Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Đau bị động

...

Hôm rồi ngồi uống bia, bạn Gỗ Mun có ân cần hỏi thăm tôi về các vấn đề liên quan đến chăm sóc sức khỏe như nhổ răng, nội soi. Tôi không dấu diếm cảm giác sợ hãi khi kể với bạn. Vâng. Tôi sợ đau. Bạn cười: Coi vậy mà nhát.

Tôi tự nhận rằng mình chịu đau rất kém. Thực ra tôi không sợ nhổ răng, tôi sợ cảm giác lúc cái kim tiêm thuốc tê từ từ đâm vào lợi mình. Nói chung tôi luôn sợ các cảm giác đau như vậy. Tôi gọi nó là đau bị động, nghĩa là bạn chỉ có chịu đựng chớ không còn có thể làm gì khác.

Ví dụ như khi tiêm thuốc, vị bác sĩ luôn trấn an tôi rằng nó còn nhẹ nhàng hơn bị kiến cắn. Tôi thấy khác chứ. Nếu bị kiến cắn, tôi sẽ bắt con kiến, vò nát nó trong tay và cảm thấy dễ chịu ngay. Bạn không thể làm thế khi bị tiêm thuốc, bị chích máu xét nghiệm, bị nhổ răng, bị nội soi…Vì thế tôi gọi nó đau bị động.

Có lẽ vì sợ đau bị động nên hồi trẻ tôi hay đánh nhau, tôi thường chủ động đánh trước, đánh quyết liệt để dành thế chủ động. Có lẽ vì sợ đau bị động nên tôi trở nên tử tế hơn khi không còn trẻ nữa, làm một người tốt thì không sợ bị đánh.

Nỗi đau bị động luôn âm ỉ, kéo dài và ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể bạn, từ thể xác tới tâm hồn, nó ám ảnh bạn kể cả trong giấc mơ. Nỗi đau bị động thường làm cho bạn quị xuống, dễ đầu hàng hơn bao giờ hết. Thực chất, tôi không đau vì bị kim tiêm, nỗi đau chính là nỗi bất lực của mình trước cảnh cây kim nhọn đâm vào da thịt.

Bạn thấy đấy, tôi chỉ đang mô tả nỗi đau xác thịt. Đau bị động

Tất cả những nỗi buồn trong đời đều có thể xếp vào dạng đau bị động này, nghĩa là bạn không thể làm gì khác, chỉ có thể đón nhận nó bất ngờ hoặc chầm chậm, chịu đựng nó châm chích, giày vò tâm hồn bạn. Lúc trước tôi hay uống rượu, coi rượu như một liều thuốc tê trước nỗi đau bị động của tâm hồn. Nhưng cũng như thuốc tê, rượu không làm giảm đi nỗi đau, mà nó chỉ làm cho cảm giác chịu đựng trở nên dễ dàng hơn thôi.

Tôi tin rằng bạn cũng thường hay “đau bị động” như thế, khi bạn không thể phản ứng, khi bạn âm thầm chịu đựng nỗi buồn của mình.

Xem thêm:
- Một việc khủng khiếp

21 nhận xét:

  1. vâng, nhưng khi chúng ta bớt sợ hãi những cái "đau bị động" thì chúng ta cũng đã không còn bị động nữa anh ạ :)

    -Land-

    Trả lờiXóa
  2. Làm sao mà chuyển qua được thành đau chủ động mới ngon, ví dụ, tự lấy cây kim đâm vào mông mình:))

    Trả lờiXóa
  3. hà...Mình vừa làm răng xong, còn nguyên cảm giác đau bị động đây. Đồng cảm với P vụ nài lắm. Nhưng lúc như thế nài, lại có cảm giác thú vị khi như một con thú, vẫy vùng trong đau đớn một cách thụ động, bản năng, vất hết lí trí khô cằn ra ngoài bản thân. Rất hay chứ ! Hi hi....

    Trả lờiXóa
  4. Bạn biết bác sỹ sắp hành hạ bạn, bạn chuẩn bị để chịu đau, có khi nghiến răng (có khi chửi thề), vậy là bạn chủ động chớ, he he...

    Trả lờiXóa
  5. Dân chơi thứ thiệt đi nhổ răng với nội soi mà sợ bị đau :), là sao hả anh Phú ?

    Trả lờiXóa
  6. Điều mà bác nói có lẽ không phải là cái đau, mà là nỗi sợ về cái đau. Chính nỗi sợ, và nỗi buồn như bác có nhắc đến một cách tinh tế (không thua gì triết gia cả, khi có bia trợ lực), là sự "bị động", passivity (chà, nổ tiếng Anh thay bia nha) :))

    Trả lờiXóa
  7. Nghĩ cũng lạ, người như Phú mà lại sợ đau như thế , có phải vì 1 nguyên nhân tâm lý sâu xa nào đó.
    Mình hiểu sự bị động P viết , nhưng với người giàu óc tưởng tượng và có lập trường vững vàng như P thì vẫn có thể biến bị động thành chủ động mà P???

    Trả lờiXóa
  8. và mình phải gồng mình đón nhận nỗi đau đó, găm nhấm nó, để cho nó hành hạ mình âm ỉ.
    Nhưng sau vài lần chai lì thì sẽ tự biết uống thuốc giảm đau phải không bạn.Và phát hiện trên đời này có rất rất nhiều loại thuốc giảm đau cũng khá hiệu quả đó chứ!

    Trả lờiXóa
  9. Mới thấy cái tiêu đề em tưởng bác nói lái cái vụ gì. Chết bị động chắc còn kinh hơn nhiều nữa nhỉ

    Trả lờiXóa
  10. Quá hay! Đúng là đau mà không thể phản ứng lại được gì. Hi

    Trả lờiXóa
  11. khi tui đi nhổ răng, bác sĩ để thuốc tê vào miệng trước khi chích thuốc tê, để đừng đau.
    Nhưng dù có đau bị động hay động chút đau gì gì cũng được, đó là dấu hiệu của một con người bình thường, nói không người như bạn Phú sẽ là robot :))

    Trả lờiXóa
  12. Đúng rồi, cứ âm thầm là đau:(

    Trả lờiXóa
  13. em lấy link rss của bác đặt ở blog em, nghía qua thấy hình như "dấu diếm" có vấn đề bác ạ (:

    Trả lờiXóa
  14. Thà còn vẫn biết đau còn hơn là chai lì ra đó, không cảm nhận được cảm giác gì hết mới là khủng khiếp nhất đấy chứ. Cho dù là "bị động" hay "chủ động" gì đi nữa thì cũng rất là NGƯỜI mà. :) :) :)

    Trả lờiXóa
  15. He he, bây giờ mới biết ba của Hà Văn sợ bị chích :-)

    Trả lờiXóa
  16. @Land: Biêt thế. Mà không cố được

    @GM: Cũng có thử đấy bác, không hiệu quả :)

    @Titi: Cái đấy gọi là: "Thú đau thương" nhỉ?

    @Đỗ: Nghiến răng, chửi thề cũng không tác động gì, vẫn phải chịu bác ạh. Híc

    Trả lờiXóa
  17. @Cô Hai: bởi vậy mới kêu bằng "nửa mùa" đó :)

    @Một Người Bạn: Bác nói chính xác quá. Cảm ơn bác

    @BeBo: Chị. Nguyên nhân chắc tại hồi nhỏ ở trong bệnh viện nhiều. Phú cũng cố chuyển nhưng mà hình như càng lớn càng khó. Híc

    Trả lờiXóa
  18. @mooncakesg: Rượu cũng là thuốc giảm đau, hết rượu lại đau. :)

    @Miềng: Tôi đã viết đến phần đấy, phần chết bị động, trong giấc mơ nó hay ám ảnh tôi nhất, nghĩ sao lại xóa đi. Chắc vì sợ

    @Anh Thụy: Thanks anh

    @NgocLan: Ừ hén. Rất con người. Vậy cũng không nên cố để bớt sợ. Nhỉ

    Trả lờiXóa
  19. @Mai: Thanks bạn

    @NTD: Đúng là có vấn đề: phải là dấu giếm, nhỉ. Thanks bạn

    @Dã Quỳ: Đúng là người làm thơ nói có khác, hiểu nhau ghê. Thanks

    @HPLT: Sợ bị chích, hông có sợ chích...:)

    Trả lờiXóa
  20. ồ, em tưởng Giấu giếm chứ bác
    giấu (hide) # dấu (mark)

    Trả lờiXóa
  21. @NTD: Ui bạn đúng rồi, mình lẩm cẩm thật. Thanks bạn

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...