Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

Phổ cập “Văn Hóa Rượu” – Phần 1

Đầu trang có câu: “Uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi” (nghe tệ nạn quá nhỉ). Xin đừng nhầm lần giữa 2 phạm trù “uống rượu” và “nhậu”. Các bạn trẻ bây giờ (mà cả nhiều người lớn tuổi nữa không chừng), có hai trường phái: khoái “nhậu” hoặc ghét “nhậu”. Nhưng cái phạm trù “uống rượu” trong sơ ri mà tôi muốn phổ cập cùng các bạn sau đây thì hoàn toàn không phải chuyện “nhậu” nhé. Xin đừng lầm lẫn.
Xin phép bỏ qua khái niệm: Rượu. Các bác tự hỏi bác Gu Gồ về định nghĩa, quá trình hình thành, công thức hóa học, cách pha chế, các dòng sản phẩm…của rượu nhé. Coi như ai cũng biết về rượu, vậy thì “uống rượu”, nghĩa là..uống rượu. Có gì hay?

Xin bắt đầu bằng Lưu Linh (Tên Chữ: Tự Bá Luân, người đời Tấn, bên Tàu Khựa) vì người uống rượu thường hay nhận (hoặc bị gọi) là đệ tử Lưu Linh. Xin phép trích dẫn bài sau của Lưu Linh, coi như một định nghĩa bất hủ về người uống rượu đã.

Tửu Đức Tụng

Có bậc tiên sinh đại nhân, lấy thiên địa làm một buổi, vạn ngày làm thoáng chốc, nhật nguyệt làm then phên, lấy khắp bát hoang làm sân ngõ. Đi về không vết tích, ở chẳng nhà cửa, màn trời chiếu đất, như ý tự tại. Dừng lại thì nâng chén ôm bầu, khi đi thì quảy bình đeo nậm. Duy chỉ có rượu là việc lớn, kỳ dư còn việc chi nữa?

Có chàng công tử quí phái kia, thế phiệt nho gia, phong thanh biết ta, cất giọng bình nghị. Lại xắn tay xốc áo, trợn mắt nghiến răng, thuyết giảng lễ nghi, phải trái rạch ròi. Đang lúc ấy, tiên sinh nâng hũ ôm bình, ngậm chén nốc rượu. Vễnh râu xoạc chân, gối đầu lên men, ngã lưng trên bã, vô tư vô lự, vui mừng hớn hở, đột nhiên mà say, khoát nhiên mà tỉnh. Lắng tai chẳng nghe tiếng sấm sét, ngắm kỹ chẳng thấy núi Thái sơn, nóng rét cắt da mà không cảm giác, lợi dục chẳng động tâm. Cúi xem vạn vật, lênh đênh như lục bình đẩy đưa trên sông nước; hai vị đứng bên chầu, như tò vò nom minh linh(*).

Trương Củng phỏng dịch


*. Minh linh 螟蛉 một thứ sâu ăn hại rau. Những con tò vò thường bắt để ở trong tổ để làm lương ăn cho con, tục lầm cho nó nuôi để làm con nó, vì thế nên người sau gọi con nuôi là minh linh.

Trong phần này hẵng tạm không bàn nhiều

To be continued

2 nhận xét:

  1. Rượu hả? Tinh túy từ hạt gạo mà.
    Lâu lâu đại gia đình khề khà, tớ cũng lon ton, mấy lão ca ca nói :đàn bà không có chỗ. Tớ lảm nhảm vài câu : Lưu Linh cạn chén. Bùi Giáng dốc bầu. Ôm bình rượu nóng. Ngỡ hâm lòng lạnh. Lại hóa thêm băng...Vậy là được xí một chỗ.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...