Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Việt Nam đã vượt qua Mỹ

Việt Nam đã vượt qua Mỹ

Câu view đấy, thực ra là Việt Nam chỉ vượt qua Mỹ trong cái FlagCounter của blog này thôi, mà cũng chỉ mới vượt được chừng hơn tuần nay.

Entry này để kỷ niệm số pageview 30,000.

Xin cảm ơn bạn bè, người đọc xa gần đã đọc và chia sẻ

Tôi rất mừng vì có nhiều người đọc blog mình. Tôi nợ các bạn, sẽ viết biên nhận nợ dưới đây.

Càng mừng hơn vì gần đây có nhiều người chịu khó đọc thơ và comment thơ, vẫn biết là “làm thơ rất khó thấy vui” nhưng nếu đọc thơ mà thấy hay (hoặc dở) thì xin cứ comment. Tác giả xin trân trọng lắm ạ.

Tôi rất mong được có nhiều người đọc thơ và làm thơ. Trong bài: Bàn về làm thơ và nấu ăn, tôi có nhấn mạnh rằng: Đối với cả hai việc này, đừng nghĩ người chuyên nghiệp sẽ làm tốt hơn hơn bạn, không đúng đâu. Hãy viết một câu thơ, hoặc nhiều hơn nếu có thể. Viết bình thường thôi, đừng cầu kỳ, đừng sắp đặt, đừng định hướng, đừng bố cục… gì sất, viết sao đọc lên thấy êm tai, thấy đúng ý mình là được.

Để cảm ơn người đọc, lại lấy thơ ra làm quà:

NỢ

Xin tạ lỗi mùa Đông những nồng nàn của Hạ
Anh nợ buổi chiều một chiếc lá nghiêng
Còn giọt nắng của ban mai trên lá
Anh nợ đêm đen một đốm lửa im lìm

Nợ thẳm xanh di trú một đàn chim
Trong giá buốt những đợi chờ rất thật
Và chìm xuống ngày hạt về trong đất
Anh nợ mùa Xuân biêng biếc nụ mầm

Anh nợ con đường biết mấy bước chân
Nợ hoàng hôn những câu thơ màu lam hồng màu sẫm đỏ
Nợ bình minh cái vươn vai của gió
Một nửa tinh cầu không có mặt trời
Anh còn nợ một vầng trăng

Anh nợ bạn bè dăm câu hát cũ
Như nợ khói sương bóng chiếc thuyền ngư
Ngọn núi nào anh cũng nợ vài tầng mây phủ
Và dòng sông đòi anh một bến đò
Dưới bóng đa xưa

Anh nợ những nguyện cầu âm vọng hồi chuông
Anh nợ bình yên một lần sóng dữ
Anh nợ văn chương những vần thơ thôi tư lự
Những vần thơ alcohol bốc cháy trang đời

Anh nợ mái đình một khúc ca dao
Nợ tuổi thơ những lâu đài kỳ bí
Nợ cổ tích một chàng Hiệp Sĩ
Thanh gươm nhiệm màu và Công Chúa giai nhân

Anh nợ nhiều, anh nợ cả thế gian…

SG-02/2000

9 nhận xét:

  1. Bài này tuyệt lắm anh. Em rất thích cách anh liên hệ hiện thực với lãng mạn một cách tinh tế, giản dị và rất chân thành :-)
    Thơ, không chỉ dành cho những người chiên nghiệp. Thơ - Như ta đang nói những điều tâm sự, nhưng là nói bằng những gì ngọt ngào, cô đọng và sâu thẳm nhất của ta.

    Trả lờiXóa
  2. Thường xuyên theo dõi blog của Phú vì rất thích.Bài "thách dấu "vừa rồi đã giới thiệu cho các con xem(nhất là dứa con trai).Chủ blog này phảng phất dáng dấp Tiêu Phong của Kim Dung!(là nhân vật "đẹp"nhất,đáng yêu nhất!
    Không biết Tiêu Phong có làm thơ không chứ người lữ hành này làm thơ rầt hay!trông người thì "anh đại" thế mà lãng mạn ghê!đúng là "người lữ hành kỳ dị"!

    Trả lờiXóa
  3. em thi mong anh viet nhieu ve nau an ;D, nhat la cac loai nuoc cham vi anh biet cuc hay ;D

    Trả lờiXóa
  4. em thích bài thơ này cuả anh..

    -Land-

    Trả lờiXóa
  5. nợ duyên khó trả một lần
    nợ tình bạn hữu, lần khần mãi thôi
    nợ tiền, nợ bạc, nợ đời
    còn nợ sông núi, mắt môi nhạt nhòa !!!

    Trả lờiXóa
  6. Cảm ơn mọi người: Titi, Lan, Dã Quỳ. Đặc biệt là cảm ơn bác TriNguyen với cái còm làm Phú tưởng không phải nói về mình :-).

    @White Linen: Mình nấu ăn chơi thôi, làm sao bằng các bà nội trợ được.

    Trả lờiXóa
  7. Những vần thơ alcohol bốc cháy trang đời: câu này ý nói anh say mới làm thơ phải k anh? Tàu có võ say, anh Phú có thơ say, hihi...

    Trả lờiXóa
  8. Hiểu vậy cũng được Phung ơi

    Trả lờiXóa
  9. Cảm ơn bác Phú tặng thơ! Lì xì lại bác bài thơ (theo tôi) chữ thì không thơ lắm nhưng ý thì thơ của Ngọc Oánh, nhà thơ của ngành Ngân hàng một thời:
    Nợ
    Không vay mà nợ em rồi
    Toan lên cân đối, suốt đời chẳng cân
    Ước chi cứ được nợ nần
    Để người đòi nợ ghé sân hàng ngày
    Nợ tiền có trả có vay
    Nợ tình càng trả càng đầy hay chưa...

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...