Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Tin vào Thơ

Cho người phụ nữ bị trói và ném ra đường,

Đầu năm 2010 (Cái thời điểm này, cách đây mười mấy năm thường làm thời điểm bối cảnh cho các phim khoa học viễn tưởng), lang thang chơi nghe người ta đồn mấy chuyện này:

Người người ta đồn trên thế giới vẫn oánh nhau khắp nơi, lính chết thì ít dân chết thì nhiều. Tù đày, tra tấn, giết chóc, khủng bố mỗi ngày, nhân loại vẫn như cách đây một vài ngàn năm. Chắc người ta đồn thế thôi, làm gì có, thời đại văn minh mà.

Người ta đồn thời buổi giờ trộm cướp nhiều lắm, mà nó cướp dã man lắm, nó cứ giết trước rồi cướp sau cơ, cướp của cả người giàu lẫn người nghèo, mỗi ngày vài trăm vụ. Ôi dào, làm gì có chuyện ấy, rồi công an ở đâu?

Người ta đồn kinh doanh bây giờ vô lương tâm lắm, thực phẩm toàn chất độc, nặng thì ung thư còn nhẹ cũng có cớ cho Tào Tháo rượt. Đến cả sữa cho em bé mà nó còn cho chất độc vào thì còn gì mà nó không cho. Toàn chuyện khó tin, ai mà nỡ buôn bán thế bao giờ.

Người ta đồn thầy thuốc giờ thành mẹ ghẻ, khám bệnh qua loa, cho thuốc để kiếm hoa hồng, nuôi bệnh để lấy tiền, lấy tính mạng người bệnh để làm giàu, không có tiền thì không chữa bệnh... Thật là quá đáng, chuyện vậy cũng nghĩ ra được, thầy thuốc người ta đã thề rồi mà...

Người ta đồn con người càng lúc càng ác với trẻ em, có ông bố kia ném con xuống biển, có bà mẹ nọ thả con xuống giếng, thậm chí nghe nói có bà nào lấy que xiên qua đầu đứa trẻ sơ sinh, rồi bạo hành, rồi bóc lột… Ai mà nghĩ ra những chuyện ghê rợn vậy trời.

Người ta đồn phụ nữ nghèo thường bị coi rẻ nhân phẩm, bị bắt làm nô lệ tình dục, rồi bị bạo hành, giết chóc… xảy ra ở khắp nơi trên thế giới, thậm chí ở đất nước có hẳn một cái hội liên hiệp phụ nữ to vật từ trung ương đến địa phương. Chắc các bác nào chán chị em rồi bịa ra mấy chuyện vớ vẩn này.

Nói chung người ta đồn nhiều lắm, toàn chuyện xấu xa, hơi đâu mà tin.

Tôi không tin.

Tôi là người làm thơ, tôi chỉ tin vào tình yêu và những điều tốt đẹp thôi. Nghe đồn đại những lời như thế, đau lòng lắm…

Post một bài thơ tặng chị, cho dù chị là ai và đã làm gì...

Từ Thơ

Những điều cây lá nói
Anh đâu nghe bao giờ
Chỉ mình cơn mưa biết
Anh đang ngồi làm thơ

Bài thơ từ phương Bắc
Qua mấy chuyến sông dài
Từ trong anh dìu dặt
Thơm như là Ban Mai

Bài thơ cùng bão tố
Tràn về qua biển Đông
Ngực căng đầy sóng gió
Nghe mình xanh mênh mông

Thơ núi rừng hoang vu
Chìm phương Tây vững chãi
Anh làm con thú hoang
Tiếng gầm vang xa mãi

Thơ điệu đàn vọng cổ
Phương Nam Lý Chiều Chiều
Có một điều mầu nhiệm
Phải chăng là tình yêu

Những lời cây lá nói
Anh đâu nghe bao giờ
Vậy mà chúng vẫn nói
Trong khi anh làm thơ

Chỉ còn cơn mưa biết
Cơn mưa cũng đi rồi
Anh suốt đời thua thiệt
Về làm thơ suông thôi




10 nhận xét:

  1. Chỉ còn cơn mưa biết
    Cơn mưa cũng đi rồi
    Anh suốt đời thua thiệt
    Về làm thơ suông thôi

    === > 4 câu này đắt quá .

    Trả lờiXóa
  2. Chỉ còn cơn mưa biết
    Cơn mưa cũng đi rồi
    ...

    Bài viết này xúc động quá anh Phú ạ.

    Trả lờiXóa
  3. Rất tình cảm, mà giọng rộng rãi.

    Trả lờiXóa
  4. Hay quá. Và cảm động nữa.

    Trả lờiXóa
  5. "anh suốt đời thua thiệt
    nên làm thơ suông thôi"

    cuộc sống khổ quá rồi
    nhắm mắt giả lơ thôi
    kẻo không bao suy nghĩ
    hóa lửa cháy rực trời !

    Trả lờiXóa
  6. Cám ơn bài viết hay. Ừ nhỉ, có những điều tưởng chừng như không thể tin nổi thì nó vẫn xảy ra nhan nhản mỗi ngày thế kia.

    Não lòng!!! :(

    Trả lờiXóa
  7. đọc thơ thấy vừa buồn vừa đau....

    Trả lờiXóa
  8. bốn câu cuối hay. Bốn câu cũa Dã Quỳ cũng hay !

    Trả lờiXóa
  9. ".............
    Bài thơ cùng bão tố
    Tràn về qua biển Đông
    Ngực căng đầy sóng gió
    Nghe mình xanh mênh mông"

    Cái gì mà hay dữ vậy trời, đọc xong thấy..."chênh chông"

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...