Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Nhân làm quen với Gỗ Mun, tự cái sự lầm lũi (ai đặt tên này quả nhiên trình độ phiên âm đáng học hỏi)

1.
Đang hút thuốc nhìn xuống phố, nhìn dòng người chen lấn chậm chạm, lam lũ và nhẫn nại trườn đi về nhiều hướng, bất giác ngẫm nghĩ chuyện: ta đang đi về đâu? Đôi khi quan sát một tổ kiến, cũng thấy điều tương tự, những con kiến luôn luôn di chuyển, thường là nhiều hướng, thỉnh thoảng chúng chạm râu vào nhau, sau đó đi tiếp hoặc đổi hướng, cả triệu con kiến cứ như thế, lẫm lũi lầm lũi, trừ những lúc chạm râu vào nhau. Hôm nay tôi chạm râu Gỗ Mun cái, có đổi hướng tí đỉnh, dành hẳn một ngày để đọc blog, chiều về tôi chạm râu vợ, thế là ngày mai lại đường cũ, lầm lũi lầm lũi...cuối cùng thì sao?

2.
Cu Hà Văn sắp được 1 tháng còn chị Hà Thi của nó thì sắp sinh nhật 8 tuổi. Ai cũng thắc mắc sao đặt tên con là Hà Thi và Hà Văn. Tên hai đứa là do ta đặt, đặt từ ngày hai đứa còn nằm dưới...mắt cá mẹ. chỉ sợ bao nhiêu lo toan, yêu thương của mình dành cho chúng, rồi chúng lớn lên, lại như mình, lầm lũi đi và lầm lũi sống. Không được như thế, hãy sống đời biển, đời sóng, đời gió, đời sông nhé các con....hãy sống đời bão tố, ghềnh thách...hãy cuộn cuồn thương yêu và đam mê...hãy bao la và đầy ắp...tất cả những điều đó ta đã gửi vào tên hai con: Hà Thi và Hà Văn.

3.
Ngồi nhắc mấy thằng bạn cũ, sơ thâm có cả, đột nhiên nhớ một thằng mình chưa bao giờ biết tên (Dù có uống với nhau mấy lần), thằng này hiền và ham học (không phải típ của mình), có lần mình đi uống rượu về KTX, thấy nó say quá, chồm ra ban công lầu 7, hét toáng giữa đêm khuya: I believe I can fly, sợ tỉnh cả rượu, chỉ cần một ngọn gió có lẽ cũng khiến nó rơi, may có thằng bạn cùng phòng vồ kịp, trói nghiến nó vào giường. Hôm sau, gặp nó, nó cười: nếu tao không bay được thì tao sai. Hôm rồi gặp nó, (thực ra là nó nhận ra mình, lỡ không biết tên rồi nên cũng chẳng hỏi), bây giờ nó đi du học về, làm CEO cho 1 công ty nước ngoài, đi xe Mondeo có tài xế riêng, nhìn tướng tá có vẻ giàu. Vậy đó, có lẽ sau cú chạm râu với thần chết, nó đổi hướng và ngon lành hơn nhiều. Còn mình, sau lần chạm râu với thi ca, lầm lũi luôn tới giờ.

4.
Mình từng học võ, mấy năm trời được đào tạo là võ sĩ chuyên nghiệp, thời thanh niên đánh nhau suốt ngày, nổi tiếng cũng nhờ món này. Hôm qua trong hành trình lầm lũi về thì bị kẹt xe, kẹt cứng, kéo dài...chán chường. Xe trước nhích một chút là xe mình phải nhích tới, dù chỉ một chút. Có lúc thấy khoảng cách ít quá mình cũng không buồn nhích, nhường đường cho xe máy. Thế là có 1 chú taxi phía sau cứ thúc vào đít xe mình, mới đầu ủn nhẹ, sau chú ấy thúc mạnh. Mình nhìn qua kính hậu thì thấy chú ấy đang chỉ tay vào mình, miệng không ngớt chửi bới. Mình cười, nhích lên tí cho chú ấy vui. Nghĩ bụng: lầm lũi cả mà cũng dành nhau từng tí. Nếu cách đây 15 năm thì mình sẽ bước xuống xe, lôi cổ chú ấy ra và dần cho một trận ra trò. Nhưng như thế được gì. Lầm lũi cả mà.

2 nhận xét:

  1. Bác thêm đứa nữa đặt tên Hà Chương nhỉ? Cả một nhà Văn Chương Thi Phú.

    "Gặp" lại bác cũng vui, bác ạ.

    Trả lờiXóa
  2. Em thấy ở nơi đây có cái gì đó rất khơi gợi cảm hứng. Cảm ơn anh Phú.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã xem bài viết này. Hãy để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn cùng tác giả nhé. Nhớ để lại tên để tôi còn cảm ơn bạn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...