Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

“Yêu Người Ngóng Núi”

...

...

“Yêu Người Ngóng Núi”, tập tản văn của Nguyễn Ngọc Tư, đã hứa sẽ mua mà mãi đến hôm nay mới cầm đọc. Thực ra tất cả những bài trong cuốn tản văn này tôi đã xem, nhiều bài đã xem nhiều lần. Vẫn xem lại, từng dòng, từng chữ một, không phải gọi là thưởng thức, chỉ là như một đứa trẻ liếm láp que kem ngọt lịm, giữa trời trưa nắng, rất chầm chậm, nhấn nhá…

Tôi có tất cả các sách của Nguyễn Ngọc Tư, nhiều cuốn tôi đã mua nhiều lần, đọc rồi tặng, rồi mua lại để đọc lại và tặng, dù thường thì tôi đã xem trước trên mạng, trên báo những bài của Tư hết rồi. Có lẽ vì tôi cũng là người cầm bút, cũng từng mong lấy nghiệp viết lách để sinh nhai, có lẽ vì tôi từng làm xuất bản, cũng từng in sách để bán, nên tôi luôn muốn mua sách, như một động viên nho nhỏ dành cho người viết (trừ thơ, thơ thì tôi chỉ xin chứ không mua).

Nhiều bài hay quá, tôi phải dừng đọc, gấp sách lại, châm một điếu thuốc và nhìn ra phố, như đã nói ở trên, có lẽ vì tôi sợ que kem sẽ nhỏ lại, sẽ biến mất bởi những liếm láp gấp gáp, vội vàng. Nhiều bài vẫn đặc quéo, vẫn sệt mùi miền tây, nhưng nhiều bài thời sự hơn, và mới nhất là sự xuất hiện một người mẹ Nguyễn Ngọc Tư, một người mẹ đáng yêu.

Tôi khoái đọc văn của Tư đơn giản như khoái vọng cổ, khoái rượu đế, khoái cơm trắng cá lóc đồng kho tộ, khoái canh chua bông điên điển…Tôi mê văn Nguyễn Ngọc Tư như mê như miền tây, miền tây sông nước, miền tây thiệt tình, miền tây rộng rãi… Nói tôi ngưỡng mộ văn của Tư cũng được, nhưng tôi thích nói mấy chữ: khoái, kết, mê, thương…cho nó thực lòng, thực bụng tôi.

Cách đây ba năm, một lần uống rượu tôi còn nổi hứng, rủ vợ chạy xuống Cà Mau thăm Tư, để được mời Tư một bữa cơm, uống với Tư một ly rượu cho thỏa lòng.

“Yêu Người Ngóng Núi”, rất nên mua, rất nên đọc.

Xem thêm:
- Không có đỉnh cao

8 nhận xét:

  1. Ngày xưa quãng năm 2001 em có ước muốn cháy bỏng là được đến Cà Mâu, đến đó rồi nhờ người quen chắp nối làm sao được đứng nhìn cái nhà bên hông chợ, tiệm thợ bạc, lục bình bát trôi từ bên này qua bên kia sông. Cà Mau hồi đó ngoài danh thắng cực nam của đất nước còn có một danh thắng nữa là Nguyễn Ngọc Tư.
    (Thứ 3 thứ 4 này em xuống Cần Thơ, em nhặt được số đt của anh Phú đây rồi, đường đi nếu có gì không hiểu em đt hỏi anh Phú nghe, còn nếu không thấy em gọi có nghĩa là người miền Tây chỉ đường rất ngọt, hén?)

    Trả lờiXóa
  2. Ủa, rồi cuối cùng mình có gặp nhau không zị ?

    Trả lờiXóa
  3. @NLVD: Người miền tây chất phác, chỉ đường rành lắm, nếu cần gì cứ gọi cho mình nhé. Nhớ xuống bến Ninh Kiều đi tàu đò nghe vọng cổ...

    Trả lờiXóa
  4. @Tư: Không ngờ Tư ghé thăm nhà tui. Bữa đó có xuống thì Tư cũng hổng có nhà, nên đi nửa đường rồi thôi...Bữa khác hén :)

    Trả lờiXóa
  5. Vợ chồng Phú có gặp Tư, cho vợ chồng chị gửi lời thăm em ấy:)

    Trả lờiXóa
  6. Tui cũng rất "phái" đọc văn của Nguyễn Ngọc Tư.

    Trả lờiXóa
  7. @Chị Th: Nhất định vậy, chị :)

    @Đỗ: he. Đọc blog bác là biết bác cũng "phái" văn Tư. :)

    Trả lờiXóa
  8. Cuốn này em đợi mãi mới chịu ra, có rồi cầm đọc mãi mới xong vì cứ phải nhẩn nha nhấn nhá. Đọc xong lại đọc lại (dù trước đó đọc trên blog cũng nhiều)...

    Vậy mà mỗi lần đọc lại thấy vỡ ra thêm một tí.

    Một tuyển tập hay!

    Cảm ơn anh Phú cũng có cũng 1 niềm đồng cảm!

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...