Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

Tình Tự Mùa Xuân

Em, lại đây với anh, ngồi đây với anh trong cuộc đời này, nghe thời gian lướt qua mùa xuân khẽ sang chừng như không gian đang sưởi ấm những giọt tình nồng.

Tay này tay nắm tay nhìn nhau đắm say như chưa bao giờ nghe chừng trong mắt nâu hồn anh đã tan thành mùa xuân ngọt ngào phủ ấm thiên đường đôi ta ...

Đã qua đi ngày tháng uá môi sầu nhớ tình người buồn tênh ... em chút giọt lệ ấm, khóc mừng một ngày hạnh phúc miên man ...

Qua ... ngày buồn đã qua vì đã có ta trong cuộc đời này em, ngồi đây với anh cùng nhau lắng nghe giòng sông đang thầm thì trong tóc những khúc nhạc tình ...

Em, lại đây với anh ngồi đây với anh trong cuộc đời này bên ngàn chim hót ca này em có hay mùa xuân đang mờ toang trong mắt người tình... mênh mang .....

ĐỜI CẦN THỦ

(Xin lỗi cụ Đồ Chiểu - Mến tặng anh em cần thủ 4so9)

Hỡi ôi!
Tăm cá cơm sôi;
lòng người trời tỏ.
Mười năm ngồi ốp-phít, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một trận câu khủng long, tuy vợ chửi tiếng vang còn hơn mõ.

Nhớ linh xưa:
Lọng ngọng cần tay; toan lo nơm, vó.
Chưa quen cần xếp, đâu biết giờ câu; chỉ biết phao dầu, câu tòan cá nhỏ.
Việc nhái, việc trùn, việc rê, việc giựt, tay vốn quen làm; quay máy, nối dây, vợt cá, nặn mồi, mắt chưa từng ngó.
Tiếng câu thi phập phồng hơn mươi tháng, trông đi câu như trời hạn trông mưa; mùi bả thơm vấy vá đã ba năm, ghét thói “Lốc” (móm) như nhà nông ghét cỏ.
Bữa thấy “tăm lên mịn” quá, muốn tới quăng phao; ngày xem “ăn móng” dập dồn, muốn ra thay lưỡi.
Một máy Daiwa đồ sộ, há để ai dò ổ xả mồi; hai đọan Shimano sáng ngời, đâu thua lũ lưới giăng cất vó.
Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình; chẳng thèm trốn vợ trốn con, chuyến này quyết đem về cá bự.

Khá thương thay:
Vốn chẳng phải câu cơm, câu gạo, sáng chiều theo nghiệp điếu ngư; chẳng qua là câu ghiền, câu nhớ, cuối tuần mới nhanh chân tranh thủ.
Bao nhiêu lọai máy câu, nào đợi tập rèn; hàng tỷ cách làm mồi, không chờ bày bố.
Ngoài cật có một manh áo vải, nào đợi mang vợt cá, giỏ mồi; trong tay cầm một ngọn cần Tàu, chi nài sắm phao đèn, mồi giả.
Cần cũ nối hai ba khúc, cũng hốt hết cá hồ kia; máy xưa bạc đạn 1 vòng, cũng kéo phăng em Tra nọ.
Chi nhọc mấy gã chủ hồ chào mời thúc dục, kẹp cần vào nách, vợ chửi cũng như không; nào sợ trời nắng, trời mưa, hiểm trở, có cá là đi, liều mình như chẳng có.
Kẻ quăng ngang, người thả ngược, làm cho Trắm, Chép hồn kinh; bọn vợt trước, lũ xốc sau, trối kệ chuyện bùn lầy, nắng đổ.

Ôi !
Những lăm câu được cá nhiều; đâu biết đôi khi mắt đỏ.
Một giấc mặt hồ chữ nhật, nào hay cá chẳng nhìn mồi; trăm năm đáy nước chữ tình, nào đợi xếp cần ủ rủ.
Đoái sông Đồng Nai cỏ cây mấy dặm lưới giăng; nhìn chợ Cầu Muối, cá tươi còn rẻ hơn dưa đỏ.
Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà lội bùn, giang nắng cho cam tâm; vốn không phải công ăn, việc làm, mà xách cần theo anh em đáng số.

Nhưng nghĩ rằng:
Bắn chim câu cá là chuyện của đàn ông chúng ta, giống như chuyện duỗi tóc, shopping là chuyện của đàn bà nhà nó.
Vì ai khiến cần thủ khó nhọc, ăn tuyết nằm sương; vì ai xui thân xác tiêu điều, xiêu mưa ngã gió.
Sống làm chi theo quân tả đạo, đi nhậu bia ôm, hút chích, thấy lại thêm buồn; sống làm chi ngồi ở văn phòng nhìn máy tính, ngó đồng hồ, nghe càng thêm hổ.
Thà đi câu mà thong thả ung dung, về không có cá cũng vinh; hơn còn sống đời vô vị, không đam mê rất khổ.

Ôi thôi thôi !
Sông nước đã quá trời ô nhiễm, mối tình câu khó tựa lấy trăng rằm; Bọn chích điện lộng hành, cá chết trẻ trôi theo dòng nước đổ.

Ôi !
Một trận khủng long, nghìn năm tiết rỡ.
Binh tướng cá chắc còn đóng ngòai sông sâu biển lớn, cho nên mình còn nuôi mộng cầm cần; nhà nước đã ra tay mấy lần, chắc cứu được thiên nhiên hoang dã.
Lội bùn lầy mà tấm lòng trong sạch, anh em bè bạn có khen; đi câu mà tình huynh nghĩa đệ, kết hội giao ai ai cũng mộ.
Rảnh đi câu, không rảnh cũng đi câu, tay tập móc mồi, cột lưỡi, muôn kiếp nguyện bắt được cá to; một mình cũng vui, có bạn càng vui, web bốn số chín anh em, một chữ ấm đủ đền công đó.
Nụ cười anh hùng không bao giờ tắt, thương vì hai chữ Mê Câu; một tiếng Cần Thủ cũng là danh, cám bởi một câu vương thổ.

Quá hay quá hay ! Câu cho vui, khỏe.

Bắt cá Chép: Khó đấy chứ các bác (Sắc hết nhé)

Lúc trước có cái tốp píc tớ viết nhất dấu, có mấy bác rất khoái. Các bác ấy nhắn tớ viết tiếp, các bác ấy nói viết thế nó mới, nó khác chút ít, chứ cứ viết giống lúc trước chán lắm. Ấy, các bác thích tớ thết. Muốn tiếp tớ viết tiếp. Biết chút ít, tớ viết cốt nói giúp các bác khác, chứ cái thứ tớ kéo cá rất kém, đếch sát cá.

Nói đến kéo cá, tớ dứt khoát nói kéo cá Chép sướng nhất. Cá Chép: thứ cá chúa, cá chú cá bác các thứ cá khác, chén rất khéo, rất kén món. Nói đến cá Chép, lúc trước có bác Tiến viết rất chí lý, tớ nói ké chút xíu nhé.

Cá Chép: chính nó, giống cá sống sát đáy nước, có chút ít trí óc mới khó bắt, (ấy, chính khó bắt thế tóm nó mới khoái). Phía Bắc, các bác bắt cá Chép với Thính, đánh xốc sáu nhát. Thính có Thính Lúa Giống Thối, Thính Bắp Thối, Thính Ốc … Các bác cứ kiếm chốn đáy nước thấp, ném thính xuống, cá đánh tiếng thấy ắt kéo đến chén thính, kế đó cứ sáu nhát các bác xốc tới. Các thứ cá khác đến trước, cá Chép phút cuối mới đến. Lúc nó đến, các bác nhớ chú ý đón tiếp, cứ thấy nhấp nháy các bác nhớ đóng tức khắc, chớ có ngắc ngứ, cá nó nhát nó trốn mất. Cá Chép dính xốc nó buốt, nó kéo rất rát, các bác nhớ chắc máy dắt nó chút, lúc tóm nhớ khéo léo, lắm lúc vuốt mất phút chót (có lúc đứt cước, có lúc rách mép). Tiếc đến chết đứng.

Nói tóm tắt: Thính với xốc. Bách chiến bách thắng. Khó nhất lúc đóng phát chí chết, đóng dứt khoát chắc dính nhé các bác…

Tớ thích đánh cá Chép với cám (có lúc tớ đánh cám cá, có lúc đánh cám trứng). Cám bóp với trứng kiến. Đánh thế kém sát cá, lúc có lúc móm. Tính tớ thích thế, ít tốn sức, cá chén ắt dính chấu, cứ thế kéo cá

Đánh cá Chép các bác nhớ giúp mấy cái:

+ Thứ nhất: Cá Chép tốt nhất đánh lúc sáng sớm, lúc sắp tối, các lúc khác cá Chép nó biếng chén, khó đánh lắm. Nếu mắn lắm vớ trúng chú cá đói mấy tháng trước, ốm nhách.

+ Kế tiếp: Cá Chép vốn rất nhát, thích chốn vắng, phía cuối gió. Lúc đánh cá Chép các bác chớ nói lớn khéo cá nó chết khiếp, nó trốn mất.

+ Cái cuối: Cá Chép hết sức quái, nếu bác đánh cước lớn nó thấy cước nó nhát, nếu đánh cước bé rất khó dắt. Nếu dính cá các bác nhớ chớ có hấp tấp, kéo cá chớ kéo quá gắt nhé.

Cá Chép tốt nhất nấu ngót chén với bún. Húp miếng nước ngót nó mát nhức nách. Cuốn lá chuối nướng muối ớt khá bắt đế, tốn mấy lít. Nếu đếch biết cách chế biến các bác cứ nói bác gái rán đến cháy sém, xé nát cuốn bánh tráng với ít bún với lá húng quế, cứ thế chấm nước mắm ớt. Bá chấy.

Các bác biết đấy, tớ vốn kém sát cá. (Có lúc ném đến ngót tấn thính đếch thấy cá đến, nếu có cá đến đếch thấy nhấp nháy, nếu nhấp nháy tớ đóng sướt, nếu đóng dính chắc chắn cá bé. Chán thế chứ). Biết ít khoác lác chút xíu, nếu các bác thấy thấy tớ viết trớt quớt, thấy bức xúc, chớ có mắng tớ nhé, cứ viết tiếp tớ, bá tánh khắc biết.

Chúc các bác gắng sức, kéo cá lớn nhé.

Kính các bác,
Phú

MÙA VÃ

Thơ anh đang mùa túng quẫn
Rối bời trả nợ thời gian
Câu chữ cõi còm ngơ ngẩn
Biết lấy gì cho chúng ăn

Môi anh đang mùa đói kém
Thèm tiền kiếp nụ hôn rơi
Nứt nẻ từng chiều hoài vọng
May còn khói thuốc cầm hơi

Lý trí đang mùa hạn hán
Vườn anh cây lá võ vàng
Ban mai ra ngồi ngửa mặt
Tiếc ngày thơ ấu mưa giăng

Anh tuy giờ đang nghèo lắm
Vẫn còn nuôi nổi giấc mơ
Trái tim bây giờ cằn cỗi
Vẫn còn đuối nhịp sông hồ

Đưa em, chiều tháng tư...

Đưa em, tim mênh mang
Mười ngón gầy lỗi một nhịp tình tang
Quê người, mai phố tuyết
Còn nhớ nhau không lối-điệp-vàng

Đưa em, mưa trong lòng
Tháng tư trao ngần ngại một cành hồng
Chẳng ấm bàn tay nữa
Đừng ngước nhìn nhau hoen mắt trong

Chẳng nghe mưa ướt tóc
Thơ cháy mờ khói sương tay ta
Vai gầy run tiếng khóc
Từ nay thêm hanh hao mưa sa

Đưa em, đưa em thôi
Tiếng guốc rồi đây cũng xa xôi
Về ru ta lần cuối
À ơi
“Gió đưa cây cải về trời…”

Cỏ Hát

Chờ em trong chiều gió
Chờ em trong chiều mưa
Mối tình như cỏ hát
Ngỡ xưa mà không xưa

Cứ mặc người tóc rối
Ngẩn ngơ lối hẹn hò
Buồn đầu tay đốm thuốc
Thương nhau trong đợi chờ

Về ngang mùa nắng nhớ
Thèm em như bóng râm
Có để rồi không có
Chông chênh tiếng gọi thầm

Chiều đi. Đêm khoác áo
Mắt với tìm lá răm
Mối tình như cỏ hát
Ngỡ gần mà xa xăm.

Những con Rồng chầu ở Huế


Uy vũ đã bạc màu
đá nhuốm rêu phong
Những con rồng hoàng thành phủ phục
Trước anh linh vương triều tiềm thức
Ngàn vạn ngày trong tuế nguyệt phong sương
Ngàn vạn ngày dù dâu bể khôn lường

Đôi mắt đá long lanh giọt mưa
Trong buổi chiều Đại Nội
Những cơn mưa xứ Huế triền miên tiếp nối
Những đôi mắt đá vô ưu
Chong qua ngày tháng tiêu điều

Đêm đêm những con rồng chầu vẫn thức
Chờ vó kiệu Hoàng Cung từ hướng Ngọ Môn Quan
Chờ mỗi sáng Kinh Thành trống dục
Điện Thái Hòa tràn áo mũ xênh xang

Ai biết đêm đêm nơi Đại Nội
những con rồng chầu lặng lẽ khóc trong mưa ...

Biển của ngày gió.

Có một cảm giác bất di bất dịch mỗi lần đứng trước biển, cảm giác mình nhỏ bé, yếu ớt, hèn mọn, ti tiện …bởi vì ở đó biển lớn quá, bởi vì gió lộng quá, bởi vì trời cao quá …

Giấc mơ về một chuyến hải trình bất tận luôn ám ảnh tôi từ những năm tháng tuổi thơ. Một chuyến đi dài bỏ lại bờ bến sau lưng tất cả cuộc sống thường nhật và riêng tư, lênh đênh trên nỗi cô đơn và trong bao la của biển, đi mà không cần đến, đi vì chỉ được đi…

Trong giấc mơ về chuyến hải trình, mọi thứ luôn hiện ra rõ ràng như đang xem một cuốn phim. Ở đó có thằng tôi và một không gian bao la, không gian luôn đẹp và đậm đặc nỗi cô đơn. Cô đơn để thấy yêu những thứ mình đã có, cô đơn để nhớ…nỗi nhớ không tên về những ngày hôm qua trong đời mình, cô đơn để không phải ân hận vì một lời nói, một cái nhìn, một cử chỉ…

Chuyến hải hành sẽ là một chuỗi thời gian bất tận, không có ngày-đêm, không có tuần-tháng, không có sáng-chiều. Tôi sẽ ca hát đến khàn hơi, sẽ uống rượu thật say, sẽ ngủ vùi trong ngọn gió ngàn khơi …

Khác với “Ông già và Biển cả”, tôi lênh đênh kèm với những suy tư không giống ai của mình, chỉ trong chuyến hải trình đó tôi mới nhìn mọi thứ đúng với hình dáng và bản chất của nó. Cũng chẳng phải để ăn năn vì điều gì nhưng ít ra mình cũng biết đáng lý ra mình đã không nên làm như thế, không nên nói như thế…Cuộc sống thật ngắn ngủi và con người thật nhỏ bé và đáng thương làm sao. Chúng ta đã từng như thế, trong chuyến hải hành thăm thẳm giữa biển, những thứ làm chúng ta phải lo lắng hôm nay sẽ trở nên trong suốt và bị cái nắng chói chang tan khuất, bị gió thổi bạt mất, chẳng để lại điều gì kể cả một chút tiếc nuối…

Có thể, ngày mai tôi sẽ ra khơi…

Mưa rừng

Cho Sơn-san

Đã trắng xóa một chiều xích đạo
Mưa đầu mùa, rượu mới cất men
Cơm áo bỏ cho dòng cơm áo
Thung lũng này rót mấy chén anh em

Xin mời anh một chén đầy mưa gió
Rót trên từng tán lá mưa giăng
Trôi hết thảy những điều không đáng có
Nhìn nhau tình muông thú hoang đàng

Ta cũng uống chén ghềnh chén thác
Những nỗi buồn chưa hết kiếp sương tan
Rót mưa móc cho tràn lên mặt
Lên hai vai như núi đã qui hàng

Xin mời nhau một chén tình nhiệt đới
Rừng say rồi, cây cối ngả nghiêng chao
Ngày mai. Ngày mai còn chưa tới
Rót một cơn mưa nữa đi nào

Xin say giữa lá rừng ướt đẫm
Tiếng cười hoang như một tiếng thú gầm
Rồi gục chết giữa rừng sâu núi thẳm
Đổi rượu này lấy một cuộc trăm năm

Uống rượu với bạn câu

Bạn kể chuyện vui câu con cá to
Chuyện trùng dương chuyện sóng chuyện gió
Chuyện niềm tin cho đi như duyên nợ
Nhưng bạn cười, râu bạn khẽ rung rinh

Bạn kể chuyện buồn mất con cá to
Sợi dây dài không dài hơn phản trắc
Tình yêu như tóc ra màu bạc
Con người khôn hay lũ cá khôn hơn

Bạn chạm ly này đổ một đêm thâu vào ngực
May thay ta cũng nghe ra mấy nốt trầm
Uống hết chén này nói chuyện hội hè mưa nắng
Tìm tri âm như ngậm ngải tìm trầm

Rồi thức dậy cùng ban mai đầy nắng
Trái tim lại rung lên theo những nốt thăng
Cảm ơn mặt trời một ban mai vừa thức
Đời thêm một ngày vui với nắng huy hoàng

Saigon, đêm 11/7/2006

Viết cho em ngày tình yêu


Này Ngu Cơ của lòng ta, Hạng Võ - Hãy cùng ta đi góc bể chân trời - Nơi chỉ có riêng đôi mình và gió - Và men tình cuồn cuộn với mây trôi

Sẽ yêu nàng như cổ nhân từng yêu nhau - Tình sẽ như Trường Thành vững chãi - Rồi hậu thế sẽ còn yêu nhau mãi mãi - Như ta đã yêu nàng, như nàng đã yêu ta

Ôi giấc mộng bá vương tan về đâu- Ta chỉ còn đôi môi nàng thắp lửa - Đêm tình yêu đã trôi xa vó ngựa - Những ngọn núi quì tạ lỗi dòng sông

Đây ta rũ bụi trần gian - Để hào hiệp yêu em như Hạng Võ - Để dại khờ Don Quiote, để mù quáng Roméo - Ta chỉ xin một bàn tay nho nhỏ - Nắm tay ta này, bay giữa hư vô

Valentine 2006,

Cảm ơn em



Cảm ơn em vì khép cửa giấc mơ

Em đã bên mình khi anh thức dậy
Cảm ơn em vì ly cà phê em khuấy
Không cà phê anh lấy gì làm thơ

Cảm ơn em vì đã theo anh
Đường xa qua nhiều sông nhiều suối
Đôi chân đã quen nhiều rong ruổi
Không đi hoang anh lấy gì làm thơ

Cảm ơn em vì nâng ly rượu cay
Rượu say một ngày yêu em một kiếp
Vậy mà rượu đã say sưa trùng điệp
Không rượu say anh lấy gì làm thơ

Cảm ơn em vì đã mang thai
Đã sinh nở một thiên thần bé nhỏ
Cho anh một niềm tin qua sóng gió
Không có Hà Thi, anh lấy gì làm thơ

Cảm ơn em vì đã cùng anh
Đã nâng anh lên những đêm không còn sức
Đã nắm tay anh khi nỗi buồn đè lên ngực
Không có nỗi buồn, anh lấy gì làm thơ

Cảm ơn em vì em chính là em
Vì anh yêu em nhiều như màu xanh cây lá
Bởi vì em bước vào anh rất lạ
Không có em, anh lấy gì làm thơ…

Cho sinh nhật em, 10.2006

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...