Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Khói

Cho em Tường,
nhân đọc "Về cái chết và những điều tương tự"

Con bướm nâu khóc buổi chiều đóng kén
từ ngục tối hư vô
từ ngục tối giã từ
con bướm nâu mắt ướt
trong khói đốt đồng vương vương


Vì những giọt mưa không bao giờ bay lên được
nên con trẻ không biết buồn
trong khói đốt đồng vương vương

Vì đất không bao giờ giận hờn
nên con bướm nâu rơi xuống
trong khói đốt đồng vương vương

Anh đâu có khóc
Anh nào đâu có khóc
trong khói đốt đồng vương vương


...

4 nhận xét:

  1. bài thơ đẹp quá. Nỗi buồn cũng đẹp dù chúnag ta đều xót xa. Căm ơn bác.

    Trả lờiXóa
  2. Đọc tin em Tường chào xa về với đất nâu, hiểu bài thơ này của Phú...

    Trả lờiXóa
  3. Không dám khóc bởi sợ giọt nước mắt
    Sẽ làm đau
    Níu bước người đi xa

    Không dám khóc mà lòng đau như cắt
    Nhọc nhằn ơi
    Môi cắn chặt, vỡ òa.

    Trả lờiXóa
  4. @Cậu ấm: Thanks bạn

    @Lana: Vâng, mẹ bé Tường cũng điện cho Thắm báo tin hôm qua, Phú buồn quá

    @DQ: Cảm ơn vì bài thơ :)

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...