Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Phố Gió

Ngày đi không gom nắng
chiều níu cơn mưa chẳng ướt vai

Gió về cười lẳng lặng
vốc lá đầy hai tay

Em hất tóc tiễn ngày
Heo may phố dịu dàng tình khúc

Nhưng mảng xám lỗ loang trời diệp lục
chẳng vô tình hắt bóng xuống hoàng hôn

Gió biếng lười
gom mảnh vụn những bài thơ siêu thực
vương vãi trên ngày tháng lụa là

Em cúi khóc
vườn chật chội lá hoa
vai mười chín gầy run đêm hóa kiếp

Quầy quả gió đi
mười năm hiên rêu lỡ nhịp
mắt em neo lại một nỗi buồn

Thành phố bây giờ hoang vắng hơn
chiều sót chiếc lá vàng đậu lại

Gió còn đi mãi
phố một mình hớt hải mảnh trăng choàng


(SG-2000)

5 nhận xét:

  1. Bác Phú làm thơ hay thật đấy. Chả trách cằn nhằn với tay Nhị Linh, he he.

    Trả lờiXóa
  2. Qủa này là tâm hồn treo xuôi cành cây rồi. :)))

    Trả lờiXóa
  3. Phú giỏi thật đấy! Anh chịu, không thể viết được nhưng câu hay thế này.

    Trả lờiXóa
  4. @Nkd: Hehe. Không dám, không dám

    @CNC: Sao nhăn dữ vậy bác. Phải :-) chứ

    @Anh Thụy: Cảm ơn anh

    Trả lờiXóa
  5. "Em hất tóc tiễn ngày
    Heo may phố dịu dàng tình khúc"
    Nhớ Hà nội quá, bác Phú ơi! Hai câu thơ tình quá! Tôi cứ nghĩ ở SG làm gì có gió heo may? Đà nẵng có đặc sản này không bác?

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...