Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Loạn đả ở Ca Tửu Quán

Bài này có nhiều tình tiết bạo lực.
Cấm người dưới 16 tuổi xem.


Đêm qua, trời đà trở lạnh, tranh thủ lúc ái tử vừa say ngủ, phu thê chúng tôi mới có dịp cùng nhau vào thư quán chơi, vừa ăn nho Mỹ vừa đàm đạo. Phu nhân thỏ thẻ rằng:
- Chàng ôi. Thiếp ngẫm thấy thư quán của chàng ngày càng nhộn nhịp khách thập phương cũng rất cả mừng, nhưng sao chàng lại toàn kể chuyện những chuyện không hay thời trai trẻ, không ngại người đời đánh giá ru?

Ta vội ôn tồn đáp:
-Phu nhân. Ta vốn phường tục tử. Thi đàn chỉ là ta chỗ dạo chơi, không quan trọng chuyện người đời đánh giá. Ta vốn cũng muốn kể chuyện hay, mà ngẫm mãi lại chẳng ra chuyện gì. Nhưng có lẽ khách ra vô thư quán ta toàn tao nhân mặc khách, có vị cả đời chưa say một lần, chưa dùng đến nắm tay để dành quyền sống, chưa đứng bên bờ sinh tử…biết đâu các vị ấy lại thích nghe chuyện giang hồ của ta. Hôm qua có vị khách xa xôi gửi ta một bức mật thư email, nhắc ta tường luận một trận đánh nhau xem nó ra làm sao.

Chiều lòng vị khác phương xa ấy, ta kể ra một chuyện gần đây thôi, mà ta và nàng cùng nhớ rất rõ.

Cách đây độ mười niên, lúc ấy ta đã yên bề gia thất, đương làm cho một hãng buôn xứ Đại Hàn đến chức Mãi Vụ Tổng Quản, lúc ấy phu nhân chưa hạ sinh ái nữ Hà Thi.

Một hôm, hình như là Chủ Nhật, có hai người đồng nghiệp rất thân rủ phu thê chúng ta đi đến một ca tửu điếm chơi, uống rượu hát xướng.

Ca tửu điếm là một gia trang rộng rãi ở vùng sơn cước Thủ Đức, chúng ta 6 người gồm 3 cặp phu thê (gồm Quốc ca và Du cô nương, Khánh ca và Sơn cô nương, Ta và nàng) chọn được một tửu phòng rất rộng rãi ưng ý, nằm khuất khuất sau vườn cây để làm chỗ say sưa ca hát.

Chúng ta gọi tiểu nhị một vài món nhẹ và một thùng lớn Hổ Tửu (Tiger Beer) để vào cuộc vui vầy. Quốc ca và Khánh ca vốn người thư sinh nho nhã, chỉ uống chừng vài chung đã có phần đỏ mặt, thế nên trong đám nam nhi, chỉ còn mình ta ngồi tì tì, hết bình này đến bình khác, phút chốc đã gần chục bình Hổ Tửu.

Lúc này Du cô nương chợt thèm bánh cuốn nên ra ngoài thắng ngựa tự đi tìm mua bánh cuốn giải thèm,

Du cô nương ra ngoài có đi ngang qua một đám giang hồ chừng mươi tên, đã say khướt, buông lời cợt nhả với Du cô nương. Vốn là một người đoan trang, Du cô nương nghiêm mặt mắng phường tục tử một câu rồi đi tiếp.

Khi Du cô nương ra ngoài chừng đôi khắc, một gã nhỏ người, mặt xấu quá đỗi đột nhiên bước vào tửu phòng chúng tôi. Quốc ca vốn tính lịch sự, nhã nhặn bước tới dạm hỏi: “chẳng hay các hạ tìm ai”
Đột nhiên tên mặt xấu hét lên: “ta tìm mi”. chưa dứt lời đã vung tay tống một quả thôi sơn vào mặt Quốc ca. Quốc ca bị bất ngờ thoái lui một bộ rồi bình thân, nhận thấy gã mặt xấu nhỏ con như một con khỉ, Quốc ca liền vung tay đánh trả. Tên mặt xấu trúng đòn ôm mặt rú lên tháo chạy ra ngoài.

Quốc ca bước vào, hoan hỉ vì vừa trị được một tên vô lễ. Nhưng Phú mỗ linh tính thấy lành ít dữ nhiều, theo phản xạ vội đưa tay cầm hai chai hổ tửu, bước ra nhìn quanh.

Quả nhiên linh tính không sai. Một tiếng hét vang trời, tiếp sau là tiếng bước chân rầm rập. Có chừng khoảng hơn mười tên giang hồ mặt mũi gớm giếc, nồng nặc mùi men lao vào tửu phòng và tấn công.

Phú mỗ tay sẵn hai chai hổ tửu, ngay lập tức vụt mạnh vào đầu một tên, tên còn lại nhanh nhẹn né được và hô hào đồng bọn tấn công Phú mỗ. Phú mỗ liền thoái hai bộ ra chỗ trống, bắt đầu nghênh chiến. Tả xung hữu đột. Đánh không kịp nhìn. Bên kia hai bằng hữu còn chưa kịp định thần đã bị đám còn lại đấm đá tới tấp.

Lúc này trong tửu phòng còn có 2 vị nữ nhi là Sơn cô nương và phu nhân của Phú mỗ. Sơn cô nương sau một hồi la hét nhằm vãn hồi trật tự không thành đã lấy một cuốn danh mục nhạc phẩm nằm sẵn trên bàn làm võ khí, đánh trả quyết liệt. Phú mỗ còn kịp nhìn Sơn cô nương hạ gục một tên bằng cuốn danh mục ấy.

Còn phu nhân của Phú mỗ thì sức lực có phần yếu hơn nhưng cũng lao vào trận loạn đả hòng cứu Phú mỗ bằng cách nắm áo tên này, kéo tay tên nọ.

Phú mỗ bận đánh bên tả đỡ bên hữu túi bụi, khi đưa mắt nhìn ra thì thấy một tên lao vào Sơn cô nương và tung một chưởng làm Sơn cô nương tối tăm mặt mũi, ngã xuống trường kỷ.

Còn tên mặt xấu lúc đầu thì nhảy vào phu nhân tung một quả thôi sơn, may mà phu nhân nhanh nhẹn né được, làm tên mặt xấu mất đà ngõa sóng soài.

Trận loạn đả lên đến cao trào. Chai, ly, dĩa, chén bay vèo vèo qua đầu Phú mỗ

Phú mỗ nhận thấy thực lực không cân sức, đám giang hồ hèn mọn ra tay cả với nhữ nhi nên có phần nguy hiểm cho hai vị phu nhân, quyết tâm mở đường huyết mạch, đưa hai vị phu nhân ra ngoài rồi hẵng quay lại cứu hai vị bằng hữu sau.

Nghĩ là ra tay. Phú mỗ ném thẳng một chai hổ tửu ra cửa phòng rồi trợn mắt đánh điên cuồng, miệng hét: “Bớ hai vị phu nhân theo chân tại hạ mà ra ngoài”.

Có lẽ Phú mỗ có phần hung dữ nên nhanh chóng mở được huyết mạch và đưa được hai vị phu nhân ra vườn cây. Sau khi căn dặn hai vị phu nhân phải chạy đi tìm người giúp đồng thời cấp báo quan quân đến giải cứu, Phú mỗ, lúc này chỉ còn một bình hổ tửu, quay ngược vào thư phòng để giải cứu hai bằng hữu còn lại.

Hỡi ôi. Thương thay hai vị bằng hữu lúc này đang nằm trong xó phòng, bị đám giang hồ kia đánh đấm nhừ tử.

Phú mỗ hét lên một tiếng lao vào, vừa vào đến cửa đã nhận ra một thằng đang cầm chai hổ tửu giáng vô đầu, chỉ kịp đưa tay đỡ, bỗng nghe một tiếng “cụp”. Thôi rồi, chắc gãy ngón tay.

Thất thủ, Phú mỗ liên tiếp bị trúng chưởng nhưng nhanh chóng định thần và dùng tay còn lại đánh trả quyết liệt, chỉ tiếc không cứu kịp hai vị bằng hữu.

Lại nói hai vị phu nhân ra ngoài cầu cứu hết người này đến người khác nhưng không ai chịu vào giúp can ngăn, tất thảy đều lấy làm sợ hãi đám giang hồ ấy. Duy nhất có vị chủ của tửu điếm, có lẽ vì xót của, đã cầm một trường đao lao đến hét lớn: “Dừng tay. Nếu không đừng trách đao này vô tình” Nói đoạn, vung đao dọa chém một thằng.

Có tiếng hét: “Quan binh đến”.

Nghe vậy đám giang hồ mới chịu dừng tay và dìu nhau tháo chạy ra ngoài.

Phú mỗ cùng hai vị phu nhân vội lao vào dìu hai vị bằng hữu, lúc này như hai các mền rách bê bết máu, ra ngoài.

Du cô nương cũng vừa mua được bánh cuốn trở về. Du và Sơn, hai vị phu nhân nhanh chóng thắng ngưa, đưa phu quân của mình đến nhà đại phu (ThuDuc Hospital) chữa thương.

Phú mỗ phán đoán: đám giang hồ ấy ít nhiều cũng bị Phú mỗ đã thương, đây lại là vùng hẻo lánh, chắc chắn cũng cùng tìm tới nhà đại phu ấy để chữa thương.

Nhìn lại thấy không bị gì ngoài một ngón tay bị gãy, Phú mỗ liền ra vườn tìm được hai cây gỗ lớn, cầm theo người rồi cũng thắng ngựa theo đến đại phu để hộ tống hai vị bằng hữu.

Phán đoán quả nhiên không sai. Khi hai vị bằng hữu đang nằm chữa thương thì mấy tên giang hồ dừng xe trước nhà đại phu và dìu vào ba tên cũng đầy máu me vào.

Phú mỗ vung cây hét lớn: “Bây đã đem thân nộp mạng rồi, hôm nay ta sẽ cho bây được chết toại nguyện”. Sơn cô nương cũng nhảy ra hét: “Bây đà cả gan đánh chồng bà, hôm nay bà quyết sống mái với bọn bây”

Nhưng một tên, có vẻ tỉnh táo nhất trong bọn đưa tay cầu hòa. Hắn nói: “đánh cũng đã đánh rồi, hai bên cũng đầy thương vong, nay tại hạ xin cầu hòa để chữa thương cho đồng bọn. Chiều xin quay lại tửu điếm để nói chuyện đền bù”.

Phú mỗ thấy sức mình không địch nổi 3 tên lành lặn bên ngoài, vui vẻ nhận lời cầu hòa. Đúng như lời hứa, chiều đó đám giang hồ quay lại thanh toán toàn bộ thiệt hại cho ca tửu điếm.

Lại nói chuyện hai vị bằng hữu. Một vị bị vỡ đầu khá nặng, một vị thì rách mặt. cả hai đều thâm tím mình mẩy, nhưng sau đó cũng tự về nhà được.

Ngón tay Phú mỗ không gãy, nó chỉ bị trật và sưng lên. Phú mỗ không đến đại phu chữa trị nên bây giờ nó thành tật, cong queo. Mình mẩy Phú mỗ cũng nhiều vết bầm tím nhưng không có phần nghiêm trọng.

Phú mỗ kể chuyện này, chỉ muốn ca ngợi sự dũng cảm đến quên mình của mấy vị phu nhân.

Bình thường mấy vị nữ nhi này rất yếu đuối, đến con côn trùng cũng lấy làm sợ hãi, nhưng trong hoàn cảnh ấy, bỗng sáng ngời dũng cảm, lao vào loạn đả, chấp nhận thương vong để cứu phu quân mình. Phải chăng vì tình yêu chồng mãnh liệt đã làm các nàng trở nên dũng cảm đến không ngờ.

Thật đáng ngợi ca. Ai bảo nữ nhi tầm thường xin coi lại.

6 nhận xét:

  1. Chuyện của bác Phú ngày càng hấp dẫn! Còn quả ngón tay có lẽ cũng giống ngón tay của chú hai em, không chịu chữa luôn nên bây h nó cứ cong queo không duỗi thẳng ra bình thường được.

    Trả lờiXóa
  2. Tại hạ thiệt là bái phục gia đình kiếm hiệp này ah nha. Cho tại hạ gửi lời khen đến phu nhân của Phú ca nhen.

    Trả lờiXóa
  3. Thanks cả nhà.
    Đổi giọng văn kể cho nó vui thôi.

    Trả lờiXóa
  4. Haha, đọc mà mắc cười quá đi! :D

    Trả lờiXóa
  5. hị hị, mỹ nhơn cứu anh hùng hảo hớn nè ...

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...