Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Chiều Gió



Chiều Gió

Cuồng lên cuồng lên
đừng cho bình yên trôi vào đêm
hỡi đội quân lá khô và bụi
chiều mái phố rêu phong xam xám tối
ta cưỡi gió về thịnh nộ với trần gian

Trận mây tan trận mây giăng
những giấc mơ màu trắng rủ cờ hàng
những linh hồn hốt hoảng tìm chốn ẩn
ta tung hê lên trời bọn số phận
gió chiều ta tung vó trăm năm
gió chiều ta tung vó ngàn năm

chẳng còn vành nguyệt quế cho ta
mưa là lúc con người tập khóc
chiều nay cuồng lên trong u mê đơn độc
vời vợi buồn khúc khải hoàn ca


SG-Say-1996

2 nhận xét:

  1. Thích bài này bác Phú ơi! Như thích cái sức mạnh hủy diệt để tái sinh của những cuồng phong, như say cái mùi đất hăng nồng, cái sục sôi mạnh mẽ của những cơn dông tạt qua thành phố buổi chiều mùa hạ!

    Trả lờiXóa
  2. Taaman: Cảm ơn bạn, bạn thật hiểu mình. Thật hiếm có người hiểu thơ ta đến vậy.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...