Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

Trăng Tình Nhân

...

Không phải gió mà rơi từng ngày cũ
Còn thơ chăng phía cuối con đường
Cứ say khướt thử đêm dài ẩn dụ
Giong trăng lên đồi tìm mãi nhớ thương

Em nhé. Cứ là muôn hương sắc
Đêm có đành chi, mình kết tóc se duyên
Anh sẽ cứ thơ và say sưa thù tạc
cứ trôi như sông, bỏ mặc con thuyền

Không phải gió mà rụng dần ký ức
Theo dấu bạn bè những nẻo áo cơm
Núi Vọng Nguyệt chờ nhau mà muốn khóc
ai bảo làm mây nên lỡ cuộc vuông tròn

Thương nhớ nào cũng lằng lặng trường giang
Đêm đã đêm rồi chỉ Dạ Lan còn thức
Không phải gió cũng đừng mây khất thực
kẻo không còn thơ, trăng giã cuộc nhân tình


(SG-2000, Say)

1 nhận xét:

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...