Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

Thơ cho Vành Khuyên



chiều trú mưa cùng Vành Khuyên
Một người và một chim
thoảng nghe lời độc thoại màu huyết dụ
đường dài và ướt
trên nỗi buồn lông vũ
chạng vạng trăm ngàn vầng mây xám đang lên

Có mỏi những thời ca hát
cũng đã nâu mắt tròn trên phố đông người
Tiếng của khai nguyên bây giờ thảng thốt
tỉa tót chút tự do cuối cùng
trong mưa rơi

Ai phóng sinh những đam mê
bay loạn trần gian bụi khói
Ta đã hót gọi mỗi bình minh tới
dẫu không mặt trời cũng có mấy giọt sương

Bao nhiêu quãng hạn lồng son
đã bán hết lấy niềm vui thoảng gió
không cần tới cao xanh bằng đôi cánh nhỏ
cũng muốn đất bằng nuôi sống một giấc mơ

...

Chiều trú mưa cùng Vành Khuyên
và run rẩy lời tự ca huyết dụ
tạnh nỗi đời lại muôn vàn nẻo cũ
một người
và một chim


(SG-1997)

2 nhận xét:

  1. Ảnh đẹp quá! Thương và ghen với nhà thơ - vành khuyên. Cảm ơn cái sự an ủi rất đời:
    "tạnh nỗi đời lại muôn vàn nẻo cũ"
    Đã nhận được file bác gửi qua email, cảm ơn bác!

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...