Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

Thất bại...

...

Lần đầu tiên tôi lên võ đài là năm khoảng 13~14 tuổi, lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong đời. Đó là trận mở màn trước trận thi đấu chính giữa hai võ đường.

Những trận đấu mở màn tuy không phân định thắng thua và chỉ thuần tính mua vui cho khán giả trước khi trận đấu chính bắt đầu, nhưng đối với võ đường và đối với tôi nói riêng, nó cũng như một trận đấu sinh tử.

Tôi cao hơn, sải tay dài hơn thằng nhóc đối thủ, một thằng nhóc xóm Cồn đen và tròn trùi trụi với một nét mặt và ánh mắt toát lên vẻ lì lợm khó tả. Chúng tôi chạm găng, quay vào góc để làm động tác bái tổ, và lao vào nhau như hai võ sĩ chuyên nghiệp.

Tôi dùng lợi thế dài đòn của mình để ra các đòn đá liên hoàn, tìm cách không cho nó tiếp cận. Đến cuối hiệp đấu đầu tiên, tôi dồn được nó vào góc võ đài và đá liên tiếp vào mặt, trán, hông, vai…tôi dùng hai chân đá liên hoàn đến nỗi nó không thể đỡ kịp. Tôi nghe thấy tiếng hò la, tiếng vỗ tay cỗ vũ cho những cú đá đầy uy lực và đẹp mắt của mình.

Vì quá say đòn và để thuận tiên cho việc dứt điểm bằng những cú đá, tôi phải hạ thấp găng (càng hạ thấp tay xuống thì đòn đá sẽ càng mạnh hơn), một sai lầm cơ bản và chết người. Thằng nhóc chỉ đợi có thế, nó đỡ được một cú đá và ngay lập tức ra đòn tay vào mặt tôi, nơi cái găng vừa hạ xuống. Tôi chỉ trúng có ba đòn, nhưng là ba đòn chí tử bằng cánh tay ngắn củn, chắc nụi của nó. Tôi tối tăm mặt mày và quị xuống vừa lúc kẻng báo hết hiệp cũng vang lên.

Võ đường của tôi quăng khăn trắng xin thua vì mí mắt của tôi bị rách và chảy máu nhiều, và vì tôi vẫn chưa hết choáng sau khi dính đòn.

Đơn giản là thua.

Thằng nhóc đen, lùn và tròn trùng trục vẫn không thay đổi nét mặt, chẳng một chút gì tỏ ra hân hoan của kẻ thắng trận. Thầy tôi, sau đó tát tôi một tát và nói như quát: lên đài chỉ đá một hai cái cho đẹp thôi, phải dùng đòn tay, đánh một phải thủ một….Nói gì thì tôi cũng đã thua.

Từ đó tôi bỏ ý định lên võ đài. Cứ nghĩ tới cảm giác quị xuống giữa võ đài trước mặt hàng trăm người làm tôi không thể chịu nổi. Tôi sợ. Tôi từ bỏ, vì thất bại.

Bây giờ lớn tuổi rồi, tôi nhận ra. Cái thất bại lớn nhất của tôi lúc ấy, không phải là bị trúng đòn của thằng nhóc ấy mà chính là nỗi sợ, chính là sự bỏ cuộc…

Từ khi làm kinh doanh tôi cũng thất bại nhiều lần, hầu hết cũng đều xuất phát từ những sai lầm kiểu như vậy: say đòn và hạ găng hay nói cho chuẩn là quá tự tin và thiếu chuẩn bị.

Chỉ khác hơn là tôi không từ bỏ như lần ở võ đài.

Có thể lần này tôi sẽ thất bại, nhưng vẫn sẽ có lần sau.

Vẫn luôn có lần sau nếu bạn còn nghĩ tới chiến thắng

Đừng từ bỏ

16 nhận xét:

  1. bài học rút ra từ những thất bại bao giờ cũng là những bài học đáng giá, phải không bạn Phú.

    Trả lờiXóa
  2. Vẫn đọc bài của bạn thường xuyên mà chẳng dám còm gì. Chẳng lẽ bài nào cũng khen hay thì "nịnh đầm" quá. Nhưng riêng bài này, xin Phú mang về nhà để cho con trai đọc. Rất ý nghĩa.

    Trả lờiXóa
  3. Mẹ cháu cũng được dạy là resilience - ko biết nên dịch là gì cho hay - là một tính cách rất quan trọng để trẻ phát triển.

    Những kinh nghiệm sống của bố Phú phong phú lại được đúc kết lại theo câu chữ của bố Phú, rất là hot.

    Trả lờiXóa
  4. Thế này làm gì mà mẹ Thắm hồi đó chả đổ chứ :)

    Trả lờiXóa
  5. @NgocLan: Đắt giá, đắt giá lắm, nhưng cũng rất đáng để trả giá :)

    @HoaLu: Bác cứ tự nhiên ạ. Rất vui

    @L2C: Vẫn chưa biết là kinh nghiệm có tốt hơn hay không, chỉ biết rằng không bỏ cuộc thì sẽ có ngày thành công :)

    @Lana: Hì hì. Cũng vất vả lắm mới đổ đấy ạ

    Trả lờiXóa
  6. Yehh, đừng từ bỏ. Tội gì phải từ bỏ hén.
    Cụng một ly mừng những người thường xuyên thất bại.Bạn uống rượu, Moon uống Coca, ha ha

    Trả lờiXóa
  7. @Mẹ Linh: resilience là sức bật. Trẻ con là phải có sức bật, lòng ham muốn làm mọi việc mà không nản chí, thối chí sớm dù có cản trở và khó khăn gì :-D

    Trả lờiXóa
  8. Nếu thất bại việc gì, lúc đó mới tự mắng mình cái đầu ngu, và chửi thề một miếng, rủ nhau nhậu một bữa rút kinh nghiệm, rồi phủi tay làm lại, bạn nhỉ.

    Trả lờiXóa
  9. Hỡi những đấng mày râu còn độc thân, xin nhớ, "đẹp trai, không bằng chai mặt". :) Như Phú nói, "Đừng từ bỏ" :)

    Trả lờiXóa
  10. Trong quá trình học taekwondo, em cũng có vài lần song đấu, mỗn lần ra sân đấu là em rất sợ, và em cứ từ chối đấu mỗi lần có cơ hội hoặc được chỉ định. Nhưng khi đã ra sân, thì chỉ có một cái để em tập trung thôi đó là đánh, không lo nghĩ chuyện thất bại hay thành công. Về sau có lần thi lên đai, em bị một người đồng học đá tới tấp, thua liễng xiễng. Nhưng em biết nếu đấu lại chưa chắc thua đau như thế.
    Em không sợ thất bại, em chỉ sợ bắt đầu cuộc đấu thôi. Cũng không hiểu nổi nổi sợ vào cuộc của em có phải xuất phát từ nổi sợ thất bại không?

    Trả lờiXóa
  11. Đúng thế! Người ta không thể chiến thắng nếu không đi qua được nỗi sợ. Nỗi sợ Phú ạ! Có thể thất bại, và phải hiểu được rằng thất bại thường thì sẽ nhiều hơn thành công (hic) nhưng không được sợ. Không bao giờ được sợ!

    Trả lờiXóa
  12. Mai quá Phú thất bại vụ nầy, nếu không thì dám thành võ sĩ chuyên nghiệp lắm nha -- đánh đấm suốt ngày thì có gì dzui đâu - mà võ sĩ có được "nhậu" không ta -- chưa chi mà thấy "mất mát" dzồi .:=))

    Trả lờiXóa
  13. @mooncakesg: Cụng một ly Coca thôi, đang thề mà :)

    @Titi: Đúng là mẹ Titi giỏi vụ này nhất :)

    @Đỗ: Vâng. Phủi tay làm lại hoài đó chớ anh :)

    Trả lờiXóa
  14. @Diên Hoàng: Hehe. Cảm ơn anh :)

    @Anh Thụy chắc là kinh qua cảm giác này rồi, nói là không sợ thì cũng không đúng, phải vượt qua nỗi sợ và quyết không bỏ cuộc thôi phải ko anh.

    @Đỗ Nguyên Bình - OverAC: Mình cũng học Teawondo, đến đai nâu thôi, và cũng sợ. Giống như bạn :)

    @khami: Hè. Môn võ tự do sau đó mấy năm thì bị cấm hẳn rồi chị :)

    Trả lờiXóa
  15. Nếu không có "thất bại" thì làm sao có ai biết đến chữ "thành công" nữa?

    Nếu một ai đó mà từ lúc sanh ra cho đến khi nhắm mắt mà chỉ toàn "thành công" thì quả thật ng` đó đã không thành thật. Cho nên, mặc dù có phải thất bại trăm, ngàn lần thì vẫn không sao. Miễn không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ chịu thua .........chính mình để tiếp tục đứng dậy và bước đi tiếp là đủ rồi. Có "thắng" hay "thành công" sau này hay không thì không hẳn là điều quyết định và quan trọng nữa mà là cho dù thất bại mà biết rõ vì sao mình thất bại lần này để rút ra bài học cho lần sau, và tiếp tục bước đi thôi.

    Bài viết hay.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...