Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

"Chúa ở cùng anh chị em"

Cho những người bạn cũ

Tôi có nhiều kỷ niệm, mà kỷ niệm thì nên kể ra, kẻo sau này quên, mà quên là có tội với quá khứ.

1.
Hồi nhỏ, ở Nha Trang, tôi sống gần một nhà thờ mà chúng tôi vẫn gọi là nhà thờ Núi. Nhà thờ bằng đá to lớn, cao ngất được xây từ những năm 20’s, nằm trên đỉnh một ngọn núi đá ngay giữa thành phố Nha Trang. Bọn trẻ chúng tôi thường lên đây chơi vào buổi trưa hoặc buổi tối, nhất là Giáng Sinh.

Giáng Sinh năm nào tôi cũng chen lấn lên đây, đợi đến 11~12 h đêm để xem lễ mừng Chúa giáng sinh, để được ăn bánh Thánh và làm phép.

Tôi thường đón nghe chuông nhà thờ trong đêm. Những tiếng chuông ngân vang từ tháp chuông lớn, trên đỉnh núi cao ngất luôn có gì đó mê hoặc tôi.

Cả ngọn núi đá dưới chân nhà thờ, lúc đó, được bao phủ bởi Hoa Ti Gôn dày đặc. Hoa Ti Gôn ở đây có 4 màu: Hồng, Đỏ, Trắng và Tím. Đây là nơi tôi có thể ngồi hằng giờ trên đỉnh núi, là nơi tôi viết truyện ngắn đầu tay: “Mưa Vẫn Mưa Bay”. Bây giờ người ta tu sửa lại, ốp xi măng, trồng cây kiểng…trông chẳng đẹp tí nào.





Ảnh: Wikipedia

2.
Người bạn công giáo đầu tiên của tôi tên Trung. Anh này cao, to, đẹp trai và vô cùng ngoan đạo. Chúng tôi kết bạn cũng tình cờ nhưng tôi rất quí mến người bạn này, dù rằng rất khó tìm điểm hòa đồng nào giữa hai chúng tôi vì Trung không hút thuốc, không uống rượu, không làm thơ và không đánh nhau. Tôi thường đi Lễ cùng bạn, đi chơi thôi, và bắt đầu thích đi Lễ nhà thờ từ đó.

Trung muốn cảm hóa tôi. Thậm chí anh từng nhảy vào giữa đám đánh nhau để can ngăn tôi, tất nhiên là không thành. Anh dạy tôi bài hát này, dạy bằng ghi ta, và tôi rất thích. Tôi đã tập hát nhiệt tình, sau này tôi vẫn hát, dù tôi hay bắt đầu lạc giọng từ câu thứ hai cho đến hết điệp khúc.

Bài hát tên là “Chúa Không Lầm”, là một bài hát rất hay, rất đời chứ không mang tính tôn giáo nhiều quá.



Chúa không lầm khi Ngài dựng nên con dù lời Ngài con không giữ trọn. Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa rằng thân con bởi tro bụi và được cưu mang trong tội lỗi

Chúa không lầm khi Ngài đành hy sinh để rồi nhìn con không đáp tình. Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa, con mang thân thể nặng nề là con luôn mê mãi trần thế.

Chúa không lầm khi Ngài gọi con theo dù đời dạt trôi như cánh bèo. Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa, một khi hơi thở chưa tàn, là đời chưa qua khỏi sầu oán.

Chúa không lầm khi Ngài dìu con lên dù răng đời con bao thấp hèn. Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa nhiều khi con chẳng trung thành là vì con đâu phải thần thánh.

Chúa không lầm khi Ngài dạy con yêu dù đường tình con oan trái nhiều. Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa từng giây run cảm trong lòng là từng giây hơi thở rực nóng.

ĐK. Nhưng lòng Chúa quá bao la, dù cho bao phen con yếu đuối. Thành tâm xin ăn năn thống hối, là Ngài lại thứ tha.


3.
Sau này. Tôi đi giang hồ. Tôi có nhiều bạn giáo hơn.

Tôi đi Lễ nhà thờ ở gần hết xứ đạo Cam Ranh. Bạn của tôi ở đây tên là Khoa, anh này rất hợp với tôi vì khoản uống rượu và đánh nhau. Ở đây tôi sống những tháng ngày rất đẹp và ấm áp tình người. Nhắc lại làm tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc.

Tôi từng đi Lễ từ Biên Hòa, Hố Nai lên đến Trảng Bom, Gia Kiệm, Tân Phú. Ở những chỗ này tôi toàn đi lễ nhất, lúc 4h30 sáng, khi trời con tối đen. Buổi sáng đi lễ còn buổi chiều đi nhậu. Bạn của tôi ở vùng này rất nhiều, nhưng thời gian này chủ yếu tôi đi với Hiến, một tay giang hồ kính Chúa.

Ở Sài Gòn tôi cũng hay đi Lễ, thường đi với Nhựt, vì vợ Nhựt lúc ấy rất ngoan đạo. Tôi biết nhiều nhà thờ, nên tôi chỉ chọn nhà thờ nào mà Cha giảng hay tôi mới đi. Thường đi Lễ chiều, tan Lễ nhậu luôn.

Tôi cũng từng đi Lễ ở Hà Nội, Thái Bình, Nam Định.

Ai hỏi tôi đi Lễ thích nhất điều gì. Tôi thường nói đùa rằng tôi thích nhất câu này: rồi tôi giả giọng Đức Cha, dang hay tay ra và nói: “Lễ đã tan, mời anh chị em ra về bình an. Chúa ở cùng anh chị em”.

Mỗi khi uống rượu với những người bạn công giáo, tôi thường đùa bằng cách nghiêm mặt lại, nâng ly lên và nói “Đến cuối bữa ăn, Người cầm lấy ly rượu và nói rằng: …dzô đi các con”.

Những người bạn Công Giáo không giận một lương dân như tôi. Mà trái lại, họ rất quí tôi, tất nhiên vì tình bạn nhiều hơn là vì tôi kính Chúa.

Cha Xứ ở Trảng Bom, ở Cam Đức vẫn hỏi thăm tôi mấy năm sau khi tôi không còn đi Lễ ở những nơi ấy.

Chúc mừng Giáng Sinh.

“Chúa ở cùng anh chị em”

8 nhận xét:

  1. Những người công giáo hình như ai cũng ngoan đạo cả..

    Em không có tín ngưỡng, không thích tín ngưỡng, nhưng rất thích kiến trúc cuả các nhà thờ và cũng hay mon men vào đó chơi..

    Sự an lành có lẽ là điều em thích nhất ở đạo công giáo. Tương tự là sự từ bi ở đạo Phật.

    -Land-

    Trả lờiXóa
  2. Phú Mỗ đi đạo nhiều như vậy, vậy có thuộc "Mười điều răn Đức Chúa Trời" không?

    Nhớ Nha Trang quá!

    Trả lờiXóa
  3. Điều 1: Yêu tổ quốc, yêu đồng bào.
    Điều 2: Học tập tốt, lao động tốt.

    Ý lộn, hình như không phải vậy?

    hehe

    Trả lờiXóa
  4. Không biết gì về Lễ mà đọc anh Phú tự nhiên kính Chúa:))
    Nguoila.

    Trả lờiXóa
  5. Land: Ừ. Tôn giáo nào cũng hướng con người đến lòng vị tha và thiện tâm

    Chị Polka: Biết chớ, biết cả Kinh Ta Ơn. Bây giờ quên hết rồi.

    Trả lờiXóa
  6. bài nhạc hay quá!-Chúa không lầm!

    Trả lờiXóa
  7. Từ mỗ chỉ dùng để tự xưng thôi, còn xin lỗi nếu đó là biệt danh của anh Phú.
    Khổng môn có câu: "Nhân giả vô địch"
    Phật môn thì: từ bi bác ái
    Thiên chúa cũng vậy.
    Nhưng đạo Thiên chúa thì lại thích đi tắm nhất, vì có một sổ kẻ mượn danh Chúa.
    Ai cũng kính chúa như anh Phú hết thì hay, hehe.

    Trả lờiXóa
  8. Em là dân Cam Đức nè anh.
    Em cũng không phải là người có đạo những cũng lâu lâu đi lễ.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...