Thứ Tư, 31 tháng 3, 2010

Tin bão

Vì chắc sắp treo blog dịp cuối tuần để đưa hai em đi hú hí ở ĐL nên post tặng bạn đọc một bài thơ. Bài thơ này nằm trong số hơn trăm bài được vợ khai quật hôm trước.

Đây là bài thơ được đăng báo (nhuận bút cao lắm) dưới một bút danh khác, một bút danh nữ (tôi có tới gần chục bút danh)

Ưu tiên tặng các bạn đọc nữ nhé

Tin Bão

Giữ lấy một chút em trong hành trang
một chút em thôi
một chút em khờ khạo

Anh đã đi về như cơn bão
mình em chật chội phận đàn bà

Viễn mù bến lạ
anh dong thuyền xa
bài thơ viết có một vần buồn lắm

Chão cuộn thu neo
vết xước trong tim vẫn vọng
trắng ghềnh xõa bọt thời gian

Thôi anh đừng mượn gió
quang phổ ngọn hải đăng
em vừa ngã trên một lời nói dối

ánh sáng hình lưỡi câu
ánh sáng hình dấu hỏi
cơn bão cuộn rồi
về phía chẳng còn em

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Sơn

Tôi thú nhận là tôi không có quen biết, thân tình gì với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cả, có chăng là sự yêu mến mà tôi dành cho âm nhạc của Sơn, sự yêu mến như tất cả mọi người khác, có khác chăng là sự yêu mến của một người làm thơ.



Bây giờ Sơn không còn nữa, mọi người đều viết về những kỷ niệm với Sơn, cũng chẳng ai làm chứng nên tôi theo đó cứ nhận bừa rằng mình có nhiều kỷ niệm với Sơn, Sơn chắc cũng không trách tôi đâu, tôi chưa thấy Sơn trách ai bao giờ.

Tôi không nhớ mình đã thích nhạc của Sơn từ khi nào, có lẽ là từ khi tôi có chiếc máy cassette riêng của mình, tôi đã đạp xe đi lòng vòng để thu từng bài hát của Sơn, những bản nhạc phản chiến, da vàng hay những bản tình ca, đời ca…mà tôi gần như thuộc lời.

Tôi uống café với nhạc Sơn, tôi hút thuốc với nhạc Sơn và dĩ nhiên, tôi làm thơ với nhạc Sơn, âm nhạc mà cả Việt Nam này vẫn kêu bằng “nhạc Trịnh”.

Bị ám ảnh bởi nhạc phẩm “Diễm Xưa”, năm 19 tuổi, tôi viết truyện ngắn đầu tiên mang tên “Mưa vẫn mưa bay”, một truyện ngắn hơi ngây ngô nhưng rất tình cảm, đã lấy nước mắt của rất nhiều bạn đọc gái.

Tôi không giấu diếm rằng thơ mình bị ảnh hưởng rất nhiều từ ca từ của Sơn, phong cách của Sơn, tôi coi đó như một may mắn, vì ít nhất mình cũng bị ảnh hưởng bởi một người tài năng như Sơn.

Tôi gặp Sơn ngoài đời thực khoảng năm 1996 ở quán Trống Đồng của Vũ Trọng Quang, tôi đang uống bia với một số nhân vật nổi tiếng như Bùi Chí Vinh, Trần Từ Duy, Đoàn Thạch Biền…còn Sơn đến với một người khác. Tôi lúc đó là một người làm thơ mới có chút tên trên báo, được chiếu cố ngồi nhậu với các tên tuổi lẫy lừng thì rất lấy làm bẽn lẽn, chỉ biết “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên thôi”. Tôi được giới thiệu với Sơn. Tôi như một tín đồ được gặp Chúa của mình.

Sơn vui vẻ, Sơn bặt thiệp và Sơn rất tử tế. Khi thấy tôi lúng túng với cách xưng hô, không biết gọi là anh hay chú, thì Sơn đã đỡ lời “Cứ gọi mình là Sơn thôi. Gọi Sơn, xưng Phú là được rồi. Người ta có cái tên là để gọi nhau mà, đúng không?” Từ đó tôi coi mình có một đặc quyền, đặc quyền gọi TCS là Sơn, nhạc Sơn.

Sơn bảo tôi đọc một bài thơ. Tôi không thể, tôi không thích đọc thơ trong quán nhậu, may mà trong cặp tôi luôn có vài bài thơ in sẵn (tranh thủ gặp ai làm ở báo thì đưa luôn, khỏi gửi báo), tôi đưa Sơn hai bài. Không giống những tên tuổi lẫy lừng khác, thường lướt qua và nhé vào túi áo, túi quần. Sơn đọc bài thơ như thể Sơn đã rất ngưỡng mộ tác giả, một cách trân trọng hết mực, tôi vẫn nhớ về Sơn lúc ấy. Sơn nói thơ Phú hay lắm, có hồn lắm, có khí phách lắm…tôi biết Sơn khen xã giao, nhưng cái cách Sơn khen không khỏi làm tôi xúc động tột bực.

Chúng tôi uống bia Sài Gòn Đỏ, Sơn uống Chivas. Đến tàn buổi rượu cũng không thấy Sơn nói dư câu nào, không thấy Sơn lè nhè, không thấy Sơn chê bai ai. Sơn chỉ mỉm cười, lắng nghe các câu chuyện, thỉnh thoảng lại “rứa à, rứa à”, nói chung là Sơn rất đặc biệt, đặc biệt trong cái cách Sơn tôn trọng người khác, rất đỗi con người.

Khi chia tay nhau tôi đến bắt tay Sơn, Sơn chỉ đưa bàn tay nắm khẽ tay tôi. Sơn nói rằng không có nhiều người làm thơ như Phú ở Việt Nam, Sơn nhắc lại, không có mấy người đâu.

Tôi gặp Sơn lần khác ở đêm nhạc Thanh Tùng (tôi nhớ là ở nhà hát Mạc Đỉnh Chi năm 1997). Hình như hôm ấy Thanh Tùng đang rất giận ca sĩ Thanh Lam về một chuyện gì đó. Tôi thấy Sơn vẫn ôn tồn lắng nghe Thanh Tùng. Khi Thanh Tùng lên sân khấu hát bài “Một mình”, bài duy nhất Thanh Tùng tự trình bày lại sau khi ca sĩ hát, thì từ dưới hàng ghế khán giả, Sơn lững thững đi lên Sân Khấu. Sơn đi lên, mượn micro, một tay vẫn để trong túi quần, Sơn nói rằng bài hát hay quá, bài hát như lắng lòng Sơn lại, và Sơn cứ lập đi lập lại câu hát “đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ” một cách như Sơn vẫn như thế, rất đỗi ngưỡng mộ tác giả.

Tôi có dịp gặp Sơn ở Nguyễn Văn Chiêm một lần, lúc Sơn đang ngồi một mình bên chai Chivas như lệ thường, hôm ấy tôi cũng có uống trước nên khá cởi mở đến chào Sơn. Dĩ nhiên Sơn đâu thể nhớ ra tôi, tôi phải tự giới thiệu mình một lần nữa. Trong câu chuyện, tôi nói với Sơn rằng tôi chỉ thích Khánh Ly hát nhạc Sơn, tôi chưa từng nghe một ca sĩ nào hát nhạc Sơn cho ra hồn ngoài KL, và rất tiếc là KL không còn ở VN nữa. Sơn đưa tôi một cuốn băng cassette, Sơn bảo nghe thử bạn này hát xem thế nào.

Dĩ nhiên đó là một giọng ca tuyệt vời hơn cả KL, một giọng ca ấm áp, truyền cảm. Một giọng ca pha tiếng Huế rất đặc trưng. Giọng của Sơn. Sơn tự hát, tự đệm đàn. Đó là bài “Rừng xưa đã khép” và bài “Như một lời chia tay”.

Tôi nhớ giọng hát của Sơn khi cất lên “Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây…”, tôi đã rùng mình khi nghĩ đến ngày Sơn ra đi. Tôi không nghĩ, tôi biết chắc là ngày đó gần rồi, rất gần.

Khi người bạn đầu tiên gọi điện báo tin Sơn mất, tôi không có cảm giác gì. Tôi không buồn, tôi không xúc động. Tôi chỉ nói với mình: vậy là Sơn đi rồi, đi thật rồi. Tôi gọi báo cho vợ tôi, nàng buồn lắm, nàng đã khóc, nàng đã photo tất cả những bài bào viết về Sơn hôm sau đó để lưu lại. Nàng bảo tôi chở đi dự đám tiễn đưa Sơn, tôi nói không, tôi không thích những cuộc chia ly. Tôi và Nhựt ra quán karaoke hát nhạc Sơn và uống thật say.



Mấy lần giỗ sau của Sơn tôi có đến, nhưng thấy đông người quá, tôi lại bỏ về ra quán karaoke, hát nhạc Sơn và uống thật say.

Tôi nhớ có một vòng hoa kết toàn bằng hoa hồng vàng, một vòng hoa rất lớn của một người hâm mộ nào đó, trên vòng hoa có một hàng chữ nhỏ “kết hoa vàng cho lộng lẫy đời”, nếu cần nói về Sơn, tôi cũng chỉ nói được đến thế.

Sơn như một sứ giả đến từ trên cao xanh nào đó, một sứ giả của tài năng, của âm nhạc và đặc biệt là của tình yêu, yêu thương con người, yêu thương cuộc đời, một sứ giả tử tế nhất mà con người từng được biết đến.

Tôi vừa nói với bạn TQ rằng: “có một dòng sông đã qua đời…”

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Thơ vó câu

...

Hôm qua vợ ngồi dọn tủ sách, trong một phát hiện tình cờ, vợ đã tìm ra hơn trăm bài thơ của mình mà vợ còn lưu giữ, rất nhiều trong đó chưa hề đăng báo, những bài thơ viết trong thời sung sức, cách đây khoảng 10 năm, đã ố vàng...

Ví dụ như bài này

THƠ VÓ CÂU

(Tặng một con ngựa ở Đà Lạt)

Chiều thong dong những đồng âm lục lạc
Người xà ích chùng đôi vai lạnh lùng
Nỗi cô đơn dài theo con đường dài theo tiếng vó
Ta đang chở trên lưng một nỗi buồn

Hỡi thảo nguyên và những cơn gió lốc
Ai ghìm cương thơ ta ai ghìm cương đời ta
Để cam phận đưa từng buổi chiều bằng đôi móng sắt
Không còn ánh nhìn cho những bao la

Từ cú thúc đầu tiên ta ngỡ mình mạnh mẽ
Cho hôm nay đau chán những mũi giày
Nỗi nhọc nhằn vì những tầm thường nhất
Ta ngục tù mình cuối một đoạn dây

Ôi ta thèm một nắm cỏ xanh sương
Thèm một dòng sông với bóng mình bóng nước
Ta sẽ nước kiệu trong hoàng hôn
Cất tiếng gọi bầy đàn
Gọi những yêu thương mãi mãi không bao giờ có thực

Chiều vẫn thong dong những đồng âm lục lạc
Ta vẫn hồng hoang trong nỗi hoài mơ…



Hình: lượm từ internet

Mất


(Hình: Blog GM)

Mất nghĩa là không còn nữa. Xem: “đi về chân núi xanh”

Tôi ngồi ở Givral vào một buổi sáng chủ nhật đẹp trời cùng vài người bạn, ngồi ở một bàn nhìn ra quảng trường nhà hát lớn, có thể thấy cả khu vực trung tâm Sài Gòn rộng lớn và rất yên bình.

Tôi ngồi ở Givral khi nhiều món trong menu đã không có nữa, cũng không ai buồn giải thích hay xin lỗi, vì hôm nay là ngày cuối cùng.

Tôi ngồi ở Givral trong lúc những người phục vụ không được vui vẻ và thân thiện như mọi ngày, ai cũng đăm chiêu, buồn buồn, thậm chí hơi gắt gỏng vô cớ, vì hôm nay là ngày cuối cùng.

Tôi ngồi ở Givral trong lúc những người công nhân đang tháo dỡ các tủ kính trưng bày bánh ngọt và các tấm gương trang trí để chuyển ra ngoài, vì hôm nay là ngày cuối cùng.

Tôi thấy một cảm giác mất mát, tiếc nuối.

Cho dù mai đây sẽ có một cao ốc mới hoành tráng mọc lên ở đây, thì cảm giác mất mát của tôi cũng không khác đi được.

Ngày xưa, lúc mới đi làm, tôi để dành được năm triệu đồng, tôi gói cục tiền trong đống quần áo, nhét vào trong tủ, giữa một đống quần áo khác, nghĩ bụng sẽ không thằng ăn trộm nào đi lục tiền ở đấy. Vậy mà một ngày tôi giở ra thì thấy cục tiền biến mất tiêu. Tôi lục tung cả tủ quần áo vẫn không thấy nữa. Tôi nhớ cái cảm giác mình lúc đó, cho dù bây giờ năm triệu đối với tôi không còn quan trọng nữa, nhưng cái cảm giác mất mát lúc ấy vẫn không thay đổi.

Cuối năm 2006, khi nhận ra sự xuống dốc của công ty đầu tiên, khi hàng loạt nhân viên nộp đơn nghỉ việc, tôi đành phải ngồi lại ra quyết định dừng cuộc chơi, hủy bỏ tất cả những dự án đang theo đuổi, hoàn tất những dự án dang dở và đóng cửa công ty, dù là một công ty nhỏ xíu. Tôi nhớ cái cảm giác mình lúc đó, cho dù bây giờ công ty hiện tại của tôi đã lớn hơn công ty cũ nhiều, rất nhiều, nhưng cái cảm giác mất mát lúc ấy vẫn không thay đổi.

Buổi sáng chủ nhật đẹp trời, ly cà phê sữa đá và một cảm giác mất mát đến khó thở. Tôi hút thuốc, đi bách bộ ra ngoài, nhìn ngắm, sờ mó mọi thứ lần cuối.

Vĩnh biệt Eden.

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Cho Hà Văn (2)

...

Hà Văn đã qua 7 tháng tuổi đời, con cao 68cm và nặng 7900gr, so với các bạn cùng trang lứa và so với tiêu chuẩn thì con hơi nhỏ hơn, nhưng ba thích vậy, rồi sau này con sẽ cường tráng cũng không muộn.

Sau một nỗ lực huấn luyện dài hơi của mẹ, một buổi tối nọ, con nhìn thấy ba, mỉm cười, đưa hai tay về phía ba và mở miệng nói từ đầu tiên “ba”.

Có thể chỉ là ngẫu nhiên con phát ra một thanh âm trùng hợp, cũng có thể là con đã biết nói chữ đầu tiên trong đời. Dù sao, ba cảm ơn con vì đã gọi ba.

Hà Văn thông minh, bắt đầu biết nhận biết mọi việc, biết tập đá bóng (lại một nỗ lực nữa của mẹ) và luôn mỉm cười với ba dù ba có để râu xồm xoàm hay cạo râu nhẵn nhụi.

Ai cũng bảo Hà Văn giống ba, giống đến cái cổ ngắn củn, cái trán cao, cái vai u ngang, cái cơ tay cuộn lên, cái ánh mắt luôn mở to ưa dò xét.

Nhưng chỉ có mẹ và bà nội biết rằng Hà Văn giống ba nhiều hơn thế nữa.

Hà Văn luôn muốn đi chơi, luôn muốn ở ngoài đường, luôn có xu hướng đòi ra khỏi nhà, rồi mai này con sẽ tha hồ đi chu du thiên hạ.

Hà Văn không bao giờ khóc nhè, gương mặt đôi lúc ánh lên vẻ lầm lì và bất cần cố hữu, rồi mai này con sẽ đủ bản lĩnh để vượt qua mọi khó khăn và nguy hiểm.

Hà Văn muốn thứ gì thì đòi ghê gớm, bò, trườn, lao đến, thét lên, giằng lấy, nắm chặt... rồi mai này con sẽ học được cách giành cho mình những điều mình muốn, có thể bằng cả trí tuệ lẫn cơ bắp.

Bà nội và mẹ nói: đúng là con trai của Phú.

Đúng vậy, con trai. Hãy là một người đàn ông mạnh mẽ, tốt bụng, thông minh và vui tính. Chỉ cần con như thế thôi, dù có là trí thức hay lưu manh cũng được.

Cảm ơn con, và cảm ơn mẹ con đã sinh ra con cho ta.

Bài cũ:
Hà Văn
Biết Lật
Cho Hà Văn

Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010

Một mảnh ký ức

28-03-1999



Đối thoại học tập (2)

- Phú. Con có bài tập làm văn hơi khó. Phú chỉ con làm đi.
- Được. Đề bài sao
- Dạ “hãy kể về một trận thi đấu thể thao”
- Được đấy. Thế con đã xem một trận thi đấu thể thao nào chưa.
- Dạ chưa
- Thế con có đọc về nó chưa, trong Doremon hay Thần Đồng Đất Việt có không, hay là con lên google search cái cụm từ này để tìm ý đi.
- Cô bảo phải viết về SeaGames.
- Trời. Con thì biết gì về SeaGames
- Thì bây giờ con hỏi ba nè. Con phải tả về một trận đấu bóng đá của VN ở Lào, và cầu thủ Lê Công Vinh đã ghi bàn thắng.
- (Nghĩ bụng: Bỏ mịa, lại chuyện Hội Lim đây)Con có thể viết khác đi mà, ví dụ con có thể viết về một trận đánh tenis giữa hai cây vợt hàng đầu thế giới là ba và mẹ đây.
- Các bạn đều viết vậy. Con viết khác thì lạc đề nữa.
- (Mẹ, bắt đầu khó chịu) SeaGames cũng được nhưng con phải viết khác đi chút chứ, ví dụ con có thể thay Công Vinh bằng Thanh Bình chẳng hạn.
- Khó quá, sợ khác các bạn, cô la
- Không sao đâu con, văn là những gì con suy nghĩ và tưởng tưởng, nếu con chưa xem thì con có thể viết là con chưa xem một trận đấu thể thao nào nên con không biết viết gì, nếu con đã tưởng tượng thì con tưởng tượng theo ý con, sao cần phải theo ý cô.
- Con không dám đâu. Bài này có dự giờ đó
- À (Nghĩ bụng: Vậy sao không ra đề là: “Em hãy tả một trân đấu bóng đá nam tại SeaGames tại Lào mà Lê Công Vinh đã ghi bàn thắng” luôn mịa nó đi)
- (Ráng với vát) Con à. Con cứ viết theo ý con, đừng theo gợi ý gì sất xem sao, điểm kém cũng được, chẳng hạn như: con cứ viết về một trận đấu bóng đá giữa VN và Braxin, trong đó cầu thủ Đàm Hà Phú đã ghi tám bàn vào lưới Braxin.
- Thôi. Con viết gần xong rồi. Đằng nào cũng không biết, cứ theo gợi ý của cô đi ba
- Ừ. Thôi tùy con. Sao cũng được. Đâu ba xem. Được rồi. Vậy đi

(Ông bộ trưởng ơi bộ GD-ĐT ơi, chán ông còn hơn chán con gián nữa)

Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010

Xin việc (Phần 2: Kinh nghiệm cá nhân)

Phần 1: Phần Còn Thiếu

Xin nhắc lại rằng đây không phải là những gì trích từ trong sách của tôi (ngoại trừ mấy dòng in nghiêng ở phần trước), đây chỉ là văn chương blog và những ý kiến hoàn toàn mang tính chủ quan.

Bây giờ tôi xin nói tới kinh nghiệm cá nhân tôi, dĩ nhiên là không hoàn toàn đúng với số đông nhưng tôi, trong một đặc điểm rất xấu của cá tính, luôn cho rằng mình đã đúng.

Theo tôi, một số các kỹ năng sau mà cho đến khi tốt nhiệp đại học một tân cử nhân bắt buộc phải có.

1. Kỹ năng viết:
Không gì có thể rèn luyện kỹ năng này tốt hơn việc đọc, đọc sách, đọc báo, đọc giáo trình…và những luận văn môn học, các bài thi mở hoặc luận văn tốt nghiệp là những cơ hội để trình bày khả năng viết của bạn, tập viết bài gửi báo (thực ra rất đơn giản, tôi sẽ trình bày ở một bài khác) và viết các kế hoạch hoạt động cho cá nhân và nhóm của mình. Khi có được kỹ năng này cộng với vốn tiếng Anh của trường, việc viết một cover letter hoặc CV trở nên đơn giản vô cùng.

2. Kỹ năng nói:
Một đứa trẻ cũng biết nói, nhưng nói trước đám đông, nói để thuyết phục người khác, nói để trình bày và chứng minh quan điểm của mình đòi hỏi cần có kỹ năng nhất định. Đừng ngại là người nói nhiều. Hãy nói khi có cơ hội, tập kể các câu chuyện, tập cách pha trò, luôn luôn gợi chuyện và trò chuyện với người khác, đặc biệt là người lớn tuổi. Đến dự các buổi hội thảo, họp mặt và nếu có cơ hội, hãy phát biểu.

3. Kỹ năng hoạt động nhóm:
Luôn luôn tham gia các hoạt động đội, nhóm. Các hoạt động Đoàn là cách tốt nhất để rèn luyện kỹ năng này. Tôi xin cam đoan là tất cả các bạn đã từng là cán bộ Đoàn đều rất thành công trong tương lai. Lên kế hoạch, tổ chức các hoạt động, và nếu có cơ hội, hãy là thủ lĩnh.

4. Kỹ năng giao tiếp:
Học chỉ là một việc tiếp thu kiến thức, đừng quá để nó chiếm hết thời gian của bạn. Hãy ra ngoài. Đi làm thêm là cách tốt nhất để trở nên khôn ngoan hơn trong giao tiếp. Kết bạn và dành thời gian cho bạn bè cũng rất tốt để trở nên một người đáng mến.

Tôi nghĩ không nhất thiết để đối phó với cái gì cả, làm người sống trong cộng đồng ở thời buổi hiện đại này cũng bắt buộc phải có các kỹ năng trên, và điều đặc biệt là đừng cố dùng những kỹ năng đó, cứ để nó tự thay đổi bạn.

Bây giờ kể chuyện cá nhân tôi, các bạn nghe chơi chứ đừng bắt chước 100% nhé. Tôi nghĩ mình hơi cá biệt đấy.

Tôi không đi học, không đến lớp. Tôi uống rượu và đánh nhau suốt trong khoảng thời gian học ĐH. Nhưng về kỹ năng thì tôi tin mình có đủ các kỹ năng trên, nếu không nói là rất giỏi, từ trước khi ra trường. Tôi sinh hoạt Đoàn, thành lập một CLB, tổ chức các hội thơ sinh viên, đi đọc thơ ở NVH, viết bài gửi báo, và có rất nhiều bạn bè…

Khi ra trường, việc đầu tiên là tôi dành một vài tháng đi chơi đó đây, chu du một vòng cho nó thoải mái rồi mới nghĩ tới chuyện tìm việc.

Cá nhân tôi, tôi khuyên bạn nên loại bỏ, kể cả trong suy nghĩ của mình, chữ “xin việc”. Chúng ta không xin xỏ cái gì cả. Các công ty họ cần chúng ta cũng như ta cần họ. Chúng ta bán năng lực và họ mua. Do đó việc chào bán năng lực đòi hỏi phải khôn ngoan một chút, thật thà một chút và đẳng cấp một chút.

Trước hết là đầu tư cho bao bì sản phẩm. Quần áo, giày, cà vạt, bút, sổ…là những thứ cần có, tôi đã mượn tiền để giúp mình trông thật bảnh khi bắt đầu đi tìm việc.

Sau nữa, vì quan hệ bình đẳng nên cần có namecard để giao tiếp. Tôi in ngay một hộp card (Tôi nhớ hình như là chỉ 40.000Đ). Chỉ in thế này:

Đàm Hà Phú
Cử nhân kinh tế
Chuyên nghành: Kế Toán và Tài Chính Doanh nghiệp
Địa chỉ:


Lúc đó chưa có điện thoại di động, chưa có máy nhắn tin, email chưa phổ biến lắm nên địa chỉ là phương tiện liên lạc duy nhất. Còn bây giờ thì bạn cứ in thêm cellphone, homepage (blog), và email.

Tôi chụp ảnh (4x6) và luôn gửi kèm hồ sơ dù có được yêu cầu hay không, tôi nghĩ sẽ dễ hơn nếu người tuyển dụng hình dung mình như thế nào.

Tôi đến buổi phỏng vấn, bắt tay người phỏng vấn tôi, trao và nhận namecard, trả lời các câu hỏi một cách tự tin và luôn đặt những câu hỏi ngược lại để tìm hiểu về “đối tác”. Dĩ nhiên là tôi hỏng nhiều cuộc phỏng vấn, chủ yếu do tiếng Anh còn kém. Nhưng tôi cũng có việc dễ dàng hơn tôi tưởng

Đấy chỉ là khởi đầu. Khi qua vòng phỏng vấn. Các kỹ năng trên lập tức phát huy và tôi nhanh chóng vươn lên vị trí hàng đầu trong công việc của mình.

Những lần tìm việc về sau đối với tôi thực sự là cơ hội để tôi hoàn thiện mình hơn rất nhiều. Tôi có thể đưa ra các kinh nghiệm sau:

- Hãy để các công ty săn đầu người coi bạn như tài nguyên bằng cách lưu và update hồ sơ cá nhân ở các công ty này.

- Hãy luôn để cho nhà tuyển dụng nhận ra họ gặp một đối tác thực sự, hãy tỏ ra tự tin và tự trọng. Ví dụ, tôi sẽ bỏ về nếu người ta bắt tôi phải chờ, tôi không chấp nhận điền bất cứ form thông tin ứng viên nào (vì mọi thông tin đã có đầy đủ trong CV của tôi, tại sao ông/bà không chịu đọc). Tôi luôn gửi mail cảm ơn nếu thấy hài lòng với buổi phỏng vấn cho dù có được tuyển hay không.

- Đừng quan trọng chuyện lương, nhưng cũng đừng mơ hồ về giá trị bản thân như kiểu: tùy công ty, lương thương lượng, lớn hơn hoặc bằng xxxUSD. Tôi luôn ghi rõ ra mức lương mong muốn kèm theo chữ Net và Non-negotiable đằng sau.

- Hãy ăn mặc và cư xử như người mà bạn muốn trở thành. Nếu tôi đi phỏng vấn làm Sales Manager tôi phải ăn mặc như một SM và cư xử như một SM, cho dù tôi chưa từng là SM.

Còn tiếp…

Xem thêm:
Tủ lạnh và con đầu đàn

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

Xin việc (Phần 1: Phần còn thiếu)

Trong bài: Tôi đã từng viết một cuốn sách, tôi có trích phần lời bạt, nay xin trích lại như sau:

“Trong suốt những năm làm quản lý cho các công ty nước ngoài, tôi đã tham dự rất nhiều cuộc phỏng vấn tuyển dụng. Chúng tôi, với tư cách là nhà tuyển dụng luôn mong chờ những bạn ứng viên trẻ tuổi, thông minh và đầy tự tin, nhưng thật lòng mà nói, hầu hết những bạn sinh viên mới tốt nghiệp đều thiếu một trong những tố chất đó. Nhà tuyển dụng thực sự không đòi hỏi kinh nghiệm, vì các công ty đều có hệ thống đào tạo để thành viên mới bắt nhịp cùng công việc, nhưng kinh nghiệm mà họ thường yêu cầu trên các thông báo tuyển dụng, chính là để tìm những ứng viên tự tin và ít nhiều đã học được cách giao tiếp, ứng xử trong môi trường công việc, điều mà các tân Cử nhân thường không tự trang bị cho mình.

Không thể chối cãi rằng kiến thức là vô cùng quí giá đối với một tân Cử nhân, nhưng có lẽ chúng ta đã không chú ý đến yếu tố con người ở đây, bởi vì khi bước chân ra đời và bắt đầu một công việc thì chính các bạn mới là đối tác của mọi quan hệ, chứ không phải tấm bằng cử nhân của các bạn”


...

Cuốn sách là một dự án thất bại của tôi, và theo các bạn khác, thì tôi thực sự đã ngông cuồng khi nghĩ rằng mình có thể dạy dỗ đám trẻ. Nhưng lúc đó tôi không nghĩ vậy, nỗi bức xức trước sự ngu ngơ của một em cử nhân cầm hồ sơ đi xin việc làm tôi muốn làm một việc gì đó, viết một thức gì đó để các em hiểu mình cần chuẩn bị gì khi bước vào đời.

Nhân có một bloger khác bức xúc về việc này, tôi xin phép viết riêng một chuyên mục “xin việc” đứng từ nhiều góc độ để rộng đường dư luận, để các em có thể xem và tự nhìn lại mọi vấn đề (dĩ nhiên là theo con mắt của tôi).

Trước hết, ngay trong kiến thức chuyên môn, các em cũng nắm bắt phần lý thuyết, một thứ lý thuyết mơ hồ và xa rời thực tế. Không thể tin rằng có em cử nhân hóa lại không biết các ứng dụng của Liquid Nitrogen, một em kế toán lại không rành cách sử dụng MS Excel, một cử nhân Anh Văn đến một nhà máy và thắc mắc tại sao ở đây lại có phòng mổ (Operation Room)…Ít nhất thì các em, cho dù không được đào tạo, phải trang bị cho mình một số kiến thức và kỹ năng cơ bản liên quan đến ngành học của mình, nghề nghiệp của mình.

Sau nữa kiến thức về giao tiếp thì thực sự là nỗi bức xúc của tôi, các em không phân biệt được trang phục công sở và trang phục học đường, các em không biết cách bắt tay, không biết cách trao và nhận một danh thiếp, hầu hết các em viết thư xin việc và CV theo mẫu mà không biết tại sao phải như thế, các em còn không biết giao tiếp qua email….Thực sự, kiến thức về giao tiếp tuy không có chuẩn nhưng lại thể hiện chính con người, tính các của các em, mà như đã nói ở trên, là đối tác của mọi quan hệ.

Kiến thức về xã hội là một lổ hổng rất lớn. Có lần, để tuyển một nhân viên marketing, tôi soạn ra các câu hỏi rất đơn giản như:
- Cho biết số phỏng đoán về dân số Tp.HCM
- Kể tên ít nhất 5 bộ và tên vị bộ trưởng của nước ta
- Cho biết giá xăng hôm nay

Bạn có thể thay thế câu hỏi khác nếu không thể trả lời những câu hỏi trên, ví dụ bạn có thể thay giá xăng bằng giá vàng hoặc tỉ giá VNĐ/USD.

Thật ngạc nhiên là không ai trả lời hoàn toàn đúng, chỉ có 2/50 bạn trả lời gần đúng, vì không thể kể tên 5 vị bộ trưởng. Điều ngạc nhiên hơn là không một ai dám tự ý đổi câu hỏi. Các bạn ơi, trường đời mới là một trường học lớn, kiến thức về xã hội mới là kiến thức giúp ta nổi bật hơn người khác và giúp ta thành công dễ dàng hơn.

Khi đi phỏng vấn thì các câu trả lời của các em luôn nặng tính lý thuyết mà không thực lòng. Ví dụ như khi hỏi về mục tiêu phấn đấu của bạn, thì đa phần các bạn mong muốn học hỏi, đóng góp cho công ty, giúp công ty phát triển mạnh mẽ, toàn cầu…Câu trả lời tôi cần là: Tôi muốn kiếm nhiều tiền, tôi muốn làm ở vị trí quản lý và tôi muốn hưởng nhiều khoản thưởng hơn từ đóng góp của tôi, tôi muốn mua xe hơi, tôi muốn xây biệt thự, tôi muốn đi du lịch Châu Âu... Tại sao lại không thể nói thật những điều mình muốn và hướng đến nhỉ. Người giỏi thường có nhiều tham vọng, chỉ có kẻ tầm thường mới trả lời những câu sáo rỗng nặng phần lý thuyết như trên.

Còn tiếp...

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Em

...

Dĩ nhiên không phải là vợ rồi, là một em khác. Em này mình mới quen độ mười năm nay. Mới nhưng mà yêu thì không kém yêu vợ.

Em này cũng gọi mình là “Phú” và xưng “em” ngọt xớt. Em rất xinh, so với vợ thì cũng 9,10 chứ không hề thua, mà được cái là em trẻ trung hơn nhiều.

Em hay kêu mình chở đi chơi, hai đứa cùng uống café, ăn kem…nhí nha nhí nhởn như hai đứa trẻ. Vào quán café đôi khi đùa giỡn với nhau rồi cười như nắc nẻ, chủ yếu em bắt mình làm trò cho em cười.

Dạo này mình không ngủ chung với vợ vì bận ngủ với em, hai đứa lên giường thủ thỉ mãi em mới chịu nhắm mắt, phải kể cho em nghe đủ thứ chuyện trên đời và trả lời em cả trăm câu hỏi, nhiều khi đêm sau giống y hệt đêm trước. Khi ngủ thể nảo em cũng ôm chặt cánh tay mình em mới ngủ say được.

Em hay buồn khi thấy mình uống rượu, hay hỏi dỗi “bộ Phú thấy uống rượu ngon lắm sao?”. Em cũng không thích mình hút thuốc, nhưng được cái em chẳng mấy khi phàn nàn. Cũng như vợ, em chỉ lo cho sức khỏe của mình mà thôi. Em lên blog đọc bài “một chuyện khủng khiếp” xong quay mặt dấu nước mắt rồi quay sang tra hỏi mình: “Tại sao Phú lại đau bao tử? Có phải tại Phú uống rượu không? Có phải tại Phú hút thuốc nhiều đúng không? Phú nói Phú khỏe nhất thế giới mà sao Phú bịnh hoài?” Mình biết là em đang lo cho mình đấy.

Đã nói em trẻ trung dĩ nhiên là em còn đi học, em học cũng khá nhưng em lại không quan trọng việc học mấy. Mới đây, em thi môn văn, đề bài là “Hãy kể về một người nổi tiếng”. Trong khi các bạn đều viết về diễn viên, ca sĩ thì em lại viết về nhà thơ, bời vì “em biết Phú thích thơ”. Mình hỏi em: Thế sao không viết về Phú luôn? Em bảo cả lớp em chẳng ai biết Phú cả, nên Phú chắc không nổi tiếng, thế là em viết về Trần Đăng Khoa.

Em biết là mình yêu em nhiều lắm nên em cũng yêu mình, hai đứa cứ gặp nhau là quấn quít lấy nhau. Được cái vợ cũng không ghen, chỉ nói dỗi: Cô dành chồng tui rồi, không ai thương tui hết. Em chỉ cười.

Mình định tuần sau đưa em đi Đà Lạt chơi, hứa với em lâu rồi mà chưa thực hiện được. Lên đó trời mát, đồ ăn ngon, khách sạn đẹp…hai đứa tha hồ mà hú hí, nhỉ.

Em ơi, yêu em nhiều lắm.

Hình em nè:

Quà của bố

...


Là tên cuốn sách mà tôi vừa được tặng từ một bạn blog. Cuốn sách vừa rời nhà in còn thơm mùi giấy mực.


Là một cuốn sách nếu chẳng biết nên xếp vào loại gì, cái chữ "tạp bút" có vẻ cũng không hợp lắm.

Là một cuốn sách nhặt nhạnh từ các bài viết trên blog mà vợ chồng tôi đã cùng đọc rất nhiều, nhiều lần, ở đây.

Là một cuốn sách mà tôi nghĩ, tất cả những đứa trẻ cần đọc vì nó chất chứa tấm lòng yêu thương con cái vô bờ bến của một người cha.

Là một cuốn sách mà tôi nghĩ, tất cả những người cha cần đọc để học cách yêu thương con trẻ, như "bố yêu các con nhiều như hơi thở, như mỗi lần bố chớp mắt trong đời..."

Là một cuốn sách mà tôi cầm đọc lại dù tôi đã đọc hết bên blog nhà anh. Đọc lại và xúc động. Đọc lại và đồng cảm. Bởi vì tôi cũng có con gái, tôi cũng có con trai và tôi cũng yêu chúng nhiều như thế, tôi cũng luôn muốn viết cho chúng như thế.

Tôi cũng đã từng muốn viết cho con những dòng như thế này, với một tấm lòng thiệt tình như thế này:

Bố có lỗi với con


Con gái yêu thương của bố,

Bố có lỗi với con, vì vô tình, bố có thể cướp mất người đàn ông của riêng con.

Bố đã quá chăm sóc thương yêu con, tỉ mỉ như một người mẹ, quảng đại như một người bà, nghiêm khắc như một người cha, thân thiện như một người anh, dịu dàng như một người yêu. Có lẽ sau này, người yêu con cũng chỉ làm đến thế.

Mỗi khi chạy xe ngoài phố, bố thường lái xe một tay, tay kia vòng ra sau cầm bàn tay mềm mại của con, hoặc để bàn tay ấm của bố lên đầu gối con, để con biết bố và con luôn kết dinh hữu cơ trong yêu thương vô thức. Có lẽ sau này, người con yêu cũng chỉ làm được đến thế.


Mỗi đêm con ngủ, bố đều vào phòng con đắp lại cho con cái chăn, chỉnh lại nhiệt độ máy lạnh, hôn lên trán lên má lên bàn tay bàn chân con. Có lẽ sau ngày, người yêu con cũng chỉ làm được đến thế.

Bố luôn có cảm giác thiếu con, chỉ một khoảnh khắc bố không nhìn thấy con là bố đã có cảm giác xa con lâu lắm rồi. Bố luôn tìm cách hôn trộm con, bố luôn luôn sung sướng được đưa đón con đi học và đi chơi, bố thích choàng vai con khi đi phố, bố thích cầm tay con mọi lúc mọi nơi, bố thích đi ăn hàng rong đi xem phim đi coi kịch cùng với con.Có lẽ sau này, người yêu con cũng chỉ làm đến thế

Bố đặt cho con hàng chục cái tên ngộ nghĩnh nhí nhố, mỗi cái tên đều gắn với một kỷ niệm nho nhỏ của bố con mình, nào là sweety, honey, bé cưng, bé yêu, stitchie, cục vàng, cục cưng, cục cứt, bí te, bí tóp, cưng, mimi miumiu, tèo, tủn, ti ù, ti tèo, khóc nhè, đít to, con ông tèo, tí sún, tí điệu, con gái cưng, em iêu, brợt, bệ phụng… có lẽ sau này, người yêu con cũng chỉ làm đến thế.

Bố thường hỏi đố con, bí đao bí đỏ bí ngòi, bí nào ngon nhất, và con sẽ trả lời trong nụ cười híp mắt, đó là bí te, là bé ti, tên con.

Nếu bố hỏi bí nào làm bố nhột nhất, con sẽ cười cười, bí tóp, là bóp tí vừa nói con vừa thò tay vào véo tí bố một phát thật đau.

Bố thường ví con là nhân vật thứ hai sau đức vua, vì trên ngai vàng có bệ hạ, dưới gầm giường có “bệ phụng”, con hỏi “bệ phụng” là gì, bố làm ra vẻ bí mật, đó là tiếng hán việt rất cổ rất xưa, bây giờ ít người sử dụng, “bệ phụng” là bụng phệ, là cái bụng tròn xoe của con.

Những câu chuyện đùa nhí nhố linh tinh, có lẽ sau này người yêu con cũng chỉ làm được đến thế.

Bố có lỗi với con, vì vô tình, bố có thể cướp mất người đàn ông của riêng con.

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Nghe tiếng đờn, ai rao sáu câu…

Cho Thắm, vì yêu em mà ta yêu miền tây.
Entry này tặng nhà bác GấuXX vì cái tình của bác với miền tây.


...

Ở miền tây, chữ “đàn” bị phát âm thành “đờn”, đờn ông, đờn bà…nghe riết thấy nó quê mùa đến đậm đặc, đến một nhạc cụ mà nghe riết cũng không còn chút nghệ thuật nào, nghe dân dã như cây so đũa, như con cá rô… đờn cò, đờn kìm, đờn nhị, đờn bầu…

Ở miền tây, động từ được sử dụng nhiều nhất có lẽ là động từ “chơi”. Cái gì cũng chơi, làm cũng chơi, ăn cũng chơi, nhậu cũng chơi…chơi nguyên chai “gụ”, chơi hết “cặp dzịt”, chơi nửa đám ruộng, chơi mày luôn… Cho nên người nghệ sĩ đánh đàn ở miền tây kêu bằng “chơi đờn”, chơi thôi. Bởi vậy ca cổ ở miền tây kêu bằng ca tài tử, nghĩa là ca chơi cho “dzui” thôi…

Ở miền tây, người ta hay gọi nhau bằng thứ: anh Hai, Chị Ba…nhưng để phân biệt anh Hai này với anh Hai khác, người ta phải kêu thêm một chữ nữa, như kiểu biệt danh. Theo đó mấy anh chơi đờn thường chết tên với cây đờn của mình, anh Ba Đờn Cò, chú Bảy Đờn Kìm, anh Hai Nhị, Ông Tám Đờn Bầu…nghe thân thương lắm, như bà con trong nhà vậy.

Ở miền tây, trong từng bài vọng cổ, tiếng đờn người ta kêu bằng tiếng “rao”, “nghe tiếng đờn ai rao sáu câu…”. Rao đờn. rao cho từng cung âm, rao cho từng bản nhạc, rao cho từng điệu hát, rao cho mỗi giọng ca…rao đờn. Rao để hát, mà cũng có thể rao chơi. Rao cho đám, rao trên sân khấu…mà cũng có thể rao mình ên, rao đỡ buồn. Rao đờn

Người ca vọng cổ chỉ cần nói nhỏ: “Chú rao giùm tui cây xề”, “anh rao cho em câu năm”, “anh rao giùm tui điệu hoài lang” …rao đi, rao lên tiếng đờn. Giọng ca có lúc thăng lúc trầm, lúc vui lúc buồn thì điệu đờn rao cũng theo từng cung bực, tiếng rao đờn nâng giọng ca, tiếng rao đờn ngắt nhịp, tiếng rao đờn xuống xề, tiếng rao đờn vô câu…

Người lớn thường nói: “cây đờn nó có hồn, đã cầm đến nó thì chết mới buông nó ra được”, mà thiệt, người chơi đờn không ai bỏ được, chơi riết. Người chơi rành thì tiếng rao đờn nghe có hồn lắm, nghe là biết tiếng rao của ai. Đờn rao thường ít người coi trọng, thường chỉ được coi như phải có, như là cái nghiệp mang trên người, không khác được.

Người ca, ca hay thì kêu bằng nghệ sĩ, rồi lên sân khấu, rồi truyền hình…họ thay hình dổi dáng, họ son phấn điểm trang, họ áo mũ xênh xang, họ trở nên sang trọng, giàu có và nổi tiếng…nhưng kẻ rao đờn vẫn vậy, vẫn âm thầm, khuất mặt, vẫn cặm cụi hằng đêm với tiếng rao đờn của mình. Bàn tay như vừa buông cây cuốc, cái liềm… Bàn chân nứt nẻ như vừa bước lên từ dưới ruộng, và tiếng tiếng rao đờn vẫn vậy, không khác được

Tiếng đờn rao nó khác tiếng ca, nó không lời nhưng nó có hồn. Đờn rao vó ngựa biên thùy, đờn rao bi hùng chinh chiến, đờn rao ai oán tóc tan, đờn rao não nùng tình phụ, đờn rao mừng vui hội ngộ, đờn rao hoan hỉ ngày mùa, đờn rao hạnh phúc lứa đôi, đờn rao cô đơn lẻ bóng…đờn rao những nỗi đời, những cung bậc của tâm hồn. Vậy chứ ít ai biết, ít người nghe ra.

Nghe vọng cổ, nghe thêm tiếng rao đờn nó mới hay, mới ngấm, mới sướng... Giọng ca thì có thể giả, nhưng tiếng rao đờn thì không thể, nó thiệt tình lắm. Đối với kẻ rao đờn thì sân khấu đèn hoa không hay hơn chiếc chiếu trải bên bờ kinh, bờ ruộng hay giữa vườn cây trái, bên mấy người bạn ca xóm riềng, sau một ngày đồng áng, nâng cùng nhau chén “gụ”…. Giọng đờn rao, cũng từ đó mà đẫm cái hồn quê, cái tình người của xứ đồng bằng sông rạch, nằng nặng phù sa. Giọng đờn rao cũng từ đó mà mênh mang, mà phóng khoáng, mà thiệt thà như con người miền tây.

“Nghe tiếng đờn, ai rao sáu câu…”

Xêm thêm:
Về miền tây uống "gụ"

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

100 và Điệp Ngữ Bắc Bình Minh

Entry này dành tặng 100 người đã theo dõi blog này.

Entry này cũng tặng tất cả những người sinh sống với bến phà Cần Thơ (Thuộc cụm phà Hậu Giang), tất cả, từ những người tài công, thợ máy, điều hành, bảo vệ, hướng dẫn, bán vé… đến những người chạy xe lôi, xe ôm, bán nước, bán báo, bán hàng rong…



Tôi không phải người miền tây, nhưng tôi yêu miền tây. Ở miền tây, ngoài vọng cổ, rượu đế và cái tấm lòng của người miền đồng bằng, tôi còn yêu những chuyến phà. Tôi đã từng ngang dọc khắp miền tây, đã từng đi rất nhiều chuyến phà, trong đó phà Cần Thơ thì tôi qua lại dễ đến hàng trăm lần.

Ngày mai, cầu Cần Thơ, cây cầu dây văng lớn nhất Đông Nam Á sẽ được khánh thành, thõa ước mơ của hàng triệu triệu người miền tây, nhưng có một thứ sẽ trở thành hoài niệm, có một thứ sẽ thay đổi mãi mãi cuộc đời của những người mà tôi đã kể trên: Bến phà Cần Thơ sẽ không còn nữa.



Bến phà, phía bên Hậu Giang kêu bằng Bắc Cần Thơ, còn phía Vĩnh Long kêu bằng Bắc Bình Minh, sẽ mãi mãi chỉ còn trong ký ức, và sẽ không còn ai hát: “…em đi mau, kẻo trễ chuyến phà dêm, qua bến Bắc Cần Thơ..”.

Một chút luyến lưu, một chút tiếc nuối, một chút nhớ nhung, một chút bồi hồi…xin hãy nhận từ tôi, một người yêu miền tây, một kẻ lữ hành đã qua lại bến phà hàng trăm lần từ 15 năm nay, một lời chia sẻ bằng bài thơ sau đây.

Điệp Ngữ Bắc Bình Minh

Ở đó buổi chiều dòng sông rộng
Hoàng hôn rộng và nỗi buồn cũng rộng
Ở đó anh ngồi làm thơ cho nguôi ngoai
Buồn đến run run mười ngón tay

Ở đó. Khói đốt đồng mang nắng lên trời
Gió trôi nước trôi buổi chiều trôi
Nỗi nhớ quá giang dề lục bình tím sẫm
Có gì đâu, chỉ là một đường chân trời rất đậm

Có gì đâu chỉ vì anh xa em
Chỉ vì dòng sông nâu vì buổi chiều nước lên
Không có khói thuốc thì anh tan ra mất
Không có Bắc Bình Minh kia thì anh trôi đi mất

Ở đó anh là gã du cư vô vọng
Ly rượu đồng bằng vọng cổ đồng bằng
Ở đó buổi chiều tâm hồn rộng
Chỉ tại dòng sông vô cớ trôi ngang.

Bắc Bình Minh - 1996


Thương lắm, Bắc Cần Thơ
(Hình: Internet)

Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010

Muốn cởi quần đội lên đầu

Linh tinh chút cho nó nhẹ nhàng.

Số là hôm qua tôi đang lái xe thì có chợt nhớ về một bạn thơ năm xưa, bạn Lê Quý Nghi. Bạn này năm ngoái có in một tập thơ và mời tôi đến dự buổi ra mắt có đông đủ bá quan rất hoành tráng. Cũng thương cái tình của bạn đối với thơ.

Nhớ một đêm tôi và Nghi uống rượu, đọc thơ ngất ngưỡng đến gần sáng. Hai đứa bàn nhau làm một tour thành phố, nói rồi tôi lấy xe đạp chở Nghi ôm cây đàn guitare. Cứ thế, hai đứa lang thang vừa đi vừa hát vang khắp cả thành phố cho đến tận bình minh. Trong một lúc quá sướng, Nghi đã hét lên: “Phú ơi. Tao muốn cởi quần đội lên đầu quá”.

“Muốn cởi quần đội lên đầu” thể hiện cái sự sướng quá đỗi, sướng bất chấp, sướng tự do, sướng mãnh liệt…nói chung là sướng. Sau này, không biết bao nhiêu lần tôi đã nghe câu nói đó, và cũng tự mình, tôi đã không biết bao lần hét lên câu đó.

Có lần, tôi ngồi uống rượu trên nóc một chiếc tàu đò chạy tuyến Hậu Giang – Đồng Tháp. Tàu chạy chậm, giữa đêm. Thi thoảng những tàn cây bình bát quẹt ngang người, phải đưa tay nắm chai rượu, kẻo đổ. Bữa rượu có ông chủ đò ôm cây guitare phím lõm, vừa uống vừa ca vọng cổ. Tê tái luôn.

Cao trào nhất là khi ông ca bài “Ông lão chèo đò”. Nghe bài này, trong cơn say u minh, tôi đã vò đầu bứt tóc nói với ông rằng: “Tui muốn quì lạy ông luôn. Tui muốn cởi quần đội lên đầu luôn rồi.”

Từ đó tới nay, số lần tôi phải hét lên câu “muốn cởi quần đội lên đầu” ít dần, ít dần…hầu như tôi đã quên câu nói bất hủ đó.

Sáng nay mở nhạc nghe lại “Ông lão chèo đò”, nghe Út Trà Ôn ca và tuy không có hơi men, vẫn muốn “cởi quần đội lên đầu”



Nghe online: ở đây

Sướng

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

Chuyện tiền bạc

...

Lúc trước có đọc cái entry này bên nhà chị Cap, entry rất xôm tụ và có nhiều người vào comment. Nhưng đấy là chuyện bên Mỹ, còn ở Việt Nam thì chuyện này trở thành tế nhị, thậm chí còn tế nhị hơn cả chuyện chăn gối, ít thấy ai bàn.

Ít người bàn thì mình đem ra bàn cho nó oai, kiếm một ít pageview và biết đâu, cũng là chuyện cho các bạn trẻ chưa lập gia đình nên nghĩ tới.

Cá nhân tôi, tôi cho rằng chuyện tiền bạc là nguyên nhân của hơn phân nửa số vụ cãi vả lẻ tẻ giữa hai vợ chồng và là một nguy cơ tiềm ẩn của những xung đột lớn hơn, nghiêm trọng hơn. Nếu nói phụ nữ VN là tay hòm chìa khóa của gia đình thì e không đúng trong thời buổi bình đẳng giới như hiện nay, nhưng phần đông các bà vợ VN đều có thiên hướng muốn giữ tiền, muốn quyết định việc đầu tư và chi tiêu, và hơn nữa, muốn kiểm soát sự chi tiêu của chồng. Đây là một thiên hướng mà theo tôi, trong khi thực hiện cần phải hết sức khéo léo mới mong tránh được mâu thuẫn gia đình.

Vợ chồng chúng tôi có một thỏa thuận từ lúc mới cưới: “Tiền anh, anh tiêu. Tiền em, em tiêu”. Đây là một thỏa thuận mà phần lợi thuộc về tôi (nói nhỏ thôi), vì tiền em, hầu hết em đều tiêu cho gia đình như mua sắm, chợ búa, học hành…nếu còn dư thì em để dành, giúp gia đình bên ngoại, bên nội, lâu lâu lại du lịch, mua sắm. Nói chung tiền em thì tiêu chung là chính.

Có một thỏa thuận khác mà tôi hơi khó lòng thực hiện, nhưng cũng sẽ phải thực hiện vào một ngày nào đó: “Khi em đi làm kiếm đủ tiền để lo cho gia đình, thì em cho anh mỗi tháng vài triệu, để anh đi chu du thiên hạ”. Thực ra, có một giai đoạn khi tôi ngưng đi làm thuê thì em có chu cấp cho tôi, để tôi lang thang chơi bời cho thỏa chí, hết tiền em lại đưa thêm. Cũng sướng, nhưng mà nghĩ thương em quá, nên chỉ sau vài tháng ăn chơi, tôi lại phải xắn tay áo nghĩ đến việc kiếm tiền tiếp.

Mỗi nhà mỗi cảnh. Từ những mối quan hệ của mình thì có những cách sắp đặt về tài chính gia đình như sau:

a. Chồng kiếm tiền, vợ giữ tiền, vợ tiêu tiền
b. Chồng và vợ cùng kiếm tiền nhưng vợ giữ tiền, vợ tiêu tiền
c. Vợ kiếm tiền, vợ giữ tiền, vợ tiêu tiền
d. Chồng kiếm tiền, chồng giữ tiền, chồng tiêu tiền
e. Chồng và vợ cùng kiếm tiền, giữ tiền chung, tiêu chung
f. Chồng và vợ cùng kiếm tiền, giữ tiền riêng, tiêu riêng

Theo những bạn bè mà tôi quen biết, thì (a) và (b) là những trường hợp phổ biến hơn cả, người phụ nữ vẫn đóng vai trò là tay hòm chìa khóa của gia đình, cho dù có làm ra tiền hay không.

Trong hầu hết các trường hợp, người đàn ông trong gia đình vẫn có tiếng nói quyết định về vấn đề tài chính, sau khi đã được sự đồng ý của vợ mình.

Người vợ, thủ lĩnh giấu mặt, thường khéo léo sắp đặt để ông chồng mình trông lúc nào cũng đầy quyền hành, bảnh bao và sang trọng nhưng không có nhiều tiền.

Do đó, cũng dễ hiểu là các ông không đem chuyện này ra bàn (vì sợ mất mặt), còn các bà thì chỉ thầm thì còn hơn chuyện chăn gối (vì sợ các ông mất mặt). Thế nên chuyện tiền bạc ở các gia đình VN ngày càng trở nên tết nhị hơn bao giờ hết.

Mô típ của gia đình tôi là loại (f) kể trên, là loại mà theo tôi là ít gặp, vì các bà thường có xu hướng cho rằng chồng không nên giữ nhiều tiền, sẽ có những tiêu cực phí khó lòng kiểm soát.

Nhưng tôi, ở góc độ một người làm thơ, khuyên bạn rằng:

Không riêng gì chuyện tiền bạc, bất cứ hành xử nào giữa vợ và chồng, đều dựa trên một nguyên lý duy nhất, nghe theo một tiếng nói duy nhất, tôn trọng một thứ thiêng liêng nhất: Tình yêu.

Vậy thôi

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

Một việc khủng khiếp

...

Trong đời mình, việc khủng khiếp nhất mà tôi đã trải qua chính là cái việc mà tôi vừa làm sáng hôm nay, một buổi sáng đẹp trời.

Dù đã chuẩn bị tâm lý kiểu: “cùng lắm là chết…”, dù được người vợ thân yêu bên cạnh luôn nắm tay để động viên: “Anh ơi, anh từng vào sinh ra tử, lên rừng xuống bể rồi, không lẽ chuyện này anh không vượt qua được sao?”, dù cùng làm việc đó với tôi là những cô bé rất đỗi liễu yếu đào tơ, tôi vẫn kết luận rằng đó là việc khủng khiếp nhất trong đời tôi.

Ngay khi biết tôi sẽ làm việc đó, người khách không quen đứng gần đã thốt lên: “Thà chết còn hơn.”, làm tôi muốn quị xuống tại chỗ.

Khi gõ cửa bước vào để đăng ký, tôi thoáng thấy một bóng người nằm trên giường đang quằn quại và rên la như một con bò bị chọc tiết. Tôi không còn chút sinh khí nào trên mặt. Hai chân tôi đập vào nhau lập ca lập cập.

Ngồi trước cả dãy người chờ đến lượt mình, tôi như một kẻ tử tù chờ ra pháp trường, mặt vẫn giả bộ gân cốt với vợ và với những người xung quanh nhưng trong lòng thì thối khắm lên những nỗi bất an.

Tôi chặn đường hỏi một bác trạc tuổi mình vừa làm xong, hỏi: “bác làm xong thấy thế nào?”, bác ấy cười gượng: “à thì cũng bình thường…”, nhưng đi được mấy bước, bác ấy quay đầu lại, méo xẹo mặt thòng thêm một câu: “muốn chết đi được…”.

Bằng hết nghị lực và lòng can đảm của mình, tôi vẫn quyết tâm làm bằng được để khỏi mất mặt “thần đèn” của vợ. Tôi hùng dũng bước vào khi được gọi tên từ sau cánh cửa im lìm, lạnh lẽo.

Việc chỉ xảy ra một phút, một phút đớn đau, bất lực, cuồng nộ, uất ức…. Một phút còn dài hơn một năm. Một phút ở địa ngục.

Đớn đau

Cuồng nộ

Uất ức

Bất lực

...

Cái việc khủng khiếp ấy là: NỘI SOI BAO TỬ.

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Cô Đơn Chữ Nghĩa

...

“Những con chữ đến là hư quá
Thèm say say nhớ nhớ cuồng cuồng”

“Câu chữ cõi còm ngơ ngẩn
Biết lấy gì cho chúng ăn”

“Ngày đến thở cũng còn do dự
Đêm ra ngồi xâu mấy chữ làm thơ”

“Vốc một nắm tay đầy chữ nghĩa
Ném ra sông trôi xuống buổi chiều”

“Lập lòe cô đơn chữ nghĩa
Đêm trăng ướt đẫm cơn mơ”

“Anh thương từng câu thơ
Từng chữ nhỏ như hồn bươm bướm”


Mới đầu định bụng đặt tên bài viết là “làm thơ rất khó thấy vui”, nhưng lại e bác TQ qua đòi bản quyền nên chọn câu “cô đơn chữ nghĩa” trên đây làm tựa.

Cô đơn chữ nghĩa. Là chữ nghĩa nó cô đơn là nỗi cô đơn của chữ nghĩa là chữ có nghĩa cô đơn nghĩa là chữ cô đơn trong nghĩa, nó chung là hiểu sao cũng được, không hiểu cũng không sao.

Lúc trẻ phát biểu rằng. trong đời, làm việc gì thấy khó nhất, chính là làm thơ. Vậy thì làm việc gì dễ nhất, cũng chính là làm thơ vậy.

Bây giờ lại phán rằng: trong đời, làm việc gì thấy khó nhất, chính là dạy con. Vậy thì làm việc gì dễ nhất, cũng chính là dạy con luôn.

Như nhau. Chỉ khác “con người” và “con chữ”

Làm thơ, viết bài thơ, sáng tác bài thơ âu cũng chỉ là việc chăn dắt bầy chữ nghĩa, gom chúng ngay hàng thẳng lối, chọn đứa có vần có điệu, đứa mang hình ảnh, đứa tạo âm thanh, đứa làm nỗi niềm… Bầy chữ cô đơn thầm lặng trong ý niệm về phần nghĩa đứng giữa bài thơ, cô đơn như một chiến binh đứng gác giữa rừng núi biên thùy, nỗi cô đơn nhiệm vụ.

Sao lại gọi là cô đơn khi chúng đang ở giữa bầy đàn và được chăn dắt bởi một kẻ làm thơ. Cũng chính vì cái phần nghĩa. Nghĩa là linh hồn của chữ. Chữ nghĩa là một thực thể có hồn. Cũng chính tâm hồn nhận thức về nhiệm vụ của mình trong bài thơ, chữ nghĩa trở nên cô đơn, cô đơn vì thiếu vắng sự hiểu biết, đồng cảm và cơ bản nhất, thiếu vắng tình yêu thương.

Thiếu vắng từ đâu. Chính từ kẻ đang chăn dắt chúng, đang nuông nấng, đang sắp đặt, đang sử dụng chúng cho mục đích riêng của mình, tất nhiên là trong từng bài thơ. Người làm thơ mà bảo rằng không yêu thương chữ nghĩa thì không phải. Nhưng cũng như cha mẹ thương con, mỗi người mỗi kiểu, chỉ những đứa con, trong ý niệm phục vụ mong muốn của cha mẹ mình, vẫn canh cánh nỗi cô đơn.

Còn ta. Ta là một kẻ điên cuồng yêu thương chữ nghĩa, yêu thương vô lối, nuông chiều hết mực. Ta là một kẻ làm thơ lụy tình chữ nghĩa. Bọn chúng cứ vây quanh ta mỗi ngày để đòi được bồng bế, được nâng niu, được hôn, được ôm ấp. Ôi cái bọn chữ nghĩa hằng đêm dụi đầu vào ngực ta mà ngủ, có biết chăng ta đã ôm nỗi cô đơn thay chúng rồi.

Kiếp này đã thế rồi. Không khác được. Bầy chữ nghĩa cứ sống với ta như chúng đã. Chúng sẽ bớt đi nỗi cô đơn, chúng sẽ tự do bay nhảy, đến và đi khi nào chúng muốn. Thương lắm bầy chữ nghĩa của ta.

Bởi vì, ta biết, mai này:

“Vậy là cuối cùng cỏ mọc trên ngực anh, bọn cỏ xanh hoang đàng mất dạy, anh nằm chết cong queo như dấu phẩy, và bình yên ba chấm cũng viên tròn. Trên bầu trời những câu thơ bay dáo dác, dáo dác tìm anh dáo dác tìm tình yêu, những câu chữ này sẽ không ai thừa nhận, sẽ từ nay hết được nuông chiều….”

Thứ Hai, 15 tháng 3, 2010

Say bờ



Thường ta vẫn nghe say tàu, say xe, say sóng…chứ ít nghe chữ say bờ. Mấy cái say kể trên, về mặt khoa học gọi là rối loạn thần kinh tiền đình cấp tính (không biết có đúng không nữa), đại loại là có một số người có hệ thần kinh tiền đình yếu sẽ bị dị ứng với cảm giác chòng chành khi đi xe, tàu, thuyền…nhẹ thì nhức đầu mỏi mệt, còn nặng thì nôn mửa, ngất hoặc tệ nhất là tử vong.

Còn say bờ, lần đầu tiên tôi được nghe là hôm vừa rồi, sau khi lênh đênh mấy ngày ngoài khơi trên chiếc thuyền câu. Khi chuẩn bị vào bến, các bạn câu nhắc tôi: cẩn thận, coi chừng say bờ. Tôi tưởng họ nói đùa vì sóng cao ngất ngưởng tôi còn chưa say, sao lại có chuyện say bờ. Mà tôi say thật.

Tôi bước chân lên bờ và bắt đầu đi những bước đầu tiên thì lạ quá, sao chân mình lúc nhẹ lúc nặng, cảm giác như đi không vững. Các hình ảnh tôi nhìn thấy luôn có xu hướng không nằm ngang tuyệt đối mà luôn xê dịnh theo phương ngang, chòng chành. Khi đưa tay cầm một vật gì thì bàn tay thôi phải chao hai ba lần mới nắm được. Tôi lắc đầu, nhắm mắt một lúc để định thần lại nhưng cảm giác chông chênh đó không hết. Phải mất đến một ngày sau thì tôi mới trở về trạng thái bình thường.

Tại sao vậy. Tôi hỏi vị thuyền trưởng. Ông ta trả lời đơn giản là do tính thích nghi của mình, khi ta không say sóng, nghĩa là thần kinh của ta đã làm quen với cảm giác chòng chàng, chao đảo để giữ thăng bằng cho ta khi sống trên thuyền. Đến khi lên bờ, sự thích nghi đó sẽ phá vỡ tập tính giữ thăng bằng quen thuộc khi sống trên bờ, và gây cảm giác “say”.

Đơn giản vậy thôi. Chỉ là cảm giác chòng chành sau khi thích nghi với cái mới và xa rời những điều thân thuộc.

Tôi là người tỉnh lẻ, thành phố tỉnh lị nơi tôi từng sinh sống nó yên tĩnh và xinh đẹp. Khi lên Sài Gòn, tôi nhanh chóng bắt nhịp với cuộc sống ở một đô thị lớn, nhanh chóng hòa nhập và thích nghi. Bây giờ tôi về lại thành phố quê mình, tôi thấy lạ quá, tôi thấy nó nhỏ xíu, buồn bã và chán ngắt.

Một người bạn tôi, lúc trẻ vẫn cùng nhau la cà đầu đường xó chợ, ăn uống vất vưởng. Sau một thời gian định cư ở nước ngoài và nghe đâu cũng rất khá giả, bây giờ anh có dịp về Việt Nam và thốt lên: Sao mình từng sống sót ở đất nước này được nhỉ.

Một người đàn ông là nhà thầu phụ rủ tôi đi nhậu, uống xong anh ta rủ tôi đi chơi…tăng hai. Tôi từ chối. với lý do là tôi không thể, vì tôi rất yêu vợ. Anh ta có vẻ hơi ngại, thành thật nói: Từ lúc ra làm ăn, giao tiếp, cứ ra ngoài chơi với các em trẻ trung, xinh tươi riết rồi về nhà nhìn bà vợ vừa già vừa xấu, hết yêu nổi luôn.

Tôi quay về thành phố quê hương, tôi “say bờ”
Bạn tôi quay về đất nước, bạn ấy “say bờ”
Nhà thầu phụ quay về với vợ, ông ta “say bờ”

Say bờ thật, chỉ say trong một ngày vì ta tiếp tục phải đứng trên bờ. Cho dù thần kinh ta có bị shock sau một quá trình tự thích nghi với những sóng gió mới, thì nó cũng nhanh chóng tự điều chỉnh để trở về trạng thái thân thuộc ban đầu.

Ở một đô thị phát triển, một cuộc sống giàu có và văn minh, những cô gái trẻ trung và xinh tươi….tất cả đều là những thứ tất yếu, mà khi dấn thân ta cảm thấy rất dễ để thích nghi. Nhưng cái cảm giác “say bờ” khi trở lại nó không tự điểu chỉnh được.

Tôi không thể quay về sống ở tỉnh lị của mình.
Bạn tôi không thể sống ở VN được nữa.
Nhà thầu phụ nọ khó lòng mà yêu vợ như xưa.

Dù cũng là thành phố đó, đất nước đó, người đàn bà đó…

Một cảm giác “say bờ” vĩnh viễn.

Một sự thích nghi vĩnh viễn.

Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2010

Thơ Dạ Cầu

Nhân bạn thơ năm xưa là Nguyễn Đức Hiển có bài "ký ức cầu xưa", mình tặng bạn ấy và các bạn yêu thơ bài thơ này, viết lâu rồi, một lần uống rượu trên cầu giữa đêm rất đáng nhớ.

Thơ Dạ Cầu

Chảy qua lòng ta này dòng sông
Mai ra biển cuộn phù sa nỗi khát
Ta neo giữa đôi bờ
Chơ vơ lục bình vuốt mặt
Mưa có tan đi những nỗi muộn phiền

Ta làm thơ sau mỗi chuyện bất an
Với những dòng trôi ta cam thân ở lại
Làm gạch nối nhỏ nhoi trên hành trình xa ngái
Đau nhịp đời theo mỗi chuyến xe

Đi qua ta này những mặt người những u mê
Soi phận ta này những ngọn đèn
Những vầng trăng tha hóa
Hai hướng đi về mà muôn chiều lòng dạ
Ta thả tuổi mình theo mỗi chuyến đò xuôi

Chảy tuôn lòng ta đi dòng sông
Ta là thân cầu gầy giữa đôi bờ khắc khoải
Chảy tuôn những giấc mơ ta về nơi ấy
Nơi có mặt trời không cam phận làm đêm

Sông Bé, 1997

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Được hạnh phúc thì mất gì?


...

Chỉ là đối thoại với 3 phụ nữ trong nhà.


với Mẹ
-Hà Văn dạo này lớn rồi, cho nó ăn cá để nó thông minh
-Dạ, mẹ. Ra giêng con định đi biển một chuyến, kiếm vài con Thu về để bà nấu cháo cho cháu ăn nhé
-Thôi. Cá Thu trong siêu thị bán đầy, tươi rói, rẻ nữa. Đi câu làm gì cho vất vả con ơi, đi biền biệt mấy ngày bỏ nhà cửa, vợ, con. Lần nào mày về cũng đen thui, dơ dáy. Ăn uống linh tinh, ngủ ngê vất vưởng cho cực khổ thế, lớn tuổi rồi chứ có phải thanh niên đâu, phải giữ gìn sức khỏe chứ .blav…blav…blav…
-(im lặng)

với vợ
-Lâu quá anh không đi đâu, chồn chân quá
-Thì anh cứ đi thôi
-Ừ anh định ra giêng đi một chuyến, kỳ này có thể đi lâu, 10~15 ngày
-Anh đi lâu thế, Hà Thi nó nhớ anh lắm
-Nó nhớ hay em nhớ
-Em chỉ nhớ ké thôi
-(Thở dài)
-Anh đi ở nhà mấy mẹ con buồn lắm
-(Lại thở dài)



Với con gái
-Sao lâu quá không thấy ba đi câu
-À, ba không đi lẻ tẻ nữa, để dành đi câu một chuyến thật dài
-Ba đi ra biển à
-Ừ ba đi biển
-Ba đi xa không
-Xa lắm con
-Thôi ba đừng đi
-Sao vậy
-Con muốn ngủ với ba mà, ba đi rồi tối con không ngủ được
-(Lại thở dài)


Bài liên quan:
-Côn Đảo mùa biển động

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Quán mưa

...

Quán Mưa

Người khoác lên cơn mưa, tong tả đi
Anh vẫn thở bằng hương chiều đẫm ướt
Nhắm mắt hỏi mùa thu, ai biết được
Mai có còn thơ hay khóc nửa vời

Người khoác lên cơn mưa. Đôi vai xuôi
Thi thoảng gió run lòng anh ở lại
Đã bận chùn chân bên cầu mãi mãi
Buôn bán vu vơ mấy chuyện lá vàng

Quán mùa anh phên vách cũng đa mang
Không biết ngược xuôi có từng thoái thác
Muốn một đời đi, toan lo cứ mặc
Ai biết tình trăng mà thán khuyết khen tròn

Người khoác lên cơn mưa như mưa tuôn
Lòng ngỡ đã chiều vào hương xóa trắng
Đừng mua. Quán anh thơ lá vàng chỉ tặng
Cho cả mùa thu ướt vắng trên đường

Đối thoại học tập

...

(1)
Ba, giúp con làm bài tập làm văn với
Đề bài sao con
Dạ, hãy kể về một lễ hội mà em đã tham gia
Thì con cứ kể thôi
Nhưng mà con chưa từng tham gia một lễ hội nào
Thế cô giáo gợi ý sao.
Trong sách gợi ý là kể về hội Lim
Vậy con kể về hội Lim đi
Con chưa đi lễ hội bao giờ mà
Vậy thì con ghi vào bài làm là con chưa từng đi lễ hội nên con không biết gì để kể hết
Vậy cô cho con không điểm sao ba
Không điểm cũng được, không sao con à
(Mẹ chen vào) Sao anh dạy con cư xử ngang tàng vậy, dạy con làm bài đi anh
OK. Con có nhớ hôm rồi mình đi chợ Tết không
Dạ nhớ
Vậy con kể chuyện Lễ Hội Xuân đi, chợ Tết là Lễ Hội Xuân đó
Dạ


(2)
Ba, còn một bài nữa
Đề bài sao con
Dạ, hãy kể về một vị anh hùng chống ngoại xâm mà em biết
Thế con biết chuyện anh hùng nào chống ngoại xâm
Con biết chuyện Hai Bà Trưng
OK, vậy con kể chuyện Hai Bà Trưng đi
Dạ

Xong
Sao chỉ có mấy dòng vậy con
Con đâu biết kể gì, thì con kể Hai Bà Trưng quê ở Mê Linh tuyển quân, đánh giặc thôi. Con đâu biết hai bà đánh như thế nào. Hết chuyện rồi
Con phải kể Hai Bà Trưng chết như thế nào chứ
Chắc hai bà già rồi chết thôi, kể làm gì ba
Đâu có, hai bà bị thua, bị giặc vây và nhảy suống sông Hát Giang tự vận mà
Trời, đánh thua sao còn gọi là anh hùng, ba
Bậy nè, dám đánh đã là anh hùng rồi con.
Dạ, nhưng mà con không kể đâu
Tùy con

Xong, mẹ coi giùm con xem có sai gì không
Mẹ: Văn không có đúng sai con à, chỉ có hay dở thôi, nếu chưa hay thì mai mốt hay, con cứ đem nộp đi.
Dạ

(3)
Còn mấy bài toán này khó quá ba
Khó sao con, à, mấy bài này con học chưa
Dạ học rồi, con giải được nhưng mà không biết có đúng không
Đúng hay không thì cứ để cô chấm
Nhưng lỡ sai thì con bị điểm kém
Điểm kém thì con sẽ nhớ, lần sau con sẽ làm đúng. Nhé
Dạ

(4)
Hôm qua bài vở thế nào con
Dạ, bài Hai Bà Trưng được 10 điểm, còn bài Lễ Hội thì cô bảo lạc đề
(Ba + Mẹ) Sao lại lạc đề
À không có gì, cô cũng khen thôi

Nói nhỏ: Các bạn đều kể hội Lim
Trời, vớ vẩn thật

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

50,000 và “buổi chiều không có sự kiện”

...

Entry này để kỷ niệm pageview của blog đạt con số 50,000. Cảm ơn các bạn đã ghé thăm và đọc, dù có để lại comment hay không.

Bài viết sau đây riêng tặng blogger Goldmund, người đã khai sáng cho tôi tính tương tác của blog, và đồng tặng những bạn đọc yêu thơ và làm thơ.

Tôi muốn viết một bài về thơ và việc làm thơ nói chung nhưng cứ lần lữa mãi chưa viết được, nhân có entry: “Buổi chiều không có sự kiện” (Thực ra nên là: “Buổi chiều không sự kiện” thì hay hơn nhỉ), tôi xin phép được sử dụng chính bài thơ này của tác giả Lâm Vũ Thao để nói về chủ đề thơ

Xin lưu ý rằng, như đã nói ở một entry trước, tôi không phải là người ưa bình thơ, mục đích của bài viết trình bày cảm nhận cá nhân về thơ và về việc làm thơ, chứ không phải là một bài bình thơ.

Trước hết, xin trích đăng nguyên văn bài thơ, được lấy trong lập “Ngày vắng mặt trời” mà tôi cảm thấy thích để dùng làm tư liệu cho bài viết của mình.

Ký Ức

Rồi một chiều không thấy mây bay
Cô bé xanh làm rơi kẹp tóc
Từ một nơi những vì sao không mọc
Đàn kiến bò qua phần còn lại của ngày

Rồi một người không rõ tỉnh hay say
Hát vu vơ nhìn sông bảo biển
Trôi xa mãi những cánh chuồn màu tím
Đợi đêm về buông nắng để hong tay

Rồi một ngày…một ngày…một ngày
Lối đi cũ lơ ngơ cuội trắng
Giọt cà phê và dòng sông hoang nắng
Đã hóa thành ký ức…không hay!


Bài thơ đẹp, nhưng cá nhân tôi đặc biệt thích khổ đầu tiên, do đó trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ đi sâu vào phân tích khổ đầu tiên của bài thơ.

Rồi một chiều không thấy mây bay
Cô bé xanh làm rơi kẹp tóc
Từ một nơi những vì sao không mọc
Đàn kiến bò qua phần còn lại của ngày


1-Vần

Làm thơ, trước hết cần quan tâm tới yếu tố này, vì tổng quan, người ta vẫn dùng nó để định nghĩa về thơ mà.

Dễ dàng nhận ra hai cặp vần trong khổ thơ trên: “bay-ngày”, “tóc-mọc”, đây là lối gieo vần cuối câu, hay còn gọi nôm nay là vần “đuôi”, cách gieo vần “đuôi” này là cách phổ biến nhất, kể cả trên toàn thế giới.

Khổ thơ trên, theo luật chung nhất vẫn có 4 câu, đây là lối trình bày kế thừa của thể thơ Tứ Tuyệt, và theo tôi, đây là cách trình bày vừa vặn và hoàn hảo nhất để giữ nhịp của bài thơ (sẽ nói ở phần sau). Và trong một khổ thơ bốn câu, sẽ luôn là một cặp vần bằng và một cặp vần trắc, có thể đặt đối xứng ở câu 1-3 và 2-4 hoặc đặt như cách của khổ thơ trên, ở câu 1-4 và 2-3. Trong một số hạn hữu, vẫn có tác giả gieo vần ở câu 1-2 và 3-4 nhưng phải thật nhuần nhuyễn trong việc kết hợp giữa vần-nhịp-nghĩa.

Vần “-ay” ở còn được tác giả sử dụng xuyên suốt bài thơ, vẫn đặt ở câu 1-4 ở tất cả các khổ và nối với nhau như một mắt xích, không vì lý do gì khác ngoại trừ vì cái tựa của bài thơ: “Ký ức”, ký ức xuyên suốt, đan xen và đồng nhất cho dù được thể hiện qua nhiều hình ảnh khác nhau.

Nhiều người làm thơ gần đây không còn quan tâm tới yếu tố “vần” trong bài thơ bằng lối thơ sắp đặt, thơ trình diễn, thơ ấn tượng…kể cả Lâm Vũ Thao, trong một số ít bài khác, cũng cố tình bỏ qua việc gieo vần, có lẽ vì cho rằng gieo vần sẽ làm giới hạn, gò bó sự sáng tạo trong ngôn ngữ. Theo tôi điều này là không đúng và không nên. Nhưng cũng đừng vì quá tôn trọng việc gieo vần mà biến việc làm thơ trở thành “ghép chữ”.

2-Nhịp

Bắt đầu thứ cấp hơn, nhịp thơ không mấy được chú trọng trong kỹ thuật và hầu như đã bị lãng quên ở một số tác giả trẻ theo phong cách hậu hiện đại.

Trong khổ thơ trên, nhịp thơ được giữ rất đẹp bằng lối giữ nhịp 2-3, lối giữ nhịp cũng cơ bản và kế thừa từ thể thơ Thất Ngôn.

Rồi một chiều - không thấy - mây bay
Cô bé xanh - làm rơi - kẹp tóc
Từ một nơi - những vì sao - không mọc
Đàn kiến - bò qua - phần còn lại - của ngày


Bạn có thể giữ nhịp bài thơ bằng việc dùng dấu phẩy, chấm câu hoặc xuống hàng khi làm thơ tự do, nhưng bạn nên biết rằng nhịp của bài thơ chính là nét đẹp tiềm ẩn của bài thơ, nó mang lại cảm xúc đẹp và đầy nhạc tính cho người đọc. Việc duy trì nhịp kết hợp với việc gieo vần khéo léo sẽ tạo nên một bài thơ đạt về hình thức, trước tiên là vậy đã.

Đối với một người viết nhiều như Lâm Vũ Thao, việc giữ nhịp trở thành vô thức, không cần cố gắng, khiên cưỡng mà vẫn hay, vẫn đẹp.

3. Nghĩa.

Cái này thì bàn không bao giờ hết bởi nó hoàn toàn phụ thuộc vào tác giả. Chỉ có thể nói rằng làm thơ, trong giai đoạn hiện nay, cần mới một chút. Nhưng. Mới so với cái gì và lúc nào? Thơ Mới cũng gọi là mới và thơ hậu hiện đại cũng gọi là mới? Và cái gì nét là mới về nghĩa trong khổ thơ trên?

Mới ở đây , theo tôi, là tạm thời bỏ qua nhận thức đọc-hiểu, diễn giải, kể chuyện…trong làm thơ, mới nghĩa là có một số phá cách và gây ấn tượng mạnh với ngữ nghĩa và mới hơn nữa, là cách sử dụng hình ảnh trong thơ. Ở khổ thơ trên, cả ba thứ mà tôi nói, đều có và theo tôi, đều ở mức xuất sắc.

Rồi một chiều không thấy mây bay
Cô bé xanh làm rơi kẹp tóc
Từ một nơi những vì sao không mọc
Đàn kiến bò qua phần còn lại của ngày


Là một câu chuyện về ký ức được kể dưới nhiều hình ảnh lập lòa, đan xen và hơi huyền ảo, khổ thơ đầu tiên mở ra cái không khí của cả bài thơ, sự trống vắng và nỗi buồn được ghim lại trong tiềm thức bằng cây đinh ngôn ngữ rất đỗi nhẹ nhàng và khéo léo.

Riêng khổ thơ này tôi có cảm giác như đây là một đoạn thơ chuyễn ngữ của một tác giả người châu Âu, có thể là Pháp, bởi cách mà những hình ảnh xuất hiện, mới lạ và rất ấn tượng, cùng với đó những ký ức đằng sau, có cái đồng nhất: “không thấy mây bay- những vì sao không mọc”, hay có cái bỏ lửng như chỉ “làm rơi” mà không có “nhặt”, hay “đàn kiến bò qua”, không rõ là từ đâu và đi đâu.

Buổi chiều trống vắng và thinh lặng quá, câu thơ cuối làm tôi liên tưởng buổi chiều với một mẩu bánh mì thừa được vứt ngoài phố, và đàn kiến, phải là một đàn kiến nhé, bò qua vừa vô thức vừa ý thức, vừa ngẫu nhiên vừa chủ định. Và trong buổi chiều như thế, cô bé xanh, chứ không phải là cô bé màu xanh, cô bé da xanh hay cô bé đỏ, cô bé vàng…làm rơi kẹp tóc như một mất mát nhẹ nhàng và tất yếu của ký ức. Còn cô bé xanh là ai, đàn kiến là gì…thì bạn tự phải trả lời, đâu đó trong đời mình, ta cũng thế…

Nghĩa, có thể diễn đạt lại là cách đặt cái tôi-trong-thơ bằng chữ nghĩa, không nhất thiết phải rõ ràng, cụ thể, nhưng nó chính là bạn, chính là tâm hồn của bạn, câu chuyện của bạn, cảm xúc của bạn, và bằng việc kết hợp với hai yếu tố còn lại là vần-nhịp, có thể gọi là thơ-trong-cái tôi, sẽ cho người đọc một bài thơ hay, đẹp và đầy cảm xúc.

Ngữ nghĩa trong thơ, trong cách nhìn của tôi, là cách mà mà bạn thể hiện tình yêu thi ca của mình. Do đó, tôi hoàn toàn phản đối lối làm thơ rỗng nhạt, sắp đặt, cắt gọt, gán ghép tùy tiện và tạo dáng, lối làm thơ thiếu tôn trọng đối với chữ nghĩa. Đó không phải là làm mới, đó là phá hoại, đó là suy đồi, đó là xuống cấp…

Bài thơ trên là một bài thơ rất mới, theo cách mà nó thể hiện ngữ nghĩa, hình ảnh, cảm xúc và cũng rất cũ, theo cách mà tác giả tôn trọng vần-nhịp một cách hoàn hảo. Đây là thể loại thơ mà tôi, trong xu hướng cá nhân, rất thích viết và đọc. Và tôi tin rằng đa phần các bạn đọc thơ và làm thơ khác cũng vậy.

Một bài thơ hay.

Bài liên quan:
-Nghĩ về thơ hôm nay

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Một số thiết kế phòng ngủ


video




Album here (Click vào hình để xem kích thước lớn hơn):
P.Ngu


Chẳng có gì làm quà tặng chị em bloggers, lấy một số mẫu thiết phòng ngủ load lên để chị em xem giải trí vậy. Chúc mừng tất cả bloggers nữ, chúc tất cả chị em luôn đáng yêu trong mắt đấng mày râu của mình.

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Thư của mẹ

Cho em & Hà Thi,

Hôm nay 7/3/2010, ngày kỷ niệm của vợ chồng tôi, mai lại là 8/3, định bụng sẽ viết cái gì tặng vợ và chị em, nhưng mình viết mãi rồi sợ người đọc chán. Tình cờ lục trong máy tính tìm thấy một lá thư của Mẹ Thắm viết cho Hà Thi, post lại lên đây làm một entry kỷ niệm, tạm vậy.

Hà Thi yêu quý của Mẹ!

Mẹ thật sự rất buồn vì ngày đầu tiên con đến trường thì cũng chính là ngày mẹ phải đi công tác xa, con ạ. Ở tận Malaysia xa con hàng ngàn cây số nhưng lòng mẹ lúc nào cũng thương nhớ con vô hạn. Ngày nào mẹ cũng viết thư cho ba con hỏi thăm tình hình sức khoẻ, học hành của con thế nào. Lòng mẹ đau như cắt khi ba báo cho mẹ biết mấy ngày đầu đi học con rất hay khóc nhè, lại tè cả trong quần không chịu nói với cô giáo nữa. Chà chà, chắc con của mẹ bị căng thẳng rồi.


Mẹ Thắm ở Penang, Malaysia

Mẹ cảm thấy mình bất lực vô cùng, lại giận bản thân mình không thể lo cho con trong những ngày quan trọng này. Mặc dù yên tâm rằng Ông bà nội và ba con chăm lo cho con rất chu đáo, nhưng nỗi ray rứt của một người mẹ cứ gặm nhấm mẹ từng giờ, từng ngày.

Mẹ đếm từng thời gian trôi qua, hai tuần mà mẹ thấy như cả thế kỷ vậy. Ban ngày mẹ bận bịu với công việc, nhưng trong lòng vẫn rất thương nhớ con. Mẹ tự hỏi không biết giờ này con của mẹ đang làm gì trong lớp, đang ăn trưa, đang ngủ, đang đùa giỡn với bạn, hay đang ngồi buồn một mình…rồi không biết con có ăn được thức ăn trong trường không, có ngủ ngon trên chiếc giường lạ không, có nhớ mẹ không?? Tội nghiệp thiên thần bé bỏng của mẹ!

Mẹ cảm thấy giận bản thân mình ghê ghớm. Tại sao mẹ không bỏ phứt cái công việc khốn kiếp này, bỏ tất cả mọi thứ và về nhà chăm lo cho con. Mẹ muốn sẽ không làm việc nữa và suốt ngày ở bên con mà thôi. Nhưng nghĩ đến việc một mình ba con phải làm việc nuôi cả gia đình thì mẹ lại chùng lòng. Con có thương yêu ba con không? Có muốn ba con một mình vất vả không? Mẹ làm việc vì tương lai của con và muốn phần nào cùng chung vai chung sức với ba con trong cuộc sống này. Mặc dù cuộc sống gia đình ta cũng khá thoải mái, nhưng vì mẹ còn phải lo cho ông bà ngoại con trong lúc tuổi già sức yếu và bệnh tật này. Mẹ lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Ông bà ngoại con đã rất vất vả trong việc nuôi dạy tám đứa con. Nay Ông bà ngoại con đã già yếu rồi, họ không còn sống bao lâu nữa, mẹ muốn họ được sống trong cảnh no ấm trong quãng thời gian ngắn ngủi này.

Ông bà nội con cũng vậy. Ong nội con đã vào sinh ra tử trong cuộc chiến giành độc lập dân tộc. Sống sót sau cuộc chiến với bao nhiêu thương tích trên mình. Những vất vả khó khăn trong cuộc sống mà bà nội con đã dũng cảm vượt qua với tật nguyền thì không thể kể hết được. Hiện cuộc sống ông bà ngoại, ông bà nội con cũng khá hơn rồi, mẹ mừng lắm. Nhưng mẹ cảm thấy việc mẹ làm cho ông bà còn ít quá. Mẹ muốn làm nhiều hơn nữa. Mẹ ước gì mẹ có thật nhiều tiền để lo cho ông bà nội, ông bà ngoại con và tất cả mọi người trong gia đình ta. Mẹ sẽ rất hạnh phúc nếu được nhìn thấy mọi người sống trong hạnh phúc và no ấm. Thế là đủ đối với mẹ. Rồi sau này, khi con lớn lên trong một đại gia đình, có ông bà, có cha mẹ, có anh chị em, có gia đình con cái, con sẽ hiểu những lời này của mẹ và thông cảm cho mẹ.


Mẹ Thắm ở Himeji, Japan

Mẹ là một người rất may mắn, con ạ. May mắn vì gặp được ba con. May mắn được làm con của ông bà nội con. Có thể nói Ba con là một người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế gian này. Vừa đẹp trai, thông minh, vui tính, rộng lượng, chung thuỷ và hết mực yêu thương mẹ con mình. Ba chưa bao giờ làm mẹ buồn, chỉ có ngược lại mà thôi. Bản tính mẹ hay nông nổi, nên nhiều lúc phạm phải những lỗi lầm trong cuộc sống làm ba con buồn nhiều. Nhưng rồi ba cũng tha thứ và mở rộng vòng tay với mẹ. Ngoài tình yêu nồng nàn mà mẹ dành cho ba con còn có sự tôn trọng, khâm phục và lòng biết ơn chân thành.

Ba con không chỉ là người chồng đáng yêu mà còn là một người bạn đáng trân trọng của mẹ nữa. Ba con lúc nào cũng lo lắng yêu thương, giúp đỡ và chia sẻ với mẹ mọi thứ trong cuộc sống. Mẹ thật sự rất yêu ba con và sẽ yêu đến cuối cuộc đời của mẹ.

Còn ông bà nội con thì vô cùng quan trọng đối với mẹ con mình nói riêng và gia đình ta nói chung. Ông bà là không khí, là ánh sáng, là điểm tựa cho chúng ta. Mẹ sẽ không bao giờ có thể tiếp tục công việc sau khi sinh con và thực hiện những hoài bão của mình nếu không có ông bà. Ông bà đã hết lòng yêu thương chăm sóc cho con như nàng công chúa, lo cho mẹ từng miếng ăn giấc ngủ, quán xuyến tất cả mọi việc trong nhà. Bà nội con là một phụ nữ tuyệt vời nhất mà mẹ biết trong cuộc đời của mẹ. Mẹ cảm thấy rất khâm phục bà. Bà là người có ý chí mãnh liệt, dũng cảm, gan dạ, và tấm lòng nhân hậu. Bà không bao giờ khất phục trước bất cứ việc khó khăn nào. Chúng ta thật sự rất hạnh phúc khi có bà. Và gia đình ta thật sự rất hạnh phúc, con ạ.

Chúng ta càng hạnh phúc hơn khi nghe tiếng cười nói của con. Tất cả chúng ta vui theo cái vui của con, rất buồn khi con khóc. Cứ mỗi lần con trượt ngã thì tất cả chúng ta đau xé cả ruột gan. Thậm chí con bị muỗi đốt cũng làm cho cả nhà sốt ruột. Mẹ không thể nói hết những tình cảm yêu thương vô bờ bến mà mọi người dành cho con. Do vậy, lúc này đây, khi con đang chập chững những bước đầu tiên đi học, không riêng gì mẹ mà tất cả mọi người trong gia đình ta đều rất lo lắng cho con. Nhưng mẹ tin rằng con của mẹ sẽ vượt qua tất cả mọi khó khăn này. Vì con là kết tinh của tất cả chúng ta, của những con người không bao giờ cúi đầu trước thử thách. Cố lên con yêu của mẹ!

Mẹ của con.!

5giờ chiều thứ sáu, ngày 25 tháng 06 năm 2004
Penang, Malaysia.
Thắm

Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

Tiếp tục chủ đề "Quán"

Nhân bác GM nhắc sao nhà không có thơ, chép tặng bác một bài vậy. Tôi viết nhiều bài thơ có chữ "quán", xem thêm: Quán Đồi Mưa, định lập một series về "Quán".


Quán Hồn Chiều

Mắt lá nhìn anh qua liếp tranh
Thôi có bao lâu mà ngờ ngợ
Quán hồn chiều khói lan hình vân gỗ
Chếnh choáng nhụy bao năm xa xanh

Lất phất cỏ mùa lên mong gió
Vườn em duyên chớm trổ đòng
Anh đến từ phương Nam với những câu thơ lưỡi hái
Một mình hát bi ca
Một mình hát hoan ca
Những câu thơ rỉ hoen màu phương Bắc
Anh gặt hai vai một gánh Ngân Hà

Quán hồn chiều hiên mưa không tròn giọt
Không thấm duyên em một vuông khăn
Này người con gái thêu tình yêu lên đó
Có hay cỏ mùa vừa khuất một lối hằn


Quán hồn chiều anh chào từng mắt lá
Mà biết còn ai thưa khi lá gọi tên


(Bài đăng báo Tuổi Trẻ, 1995)

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010

Thuốc lá



Trong bài: Thương trường (và cũng là chiến trường) đầu tiên, tôi có nói rõ lý do tại sao tôi hút thuốc lá và nghiện thuốc lá sớm. Để tự cảnh cáo mình, hôm nay tôi viết bài về tác hại của thuốc lá.

Trước hết, là phần lý thuyết (lấy từ chương trình quốc gia về phòng chống thuốc lá):

I. Thành phần, độc tính của thuốc lá

Trong khói thuốc lá chứa hơn 4000 loại hoá chất. Trong đó có hơn 200 loại có hại cho sức khoẻ, bao gồm chất gây nghiện và các chất gây độc. Người ta chia ra 4 nhóm chính:

1. Nicotine:
Nicôtine là một chất không màu, chuyển thành màu nâu khi cháy và có mùi thuốc khi tiếp xúc với không khí. nicôtine được hấp thụ qua da, miệng và niêm mạc mũi hoặc hít vào phổi. Người hút thuốc trung bình đưa vào cơ thể 1 đến 2 mg nicôtin mỗi điếu thuốc hút. Hút thuốc lá đưa nicôtin một cách nhanh chóng đến não, trong vòng 10 giây sau khi hít vào.

Cơ quan Kiểm soát Dược và thực phẩm Hoa Kỳ (FDA) xếp nicôtin vào nhóm các chất có tính chất dược lý gây nghiện chủ yếu, tương tự như các chất ma tuý Heroin và Cocain. Tác dụng gây nghiện của nicôtin chủ yếu là trên hệ thần kinh trung ương với sự có mặt của các thụ thể nicotine trên các cấu trúc não. Chất alcaloide này tác động lên các thụ thể ở hệ thống thần kinh với chất dẫn truyền thần kinh dopamine. Dopamin là một hoá chất chính trong não điều chỉnh mong muốn sử dụng các chất gây nghiện, gây bài tiết adrenaline (nhịp tim nhanh, co mạch ngoại vi, ức chế co bóp và chế tiết dịch vị dạ dày). Tuy nhiên trong cơ thể nicôtin sẽ nhanh chóng được chuyển hóa thành cotinin và thải trừ ra nước tiểu.

2. Monoxit carbon (khí CO)
Khí CO có nồng độ cao trong khói thuốc lá và sẽ được hấp thụ vào máu, gắn với hemoglobine với ái lực mạnh hơn 20 lần oxy. Với người hút trung bình 1 bao thuốc mỗi ngày thì hàm lượng hemoglobine khử có thể tới 7-8%. Sự tăng hemoglobine khử làm chuyển dịch đường cong phân tách oxy-hemoglobin dẫn đến giảm lượng oxy chuyển đến tổ chức gây thiếu máu tổ chức và có lẽ góp phần hình thành các mảng xơ vữa động mạch.

3. Các phân tử nhỏ trong khói thuốc lá
Khói thuốc lá chứa nhiều chất kích thích dạng khí hoặc dạng hạt nhỏ. Các chất kích thích này gây nên các thay đổi cấu trúc của niêm mạc phế quản dẫn đến tăng sinh các tuyến phế quản, các tế bào tiết nhầy và làm mất các tế bào có lông chuyển. Các thay đổi này làm tăng tiết nhày và giảm hiệu quả thanh lọc của thảm nhày-lông chuyển. Phần lớn các thay đổi này có thể hồi phục được khi ngừng hút thuốc.

4. Các chất gây ung thư
Trong khói thuốc lá có trên 40 chất trong số đó gồm cả các hợp chất thơm có vòng đóng như Benzopyrene có tính chất gây ung thư. Các hoá chất này tác động lên tế bào bề mặt của đường hô hấp gây nên tình trạng viêm mạn tính, phá huỷ tổ chức, biến đổi tế bào dẫn đến dị sản, loạn sản rồi ác tính hoá.

5. Định nghĩa khói thuốc
Có 3 kiểu khói thuốc: dòng khói chính, dòng khói phụ và khói thuốc môi trường. Dòng khói chính (MS) là dòng khói do người hút thuốc hít vào. Đó là luồng khí đi qua gốc của điếu thuốc. Dòng khói phụ (SS) là khói thuốc từ đầu điếu thuốc đang cháy toả ra vào không khí, nó không bao gồm phần khói thuốc do người hút thở ra. Khoảng 80% điếu thuốc là cháy bỏ đi. Khói thuốc môi trường (ETS) là hỗn hợp của dòng phói phụ và khói thở ra của dòng khói chính cũng như các chất tạp nhiễm khuếch tán qua giấy quấn thuốc lá và đầu điếu thuốc giữa các lần hút

ETS rất giống với MS: nó bao gồm hơn 3.800 loại hoá chất. Điều đáng ngạc nhiên là SS có nhiều hỗn hợp gây ung thư mạnh hơn MS. Điều này là bởi vì SS thường bị tạp nhiễm hơn MS. SS cũng khác với MS ở chỗ các sản phẩm độc có thể tồn tại dưới dạng khác ví dụ nicotine chủ yếu ở dạng hạt rắn trong khói dòng chính, nhưng lại ở dạng khí trong khói thuốc môi trường

Kích thước các hạt phân tử rất khác nhau ở các loại khói thuốc khác nhau. Kích thuớc các phân tử rắn dao động trong khoảng từ 0,1-1 micromet trong dòng khói chính, nhưng từ 0,01-1 micromet trong dòng khói phụ. Khi dòng khói phụ bị pha loãng hơn thì kích thước các hạt trở nên nhỏ hơn. Vì kích thước các hạt trong dòng khói phụ nhỏ hơn nên nó vào sâu hơn trong tổ chức phổi. (Theo như định nghĩa thì kích thước các hạt trong môi trường khói thuốc cũng nhỏ hơn trong dòng khói chính).

II. Các nguy cơ gây bệnh của hút thuốc lá
Vai trò gây bệnh của hút thuốc đã được chứng minh qua nhiều nghiên cứu trên thế giới cũng như ở nước ta. Hút 01 điếu thuốc tức là đã tự mình làm mất đi 5,5 phút cuộc sống. Tuổi thọ trung bình của người hút thuốc ngắn hơn so với người không hút thuốc từ 05 đến 08 năm. Hút thuốc làm tăng tỷ lệ tử vong từ 30 đến 80%, chủ yếu là do các bệnh ung thư (ung thư phổi), bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính, các bệnh tim mạch…. Mức độ tăng nguy cơ phụ thuộc vào tuổi bắt đầu hút (hút thuốc càng sớm thì nguy cơ càng cao), số lượng thuốc hút trung bình với đơn vị là bao/năm tính bằng cách lấy số bao thuốc hút trung bình hàng ngày nhân với số năm hút (số lượng thuốc hút bao/năm càng lớn thì nguy cơ càng cao) và thời gian hút càng dài thì nguy cơ cũng càng lớn.


Kinh vãi chưa.

Hàng năm trên thế giới có 6 triệu người chết vì thuốc lá, con số này ở Việt Nam là khoảng 40,000 người.

Cá nhân tôi hút thuốc từ năm 15 tuổi đến nay phải hơn 22 năm. Mỗi ngày tối thiểu tôi hút một gói thuốc, vị chi là 8,000 gói thuốc hay 160,000 điếu thuốc

Theo thống kê trên, với mỗi điếu thuốc tôi đã đốt hết 5.5 phút cuộc đời thì đến nay tôi đã xài hố 1.8 năm cuộc đời so với tuổi của mình.

Tính trung bình mỗi điếu thuốc lá trị giá 1,000vnđ thôi thì tôi đã đốt hết số tiền là 160 triệu đồng trong 22 năm qua.

Có lẽ đã đến lúc suy nghĩ về việc bỏ thuốc lá…

Nhưng mà…
Bỏ thuốc lá nghĩa là uống café không phê.
Bỏ thuốc lá nghĩa là uống rượu mất ngon.
Bỏ thuốc lá nghĩa là làm thơ hết hứng.

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Chuyện tình tự kể (Phần 2: Thần Đèn)

Cho em, 07/03/2010
Phần 1: Chuyện tình

Sau “Chuyện tình tự kể”, rất nhiều bạn đọc thấy vui nhưng cũng thắc mắc vì hai chữ “thần đèn” mà tôi hay dùng trong câu chuyện. Vậy tôi, thu vén những can đảm của mình, kể tiếp chuyện sự tích “thần đèn” cho các bạn nghe, nếu thấy trong câu chuyện một ông chồng không bình thường, xin đừng cười tôi nhé.

Tôi biết mình không phải là một người chồng tốt, vì như đã nói ở bài trước, tôi vốn quen “uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi”. Làm vợ một người như tôi em hẳn chịu nhiều hy sinh, nên có cơ hội, tôi lại xin làm thần đèn để bù đắp cho em. Tôi nói chuyện uống rượu, làm thơ, giang hồ mãi rồi, bây giờ kể chuyện “thần đèn” cho nó khác chút.

Vợ tôi vẫn kêu tôi bằng tên: chỉ “Phú ơi” thôi, sau này con tôi cũng quen miệng, chỉ gọi “Phú ơi” thay vì “ba ơi”. Từ khi chúng tôi quen nhau, khi cần, em chỉ cần gọi “Phú ơi”, lập tức tôi xuất hiện, và nói: “Thần đèn xin có mặt, chủ nhân hãy sai bảo”. Em, trước tiên sẽ bật cười và đưa cho tôi một yêu cầu, khi thì đập con gián, khi thì chở em đi chợ, khi thì kho cá cho em ăn, hoặc nhiều yêu cầu rất đỗi vặt vãnh như trả lời các câu hỏi trong trò ô chữ hay nhận xét cho em về cái áo mới mua.

Từ mười mấy năm nay, ngoại trừ những lúc tôi vắng mặt hoặc khi em ở nước ngoài, tôi rất hiếm khi để em tự đi đâu mà tôi không chở đi. Từ khi đi xe đạp, xe máy rồi bây giờ là xe hơi, dù đi xa hay gần, lâu hay mau, công việc hay riêng tư, tôi luôn chở em đi. Lúc mới mua xe hơi tôi có thuê 4,5 tài xế nhưng tôi đều cho họ nghỉ việc, vì không ai có thể chở em an toàn bằng tôi. Nhiều người hỏi đùa: sợ mất vợ hả? Tôi chỉ cười. Tôi chẳng sợ gì cả, tôi chỉ sợ không có tôi, xe cộ ngoài đường có thể gây nguy hiểm cho em, em có thể đi lạc, có kẻ muốn cướp giật nữ trang, túi xách của em. Cũng có lần chúng tôi bị đụng xe, nhưng nhờ rất nhanh nhẹn, tôi ngã xuống đường trước để lấy thân mình lót cho em, để em không bị một vết trầy. Tôi uống 10 chai bia em vẫn cho tôi cầm lái, vì em biết, nếu chở em, tôi sẽ rất tỉnh táo. Vì tôi là thần đèn của em mà.



Nếu chúng tôi đi bộ, tôi sẽ đi bên ngoài, nơi xe cộ có thể va quẹt. Tôi sẽ nắm tay em khi sang đường và luôn đi ở phía xe chạy tới, để nếu có vị cầm lái nào lơ đễnh, tai nạn sẽ xảy ra với tôi trước. Nếu đi dưới trời nắng, cái bóng to lớn của tôi sẽ che nắng cho em, nếu trời mưa, tôi sẽ dầm mưa đi kiếm cái gì che cho em, em đi chợ thì tôi luôn đi theo để xách đồ, nếu em mỏi chân, tôi chẳng ngần ngại cõng em đi ngoài phố, khi không có chỗ ngồi xem ca nhạc ở quảng trường, tôi đặt em lên vai. Vì tôi là thần đèn của em mà.

Em ra trường, tôi bảo một thằng đàn em thu xếp việc làm cho em, em không thích công việc đó, tôi bảo em cứ bỏ về, tôi sẽ thu xếp công việc khác cho em. Em làm việc xuất sắc, tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Nhật gì em cũng học rất nhanh và nói rất tốt. Các ông xếp nước ngoài của em đều quí mến em, không ai dám mắng em lấy một câu, vì tôi nói rồi, ai mắng em, em cứ bỏ về, tôi sẽ xử lý hết. Nhân viên em đều rất quí em, nhưng rủi có đứa nào nó hỗn láo, ngang ngược, em chỉ cần gọi “Phú ơi” nhé, tôi sẽ xử lý hết. Bây giờ, em đi làm thuê đến chức Phó Tổng Giám Đốc, nhưng cần gì em chỉ cần gọi: “Phú ơi”, tôi sẽ vẫn có mặt. Vì tôi là thần đèn của em mà.

Đích thân tôi đi lựa giày cho em mang, tôi săm soi đôi giày từng đường kim, mũi chỉ để bảo đảm đôi giày phải thật êm ái cho đôi chân của em. Em đau ốm gì, chính tôi sẽ khám trước, sẽ mua thuốc, đọc hướng dẫn sử dụng và phân chia liều lượng cho em uống. Tôi lên danh mục sách đọc cho em lúc rảnh rỗi, tôi đi nhà sách, đọc sơ, chọn quyển nào hay và mua về một đống để em đọc dần. Trong công việc của em, em cần bất cứ thông tin gì, từ dạng vỉa hè đến các công trình nghiên cứu, tôi đều sẵn sàng đáp ứng. Vì tôi là thần đèn của em mà.

Có lần em dùng mỹ phẩm đắt tiền của một hãng nổi tiếng, bị dị ứng sưng cả mặt, tôi nổi điên, đòi đốt cả cái hãng, tội nghiệp bọn nhân viên bán hàng, chỉ biết xin lỗi và hoàn lại tiền. Có lần em lên phường chứng giấy tờ bị thằng công an phường mắng, tôi lên phường chửi loạn trời, đích thân ông Đại úy trưởng công an phường ra xin lỗi em. Tôi sẵn sàng chiến đấu, dù chỉ với một con gián hay cả một đạo quân để bảo vệ em. Vì tôi là thần đèn của em mà.

Còn nhiều, rất nhiều những việc nhiều khi không tên mà một "thần đèn" cần phải làm để bảo đảm mọi ước muốn của chủ nhân đều phải được thực hiện và không một ai, không cái gì có thể gây nguy hiểm, bất lợi, phiền muộn cho chủ nhân của mình.

Vậy đó, tôi đã là một “thần đèn” như thế, và tôi sẽ còn làm “thần đèn” cho em thêm một trăm năm nữa, chỉ cần em gọi “Phú ơi”, là tôi sẽ xuất hiện và nói: “Thần đèn xin có mặt, chủ nhân hãy sai bảo.” Em chỉ cần ban cho tôi một nụ cười, tôi chỉ cần vậy thôi.

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Chuyện tình tự kể (Phần 1: Chuyện tình)

Cho em, 7/3/2010



Tôi quen em chính xác là ngày bảy tháng ba năm một chín chín lăm, tới bây giờ, đều đặn mỗi năm đến ngày này tôi đều tặng em một món quà, khi thì bài thơ, khi thì cái thiệp, khi thì bó hoa…một món quà để cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi.

Bây giờ đã vào tháng ba, năn nỉ mãi em mới cho kể ra cái chuyện tình mình trên blog, với lý do là tôi lẫn rồi, bây giờ tôi không kể, mai mốt tôi lẫn rồi ai kể cho con cháu nghe, chuyện tình đẹp thế cơ mà, sợ gì ai cười, ai cười lạnh bụng ráng chịu.

Lúc đó chúng tôi học chung trường Đại Học Tài Chính, mà bây giờ đã bị sát nhập vào ĐH Kinh Tế, tôi học khóa 17, còn em học khóa 19, chúng tôi cùng ở chung KTX của trường.

Tôi, hai mươi hai tuổi, cao, ốm, tóc dài quá vai…khét tiếng khắp KTX là một kẻ biếng học, uống rượu như hũ chìm, đánh lộn mỗi ngày và làm thơ vớ vẩn. Những cô gái tránh xa tôi, còn những chàng trai coi tôi là đại diện cho một thứ luật pháp khác.

Em hai mươi tuổi, học giỏi, cán bộ Đoàn, đang theo học những hai trường đại học, nhỏ, xinh, da ngăm và vui tính. Xung quanh em có rất nhiều chàng trai, họ cũng đẹp trai và học giỏi. Chúng tôi chỉ duy nhất giống nhau ở một điểm, đều là con nhà nghèo.

Một buổi trưa, tôi vừa ngủ dậy định xuống đường làm ly café thì gặp em đi học về với một túi đồ ăn mua ở chợ, em tự nấu ăn. Tôi chỉ buông một lời trêu ghẹo: “em ơi, nấu gì, cho anh ăn với”. Tôi sẵn sàng cho một cái lườm hoặc một cái nhăn mặt khó chịu, nhưng trái lại tôi nhận được một nụ cười. Một nụ cười tươi đến nỗi nó như một ánh chớp lóe lên trong cái tâm hồn đang u u minh minh vì rượu của tôi, một nụ cười mà tôi tin rằng nó thuộc về mình, và dành cho mình, mãi mãi.

Qua một thằng đàn em khá nổi tiếng với đám con gái, tôi biết tên và số phòng của em, định bụng hôm nào sẽ ghé chơi…lần lữa mãi vẫn chưa có dịp. Sáng ngày 7/3/1995, tôi được mời đi đọc thơ ở báo Tuổi Trẻ và nhận được một bó hoa Hồng nhung do một bạn yêu thơ tặng, bỏ đi thì tiếc bó hoa đẹp vì tôi vốn yêu hoa, mà cầm về thì chẳng biết làm gì. Thằng bạn đi cùng gợi ý: Sao không tặng em.

Vậy là có dịp làm quen. Tôi cầm bó hoa lên phòng em vào giữa trưa mà trống ngực đập thịnh thịch, chân tay run quá xá cỡ. Tôi thấy nực cười cho mình, tôi đánh nhau hàng trăm trận lớn nhỏ cũng chưa bao giờ thấy hồi hộp như thế. May quá, em không có trong phòng. Tôi gửi lại bó hoa và để lại cái tên.

Tôi vốn người liều lĩnh, càng thấy sợ điều gì, tôi càng cố đối mặt với nó. Sau khi làm vài xị buổi chiều, tôi tiếp tục ra nhà sách gần đó mua một tấm thiệp. Cô bán hàng hỏi tôi muốn tặng em ngày 8/3 phải không, tôi mới nhớ rằng mai là 8/3. Tôi chọn một tấm thiệp nhỏ nhất, chỉ chừng bằng 3 ngón tay và bằng nét chữ rồng bay của mình, tôi viết vào mặt sau một bài thơ tình bốn câu, tấm thiệp em vẫn còn giữ đến bây giờ. Cầm tấm thiệp đi ngất ngưỡng lên phòng em tôi đã hết hồi hộp. Em nhận tấm thiệp với một nụ cười quen thuộc và chúng tôi bắt đầu nói chuyện tới nửa đêm hôm đó.

Cứ như vậy, đều đặn hằng đêm, độ khoảng hơn 10h, sau khi đã làm vài xị “chống sợ hãi” với bạn bè, tôi lại ngất ngưỡng lên phòng em. Tất cả bọn con trai khác đều ngoan ngoãn rút lui, nhường chỗ cho tôi và em, vả lại giờ đó trở về sáng, khu KTX nữ đã chìm trong giấc ngủ, chỉ còn tôi và em và những câu chuyện không đầu không cuối.

Ban ngày, tôi chọn bàn café trên đường đi học về, buổi tối tôi chọn bàn rượu có thể nhìn thấy cửa sổ phòng em, ngồi uống rượu mà cứ chờ hình bóng em xuất hiện, và 10h hằng đêm tôi lại có mặt. Ròng rã hơn tháng trời, mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ, còn chưa cầm được tay em chứ nói gì đến một nụ hôn.

Tôi quyết định tăng cường độ. Đầu tiên tôi tụ tập đám đàn em lại, tôi cần thêm thông tin, em đi học ở đâu? Lớp nào? Mấy giờ? Bao nhiêu thằng theo em? Là những thằng nào? Một mặt tôi tích cực theo em đến lớp, đón em đi học về, mời em đi tham dự mấy buổi đọc thơ của tôi ở NVH Thanh niên, một mặt tôi cho đàn em bủa vây những thằng có khuynh hướng theo đuổi em, thằng nào tới KTX cũng bị đám đàn em tôi ra kiếm chuyện. Hiệu quả có vẻ cao hơn nhờ đám đàn em rất tích cực.

Đến ngày sinh nhật tôi vào cuối tháng năm, tôi nhận được một tấm thiệp chúc mừng, tấm thiệp do em tự làm, có hoa khô và nhạc. Đó là tấm thiệp sinh nhật đầu tiên trong đời tôi nhận được và là tấm thiệp đẹp nhất thế giới mà tôi biết. Để đáp lại, tôi mời em đi café. Mời mãi, năn nỉ hết lời cuối cùng em cũng nhận lời. Hôm ấy em đã trao cho tôi nụ hôn đầu tiên. Khỏi phải nói là nó phê đến cỡ nào, tôi như một kẻ đi trên mây trong cả ngày hôm sau và nhiều hôm sau nữa.

Kể từ hôm đó chúng tôi chính thức yêu nhau, những chàng trai theo đuổi em lặng lẽ rút binh, vì kẻ thắng cuộc quá đỗi hiếu chiến. Bạn bè em, tất cả đều dành cho tôi những lời xấu xa, cay độc nhất, họ buôn chuyện về tôi, dĩ nhiên là toàn chuyện xấu, chẳng hiểu sao em chỉ cười.

Em nói tôi gầy quá, em muốn nấu ăn cho tôi nhưng em rất vụng chuyện cơm nước, à cái này là nghề của chàng. Tôi dạy em nấu ăn, dạy từng món, từng món…Em nghe tôi dạy và nấu có pha chút miền tây của em, mỗi buổi em đều nấu và đem cho tôi một cà mên, tôi ăn đến nứt cả bụng. Rồi em khuyên tôi chú trọng vào bài vở, vào luận văn tốt nghiệp, vào tiếng Anh. Tôi ra nhà sách mua liền ba cuốn Streamline English và bế quan tự luyện Anh ngữ đúng một tháng thì tự đăng ký đi thi bằng B Anh văn, chính những đứa bạn học hành ở chung cũng kính nể tôi vì thành tích tự học ấy.

Nhờ sự có mặt của em, chỉ trong vòng 3 tháng tự ôn luyện, từ một sinh viên không bao giờ đến lớp và đang nợ điểm thi hơn phân nửa số môn học, tôi đậu tốt nghiệp với điểm luận văn cao nhất khóa.

Tôi viết tặng em nhiều bài thơ, tôi viết mọi lúc mọi nơi, trên bất cứ thứ gì tôi có thể viết ra được, nhiều đến nỗi tôi không thể nhớ hết, chỉ có em vẫn lặng lẽ lưu giữ những bài thơ ấy, những bài thơ đầy ắp tình yêu, nỗi nhớ và tương lai.

Rồi tôi cũng ra trường, nhưng em còn phải học gần 2 năm nữa. Tôi thuê một chỗ trọ gần KTX để vẫn được gặp em hằng ngày. Em vẫn đến nấu ăn cho tôi, vẫn chăm sóc tôi thật chu đáo, em viết thư xin việc cho tôi, lên lịch cho tôi đi phỏng vấn xin việc.

Thời đó chúng tôi nghèo quá, nghèo đến nỗi không có gì để ăn, có những lúc hai đứa không còn một đồng bạc, nhưng em vẫn cười. Tôi đã nói với em, đến tận bây giờ tôi vẫn nói, tôi chỉ cần thấy em cười, em cứ cười đi, chuyện gì tôi cũng vượt qua được.

Rồi tôi cũng đi làm, làm kế toán cho một hãng Đài Loan. Công việc đầu tiên thật là khó khăn đối với thằng tôi vốn quen chơi bời, thơ với rượu, nhưng em luôn ở bên tôi, một ly café của em, một bữa ăn của em, một nụ cười của em….tất cả đã làm tôi đứng vững, tôi trở thành một nhân viên giỏi, tôi được đề xuất giữ chức kế toán trưởng văn phòng của hãng ở Cần Thơ, quê em.

Tôi đi Cần Thơ vào tháng 3/1996. Thời gian này chúng tôi tạm xa nhau, mỗi tuần chỉ gặp nhau được 1 lần. Cứ cuối mỗi tuần tôi lại vác ba lô bắt xe lên thành phố thăm em, tôi đi xe nhiều đến nỗi cả phường xe đò Cần Thơ – Sài Gòn biết mặt tôi. Nỗi nhớ cứ lớn dần, lớn dần đến mức tôi cảm thấy mình không thể xa em được nữa, tôi nghỉ việc, lên lại Sài Gòn nhận chức chạy việc vặt cho một hãng giày Hàn Quốc.

Chúng tôi làm đám cưới vào ngày 28 tháng 3 năm 1999. Thực ra chúng tôi làm đầy đủ ba tiệc cưới, ở Cần Thơ, ở Nha Trang và ở Sài Gòn. Tiệc cưới ở Sài Gòn là tiệc cưới vô tiền khoáng hậu, chúng tôi chỉ mời bạn bè và thuê trọn nhà hàng, chất bia lên đụng trần để uống đến tận nửa đêm. Say và vui.

Tôi hay nói đùa với em rằng tôi là thần đèn của em. Em muốn gì, tôi sẽ làm. Chúng ta là những kẻ nghèo khổ, em muốn có nhà, tôi mua nhà, em muốn có xe, tôi mua xe…tôi làm được mọi thứ, chỉ để được nhìn thấy em cười hằng ngày, hằng ngày trong cuộc đời tôi.

Chúng tôi có một thỏa thuận từ lúc mới yêu nhau và chúng tôi vẫn duy trì, để biết rằng chúng tôi là một cặp tình nhân khác, một cặp tình nhân suốt đời: Tôi sẽ vẫn uống rượu, làm thơ và giang hồ nửa buổi.

Em hoàn toàn không giống những người vợ khác, em không quan tâm tôi có bao nhiêu tiền, tôi tiêu tiền vào việc gì. Tôi có rất nhiều bạn, tôi có thể đi bất cứ đâu, và uống rượu với ai mà tôi muốn. Tôi yêu em hơn và yêu em mãi vì điều đó.

Cuộc sống vợ chồng không khỏi có những chuyện xích mích, không ít lần cơm không lành canh chẳng ngọt, nhưng bằng tình yêu và vì tình yêu, chúng tôi cũng vượt qua. Em luôn ở bên cạnh tôi, nhất là những lúc tôi quị ngã vì thất bại thì bàn tay nhỏ nhắn và ấm áp của em luôn đặt lên ngực tôi, truyền cho tôi lại sức mạnh. Còn tôi, tôi luôn ở bên cạnh em, tôi vẫn làm thần đèn để thực hiện mọi mong ước của em, dù là nhỏ nhất như nấu một bữa ăn hay làm cho em cười…

Đã mười sáu năm kể từ ngày bảy tháng ba năm ấy, tôi vẫn còn ở bên em, tôi còn ở bên em một trăm năm nữa, khi em cần một bàn tay khỏe mạnh để nâng em, một bờ ngực lực lưỡng để em dựa đầu, một kẻ làm cho em bật cười như trẻ con, một người làm thơ cho em đọc, khi em cần một bữa ăn ngon… luôn luôn có tôi, em nhé.

Bài cùng thể loại:
Thư ngỏ nhân sinh nhật vợ
Cho một người tình

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...