Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Xích Lô

Cho "Anh Bảy" của tôi

Không bàn nhiều về xích lô như định nghĩa, xuất xứ, hình thành, phát triển, cấu tạo, hoạt động…(muốn biết cứ sang hỏi nhà Gú Gồ hoặc nhà Qui Ki), bài này chỉ nói về chuyện: Đạp xích lô.

Tôi thích nghe bài hát “Xích lô” này.



Đây là một bài hát hay và đem lại cho tôi nhiều cảm xúc. Chỉ tiếc đoạn “là la lá” nghe hao hao giống “Hey Jude”, còn giai điệu thì hơi nhanh, giá như tác giả viết chậm lại chút, theo vòng quay bánh xe hoặc nhịp đạp của chiếc xích lô thì hay hơn (Như bài “Xe đạp” chẳng hạn).

Tôi thích bài hát này, bởi vì tôi là một người đạp xích lô. Một người đạp xích lô chân chính để mưu sinh, đạp xích lô cha truyền con nối chứ không phải dân nghiệp dư.

Sau bao năm chạy xích lô mướn, ba tôi được người ta cho mấy chục bao xi măng để làm nhà nhưng ông không làm mà bán đi để mua một chiếc xích lô cũ. Tôi nhớ như in chiếc xích lô ấy, nó cao, chắc, khỏe và rất đẹp.



Ba tôi là đảng viên, là sĩ quan phục viên. Việc ông đi đạp xích lô thật là không hay đối với nhiều người. Người ta nói mãi rồi cũng thôi, chứ có ai cho ba đồng nào đâu.

Ba tôi đạp xích lô chuyên nghiệp. Một ngày của ông bắt đầu từ lúc mặt trời chưa lên đến khi thành phố lên đèn. Tôi thường bắt gặp hình ảnh ông ngoài đường, khi đi học hoặc đi chơi, dưới cái nắng đổ lửa, người nhễ nhại mồ hôi, cong thân đạp để chở một xe hàng nặng mà tôi nghĩ nếu bây giờ người ta phải thuê một chiếc xe tải nhỏ để chở.

Buổi trưa ông thường ghé về nhà ăn cơm và ngủ trưa nên giao cho tôi ra nằm ngoài xe để trông xe. Tôi tranh thủ đạp thử. Đạp cho vui chứ cũng chẳng có ý định sẽ chia xe với cha mình.

Rồi tôi bắt đầu đạp lòng vòng, chở mẹ tôi đi chợ, chở em tôi đi học, chở bạn bè đi chơi. Tôi rất thích đạp xích lô, dù lúc đó chân tôi vẫn còn hơi với so với chiếc xích lô của ba.



Một buổi trưa nọ, có một bà đến kêu tôi chở về đường Mê Linh, tôi luống cuống không biết phải ra giá bao nhiêu thì bà đã đưa sẵn cho tôi 2 ngàn. Vậy là tôi bắt đầu đạp xích lô kiếm tiền.

Tôi đạp buổi trưa để ba tôi ngủ. Tôi đạp buổi tối khi ba tôi đi nhậu. Tôi đạp chủ nhật. Tôi chở mấy bà hàng xóm đi chợ. Những cuốc xe nhẹ, đi gần ba tôi thường nhường tôi, còn cuốc nào xa, nặng thì ba đạp.

Ba tôi cũng chơi với giang hồ nhiều lắm. Giang hồ gọi ba tôi là “anh Bảy” mặc dù ba tôi thứ Hai. Anh “Bảy” vì ba tôi chỉ có 7 ngón tay. Khi tôi tham gia vào giới xích lô, dưới cái bóng to lớn của “anh Bảy”, công việc của tôi khá nhẹ nhàng, không có nhiều cạnh tranh, vì dân đạp xích lô rất nể mặt “anh Bảy”.

Tôi đạp xích lô đến khi bắt đầu lớn. “Anh Bảy” sợ tôi mắc cỡ nên không cho tôi đạp. Tôi có mắc cỡ gì đâu. Tôi còn tự hào nữa là đằng khác. Tôi đạp xe chở bạn bè, chở cô giáo không lấy tiền. Chẳng có gì phải mắc cỡ.

Đạp xích lô rất mệt, lái còn mệt hơn vì toàn bộ tải trọng của xe và hàng lại nằm trên tay lái. Khó nhất của việc đạp xích lô là “lái”. Tôi đã đạt đến đỉnh cao của nghề này. Tôi có thể lái xuyên qua một cái chợ đông.

Đạp trời nắng dĩ nhiên rất mất sức. Đạp trời mưa cũng chẳng khá gì vì chắc chắn bị ướt, bị ướt mà ra mồi hôi càng dễ bịnh.

Nhưng đạp xích lô cũng rất thú vị. Thích thì đạp, không thích thì thôi. Gặp khách nghèo mình mình lấy ít tiền hoặc không lấy tiền, thấy cũng vui. Chở người bị thương đi cấp cứu, chở mấy bà đi đẻ được người ta mang ơn lắm, quà cáp mãi.

Giá cả thì rất vô chừng. Giá cả tùy theo quãng đường dài hay ngắn, có lên dốc hay vô hẻm gì không, trời nắng hay mưa, khách đó quen hay lạ, ở đây hay từ xa tới, nhìn khách có vẻ nghèo hay giàu, đi gấp gáp hay tà tà…không bao giờ có giá cố định.

Đạp xích lô còn có cái thú tự đại là thấy khách nào láo lếu, phách lối, nói chuyện khó ưa thì không thèm chở, nếu đang chở thì dừng xe đuổi xuống cho bõ ghét. Đừng nghĩ mày có đồng tiền mày khi dễ người khác.

Tất nhiên là “anh Bảy” vẫn là tài chính, tôi chỉ đạp thay anh những lúc rãnh rỗi, nghỉ học. Cũng kiếm tiền đủ để xài cho tôi. Tôi đạp đến những năm lớp 10, khi đó tôi bị một căn bệnh nặng, tưởng chết. Mẹ tôi kiên quyết không cho tôi đạp nữa. Ba tôi vẫn tiếp tục đạp xích lô sau đó một năm rồi thôi. Vì ông cũng bắt đầu yếu dần do các vết thương cũ tái phát.



Bây giờ, nhìn ai đạp xích lô tôi luôn thấy thân thương.

Bây giờ, tôi kiếm nhiều tiền hơn, tôi sống với bạn bè phóng khoáng, tôi lo cho gia đình thoải mái nhưng tôi luôn tiêu xài kiệm cặn cho bản thân mình.

Vì tôi biết, kiếm tiền vất vả lắm.

Vợ tôi, vì thương chồng, nên toàn sắm sửa cho tôi, nàng mua áo quần đắt tiền để thay mấy cái áo của “May Nhà Bè” 80.000đ/cái mà tôi ưa mặc.Nàng mua đồng hồ, điện thoại xịn cho tôi xài, mua nhẫn vàng cho tôi đeo, thậm chí còn mua cả keo xịt tóc, nước hoa, lăn nách…cho tôi dùng. Nàng nói đi làm ăn phải trông thật sang trọng.

Tôi thương nàng, tôi mặc, tôi mang hết. Nhưng tôi biết, tôi không sang trọng, tôi là thằng đạp xích lô, tôi thích phong trần hơn.

Hồi mới ra làm ăn, tôi vẫn còn cái thú tự đại của dân đạp xích lô. Khách hàng tới mà nói chuyện lếu láo là tôi chửi luôn: con c…, tao …éo làm, biến. Nhân viên của tôi la trời: Anh chỉ ký hợp đồng thôi, làm là tụi em làm mà. Tôi nói: khỏi, làm ăn phải tôn trọng nhau, còn không thì khỏi làm.

Vậy đó, tôi là con ông đạp xích lô và tôi cũng từng đạp xích lô. Tôi thích quá khứ của mình, tôi tự hào và tôi luôn sống cho nó. Tôi không cần phải lột xác làm doanh nhân toàn cầu, tôi chỉ cần đổ mồ hôi làm ăn lương thiện như một người đạp xích lô thôi.

“Xích lô, ai không hay ước mơ…”

17 nhận xét:

  1. Hi hi anh Phú :). Đọc cảm động.
    Bắt phong trần phải phong trần
    Cho thanh cao mới được phần thanh cao

    Trả lờiXóa
  2. Có lần về bên ngoại bạn Gấu, em cũng lấy cái xích lô hàng của nhà chở 2 mẹ con nó đi vòng vòng thành phố. Một lúc thì quen tay. Cũng thấy được cái thú tự đại lang thang rong ruổi nó thế nào :)

    Em nghĩ vấn đề là cách nhìn cuộc sống. Có được tâm thế tốt thì nhìn từ góc nào cũng hay, cũng tự thảnh thơi, chẳng riêng gì nghề đạp xích lô.

    Trả lờiXóa
  3. Hay như 1 tác phẩm vậy anh àh. Cứ kết nối những entry về cuộc đời anh Phú lại sẽ có 1 tập truyện về cuộc đời của 1 doanh nhân. Thành công nha anh.

    Trả lờiXóa
  4. Giản dị mà đẹp nha.
    (nguoila)

    Trả lờiXóa
  5. bài hay. Nghề vất vả. Nhưng anh cứ viết như không ấy. Hay ! bây giờ hình như cấm xe ba bánh, ,trong đó có xich lô. Anh nghĩ sao ?

    Trả lờiXóa
  6. mấy người đạp xích lô nhìn oai phong như kỵ sĩ. thích nhất cảnh khách đứng lề đường ngoắc 1 cái là chiếc xích lô đang ở giữa dòng lưu thông lách vô lề cái véo, người lái ngồi chễm chệ trên cao đưa tay móc cần thắng lên cái két, xe dừng sững lại cái bóc cách chân khách đúng 1 xăng ti mét làm khách giật mình giật lui nhìn lên sợ hãi :)
    * cảnh này có trong phim nào chưa ta?

    Trả lờiXóa
  7. ha ha.. Nhất định không làm "doanh nhân toàn cầu" hả anh ? Anh không làm sao em dám làm ? ^^

    -Land-

    Trả lờiXóa
  8. Cảm ơn mọi người.
    @ Chị Kiki: Đúng là có cảnh đó, có điều không giống kỵ sĩ lắm. Hehe
    @ Land: Không cần thôi, nhưng vẫn phải

    Trả lờiXóa
  9. @ Chị Lún: Chỉ cấm ở 1 số tuyến đường thôi, còn vẫn chạy vô tư mà, ai nỡ cấm xích lô

    Trả lờiXóa
  10. Đọc những dòng này của anh Phú tôi chợt nhớ tới cuốn "Một người chân chính" mà tôi và đứa bạn thân thời học cấp II say sưa đọc đi đọc lại. Cảm phục anh lắm, một CON NGƯỜI giữa đời! Mến chúc anh và gia đình nhiều điều tốt lành!

    Trả lờiXóa
  11. đọc trễ, mà thấy nhớ nhà nữa. Phú có cuộc đời vất vả mà thú vị quá.

    Trả lờiXóa
  12. Lang thang tìm quyển "Người xa lạ" lại lạc vào nhà Kiều Phong.
    Cách đây hơn hai chục năm anh tui cũng đạp xích lô, nhưng xích lô miền núi là xe đạp đó-gọi là xe đạp thồ hay là xe đạp xích lô cũng được. Tôi nhớ hoài cái hình ảnh ông anh ròm riết há miệng thở chở người và bao hàng bự chảng.

    Trả lờiXóa
  13. Hay, thích.Đã rủ nhiều người cùng đọc entry này của anh.Chúc mừng 2 nhóc nhà anh vì có 1 ông bố rất tuyệt.

    Trả lờiXóa
  14. @Bobo: Đổi nick, nhận không ra. Thanks hén :)

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...