Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Vậy là cuối cùng

Vậy là cuối cùng dòng sông cũng chảy về phía khác, phía những suy tư không có chỗ nằm, anh quị ngã dưới bóng cành rời rạc, chết trên đồi đôi mắt vẫn xa xăm. Chết trên những nẻo dài của tháng năm, trên con dốc hoa tường vi nở ngặt. Chết trên cánh đồng sau bộn bề mùa gặt, khói rạ bay lên cùng với mấy nỗi buồn…

Vậy là cuối cùng cỏ mọc trên ngực anh, bọn cỏ xanh hoang đàng mất dạy, anh nằm chết cong queo như dấu phẩy, và bình yên ba chấm cũng viên tròn. Trên bầu trời những câu thơ bay dáo dác, dáo dác tìm anh dáo dác tìm tình yêu, những câu chữ này sẽ không ai thừa nhận, sẽ từ nay hết được nuông chiều.

Vậy là cuối cùng mặt trời mọc mà không có anh, không có anh thì nắng lấy gì ấm áp, không có anh thì gió lấy gì khoáng đạt, và mây nữa, có thể nào là mây xanh. Anh nằm xuống rồi thì mưa đâu biết khóc, những tàn cây sẽ xích mích với nhau, những chiếc lá rơi xuống mặt đường cô độc trong một đêm sương giá bỗng lạnh lùng.

Vậy là cuối cùng rồi hoa cũng tàn, không có anh thì hoa tàn hơi tội nghiệp, rồi ai sẽ làm thơ tặng Mười Giờ vào buổi chiều cánh thiếp để mùa xuân thiên hạ lại ngắm nhìn. Rồi một ngày bọn giun dế bò qua tai anh và làm tình trong ngực anh, chỗ ấm cúng để sinh con đẻ cái. Anh bỏ mặc phố phường trôi dầm dãi nằm xuôi tay cho sóng vỗ quanh mình.

Vậy là cuối cùng cũng khăn gói ra đi. Chờ chút nữa cho anh hút tàn điếu thuốc, chờ chút nữa anh rót hết ly rượu này vào ngực, cho anh làm nốt bài thơ cho anh khóc nốt nỗi buồn. Chờ chút nữa, xin chờ anh chút nữa…

15 nhận xét:

  1. hehe, như ngày thường. Hay như thơ. lãng mạn như thơ. Là thơ. Nhưng mà không dám hiểu gì hết nha.

    Trả lờiXóa
  2. @Lún nói vậy là sao há? Mà phải thừa nhận là tuy là dân học Văn nhưng tui (và hình như của Lún) không có làm thơ nha :) Không biết làm!

    Trả lờiXóa
  3. Em copy bài này về, chừng nào vui mới dám đọc, giờ đọc sợ...chết.

    Trả lờiXóa
  4. Bài này anh viết đẹp thiệt..

    -Land-

    Trả lờiXóa
  5. Em không chờ đâu, vì tuổi xuân ngắn lắm. Tắm trong nỗi nhớ, ngụp trong hạnh phúc được yêu. Dù xa nhau dù chẳng gần được bao nhiêu. Thì chúa xuân vẫn rạng ngời trên mắt ướt. Và tên anh vẫn dịu êm mềm mượt. Như giọt nắng cuối ngày lúc ta vừa nhận nhau. Anh như mây bay bạt ngàn trắng phau. Cứ vùng vẫy cho thỏa cơn khát chiến thắng. Khi nào dịu, tĩnh, lặng, và thèm một dòng nước mát. Em sẽ hiện ra ..êm ái hơn xưa.
    Tự dưng phiêu bồng theo cảm xúc của bác, chẳng hiểu anh là ai, và ai là em nữa. Hơ hơ...

    Trả lờiXóa
  6. Bài này hay lắm! Và rất là độc đáo!

    Trả lờiXóa
  7. @anh Thụy: em không tỉnh làm sao vit đc thờ ơ thơ bác ui. Hẹ hẹ hẹ...

    Trả lờiXóa
  8. Nhận thấy tuổi già hay bất lực trước thời gian hả anh Phú?
    Sao mà anh viết như "Sơn" á?
    Nguoila.

    Trả lờiXóa
  9. Đọc thì đọc rứa thôi chớ thơ là miềng chịu thua, tự hông có hiểu và cũng hông dám hiểu. hợ hợ

    Trả lờiXóa
  10. Lan. Mình là dân học văng miễng thì làm sao biết làm thơ. Mai mốt phải đi giang hồ 1 buổi
    ( chứ ko phải 1/2 buổinhư Phú) rồi phải uống rượu nữa thì hoa may làm được vài câu ...vè.ha.

    Trả lờiXóa
  11. Cái này phải gọi là Văn hay Thơ đây nhỉ? Bởi câu viết như Văn nhưng vần điệu thì thật là Thơ hết sức.

    Tuyệt!

    Trả lờiXóa
  12. Cảm ơn mọi người nhé. Rất vu vì còn nhiều người đọc thơ.
    @Chị NL, Lún, Chị Cap: Cứ khiêm tốn thế, ngại quá
    @Titi: Bác không làm thơ thì phí mất một nhân tài rồi.
    @Người lạ: Cả hai luôn

    Trả lờiXóa
  13. À quên, bài này viết online luôn đấy

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...