngày
Nhìn từng hôm nắng ngời nhìn từng khi mưa bay
Có những ai xa đời quay về lại
Về lại nơi cuối trời làm mây trôi

Thôi về đi
Đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
Bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa


Chung qui là tại không ngủ được. May mà vợ mua sẵn chai Baileys để trong tủ lạnh, để lỳ một lam những lúc “nhớ chân giang hồ”.

Đù, rượu ngon xxx chịu được.

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Tự trào



Tự trào

Đêm về cười vang rừng sâu núi thẳm
cười không được lòng ai không mất lòng ai
cười như một chiến binh già thắng trận
giọt nước mắt tràn những vết thương trên vai

Đêm về cười như mưa qua hiên phố
cười thẹn nỗi buồn một thủa thơ văn
cười mái tóc gội bình yên
mườn mượt sóng của một thời cả gió
đã thay màu theo mấy bận qua ngàn

Đêm về cười thanh như nốt nhạc
thành phố lắng nghe những con đường lắng nghe
cười băng qua những điều thiêng liêng nhất
không nhớ tuổi mình trên một lối về

Đêm về cười trong veo như thủy tinh
như bài hát vừa qua đời
đã úa vàng xác lá
cười như mục đồng một chiều gió cả
vang trắng đồi lau gọi lại tên mình...


(Thơ cũ - Chả nhớ viết lúc nào - có chỉnh sửa)

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Phố Gió

Ngày đi không gom nắng
chiều níu cơn mưa chẳng ướt vai

Gió về cười lẳng lặng
vốc lá đầy hai tay

Em hất tóc tiễn ngày
Heo may phố dịu dàng tình khúc

Nhưng mảng xám lỗ loang trời diệp lục
chẳng vô tình hắt bóng xuống hoàng hôn

Gió biếng lười
gom mảnh vụn những bài thơ siêu thực
vương vãi trên ngày tháng lụa là

Em cúi khóc
vườn chật chội lá hoa
vai mười chín gầy run đêm hóa kiếp

Quầy quả gió đi
mười năm hiên rêu lỡ nhịp
mắt em neo lại một nỗi buồn

Thành phố bây giờ hoang vắng hơn
chiều sót chiếc lá vàng đậu lại

Gió còn đi mãi
phố một mình hớt hải mảnh trăng choàng


(SG-2000)

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

gạch đầu dòng

1.
Những năm 93~94, lúc chưa viết báo, việc làm thêm chủ yếu của tôi là làm bồi bàn. Không phải bồi bàn ở các nhà hàng sang trọng mà chỉ là bồi bàn chạy sô cho mấy nhà nấu đám cưới. Thường thì tôi hay làm vào tối thứ bảy, trưa và chiều chủ nhật. Một công việc vất vả nhưng đã cho tôi nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Chúng tôi chủ yếu phục vụ ở các quán sân vườn, các khuôn viên nhà văn hóa hay viện bảo tàng. Mỗi đám cưới tôi được trả trung bình 30 ngàn đồng. Có một đám cưới tôi được trả đến 50 ngàn đồng, đó chính là đám cưới của Nghệ sĩ kịch Hồng Vân. Một dĩa cơm bụi ngon lành thời đó chỉ 3 ngàn đồng nên công việc này có thu nhập khá hấp dẫn dù hơi vất vả, và nói thế nào nhỉ, đôi khi cũng hơi nhục.

2.
Việc đáng nhớ nhất của thời gian làm bồi bàn mà tôi luôn bị ám ảnh, là việc sau đám cưới, toàn bộ nhóm phục vụ chúng tôi thường ngồi lại và ăn chung một bữa cơm. Một bữa cơm rất sang trọng. Bữa cơm sang trọng ấy chính là những đồ thừa mà thực khách dùng không hết hoặc chưa đụng đũa đến. Sau này, mỗi khi đi ăn đám cưới, tôi đều nhớ chuyện này.

3.
Hôm qua đi thăm vợ bé Escape ở bệnh viện Ford Phổ Quang, tội nghiệp, đầu nát bét, một bên mắt dẹp luôn, ca pô méo xẹo, cản vỡ tan tành, dàn lạnh dúm dó. Nói chung bọn bảo hiểm chắc phải tốn nhiều tiền cho em lắm đây (Nghe báo giá sơ tới hơn 5 ngàn USD). Thương em quá. Ái ân mới mấy tháng mà đã để em gặp nạn. Ngẫm lại trách mình chứ không trách con gà băng qua đường nữa. Thôi thì lễ lạc ở nhà viết blog cho đỡ buồn.

4.
Coi “người mang họ Kenedy bị ám sát” của Mario Puzo do nhà xuất bản Phương Đông (tên nghe cũng lạ), thấy nhiều lỗi chính tả quá. Đem cuốn này mà nấu cháo giò thì chắc đãi cả xóm cũng chưa hết cháo, chưa hết giò.

5.
Hà Văn mọc cái răng đầu tiên. Một cái duy nhất. Nhìn mắc cười hết biết.



LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...