Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Tự trào



Tự trào

Đêm về cười vang rừng sâu núi thẳm
cười không được lòng ai không mất lòng ai
cười như một chiến binh già thắng trận
giọt nước mắt tràn những vết thương trên vai

Đêm về cười như mưa qua hiên phố
cười thẹn nỗi buồn một thủa thơ văn
cười mái tóc gội bình yên
mườn mượt sóng của một thời cả gió
đã thay màu theo mấy bận qua ngàn

Đêm về cười thanh như nốt nhạc
thành phố lắng nghe những con đường lắng nghe
cười băng qua những điều thiêng liêng nhất
không nhớ tuổi mình trên một lối về

Đêm về cười trong veo như thủy tinh
như bài hát vừa qua đời
đã úa vàng xác lá
cười như mục đồng một chiều gió cả
vang trắng đồi lau gọi lại tên mình...


(Thơ cũ - Chả nhớ viết lúc nào - có chỉnh sửa)

4 nhận xét:

  1. Ủa thơ mà cũng có " Cũ _ Mới " ? Thôi thì cũ người _ mới tôi.
    Hay !

    Trả lờiXóa
  2. Đêm về cười
    Ủa,
    Ban ngày thì sao ta?

    Trả lờiXóa
  3. @Anh B: Cảm ơn anh. Là thơ viết lâu lắc rùi anh.

    @HN: Ban ngày cũng cười chớ sao bác. mà cười kiểu khác thôi.

    @titi: Cảm ơn bạn :-)

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...